Huy ngồi tựa lưng vào tường, đôi mắt đăm chiêu nhìn ra khoảng không tối tăm bên ngoài. Trong đầu anh, hình ảnh về cuộc sống trước thảm họa cứ lướt qua như một cuốn phim cũ kỹ. Những buổi chiều tươi sáng bên mẹ, tiếng cười của cha vọng lại từ những kỷ niệm xa xôi. Huy nhớ rõ những bữa cơm đơn giản nhưng đầy ắp tiếng nói cười, những giấc ngủ bình yên bên cạnh người thân. Đó là khoảng thời gian mà anh không hề biết đến nỗi lo âu hay cái khắc nghiệt của cuộc sống.
Nhưng mọi thứ đã thay đổi. Huy đã mất đi gia đình, mất đi những người yêu thương trong một đêm đen tối mà anh không thể nào quên. Virus đã cướp đi cuộc sống của họ, biến những người mà anh từng biết thành những sinh vật khát máu. Những ký ức đau thương cứ quẩn quanh trong tâm trí Huy, như một vết thương không bao giờ lành. Anh không thể để điều đó xảy ra một lần nữa.
“Cậu đang nghĩ gì vậy?” Giọng Lan Anh cắt ngang dòng suy nghĩ của Huy. Cô ngồi bên cạnh, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng.
“Về gia đình,” Huy thở dài. “Và những người đã mất.”
“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra với nhóm mình,” Lan Anh khẳng định, ánh mắt cô kiên định. “Huy, cậu là người dẫn dắt, chúng ta tin tưởng cậu.”
Huy gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn không thể hoàn toàn yên tâm. Anh đã chứng kiến quá nhiều sự tàn nhẫn và mất mát. Nhóm của anh, từ Kiệt đến Lan Anh, đều là những người bị bỏ rơi, và anh không thể để họ phải chịu đựng nỗi đau tương tự. Huy đứng dậy, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta cần phải tìm một nơi an toàn hơn. Một chốn trú ẩn thực sự.”
“Nhưng chúng ta còn rất ít thực phẩm,” Kiệt nói, vẻ mặt cứng rắn nhưng cũng đầy lo lắng. “Nếu không tìm được nguồn thực phẩm, chúng ta sẽ không sống nổi lâu.”
“Chúng ta sẽ tìm cách,” Huy đáp, giọng nói chắc nịch. “Tôi không thể chấp nhận việc ai trong số chúng ta phải chết vì thiếu ăn. Tôi đã chứng kiến quá nhiều sự tàn nhẫn, quá nhiều người phải chịu đựng. Không ai trong nhóm này sẽ phải chịu đựng điều đó.”
Huy nhớ lại hình ảnh cha mẹ anh, những người đã dành cả cuộc đời để làm việc vất vả chỉ để nuôi sống gia đình. Họ đã hy sinh rất nhiều, và giờ đây, anh cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai mình. Anh không thể để những ký ức đau thương ấy tiếp tục ám ảnh, không thể để chúng trở thành hiện thực một lần nữa.
“Chúng ta hãy đi ra ngoài tìm kiếm,” Huy đề nghị. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy điều gì đó.”
Lan Anh và Kiệt nhìn nhau, rồi gật đầu. Huy dẫn đầu, trái tim anh đập nhanh trong sự hồi hộp và lo lắng. Họ rời khỏi chỗ ẩn nấp, tiến vào thế giới tàn khốc bên ngoài. Mỗi bước đi đều chứa đựng sự nguy hiểm, nhưng Huy không thể để sự sợ hãi chiếm lấy mình.
Khi họ bước ra khỏi tòa nhà, ánh sáng yếu ớt của mặt trời xuyên qua những tòa nhà đổ nát. Huy cảm thấy như có một sức mạnh nào đó đang gọi tên mình. Anh quay lại nhìn Lan Anh và Kiệt, thấy sự quyết tâm trong ánh mắt họ. Họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách.
Huy dẫn nhóm đi qua những con phố hoang tàn, nơi những dấu vết của cuộc sống trước đây còn sót lại như những mảnh ghép đau thương. Huy thận trọng nhìn xung quanh, lắng nghe từng âm thanh. Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau. Anh dừng lại, ra hiệu cho mọi người im lặng.
“Có ai đó,” Kiệt thì thầm, đôi mắt anh ánh lên sự lo lắng.
Huy cẩn trọng tiếp cận, trái tim đập nhanh. Những bước chân mạnh mẽ, có lẽ là của một nhóm người khác. Họ không phải là những kẻ dễ dàng chấp nhận. Huy cảm thấy sự căng thẳng dâng lên.
“Chúng ta nên quay lại,” Lan Anh nói, vẻ mặt lo âu.“Không,” Huy quyết đoán. “Chúng ta không thể lùi bước. Nếu họ là kẻ thù, chúng ta phải chuẩn bị.”
Huy dẫn đầu, tiến về phía tiếng động. Anh muốn chứng minh cho bản thân, cho Lan Anh và Kiệt rằng họ có thể đứng vững trong thế giới này. Họ không phải là những kẻ yếu đuối, mà là những người sống sót.
Khi gần đến nơi phát ra tiếng động, Huy thận trọng rẽ vào một con hẻm. Ánh sáng yếu ớt khiến mọi thứ trở nên mờ ảo. Đột nhiên, một bóng người xuất hiện. Đó là một người đàn ông, có vẻ ngoài bẩn thỉu, nhưng ánh mắt lại rất sắc bén.
“Các người là ai?” Người đàn ông hỏi, giọng nói khàn khàn.
Huy đứng vững, không để lộ sự sợ hãi. “Chúng tôi chỉ tìm kiếm thực phẩm.”
Người đàn ông cười khẩy. “Thực phẩm? Các người nghĩ rằng mình có thể lấy được nó mà không phải trả giá?”
Huy cảm thấy nỗi lo sợ trào dâng, nhưng anh không thể để nó chiếm lấy mình. “Chúng tôi không muốn gây hấn. Chỉ muốn sống sót.”
Người đàn ông tiến lại gần hơn, ánh mắt đầy tính toán. “Sống sót trong thế giới này không phải là điều dễ dàng. Các người có biết rằng có những người như tôi sẽ không để các người chiếm đoạt dễ dàng?”
Huy cảm thấy căng thẳng. “Chúng tôi không muốn gây chuyện. Chúng tôi chỉ muốn an toàn.”
“An toàn?” Người đàn ông cười lớn. “Không có gì là an toàn ở đây. Chỉ có những kẻ mạnh mẽ và những kẻ yếu đuối. Các người sẽ phải chọn bên nào.”
Huy cảm thấy nỗi đau trong ký ức lại trỗi dậy. Anh không thể để nhóm của mình bị tổn thương. “Chúng tôi sẽ chiến đấu nếu cần thiết. Chúng tôi không sợ.”
Người đàn ông ngừng lại, ánh mắt sắc lạnh. “Hãy chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất. Thế giới này không có chỗ cho lòng thương hại.”
Huy cảm thấy như có một gợn sóng lạnh lẽo lướt qua. Anh biết rằng cuộc chiến không chỉ là để sinh tồn, mà còn là để bảo vệ những người mà anh yêu thương. Họ không thể để những ký ức đau thương lặp lại. Anh sẽ không để điều đó xảy ra.
“Chúng ta phải quay lại,” Lan Anh thì thầm, vẻ mặt cô đầy lo lắng.
Huy gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ cần phải tìm cách sống sót, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người khác. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và anh sẽ không để ai phải chịu đựng nỗi đau như mình đã từng.
“Đi nào,” Huy nói, dẫn nhóm quay trở lại. Họ sẽ không từ bỏ, sẽ không để ký ức đau thương trở thành hiện thực một lần nữa. Giữa những người bị bỏ rơi, họ sẽ tìm thấy ánh sáng của hy vọng.