Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin

Chương 42: Hãy tiếp tục ghét tôi, bởi tôi nhất định sẽ mang đi báu vật của bà

 · Scherzo · Op.42: [Bí mật của anh]

"Đúng vậy, cùng lắm thì con nuôi anh ấy."

Câu trả lời của Aurora vang lên rõ ràng như tiếng chuông từ tháp đồng hồ, ngân mãi trong không trung.

Petit bỗng không thốt nên lời. Trong mắt bà thấp thoáng ánh nước. Đây là lần đầu tiên trong suốt mười tám năm qua, bà nhìn thấy tiểu thư cố chấp đến như vậy.

Không, có lẽ từ khoảnh khắc bà đưa Aurora đến Dresden, mọi chuyện đã bắt đầu trượt khỏi quỹ đạo. Cũng giống như sự ra đi của ông bà chủ, người ta có thể hoài niệm, nhưng vĩnh viễn không thể quay trở lại những tháng ngày xưa cũ.

"Xin lỗi, vú ơi, con không nên nói chuyện với vú như vậy."

Petit được một vòng ôm ấm áp và dịu dàng bao bọc. Ở nơi Aurora không nhìn thấy, vành mắt của bà đã hơi đỏ lên. Bà không biết có phải vì tuổi tác ngày một cao nên càng không chịu nổi những tổn thương nhỏ nhặt hay không. Tiểu thư bướng bỉnh luôn dễ dàng chạm tới cơn giận của bà, nhưng đồng thời cũng có thể khiến bà mềm lòng chỉ trong chốc lát.

"Vú ơi, vú cứ nghỉ dưới lầu đi, con lên dọn phòng cho François."

"Con đã nghĩ kỹ rồi, con nên làm như vậy. Dù phía trước có điều gì chờ đợi, con cũng không sợ. Bởi vì vú và anh ấy đều là dũng khí của con. Con không thể làm ngơ trước hai người được."

Chỉ có Aurora dịu dàng làm nũng, chân thành xin lỗi như thế này mới khiến Petit có cảm giác như mình đang sống lại những năm tháng xưa cũ.

Nhưng từ lâu rồi, tất cả đã khác.

Từ khi Aurora thoát khỏi xiềng xích của tử thần và mở mắt tỉnh lại, Petit đã biết rằng "cô ấy" và "cô ấy" không còn giống nhau nữa. Dù người trước mắt vẫn dùng những chiêu trò nhỏ hệt như ngày xưa, cô lại kiên định và tự tin hơn tiểu thư trong ký ức rất nhiều, tuyệt đối không dễ dàng thỏa hiệp. Có lẽ, người duy nhất mãi chìm trong giấc mộng không muốn tỉnh lại chính là bà.

"Con thật sự nghĩ kỹ rồi sao, Aurora?"

"Vâng, vú ạ. Mỗi ngày của chúng ta sẽ đều tốt hơn ngày hôm qua."

Niềm hy vọng trong giọng nói trong trẻo ấy khiến người ta không khỏi hướng lòng về tương lai. Người lớn tuổi khẽ vỗ lưng cô gái, nhắm mắt đáp lại bằng một tiếng dịu dàng, rồi kết thúc cái ôm. Petit chỉnh đốn lại cảm xúc, trở về dáng vẻ của một vú nuôi nghiêm khắc như thường ngày, nhưng lần này bà không còn phản đối quyết định của Aurora nữa.

"Vậy thì nhấc chân lên đi, Aurora. Còn đứng đây chần chừ cái gì nữa? Mau đi làm việc con nên làm."

"!"

Petit đột nhiên nghiêm nghị hẳn lên, lớn tiếng chỉ huy. Aurora thấy tình hình đã ổn, liền chớp mắt, cúi người hành lễ rồi nhanh chóng chạy lên lầu.

Chẳng bao lâu sau, ánh mắt của người lớn tuổi sắc bén như lưỡi kiếm, thẳng tắp hướng về phía ghế sofa. Người thanh niên nào đó bị nhìn đến mức cố gắng chống người ngồi thẳng dậy, cảm giác ớn lạnh đã biến mất từ lâu cũng theo đó mà quay trở lại.

"Ngài François Pichon, để ngài phải chê cười rồi. Chỉ trách đứa trẻ này ngay từ đầu chẳng hề báo trước với tôi, đã tự ý đưa ra một quyết định lớn đến thế. Xin hãy cho phép một bà lão cổ hủ và cay nghiệt như tôi được phát tiết đôi chút nỗi kinh ngạc trong lòng. Chúc ngài một ngày tốt lành, mong ngài sớm ngày hồi phục tại đây. Tôi đi chuẩn bị trà nước cho ngài."

"..."

Lúc này, Chopin vô cùng hối hận vì sao ngay từ sáng sớm mình đã đánh rơi mất bộ não.

Có lẽ vì anh vừa tỉnh dậy sau cơn bệnh, cũng có lẽ vì những chuyện xảy ra tại số 5 phố Chaussée-d'Antin đã vượt xa mọi nhận thức của anh. Thế nên trong trạng thái mơ hồ, đầu óc quay cuồng như cả thế giới đang xoay tròn, anh đã bị vị hôn thê của mình tiện tay dắt đi mất.

Bên ngoài có thể là lớp đường ngọt ngào, nhưng bên trong lại bọc độc dược. Tiếng hát của hải yêu nghe vô cùng mê hoặc, nhưng một khi đắm chìm sẽ vĩnh viễn đánh mất chính mình. Sự cám dỗ của chú sơn tước nhỏ đủ sức khiến một con nhím trượt chân, lăn từ sườn núi xuống như một quả bóng.

Lúc này trong phòng khách không còn ai ngoài anh. Ngài Chopin cô đơn đáng thương khẽ rùng mình. Anh ôm lấy chính mình, cẩn thận dịch về phía có nắng thêm vài tấc. Kết hợp với sắc mặt tái nhợt của người vừa khỏi bệnh, trông anh vô hại, ngoan ngoãn mà đáng thương đến lạ.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa kính sát đất, rơi xuống bên cạnh ghế sofa, cuối cùng cũng giúp anh cảm nhận lại hơi ấm. Người thanh niên buông tay xuống, thả lỏng cơ thể, bắt đầu vận dụng đầu óc trì trệ của mình để nhớ lại cuộc đối thoại giữa Aurora và Petit vừa rồi.

Một tiếng thở dài bất lực, dài bằng đúng trường độ của một nốt tròn.

Chopin nhìn đôi tay của mình. Ngoài những vết chai mỏng do đánh đàn và sáng tác nhiều năm để lại, đôi tay này gần như không có dấu vết gì khác. Nói rằng đây là đôi tay được nuông chiều trong nhung lụa cũng chẳng hề quá đáng. Vậy rốt cuộc hai người họ nhìn ra anh có thể đang gặp khó khăn về kinh tế, cần được chăm sóc và nâng đỡ bằng cách nào?

Anh tự nhận mình làm việc khá chăm chỉ. Dù là dạy học hay sáng tác, anh đều hoàn toàn xứng đáng với hai chữ tận tâm. Nếu không phải vì sức khỏe hạn chế và còn phải cạnh tranh lành mạnh với đồng nghiệp, Chopin thậm chí có thể xếp kín lịch dạy cả năm trời. Phải biết rằng chỉ dựa vào thu nhập từ việc dạy dương cầm thôi, anh cũng đã đủ để bước vào tầng lớp giàu có ở Paris.

Điểm duy nhất đáng nghi ngờ có lẽ là tốc độ sáng tác của anh.

Chopin quá thích sửa bản thảo. Có lúc sửa đi sửa lại, cuối cùng lại quay về bản đầu tiên. Điều đó khiến tốc độ hoàn thành tác phẩm của anh bị trì trệ một cách nghiêm trọng.

Nhưng anh cũng không còn cách nào khác. Anh không cho phép bản thân giao ra thứ mà chính mình còn không công nhận. Tuy vậy, anh luôn làm việc theo nhiều tuyến cùng lúc. Dù thời điểm bắt đầu khác nhau, quá trình kéo dài đằng đẵng, nhưng cứ sau một khoảng thời gian, anh vẫn luôn có những thành phẩm hoàn chỉnh để gom lại xuất bản.

Dẫu vẫn phải mặc cả với nhà xuất bản, và được rồi, anh vẫn chẳng hài lòng với nhuận bút của mình chút nào. Bất kỳ nhà soạn nhạc nào cũng đều cho rằng đám nhà xuất bản là những con đỉa hút máu đáng ghét, nhưng vẫn buộc phải cắt đi tâm huyết của mình để đổi lấy tiền bạc. Tuy nhiên, ít nhất thì anh không hề nói dối Aurora, nhuận bút của anh thực sự không thấp.

Vì vậy, Aurora à, em nghĩ nhiều rồi. Anh thật sự không cần em nuôi đâu.

Ngược lại, một chú sơn tước nhỏ cộng thêm một chim mẹ nữa, anh cũng nuôi nổi.

Chim mẹ...

Nụ cười vừa mới hiện lên nơi khóe môi Chopin nhanh chóng hóa thành nét ảm đạm. Nhớ lại ánh mắt mà bà Petit vừa nhìn mình, anh đan hai tay vào nhau đặt trên đầu gối, nhắm mắt hồi tưởng cuộc trò chuyện mà mình vẫn còn nhớ mang máng.

Aurora, điều mà vú nuôi của em lo lắng không phải chỉ đơn giản là vấn đề tiền bạc. Bà ấy chỉ bị em dẫn lệch khỏi chủ đề mà thôi. Thậm chí khi em tiếp tục kiên trì, bà ấy còn chủ động tìm giúp em những lý do hợp lý để biện minh.

Chopin đột nhiên nhận ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng. Anh thật sự đã đánh giá thấp sức mê hoặc của cô sơn tước nhỏ. Trong lúc bệnh tật thế này, anh hoàn toàn không có cách nào chống lại cô. Bệnh tật khiến con người trở nên yếu đuối. Anh đặc biệt quyến luyến cảm giác có người ngồi bên giường chăm sóc, có người nắm lấy tay mình khi đau đớn.

Người thanh niên uể oải chống trán. Đầu anh lại bắt đầu đau âm ỉ. Giờ đây, dù có sám hối cũng chẳng cứu vãn được gì nữa. Anh vậy mà đã phớt lờ mọi lễ nghi và giáo điều, cứ thế ngồi trong nhà Aurora, và chẳng bao lâu nữa sẽ sống cùng cô dưới một mái nhà.

Một cô gái mười tám tuổi và một người đàn ông hai mươi sáu tuổi sống chung.

Chúa ơi!

Chỉ riêng khoảng cách tuổi tác ấy thôi cũng đủ khiến người ta đỏ mặt. Huống hồ họ còn chưa từng đến nhà thờ, chưa đăng ký kết hôn, vậy thì lấy tư cách gì để sống cùng nhau? Chuyện này sẽ khiến cô phải gánh chịu những lời dị nghị...

Giờ đây Chopin đã hiểu vì sao ánh mắt bà Petit nhìn anh lại lạnh giá đến thế. Không ai muốn báu vật của nhà mình phải chịu ấm ức, càng không muốn một người đàn ông chẳng rõ gốc gác lại được một thiên thần ngây thơ đưa về nhà.

Anh không thể nào nhẫn tâm làm tổn thương cô. Dù chỉ là những lời đàm tiếu vụn vặt phát sinh vì anh cũng không được.

Nếu trong một khoảng thời gian ngắn họ chưa thể xác nhận tình cảm của nhau, vậy thì theo cái cớ mà người lớn tuổi đưa ra, tạm thời giữ khoảng cách, rồi từ từ tiến tới, có lẽ sẽ tốt hơn.

Khi Chopin dùng đến đầu óc đã chẳng còn sắc bén như trước để suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện, anh cũng đã đưa ra quyết định. Những lời thật lòng bị cắt ngang lúc trước, có lẽ nên nói với một người khác trước để thể hiện thành ý.

...

"Ngài Pichon, mời ngài dùng nước. Sức khỏe của ngài vẫn chưa hồi phục, trà hay cà phê đều không quá phù hợp. Xin thứ lỗi cho sự tự ý của tôi, tôi đã chuẩn bị nước ấm cho ngài."

Khay trà được đặt xuống chiếc bàn thấp trước mặt. Petit giữ vẻ mặt không cảm xúc, nhấc chiếc bình nhỏ lên, rót hơn nửa cốc nước lọc vào chiếc ly thủy tinh đồng bộ. Chẳng bao lâu sau, hơi nước ấm đã phủ kín mặt trong của chiếc cốc, làn khói trắng bốc lên nơi miệng ly. Chopin đưa tay chạm thử. Anh đã cảm nhận được sự xa cách từ đối phương, và hoàn toàn chấp nhận cách đối đãi ấy. Vì vậy anh chỉ khẽ gật đầu cảm ơn, không nói thêm gì.

"Còn nữa, thưa ngài, xin hãy tha thứ cho tính cách hấp tấp của đứa trẻ nhà tôi. Ngài ăn mặc phong phanh như vậy mà đã chạy tới đây, chẳng lẽ không sợ gió lạnh lại khiến bệnh tình nặng thêm sao?"

"Khoác nó lên đi, thưa ngài. Ít nhất bộ quần áo này còn giúp ngài ấm hơn thứ ánh nắng yếu ớt kia."

Chopin thoáng sững người. Anh không hiểu nốt hoa mỹ mà Petit vừa thêm vào bản nhạc này rốt cuộc có tác dụng gì. Lời nói của bà rõ ràng còn ẩn chứa ý khác. Khi mọi chuyện chưa sáng tỏ, cứ quan sát trước đã, đừng vội kết luận.

Một nụ cười nhàn nhạt hiện lên nơi khóe môi người phụ nữ lớn tuổi. Bà tao nhã nâng chiếc áo khoác đã được gấp gọn bên cạnh lên bằng hai tay rồi đưa cho anh.

Người thanh niên nhận lấy, giũ áo ra, rồi đứng sững tại chỗ.

Đó là một chiếc áo khoác nam.

Chất liệu và đường may đều thuộc hàng thượng hạng. Chủ nhân của nó hẳn đã vô cùng trân quý chiếc áo này. Dù vẫn còn dấu vết của thời gian sử dụng, nhưng rất nhạt. Bởi vì yêu thích nên thường xuyên mặc, cũng vì yêu thích nên càng giữ gìn cẩn thận.

Từ kiểu dáng đến chất liệu, tất cả đều thuộc về một người trẻ tuổi có gu thẩm mỹ khó tính.

Đôi mắt xanh của Chopin ánh lên vẻ phức tạp. Ngay lập tức, anh hiểu được ý nghĩa phía sau câu nói vừa rồi của Petit, thậm chí còn đoán được bà sắp nói gì tiếp theo.

Quý bà này thật sự không muốn Aurora dính líu quá sâu với anh. Nhưng anh tôn trọng cách hành xử ấy. So với những thủ đoạn nhỏ nhặt của gia đình Wodzinski, cách này thẳng thắn hơn nhiều, nhưng cũng chân thật và đáng yêu hơn nhiều.

"Chiếc áo này..." Anh rất phối hợp hỏi đúng câu hỏi mà đối phương mong đợi, bình thản nhìn ánh sáng lóe lên trong mắt bà.

"Xin lỗi, thưa ngài. Xin hãy tha thứ cho một người già cả như tôi. Trong lúc nóng vội lại làm chuyện sai lầm như thế này... Sao tôi có thể lấy chiếc áo ấy đưa cho ngài được chứ?"

"Nó là vật mà một người vô cùng quan trọng đối với Aurora để lại cho con bé. Quan trọng đến mức người ấy có thể để lại áo khoác của mình cho nó. Ý tôi là gì, chắc ngài hiểu chứ?" Petit thở dài, hoàn hảo thể hiện thế nào là một nụ cười lịch thiệp nhưng đầy áy náy.

Nghe xong, Chopin lặng người trong giây lát. Đường môi của anh hơi cong lên một cách khó diễn tả. Anh không làm theo kỳ vọng của bà, không ngây ngô như một kẻ chẳng hiểu chuyện mà hỏi lại: "Vậy thì sao, thưa bà? Bà muốn nói gì với tôi?"

Petit đứng dậy, trải chiếc áo ra khỏi tay anh rồi khoác lại lên vai anh. Từ trên cao nhìn xuống, bà lạnh lùng nói: "Tránh xa Aurora ra một chút đi, thưa ngài. Tôi phản đối việc con bé hạ thấp bản thân như thế. Tôi ghét ngài. Từ khi nó gặp ngài, mọi thứ đều thay đổi!"

Nụ cười của thiên thần một lần nữa xuất hiện trên gương mặt người thanh niên.

Chopin không đáp. Anh nâng cốc nước lên, bình thản uống một ngụm.

"Bà đã từng nói chuyện với Aurora về vấn đề này chưa? Bà đã từng lắng nghe tiếng lòng của cô ấy chưa, thưa bà? Tôi nghĩ giữa hai người thực sự chưa từng có cuộc trao đổi nào về chuyện này. Vì vậy, thưa bà, tôi sẽ không tránh xa cô ấy, chỉ cần cô ấy chưa nói lời từ chối với tôi."

"Cậu hoàn toàn không bận tâm đến chủ nhân của chiếc áo này sao? Không bận tâm đến quá khứ của nó sao, François Pichon?"

"Tôi không bận tâm, thưa bà Petit. Trong mắt tôi, Aurora chỉ đơn giản là Aurora. Điều tôi nhìn thấy là con người hiện tại của cô ấy, điều đó không liên quan đến quá khứ. Nếu cô ấy muốn chia sẻ với tôi, dù những chuyện ấy có khiến tôi tiếc nuối, khiến tôi ghen tị, tôi cũng sẽ nghiêm túc lắng nghe, không phải để biết được từ miệng người khác. Tôi tin tưởng cô ấy, thưa bà. Vì vậy tôi sẽ không nghi ngờ bất cứ điều gì mà cô ấy bộc lộ trước mặt mình."

"Vậy nên chiếc áo này... Hừ, hóa ra là tôi đã nghĩ về cậu quá thiển cận." Petit như chấp nhận số phận mà ngả người xuống ghế sofa. Bà ôm lấy mặt mình, toàn thân tràn ngập cảm giác thất bại.

Chopin đặt cốc nước xuống, kéo lại chiếc áo khoác đang choàng trên người rồi bật cười.

"Không đâu, thưa bà. Thật ra tôi là một người rất dễ ghen. Chỉ cần nghĩ đến việc có người đàn ông khác để lại áo khoác cho cô ấy thôi, tôi thật sự sẽ vừa xấu hổ vừa tức giận mà bỏ đi."

"Nhưng nếu người đàn ông đó là tôi... vậy bà muốn tôi ghen với ai đây?"

"Cậu... cậu chính là người đó...?"

Ánh mặt trời phía sau lưng người thanh niên phủ lên anh một vầng sáng màu vàng nhạt. Khung cảnh phản chiếu trong mắt người phụ nữ lớn tuổi đẹp như bức kính màu trên cửa sổ nhà thờ.

"Đúng vậy, thưa bà. Trên đường đến Dresden, bên một hồ nước vô danh, tôi và Aurora đã có cuộc gặp gỡ đầu tiên. Chiếc áo này là thứ tôi để lại trên người cô ấy khi cô ấy đã ngủ say. Mãi cho đến khi bà dẫn người tới tìm được cô ấy, tôi mới rời đi..." Chopin khẽ cúi đầu, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* chiếc áo vừa trở về với chủ nhân của nó. "Ai mà ngờ được, tôi chỉ nhất thời làm việc thiện, không nỡ nhìn một cô gái trẻ chết trong làn nước lạnh giá. Thế mà Chúa lại ban thưởng cho tôi, gửi đến cho tôi một thiên thần."

"Cậu..."

"Thưa bà, có lẽ bà muốn hỏi về hàng chữ viết tắt được thêu ở mặt trong bên ngực trái chiếc áo phải không? Xung quanh còn có vài bông hoa nhỏ, vừa nhìn đã biết là do bàn tay phụ nữ làm ra. Đó là mẹ tôi. Tôi không có món nợ tình cảm nào cả. Trước khi tôi đến Paris, bà đã may chiếc áo này cho tôi để làm vỏ bọc. Còn về chữ viết tắt kia..." Chopin cài lại hàng cúc áo, ngồi thẳng lưng. Chiếc áo vừa vặn ôm lấy cơ thể anh, tự nhiên đến mức không hề có chút gượng gạo nào.

Ông trời quả thật đã định sẵn hôm nay anh phải nói ra bí mật của mình, chỉ là người đầu tiên được nghe lại không phải Aurora, mà là một người có quan hệ mật thiết với cô.

"F.C. là chữ viết tắt của Fryderyk Chopin. Tôi chính là người đó, đúng vậy, chính là nghệ sĩ dương cầm Ba Lan mà Aurora thường nhắc đến. 'François' là cách viết tiếng Pháp từ tên đệm của tôi, 'Franciszek'. Còn 'Pichon' là một biến thể của 'Chopin', đồng thời cũng là bút danh tôi từng sử dụng khi còn trẻ."

"Thưa bà Petit, xin bà hãy tiếp tục ghét tôi, bởi tôi nhất định sẽ mang đi báu vật của bà."

"Tôi yêu Aurora. Tôi muốn cưới cô ấy."

truyenfull,truyenfull vn