Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin

Chương 41: Khúc Scherzo của Chopin trước nay chưa từng là một khúc scherzo

 · Scherzo · Op.41: [Scherzo]

Hàng mi của Aurora khẽ rung, đôi mắt như muốn mở mà vẫn chưa mở hẳn. Mệnh lệnh thức tỉnh đã bắt đầu truyền khắp cơ thể, dường như chỉ trong giây tiếp theo cô sẽ mở mắt.

Một tiếng rên mơ hồ thoát ra từ cổ họng. Chân mày của cô lập tức nhíu lại, trên trán hiện lên vài nếp nhăn nhàn nhạt. Bờ vai khẽ run, bàn tay đang nắm lấy tay người khác cũng dần siết chặt những ngón tay lại. Cơ thể vốn đang được nghỉ ngơi để hồi phục trong giấc ngủ, nay lại bị cơn mệt mỏi chưa tan quấn lấy. Cộng thêm tư thế ngủ gượng gạo, cảm giác đau nhức từ tận trong xương tủy lập tức tràn ra khiến Aurora đến cả mắt cũng chẳng muốn mở.

Thật muốn thuận thế ngã xuống, ngủ thêm một giấc ngon lành nữa...

Thiếu nữ vô thức thở dài khe khẽ. Sự tiếc nuối và bất lực trong tiếng thở ấy lại được một tiếng cười khẽ đáp lại.

Ơ?

Tiếng cười của ai vậy?

Trong đầu cô chợt lóe lên những ký ức của ngày hôm qua: đêm mưa, người hầu già đến gõ cửa, cỗ xe ngựa, nơi ở xa lạ, chiếc giường, François đang sốt cao...

Ôi Bach của tôi ơi, tối qua đáng lẽ mình nên học viết cantata theo ngài, uống liền mấy cốc cà phê mới phải, mình còn phải chăm sóc bệnh nhân nữa mà!

Aurora lập tức mở bừng mắt, bật người ngồi dậy. Cô kinh ngạc cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy trong đôi mắt xanh dịu dàng kia đang phản chiếu bóng hình của chính mình.

"Chào buổi sáng, Aurora." Giọng người thanh niên tuy khàn đặc, nhưng lại mềm mại như làn gió nhẹ lướt qua mặt.

"Chào buổi sáng, François." Suy nghĩ của cô lại bất ngờ đứt đoạn, chỉ có thể máy móc đáp lời.

"Mưa đã tạnh rồi. Xem ra hôm nay lại là một ngày đẹp trời."

"..."

Thấy anh nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, cô cũng thuận theo ánh mắt ấy mà nhìn về phía cửa sổ. Lúc này cô mới phát hiện ô cửa tối qua chỉ mở hé một khe nhỏ cùng tấm rèm kéo chưa kín đã thả lọt một chùm nắng vào phòng. Ánh sáng chiếu thẳng lên giường, phân rõ ranh giới với bóng tối nhàn nhạt xung quanh. Điểm dừng của nó vừa khéo rơi vào hàng mày khóe mắt anh.

"Nếu lúc tỉnh lại thấy khó chịu, anh nên gọi em dậy chứ, François..."

"Anh không khó chịu, Aurora. Chưa có lần bị bệnh nào khiến anh cảm thấy tốt như lần này."

Cô nhất thời không biết phải nói gì. Người trước mắt tuy sắc mặt tái nhợt, nhưng lại bình yên và điềm đạm đến lạ. Như thể tất cả những gì cô nhìn thấy tối qua chỉ là một giấc mộng hư ảo.

Aurora chưa từng thấy ai bị cảm sốt mà lại khiến người khác kinh tâm động phách đến vậy. Cô tựa như đã tưởng anh mắc phải căn bệnh nan y nào đó. François nằm trên giường tối qua đau đớn và bi thương. Sự giãy giụa cùng cô độc lan ra từ từng nhịp thở khó nhọc của anh, thấm vào không khí rồi dần lấp đầy cả căn phòng.

Chính vì cảm thấy bầu không khí trong phòng quá ngột ngạt nặng nề nên cô mới vội kéo rèm mở cửa sổ. Nhưng vì nghĩ đến việc anh đang bị bệnh, cô chỉ để lại một khe hở rất nhỏ.

Mãi đến khi hơi nước mang theo cơn mưa lạnh chạm vào làn da, thiếu nữ mới bình tĩnh lại, chạy vội tới bên người thanh niên đã sốt đến hôn mê từ lâu.

Sốt cao, mê sảng, run rẩy...

Người trước mắt hoàn toàn đánh mất phong thái thường ngày. Sự điềm tĩnh và tự chủ biến mất không còn dấu vết. Anh mong manh hơn cả thủy tinh, như thể chỉ cần một giây sau sẽ vỡ tan, bị cơn gió cuốn đi khỏi thế gian này.

Thế nhưng anh vẫn đang chống chọi, chịu đựng nỗi đau dữ dội, không để linh hồn mình lạc lối. Giống như cây lau giữa cuồng phong, vừa kiên cường vừa gian nan giành giật lấy sự sống.

Nghe Petit kể, trước đây cô cũng từng trải qua một cơn sốt dữ dội như thế.

Aurora dường như đã hiểu vì sao lúc tỉnh dậy trên xe ngựa, dù cách hành xử của cô như thay đổi thành một con người khác, bà vú vẫn chấp nhận lời giải thích mà bác sĩ từng dặn dò rằng cô đã "mất trí nhớ". Bởi vì khi người mình quan tâm đang vùng vẫy giữa bệnh tật và đau đớn, những người chứng kiến chỉ mong họ có thể khỏe mạnh tỉnh lại, sẵn sàng chấp nhận bất cứ cái giá nào.

Dòng hồi ức tan đi như những gợn sóng lấp lánh trên mặt hồ dưới ánh hoàng hôn. Aurora phát hiện trong đôi mắt xanh của người thanh niên đã nhiều thêm một ý cười trêu chọc.

"Aurora, chăm sóc anh chắc hẳn là rất vất vả... Nghĩ đến điều đó, anh lại không muốn gọi em dậy. Tay anh nằm trong tay em, anh sợ chỉ cần động đậy một chút em sẽ tỉnh giấc. Anh không nỡ."

Cô lập tức buông lỏng những ngón tay đang siết chặt, nhưng rồi lại cảm thấy có gì đó không ổn, bèn dè dặt nắm lấy tay anh lần nữa.

Nụ cười trên môi anh ngay lập tức không giấu nổi. Một lúc sau, trong nụ cười ấy lại pha thêm vài phần ảm đạm.

"Xin lỗi, Aurora. Nếu cơ thể anh khỏe hơn một chút, em đã không phải vất vả như vậy..."

Thiếu nữ cúi người xuống, làm một việc mà từ rất lâu trước đây cô đã muốn làm. Đầu ngón tay chạm vào mái tóc nâu của người thanh niên. Cảm giác mềm mại như lụa lập tức quét sạch mọi mệt mỏi trên người cô.

Hài lòng nhìn vẻ kinh ngạc hiện lên trên mặt anh, cô càng tăng tốc, cố tình vò rối mái tóc ấy.

"Không, anh không cần xin lỗi. Anh có quyền bị bệnh, François. Cơ thể của anh có quyền tự do đó. Nhưng lần sau, hãy bị bệnh khi em ở bên cạnh nhé... Như vậy, ngay từ đầu, em đã có thể ở cạnh anh rồi."

...

Chopin ngồi bên bàn làm việc, lặng lẽ chờ bữa sáng đặc chế dành riêng cho mình. Dù bước chân vẫn còn mệt mỏi, sau khi hoàn thành việc vệ sinh cá nhân đơn giản, anh vẫn để Henri dìu mình tới phòng khách.

Mặc dù cơn sốt cao mới hạ không lâu, mặc dù việc đi lại sẽ tiêu hao chút sức lực ít ỏi còn sót lại... nhưng Aurora đang ở đây.

Anh hoàn toàn không muốn cứ nằm mãi trên giường. Vẻ bệnh tật và suy nhược ấy khi đi cùng chiếc gối trắng và chăn trắng chẳng thể nào che giấu nổi.

Bữa sáng bắt đầu bằng một ít bánh mì mềm và một cốc sữa nóng. Khi người thanh niên ăn gần được một nửa, thiếu nữ mang tới trước mặt anh một món trông giống như pudding.

Anh thử dùng thìa khẽ tách nó ra. Khối bánh nhỏ màu vàng nhạt dễ dàng bị chia làm đôi. Hương gừng hòa cùng mùi ngọt dịu lan tỏa, đánh thức sức sống đang say ngủ trong cơ thể anh.

Món ăn tan ngay nơi đầu lưỡi. Kết cấu mềm mịn của sữa tươi nhẹ nhàng xoa dịu cảm giác đau rát nơi cổ họng. Cũng giống như phần bánh mì nhỏ kia, đây là một bữa sáng đơn giản được chuẩn bị vừa để dưỡng bệnh vừa hợp khẩu vị của anh.

"Đây là món gì vậy?"

"Sữa gừng đông, một món tráng miệng nhỏ đến từ quê hương của em. Nó rất thích hợp cho những người bị cảm lạnh."

Chiếc thìa trong tay anh khựng lại. Ngẩng đầu lên, anh thấy cô kéo một chiếc ghế ngồi đối diện bên kia bàn, hai tay nâng má, trông như một đóa hoa đang nở rộ.

Anh xua đi cảm giác nghi hoặc khó hiểu trong lòng, rồi ăn sạch bát tráng miệng ấy.

"Quả nhiên anh rất thích đồ ngọt nhỉ, François. Bánh gừng, kem, giờ cả sữa gừng đông cũng thế... Em không ngờ cả món này lẫn sữa đều bị anh ăn sạch không còn một chút."

"... Anh là bệnh nhân mà, Aurora. Chỉ trong lúc này thôi, anh chưa từng tùy hứng." Chopin bị vạch trần bí mật nhỏ của mình, cố gắng kéo hành vi ấy trở về quỹ đạo chính đáng.

"Được rồi, François, em có một thắc mắc muốn hỏi anh."

"..."

"Tại sao căn nhà này lại có một căn bếp gần như để làm cảnh? Mấy thứ em làm sáng nay đều phải xuống dưới mượn của bà chủ nhà... Thậm chí đến cả bàn ăn cũng không có, ăn một bữa sáng thôi mà anh phải ngồi ngay tại bàn làm việc của mình?"

Cơ thể vừa mới thả lỏng của Chopin lập tức căng cứng. Anh bình thản đảo mắt nhìn quanh một vòng, nhưng trong lòng chỉ còn hiện lên hai chữ: tận thế.

Lần này chẳng phải anh bị ép tự bóc trần thân phận rồi sao? Vốn dĩ anh còn thầm may mắn vì trước khi cơn cảm lạnh ập tới, chút ý chí còn sót lại đã khiến anh lựa chọn trở về nhà mình. Mang bệnh đến nhà bạn bè là chuyện anh không làm nổi.

Ai mà ngờ được lão Henri vì quá lo lắng nên rối trí, lại chạy đi tìm Aurora cầu cứu.

Ôi, ngài Liszt tốt bụng!

Nếu không nhờ hắn, làm sao lão Henri còn nhớ rằng anh có một vị hôn thê ở Paris, để rồi khi anh bệnh nặng, ông không mặc kệ anh cho Chúa quyết định số phận như mọi khi.

"Còn nữa... tại sao anh lại ngủ ở phòng dành cho khách?"

"..."

Đương nhiên là vì lúc đổi căn hộ, theo lẽ thường anh đã dọn đi rồi. Phòng ngủ chính được nhường cho tên người Hungary đáng ghét kia, còn anh chỉ tạm thời quay về dưỡng bệnh mà thôi.

Không...

Hay là mình nên thấy may mắn vì Franz không có mặt ở đây mấy ngày nay?

Nếu không thì...

"Còn đây nữa, François thân mến, xem em tìm được gì nào, một bức chân dung được đặt trong khung ảnh. Người quen và cũng là bạn tốt của chúng ta, ngài Franz Liszt."

"..."

Phải.

Là hắn.

Không chỉ là hắn, mà còn là hắn trong bộ trang phục dân tộc Hungary, cười đến mức chẳng hề biết giữ ý tứ.

"Anh còn nhớ những gì anh nói ở nhà Berlioz không? 'Nghi thức thờ phụng tà giáo'. Thế nên, việc có một Franz xuất hiện trên bàn làm việc của anh là chuyện không nên tồn tại, đúng không?"

"..."

Đúng.

Quá đúng luôn.

Lúc người kia đổi căn hộ với anh, thứ này đã bị anh nhét vào ngăn kéo từ lâu rồi. Chắc chắn là tên tự luyến đó lại lôi nó ra, đặt lên bàn của anh.

"Và còn một bất ngờ lớn nhất nữa nhé, François thân yêu. Xem xem đó là gì nào... một cây đại dương cầm. Ôi, nhà văn của em ơi, chẳng phải anh không hiểu nhạc lý, đàn dương cầm cũng không giỏi sao?"

"..."

Lạy Chúa.

Sao ngài không mang con đi luôn, mà chỉ lấy mất đôi mắt của con vậy?

Ngồi đây ăn hết bữa sáng mà mình chẳng hề cảm thấy có gì bất thường. Một cây đàn dương cầm to như thế, vậy mà mình lại không nhìn thấy.

Sự im lặng lại một lần nữa lan ra, đến cả ánh mặt trời cũng không dám lên tiếng. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Chopin cuối cùng quyết định buông tha cho chính mình.

Anh thích cô. Vậy thì chẳng còn lý do gì để tiếp tục che giấu nữa.

François Pichon chính là Fryderyk Chopin.

Dù có nhập vai đến đâu, hai thân phận ấy cũng không thể thực sự tách rời. Anh không muốn tiếp tục nói dối cô nữa.

"Aurora, anh..."

"François, chuyển đến ở cùng em đi."

Người thanh niên lần thứ hai bị cướp mất giọng nói. Đôi môi của anh hé mở, trước mắt bỗng trắng xóa, mọi suy nghĩ đều đứt đoạn. Bộ não trống rỗng hơn cả một tờ giấy trắng.

Vừa rồi... Aurora đã nói gì vậy?

Vừa rồi... mình đã nghe thấy cái gì vậy?

"Thấy anh như thế này, làm sao em yên tâm cho được... Giờ thì em đã hiểu vì sao anh không chịu cho em địa chỉ rồi... Dù thế nào đi nữa, em cũng không muốn anh tiếp tục ở lại đây."

Khoan đã, Aurora.

Có phải em hiểu lầm điều gì rồi không?

Chẳng lẽ... em cho rằng anh đang tá túc ở nhà một người bạn nào đó, còn bản thân thì không có nơi ở cố định?

Chopin vừa định giải thích thì một câu nói tiếp theo của Aurora đã đánh tan toàn bộ lý trí còn sót lại.

Anh nghe cô nói: "Chúng ta sống chung đi. Dù sao chúng ta cũng là vị hôn phu vị hôn thê mà, không phải sao?"

François Pichon...

Không.

Phải là Fryderyk Chopin mới đúng.

Cho đến khi được đỡ xuống khỏi xe ngựa, ngồi trên chiếc ghế sofa quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn trong nhà Aurora, anh vẫn cảm thấy bản thân đang sống trong một giấc mộng. Chắc chắn anh đã bị yêu tinh trong rừng mê hoặc, khiến mình lệch khỏi con đường vốn phải bước tiếp.

Bởi được quang minh chính đại sống chung với người mình yêu... là cám dỗ mà anh hoàn toàn không có khả năng từ chối.

Không.

Phải nói là Aurora vốn chẳng cho anh cơ hội từ chối.

Cô chỉ huy lão Henri thu dọn quần áo của anh, dặn sau khi dọn sạch căn hộ thì hãy mang đến địa chỉ mới. Cô còn nói sẽ dành riêng cho người quản gia trung thành một căn phòng.

Còn bản thân cô thì trực tiếp đỡ lấy anh. Nhân lúc anh vừa mới khôi phục được chút sức lực để đi lại, cô không cho phép bất kỳ lời phản đối nào, cứ thế kéo thẳng anh về đây.

"Aurora, con nói gì vậy? Ôi Chúa ơi, tiểu thư, rốt cuộc con định làm gì thế?"

"Vú ơi, con rất nghiêm túc. Từ hôm nay François sẽ là thành viên mới của gia đình chúng ta. Phòng của anh ấy ở ngay cạnh phòng con."

"C-Con sao có thể như vậy được? Con quên hết những quy tắc của một quý cô rồi sao?"

"Vú yêu quý, vì sao vị hôn phu vị hôn thê lại không thể ở cùng nhau? Con thấy chăm sóc lẫn nhau sẽ rất tiện. Hơn nữa, tiền thuê nhà vốn cũng là anh ấy trả. Nhà mình có rất nhiều phòng trống, thêm một người thì càng bớt quạnh quẽ thôi."

"Vấn đề không phải là có phòng hay không có phòng đâu, tiểu thư... Xin cho tôi thở một chút đã... Thêm một người, con có biết điều đó có nghĩa là gì không?"

"Tăng thêm chi phí sinh hoạt sao? Con thấy chuyện đó không thành vấn đề."

"Không thành vấn đề?"

"Đúng vậy, cùng lắm thì con nuôi anh ấy!" Aurora gật đầu đầy chắc chắn.

truyenfull,truyenfull vn