Tiếng loa của Quốc Duy vang vọng, từng chữ từng chữ như đâm thẳng vào lòng người. Thái Bình cảm nhận được sự hoang mang bao trùm không gian, những ánh mắt đầy lo lắng đổ dồn về phía hắn. Hạo Minh đứng cạnh, ánh mắt kiên quyết nhưng cũng không giấu nổi sự bối rối.
“Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế,” Hạo Minh nói, từng lời phát ra đầy sức nặng. “Cậu hãy chuẩn bị tinh thần.”
“Đúng vậy,” Thái Bình gật đầu, nhưng trong lòng cậu vẫn có chút do dự. Hắn đang cố tình gây sự chú ý, và nếu phản ứng thái quá, sẽ chỉ càng làm mọi chuyện tồi tệ hơn. “Chúng ta cần bình tĩnh, không để hắn làm chủ tình hình.”
Quốc Duy tiếp tục, giọng nói trêu ngươi: “Các Omega, các cậu có thực sự tin rằng mình có thể thay đổi số phận chỉ bằng những cuộc thi nho nhỏ? Tôi sẽ cho các cậu thấy, mọi thứ không như các cậu nghĩ.”
Lời lẽ của hắn như những mũi dao nhọn, cứa vào lòng tự tôn của những người có mặt. Thái Bình cảm thấy sự phẫn nộ dâng trào, nhưng cậu biết phải kiểm soát bản thân. “Chúng ta không yếu đuối,” cậu hít một hơi thật sâu, rồi quay sang mọi người. “Mọi người hãy nhớ rằng chúng ta đang ở đây vì một lý do. Tình yêu và sự đoàn kết chính là sức mạnh của chúng ta!”
Giữa những tiếng xì xào, Minh Nguyệt đứng lên, giọng nói rành rọt: “Chúng ta không phải là những kẻ yếu đuối! Hãy cho hắn thấy sức mạnh của chúng ta!”
“Đúng! Hãy cho hắn thấy!” Một Omega khác hô lên, và cả đám đông cùng hưởng ứng. Không khí như được đốt cháy bởi ngọn lửa quyết tâm.
Quốc Duy nhìn họ, vẻ mặt đầy thách thức. “Hãy chờ xem, tôi sẽ không để các cậu có cơ hội nào đâu.” Hắn nhếch mép cười, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên sự lo lắng. Hắn biết rằng nếu không hành động ngay, mọi kế hoạch sẽ bị phá sản.
“Chúng ta cần phải cẩn thận,” Tấn Phát nói, ánh mắt dò xét. “Hắn có thể có những mánh khóe mà chúng ta chưa thấy.”
“Không thể để hắn làm chủ tình hình,” Hạo Minh nói, giọng điệu đầy quyết tâm. “Chúng ta cần có một kế hoạch.”
“Đúng vậy,” Thái Bình đồng tình. “Chúng ta không thể để sự kiện này bị phá hỏng bởi hắn. Hãy tiếp tục công việc và chứng minh rằng chúng ta có thể làm được!”
Đám đông bắt đầu tán thành, những gương mặt trở nên sáng sủa hơn. Từng người một, họ bắt đầu quay lại với công việc của mình, khôi phục lại bầu không khí sôi nổi. Thái Bình cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ với mọi người xung quanh, như thể họ đang cùng nhau đứng lên chống lại một thế lực hắc ám.
Nhưng trong lòng cậu, sự lo lắng vẫn không nguôi. Quốc Duy không phải là kẻ dễ dàng bị đánh bại. Hắn đã từng làm mọi người phải khiếp sợ. Thái Bình hít một hơi thật sâu, quyết tâm không để nỗi sợ hãi chi phối mình. “Chúng ta sẽ không lùi bước,” cậu thì thầm với chính mình.
Khi sự kiện tiếp tục diễn ra, Thái Bình và nhóm bạn dồn hết tâm sức để làm cho nó thành công. Họ cùng nhau tạo ra những không gian độc đáo, thể hiện tài năng và sự sáng tạo của mình. Mỗi thiết kế đều mang đậm dấu ấn cá nhân, như những bức tranh sống động về ước mơ và khát vọng.
Tuy nhiên, sự hiện diện của Quốc Duy như một cái bóng đen phủ lên mọi niềm vui. Hắn không chỉ đứng ngoài cuộc mà còn âm thầm quan sát, chờ đợi thời điểm để ra tay. Thái Bình cảm nhận được ánh mắt của hắn, một sự thách thức không thể bỏ qua.“Cậu cảm thấy như thế nào?” Hạo Minh hỏi, ánh mắt nghi ngờ. “Có gì đó không ổn.”
“Em cũng cảm thấy vậy,” Thái Bình thừa nhận. “Hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu.”
“Chúng ta cần chuẩn bị cho những gì tồi tệ nhất,” Tấn Phát nhấn mạnh. “Nếu hắn có kế hoạch gì, chúng ta phải phát hiện ra trước khi quá muộn.”
“Cứ để tôi lo phần đó,” Minh Nguyệt nói, ánh mắt sáng rực. “Tôi sẽ tạo ra một số biện pháp an ninh để bảo vệ sự kiện này.”
Thái Bình cảm thấy một phần nào đó nhẹ nhõm. Họ không đơn độc. Sự đoàn kết của nhóm bạn khiến cậu tin rằng họ có thể vượt qua mọi thử thách.
Khi sự kiện đến gần hồi kết, mọi người đều háo hức chờ đợi phần công bố kết quả. Thái Bình đứng giữa đám đông, tim đập mạnh. Cậu không chỉ muốn giành chiến thắng cho bản thân mà còn cho tất cả những Omega đang khao khát được công nhận.
“Chúng ta phải chiến thắng,” cậu thì thầm, tay nắm chặt lại. “Để chứng minh rằng tình yêu và sự đoàn kết có thể thay đổi mọi thứ.”
Nhưng đúng lúc này, một tiếng động lớn vang lên. Một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn đi những tấm banner và khiến mọi người hoảng loạn. Quốc Duy, đứng ở một góc, cười lạnh lùng. “Chúc mừng các Omega, nhưng tôi không nghĩ các cậu sẽ có cơ hội đâu.”
Mọi người bắt đầu xôn xao, không khí trở nên căng thẳng. Thái Bình cảm nhận được mồ hôi lạnh lăn dài trên trán. Cậu biết rằng đây không phải là một trò đùa. Quốc Duy đang chuẩn bị cho một cú sốc lớn hơn nữa.
“Không thể để hắn làm chủ tình hình,” Hạo Minh thì thầm, ánh mắt rực lửa. “Chúng ta phải đối mặt với hắn ngay bây giờ.”
“Đúng vậy,” Thái Bình gật đầu, cảm thấy sức mạnh từ những người xung quanh. “Chúng ta sẽ không để hắn chiến thắng.”
“Chúng ta đứng lên vì chính mình,” Minh Nguyệt nói, giọng quyết đoán. “Hãy cho hắn thấy rằng chúng ta không sợ hãi!”
Giữa những tiếng hô vang lên, Thái Bình cảm thấy lòng mình tràn đầy nhiệt huyết. Họ không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho tất cả những Omega khác đang bị áp bức. Đây là thời điểm để làm chủ số phận của chính mình.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Quốc Duy. Hắn đứng đó, vẻ mặt đầy thách thức, nhưng Thái Bình biết rằng sức mạnh của họ đang dần trỗi dậy. Họ sẽ không lùi bước, không bao giờ.
“Chúng ta sẽ chiến đấu!” Thái Bình kêu lên, và đám đông đồng thanh hô theo, như một làn sóng mạnh mẽ cuộn trào. Đây là thời điểm để họ khẳng định giá trị của mình, và không ai có thể ngăn cản điều đó.