Thái Bình đứng giữa đám đông, hơi thở trở nên nặng nề khi nhìn thấy Quốc Duy. Hắn không chỉ là một đối thủ, mà còn là một mối đe dọa lớn lao cho tất cả những gì cậu đã cố gắng xây dựng. Hơi lo lắng, nhưng cậu không thể cho phép bản thân lùi bước.
“Chúng ta cần phải cảnh giác,” Hạo Minh thì thầm bên tai cậu. Ánh mắt anh không rời khỏi Quốc Duy, người đang tiến lại gần, từng bước chân vang lên như những nhịp trống. “Hắn có thể sẽ gây rối.”
“Chúng ta đã chuẩn bị cho mọi tình huống,” Thái Bình đáp, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh. “Chúng ta sẽ không để hắn phá hỏng sự kiện này.”
Quốc Duy dừng lại trước mặt họ, nụ cười lạnh lẽo không bao giờ thiếu. “Chào các bạn, đang tổ chức một buổi tiệc lớn sao?” Hắn nhìn quanh, vẻ mỉa mai hiện rõ trên khuôn mặt. “Thật không dễ dàng để thu hút sự chú ý như thế này.”
“Chúng tôi không cần sự châm biếm của anh,” Hạo Minh đáp lại, giọng nói mạnh mẽ và quyết đoán. “Chúng tôi đang làm điều đúng đắn cho cộng đồng.”
“Điều đúng đắn?” Quốc Duy cười khẩy. “Trong thế giới này, chỉ có những kẻ mạnh mới có quyền quyết định. Và tôi sẽ không để bất kỳ ai cản trở tôi.”
Thái Bình cảm thấy sự căng thẳng tăng cao. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi không sợ anh. Chúng tôi đang tạo ra một cơ hội cho tất cả Omega, và không ai có thể ngăn cản điều đó.”
“Thật đáng thương,” Quốc Duy nói, ánh mắt châm biếm. “Các cậu nghĩ rằng có thể thay đổi thế giới này chỉ với một sự kiện nhỏ? Tôi sẽ cho các cậu thấy ai mới là người có quyền lực thực sự.”
Hắn quay lưng, nhưng không trước khi đưa mắt về phía Thái Bình, như một lời cảnh báo. “Đừng quên, tôi luôn ở gần.”
Thái Bình cảm thấy rùng mình. Cảm giác bất an xâm chiếm tâm trí cậu. Hạo Minh đặt tay lên vai cậu, truyền tải sức mạnh. “Đừng để hắn làm ảnh hưởng đến tinh thần của cậu. Chúng ta sẽ không từ bỏ.”
“Đúng vậy,” Thái Bình gật đầu, lòng cậu tràn đầy quyết tâm. “Tôi sẽ không để hắn làm hỏng giấc mơ của mình.”
Sự kiện diễn ra sôi nổi hơn bao giờ hết, tiếng cười và những cuộc trò chuyện vang lên khắp nơi. Mỗi Omega tham gia đều cảm thấy hào hứng và mong chờ. Thái Bình cùng nhóm bạn không ngừng di chuyển, giúp đỡ từng người đến tham gia. Cảm giác như một làn sóng đoàn kết đang lan tỏa, mọi người đều có chung một mục tiêu.
Giữa những niềm vui, Thái Bình không thể không lo lắng về Quốc Duy. Cậu cảm thấy như hắn đang âm thầm theo dõi, chờ đợi thời điểm để ra tay. “Tấn Phát, có cách nào để theo dõi hắn không?” Thái Bình hỏi, ánh mắt lo lắng.
“Tôi sẽ cài đặt một số biện pháp an ninh,” Tấn Phát khẳng định. “Chúng ta sẽ không để hắn có cơ hội.”
Minh Nguyệt cũng tham gia vào cuộc thảo luận. “Chúng ta cần làm cho sự kiện này trở nên nổi bật hơn nữa. Hãy để mọi người thấy rằng chúng ta không chỉ là những Omega yếu đuối.”“Đúng vậy,” Hạo Minh đồng tình. “Chúng ta phải chứng minh rằng tình yêu và sự đoàn kết có thể thay đổi mọi thứ.”
Nhưng khi sự kiện đang đạt đến cao trào, một tiếng động lớn vang lên, khiến mọi người quay lại. Quốc Duy đứng đó, tay cầm một chiếc loa, ánh mắt đầy thách thức. “Xin chào tất cả mọi người! Tôi có một thông báo quan trọng!”
Mọi người bắt đầu xì xào, lo lắng. “Hắn đang làm gì vậy?” Thái Bình thì thầm.
“Chúng ta phải ngăn hắn lại,” Hạo Minh nói, ánh mắt kiên quyết.
“Chờ đã,” Thái Bình kéo tay Hạo Minh lại. “Có thể chúng ta nên để hắn nói. Nếu chúng ta phản ứng thái quá, hắn sẽ có lý do để làm lớn chuyện.”
Quốc Duy cất tiếng, âm thanh vang vọng khắp công viên. “Các Omega, các cậu có thực sự nghĩ rằng mình có thể thay đổi số phận của mình chỉ bằng một sự kiện nho nhỏ như thế này? Tôi có thể cho các cậu thấy rằng mọi thứ không như các cậu nghĩ.”
Ánh mắt hắn sắc lạnh, và trong khoảnh khắc đó, Thái Bình cảm nhận được sự căng thẳng tràn ngập không khí. “Hãy để tôi cho các cậu biết một bí mật. Chỉ cần một cú đấm, mọi thứ sẽ sụp đổ.”
Thái Bình biết rằng nếu để Quốc Duy tiếp tục, hắn sẽ biến sự kiện này thành một cuộc chiến. “Không! Chúng ta không thể để hắn làm chủ tình hình!” Cậu kêu lên, nhưng giọng nói của cậu bị át bởi tiếng ồn ào xung quanh.
Hạo Minh nắm chặt tay, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt. “Chúng ta phải đối mặt với hắn.”
“Đúng vậy,” Thái Bình gật đầu, cảm thấy sự hồi hộp dâng trào. “Chúng ta không thể lùi bước.”
Quốc Duy nhìn họ, vẻ mặt đầy thách thức. “Hãy chờ xem, tôi sẽ không để các cậu có cơ hội nào đâu.”
Khi hắn bước xuống khỏi bục, không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Thái Bình cảm nhận được sự hiện diện của những Omega xung quanh mình, họ cũng đang chờ đợi phản ứng. Cậu không thể để họ thất vọng. Cảm giác rằng mọi thứ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào khiến cậu thêm quyết tâm.
“Mọi người, hãy tập trung!” Thái Bình kêu gọi. “Chúng ta đang ở đây để chứng minh rằng tình yêu và sự đoàn kết sẽ vượt qua mọi rào cản!”
Âm thanh của cậu vang lên, và mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu. Cảm giác hồi hộp lẫn tự hào dâng trào, cậu biết rằng đây là thời điểm để đứng lên.
Cuộc chiến bắt đầu, không chỉ là giữa Thái Bình và Quốc Duy, mà còn là cuộc chiến của tất cả những Omega đang tìm kiếm tự do và quyền lực. Giây phút này sẽ quyết định tương lai của họ.