Những Người Bị Bỏ Rơi

Chương 6: Tình Bạn Trong Thử Thách

Huy đứng giữa một không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở hổn hển của chính mình vang lên. Ánh mắt anh không rời khỏi Phan Hải, kẻ mà anh luôn xem là mối đe dọa lớn nhất đối với nhóm của mình. Gương mặt Hải hiện lên với nụ cười nham hiểm, làm cho lòng Huy se lại.

“Mày không có quyền ở đây,” Huy nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng kiên quyết.

“Quyền? Hay là sức mạnh?” Hải hỏi, tiến lại gần hơn, ánh mắt không rời khỏi Huy. “Mày nghĩ mày có thể cứu những người yếu đuối trong khi bản thân còn không thể bảo vệ mình?”

Huy cảm thấy sự tức giận dâng trào. “Tao không cho phép mày xúc phạm nhóm của tao!”

“Nhóm của mày?” Hải cười khẩy. “Mày thật sự nghĩ rằng những kẻ như mày có thể tồn tại trong thế giới này? Không có chỗ cho sự yếu đuối. Chỉ có những kẻ mạnh mẽ mới sống sót.”

Huy không thể chịu đựng thêm nữa. Anh lao về phía Hải, tay nắm chặt thành đấm. Nhưng Hải đã nhanh hơn, rút ra một con dao sắc bén từ bên hông. “Cẩn thận, Huy. Mày sẽ không muốn làm điều này đâu.”

Huy dừng lại, lòng anh rối bời. Anh không chỉ phải đối mặt với Hải mà còn phải nghĩ đến Lan Anh. Cô đang ở đâu? Liệu cô có an toàn không? Những câu hỏi như lưỡi dao cắt vào tâm trí anh, khiến anh không thể tập trung.

“Nhìn kìa,” Hải nói, chỉ vào một bóng dáng thấp thoáng ở cuối hành lang. “Cô gái của mày đang ở đó. Nếu mày không muốn cô ấy gặp nguy hiểm, hãy hạ vũ khí đi.”

Huy quay lại, thấy Lan Anh đang đứng ở đó, ánh mắt hoảng loạn. Anh cảm thấy trái tim mình thắt lại. “Lan Anh!” anh gọi, nhưng giọng nói của anh như bị nghẹn lại trong cổ họng.

“Mày muốn cứu cô ta?” Hải cười, giọng điệu đầy châm chọc. “Thì hãy làm theo ý tao.”

Huy nhìn Hải, lòng đầy giận dữ nhưng cũng không thể hành động bốc đồng. “Mày muốn gì?”

“Rất đơn giản. Mày sẽ phải đầu hàng và chấp nhận rằng mày không thể chống lại tao,” Hải nói, ánh mắt kiêu ngạo. “Thà sống làm nô lệ còn hơn là chết trong sự ngu ngốc.”

“Không bao giờ!” Huy gầm lên, tiếng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Tao sẽ không bao giờ để mày kiểm soát cuộc sống của chúng tao.”

“Vậy thì mày sẽ phải trả giá,” Hải nói, ánh mắt trở nên sắc bén như dao. “Tao sẽ không để ai cản đường mình.”

Bầu không khí trở nên căng thẳng, như một dây đàn kéo căng sẵn sàng đứt. Huy biết rằng nếu không hành động ngay bây giờ, tất cả sẽ bị mất. Anh nhìn về phía Lan Anh, ánh mắt cô đầy lo lắng và sợ hãi.

“Lan Anh, hãy chạy!” Huy quát, nhưng Hải đã nhanh chóng chặn lại.

“Không!” Hải gào lên, lao về phía Lan Anh. Huy không thể đứng yên, anh lao tới, nhưng Hải đã nhanh chóng giữ chặt cô, lưỡi dao kề sát cổ.

“Đừng có làm gì dại dột, Huy,” Hải cảnh cáo, ánh mắt đầy thách thức.Huy dừng lại, lòng tràn ngập sự bất lực. Anh không thể để Hải làm hại Lan Anh, nhưng cũng không thể hành động liều lĩnh. Thời gian như ngừng trôi, và Huy cảm thấy mồ hôi toát ra từng giọt, nhức nhối trong lòng.

“Thả cô ấy ra!” Huy gầm lên, sức mạnh của sự quyết tâm lan tỏa trong từng lời nói.

“Được thôi, nhưng chỉ khi mày chấp nhận đầu hàng,” Hải nói, giọng điệu đầy nhạo báng.

“Không thể!” Huy trả lời, nhưng lòng anh lại đầy lo lắng. Sự sống của Lan Anh đang treo trên đầu mũi dao của Hải.

“Vậy thì mày đã chọn,” Hải thì thầm, ánh mắt đầy thỏa mãn. “Hãy xem mày sẽ làm gì khi người mày yêu quý đang đứng trước nguy hiểm.”

Huy cảm thấy như mình bị mắc kẹt trong một cơn ác mộng. Anh không thể để điều này xảy ra. Trong tích tắc, một quyết định táo bạo nảy ra trong đầu. Huy hít một hơi thật sâu, kiềm chế cảm xúc trong lòng.

“Mày có thể giữ cô ấy,” Huy nói, giọng bình tĩnh, “nhưng mày không thể giữ chúng tao.”

Hải nhìn Huy với sự nghi ngờ, nhưng Huy đã sẵn sàng. Anh quay người lại, bắt đầu lùi bước, như thể đang nhượng bộ. “Chúng tao sẽ rời đi, nhưng mày phải thả cô ấy trước.”

“Và mày nghĩ rằng tao sẽ tin mày?” Hải hỏi, ánh mắt đầy hoài nghi.

“Tao không cần mày tin,” Huy trả lời, lòng đầy quyết tâm. “Tao chỉ cần mày thấy rằng điều này không có lợi cho mày.”

Hải nhìn Huy, rồi nhìn Lan Anh, như đang cân nhắc. Huy cảm thấy thời gian như ngừng lại. Một cuộc đấu trí không lời bắt đầu diễn ra, trong không khí căng thẳng và nặng nề.

Cuối cùng, Hải lùi lại một bước, giữ Lan Anh lại. “Được, nhưng chỉ một lần này thôi. Mày sẽ không có cơ hội thứ hai.”

Huy gật đầu, lòng thở phào. “Thả cô ấy ra.”

Hải do dự một chút, rồi buông tay. Lan Anh vội chạy về phía Huy, ánh mắt tràn đầy lo lắng. “Huy, em sợ…”

“Không sao đâu, em an toàn rồi,” Huy nói, ôm chặt lấy cô. Nhưng trong lòng anh, nỗi lo sợ vẫn còn đó. Hải sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy.

Khi Huy quay lại nhìn Hải, gã đã biến mất vào bóng tối, để lại một cảm giác nặng nề trong không khí. “Chúng ta phải đi ngay bây giờ,” Huy nói, nắm chặt tay Lan Anh. “Đừng để Hải theo dõi.”

“Vâng,” Lan Anh gật đầu, nhưng Huy biết rằng áp lực sinh tồn chỉ mới bắt đầu. Tình bạn của họ sẽ bị thử thách trong những ngày tới, và Huy không thể để mình và nhóm bị đánh bại.

Họ bước ra khỏi tòa nhà, từng bước một, lòng đầy lo lắng cho tương lai. Một cuộc chiến sinh tồn không chỉ là đánh bại kẻ thù, mà còn là đấu tranh với chính bản thân và những gì họ trân quý nhất.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn