Huy nhìn quanh căn phòng cũ kỹ, nơi họ vừa tìm thấy kho thực phẩm. Không khí nặng nề, lấp lánh ánh sáng yếu ớt từ những khe hở trên tường. Anh không thể tin được đây là cơ hội mà nhóm đã chờ đợi, nhưng sự lo lắng vẫn lẩn khuất trong lòng.
“Chúng ta phải nhanh chóng phân chia,” Kiệt nói, giọng trầm. “Chúng ta không thể để ai phát hiện ra đây là nơi chúng ta trú ẩn.”
Lan Anh gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. “Chúng ta cần phải lên kế hoạch cho những ngày tiếp theo. Nếu chúng ta không có nước và thực phẩm, sẽ rất khó khăn.”
“Đúng vậy,” Huy đồng tình. “Nhưng trước hết, hãy chắc chắn rằng chúng ta không bị theo dõi. Kiệt, anh đi xem xét xung quanh.”
Kiệt gật đầu, bước ra ngoài. Huy và Lan Anh ở lại, lòng đầy hồi hộp. Huy bắt đầu kiểm tra các hộp thực phẩm, cảm giác như thời gian đang trôi chậm lại. Anh nhặt một gói thực phẩm khô, mỉm cười với Lan Anh.
“Chúng ta có thể chế biến chúng thành nhiều món,” Huy nói, lòng đầy hy vọng.
“Và nếu có nước, chúng ta có thể làm nhiều món ngon,” Lan Anh đáp, ánh mắt sáng lên.
Nhưng không lâu sau, tiếng chân bước rầm rập ngoài hành lang khiến Huy và Lan Anh dừng lại. Kiệt quay lại, vẻ mặt căng thẳng.
“Có người, phải nhiều hơn một,” Kiệt thì thầm, nhìn thẳng vào mắt Huy. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức.”
Huy gật đầu, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Làm theo kế hoạch. Chúng ta sẽ cùng nhau thoát ra.”
Họ nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc, nhét những gói thực phẩm vào ba lô. Huy không thể không cảm thấy lo lắng khi thấy Lan Anh ngồi im, ánh mắt đầy hoảng loạn.
“Đừng lo,” Huy nói, nắm chặt tay cô. “Chúng ta sẽ không để ai bị bỏ lại.”
“Em… em chỉ sợ,” Lan Anh thở dài, giọng run rẩy. “Sợ rằng mình không đủ sức để sống sót.”
“Em mạnh mẽ hơn em nghĩ,” Huy khẳng định. “Chúng ta đã trải qua nhiều điều tồi tệ, nhưng vẫn đứng vững. Đó là điều quan trọng nhất.”
Kiệt dẫn đầu, mở cửa ra ngoài. Huy nắm tay Lan Anh, kéo cô theo sau. Họ đi qua hành lang tối tăm, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Tiếng động bên ngoài ngày càng lớn, như một lời nhắc nhở rằng họ không thể lơ là.
“Chúng ta cần phải tách ra,” Kiệt thì thầm khi họ đến gần cầu thang. “Mỗi người một hướng, nếu có chuyện gì thì sẽ dễ dàng hơn.”
“Em không muốn,” Lan Anh nói, giọng vang lên trong không gian tĩnh lặng.“Chúng ta không có lựa chọn,” Huy nhấn mạnh. “Đó là cách duy nhất để sống sót.”
Họ nhanh chóng chia nhau ra, mỗi người một hướng. Huy cảm thấy nhịp tim mình đập mạnh, nhưng trong lòng lại có sự bình tĩnh lạ thường. Anh không thể để Lan Anh một mình, nhưng biết rằng đây là quyết định tốt nhất.
“Huy, cẩn thận!” Lan Anh gọi theo, ánh mắt lo lắng.
“Em cũng vậy,” Huy đáp, quay lại nhìn cô một lần nữa trước khi biến mất vào bóng tối.
Huy chạy nhanh qua các hành lang, tai lắng nghe từng tiếng động. Mọi thứ xung quanh như trở nên mờ nhạt. Anh chỉ nghĩ đến Lan Anh, đến sự an toàn của nhóm. Khi đến một góc khuất, anh dừng lại, hít một hơi thật sâu.
Lúc này, tiếng động bên ngoài đã gần hơn. Huy lén nhìn ra, thấy một nhóm người đang đi vào trong tòa nhà, ánh mắt họ sắc bén, tìm kiếm điều gì đó. Huy co người lại, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Chúng ta không thể để họ phát hiện ra mình,” anh tự nhủ.
Chờ một lúc, Huy quyết định quay lại tìm Lan Anh. Anh bước nhanh về phía cầu thang, nhưng khi đến nơi, trái tim anh như ngừng đập. Lan Anh đã không còn ở đó. Huy bắt đầu hoảng loạn, tìm kiếm khắp nơi.
“Lan Anh!” anh gọi, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng.
Ánh mắt Huy lướt qua các hành lang, lòng đầy lo âu. Anh không thể để cô lại một mình. Ngay lúc đó, một bóng người xuất hiện ở đầu cầu thang, và Huy cảm thấy như có một nhát dao đâm vào tim. Đó là Phan Hải, với nụ cười nham hiểm trên môi.
“Nghe nói có một nhóm người đang cố gắng sống sót,” Hải nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo. “Không biết họ có biết rằng, ở đây không có chỗ cho những kẻ yếu đuối không nhỉ?”
Huy nắm chặt tay, lòng đầy giận dữ. “Cút đi, Hải. Đây không phải chỗ của mày.”
“Đúng vậy, nhưng đây lại là chỗ của tao,” Hải cười, ánh mắt đầy thách thức. “Và tao sẽ không để ai cản đường mình.”
Huy cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. Lần này không chỉ là cuộc chiến để sống sót, mà còn là cuộc chiến để bảo vệ những người mà anh yêu quý. Huy biết rằng, nếu không hành động ngay bây giờ, tất cả sẽ bị mất.
“Để xem mày mạnh mẽ đến đâu,” Huy nói, quyết tâm bùng cháy trong lòng.
Bên ngoài, tiếng động ngày càng lớn hơn, và trong lòng Huy, một cuộc chiến sinh tồn bắt đầu.