Những Người Bị Bỏ Rơi
Chương 1: Thế Giới Mới
Minh Huy đứng giữa những đống đổ nát của thành phố, nơi mà trước kia là một khu phố sầm uất. Giờ đây, chỉ còn lại những mảnh vụn, những tòa nhà đổ nát và không khí nặng nề của sự thất vọng. Anh quay lại nhìn nhóm của mình, ánh mắt đầy quyết tâm. Lan Anh, với đôi mắt to tròn và nét mặt nghiêm túc, đang kiểm tra một chiếc ba lô cũ mà họ vừa tìm thấy. Tuấn Kiệt đứng gần đó, tay ôm chặt khẩu súng, đôi mắt cảnh giác nhìn xung quanh.
“Có ai không?” Lan Anh hỏi, giọng cô nhẹ nhàng nhưng vẫn thể hiện rõ sự lo lắng.
“Chưa thấy ai,” Kiệt đáp, giọng trầm. “Nhưng chúng ta không thể lơ là. Mọi thứ đều có thể xảy ra.”
Huy gật đầu. “Chúng ta phải tìm kiếm thực phẩm. Đây là cơ hội không thể bỏ lỡ.” Anh biết rằng nhóm của mình cần phải sống sót, và họ không có nhiều thời gian.
“Em thấy có một cửa hàng tạp hóa ở phía trước,” Lan Anh chỉ tay về hướng đó. “Chúng ta có thể kiểm tra.”
“Cẩn thận,” Kiệt cảnh báo. “Có thể có bẫy hoặc những kẻ khác đang rình rập.”
Huy nhìn nhóm, cố gắng khích lệ họ. “Chúng ta đã vượt qua nhiều thứ. Chỉ cần giữ vững tinh thần, mọi thứ sẽ ổn.”
Họ tiến về phía cửa hàng, từng bước chân lặng lẽ giữa không gian tĩnh lặng. Những tấm biển quảng cáo đã phai màu treo lơ lửng trên những bức tường, như những ký ức của một cuộc sống bình thường đã qua. Huy cảm thấy nỗi nhớ da diết về những ngày xưa, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ. Bây giờ, điều quan trọng nhất là sinh tồn.
Khi đến gần cửa hàng, Huy ra hiệu cho mọi người dừng lại. “Hãy nghe thật kỹ.”
Tiếng gió rít qua những khe hở, nhưng không có âm thanh nào khác. Huy gật đầu, ra hiệu cho Lan Anh và Kiệt tiến lên. Họ cùng nhau đẩy cánh cửa cũ kỹ, phát ra âm thanh cót két, như tiếng kêu của một linh hồn bị giam cầm.
Bên trong, những kệ hàng chao đảo, trống rỗng. Thức ăn, nước uống, tất cả đều đã bị lấy đi. Lan Anh thở dài, sự thất vọng hiện rõ trên mặt cô. “Có lẽ chúng ta đã đến quá muộn.”
“Đừng vội nản lòng,” Huy an ủi. “Có thể ở đâu đó vẫn còn thứ gì đó.”
Cả nhóm lục lọi khắp nơi, tìm kiếm từng góc nhỏ của cửa hàng. Huy cảm thấy trái tim mình nặng trĩu khi nghĩ đến những người khác đang chịu đựng nỗi khổ sở giống họ. Anh luôn mong muốn có thể làm nhiều hơn để cứu giúp những người bị bỏ rơi.
“Minh Huy!” Kiệt gọi, kéo anh lại. “Em tìm thấy một thùng thực phẩm!”
Huy chạy đến, thấy Kiệt đang đẩy một thùng hàng lớn, bụi bặm nhưng vẫn còn nguyên vẹn. “Mở ra xem!” Huy hối thúc.
Kiệt gỡ nắp thùng, bên trong là những hộp thực phẩm đóng gói. Mắt Lan Anh sáng lên. “Chúng ta có thể sống sót thêm một thời gian nữa rồi!”
Huy mỉm cười, nhưng ngay khi niềm vui vừa dâng lên, một tiếng động vang lên từ phía ngoài cửa. Huy và nhóm lập tức trở nên căng thẳng.
“Có người đến!” Kiệt thì thầm.Huy ra hiệu cho mọi người im lặng. Họ nép mình sau những kệ hàng, lắng nghe từng âm thanh. Cửa hàng bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Tiếng bước chân càng lúc càng gần, và một bóng người xuất hiện ở cửa.
Phan Hải, kẻ tàn nhẫn mà nhóm Huy từng nghe đến, bước vào với vẻ mặt đầy kiêu ngạo. Hắn nhìn xung quanh, như thể đang tìm kiếm điều gì đó. Huy cảm thấy nỗi lo sợ dâng lên trong lòng. Hải không chỉ là một kẻ thù mạnh mẽ, mà còn là một kẻ có khả năng thao túng những người khác.
“Có ai ở đây không?” Hải gọi to, giọng nói vang vọng trong không gian trống trải.
Huy biết rằng họ không thể để lộ vị trí. “Chúng ta phải ra khỏi đây,” anh thì thầm với nhóm.
“Nhưng thùng thực phẩm…” Lan Anh lưỡng lự.
“Chúng ta sẽ quay lại sau,” Huy quyết định. “An toàn là trên hết.”
Họ từ từ lùi lại, từng bước chân nhẹ nhàng, cố gắng không phát ra tiếng động. Hải vẫn đứng đó, như một con sói đang rình mồi. Huy nhìn về phía Kiệt, nhận ra sự căng thẳng trong đôi mắt của anh.
Khi họ chuẩn bị rời khỏi cửa hàng, một tiếng động bất ngờ phát ra, khiến tất cả giật mình. Một chiếc kệ hàng đổ ầm xuống, và Hải quay lại, ánh mắt sắc lạnh.
“Bắt chúng lại!” Hải ra lệnh.
Huy không còn thời gian suy nghĩ. “Chạy!” anh hét lên.
Cả nhóm lao ra khỏi cửa hàng, chạy hết sức có thể. Huy cảm nhận được sự đe dọa phía sau, nhưng không thể quay lại. Sự sống còn của họ phụ thuộc vào tốc độ và sự quyết đoán. Họ chạy qua những con phố hoang tàn, trái tim đập mạnh trong lồng ngực.
Khi chạy được một đoạn, Huy dừng lại, quay lại nhìn. Hải và nhóm của hắn đang theo sát. “Nhanh lên!” Huy kêu lên.
Họ lao vào một con hẻm nhỏ, hy vọng sẽ tìm được nơi trú ẩn. Huy cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, nhưng anh không thể để sự sợ hãi chiếm lấy mình. Lan Anh và Kiệt vẫn ở bên cạnh, họ không thể để ai bị bỏ lại.
“Chúng ta phải nghĩ ra một kế hoạch,” Kiệt thở hổn hển, nhìn quanh để tìm lối thoát.
“Có một tòa nhà phía trước,” Lan Anh chỉ tay. “Chúng ta có thể vào đó.”
Huy gật đầu, cùng nhau họ chạy về phía tòa nhà. Nhưng cảm giác hồi hộp vẫn chưa buông tha, sự đe dọa của Hải vẫn đang bám theo họ. Huy biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu. Giữa một thế giới đầy hỗn loạn, mọi thứ đều có thể xảy ra.
Họ đẩy cửa tòa nhà, lao vào trong, và tìm chỗ ẩn nấp. Nhưng nỗi lo lắng vẫn đeo bám, và Huy biết rằng, trong thế giới tàn khốc này, sự sống còn không chỉ là may mắn, mà còn là sự lựa chọn.