· Prelude · Op.39: [La Pluie]
Bóng da.
Aurora nhìn vị hôn phu của mình. Mới một giây trước còn nhất quyết tranh cãi về cách xưng hô, vậy mà giờ đây lại làm như chẳng nghe thấy gì.
Thật ra, trước đó cô chưa từng quá để tâm đến biệt danh ngẫu nhiên này. Nó được sinh ra từ họ "Pichon" của quý ngài nọ. Một ngày nào đó, khi vô tình đánh vần họ của François, cô phát hiện âm đọc ấy lại trùng với một cách phát âm quen thuộc trong tiếng mẹ đẻ.
Với mối quan hệ giữa hai người từ trước đến nay, cô gần như đã quên mất sự tồn tại của cái tên ấy. Nhưng giờ đây, bị ai đó cố ý dẫn dắt, ký ức ấy lập tức sống dậy. Lại thêm sự kích động của hai kẻ đứng ngoài xem náo nhiệt kia, trả đũa một cách quang minh chính đại thì có gì phải do dự nữa?
Bóng da.
Một biệt danh phù hợp biết bao với người bên cạnh.
Nhỏ nhỏ.
Tròn tròn.
Không mang lấy một chút tính công kích nào, có thể vừa xa cách vừa thân thiết, có thể nằm yên trong lòng bàn tay, được v**t v* nâng niu, cũng có thể bất ngờ lăn đi mất, khiến người ta phải đuổi theo mãi không thôi.
...
Đó là những mỹ từ cô từng gán cho cái tên ấy. Còn hiện tại, mỗi khi gọi anh như vậy, Aurora chỉ cảm thấy một loại kh*** c*m mơ hồ giống như ném quả bóng xuống đất để trút giận, rồi nhìn nó bật lên thật cao.
"Litz, đàn dương cầm, đàn dương cầm!" Louis túm lấy một lọn tóc vàng bên tai Liszt, vui vẻ chỉ về phía cây đàn dương cầm dựng sát tường, ngồi trong lòng hắn mà hùng hồn ra lệnh.
"Được rồi, được rồi, đàn dương cầm." Liszt chiều theo cậu bé. "Litz sẽ đàn cho con nghe. Dù sao Louis đáng thương của chúng ta cũng chỉ có thể nghe dương cầm khi chú ở đây thôi." Hắn bế đứa trẻ đến bên cây đàn, đặt nó xuống rồi cùng ngồi lên ghế đàn.
"Bố, guitar nữa."
"Được thôi." Louis hiện giờ là lớn nhất. Berlioz lập tức đầu hàng.
"Bố đi lấy đàn đây. Là cây Paganini, đúng không?"
"Bố thông minh nhất!"
Nhạc sĩ người Pháp vò rối mái tóc con trai, gật đầu chào khách rồi quay vào thư phòng.
"Ngồi gần lại chút đi, Aurora và... François." Liszt quay đầu lại, nháy mắt với họ.
"Một lát nữa sẽ có hòa tấu đấy. Không tới nghe thử sao?"
"Bạn thân mến." Chopin chỉ khẽ ngẩng đầu. "Tôi cứ tưởng thưởng thức âm nhạc cần dùng tai, không phải mắt?" Nụ cười giả tạo hoàn hảo hiện lên trên môi anh. "Ngồi ở đây, tôi còn đang lo khoảng cách vẫn chưa đủ xa."
"Nếu anh không muốn nhúc nhích thì để Aurora qua đây vậy." Liszt bật cười.
"Chuyện náo nhiệt của giới nghệ sĩ dương cầm, không liên quan gì đến một nhà văn cả."
"Franz, cho phép tôi nhắc anh một câu." Chopin lạnh nhạt đáp. "Người vừa biến mất kia, nghề chính cũng là cầm bút đấy."
Aurora không nhịn được mà thở dài. Giống như người đời sau thường đùa rằng chuyện Anh và Pháp đấu võ mồm là sinh hoạt thường ngày, vị hôn phu của cô và Liszt cứ hễ gặp nhau là lập tức chĩa mũi nhọn về phía đối phương.
May mà Liszt nổi tiếng là người có tính tình tốt. Nếu đổi thành người khác, chắc chẳng chịu nổi cái tính khí này của François. Có lẽ đây chính là cách họ thể hiện tình bạn. Dù sao những người xung quanh cô từ trước đến nay vẫn luôn khách khí lễ độ.
Thấy cuộc đấu khẩu sắp leo thang, Aurora đột nhiên hỏi: "Hay là... Franz, François, hai người có thể giải thích cho tôi biết Paganini là gì không?"
Liszt trả lời ngay: "Ồ, Aurora, chỉ là một cây guitar thôi. Cây guitar do Paganini tặng."
Chopin hừ nhẹ: "Guitar của Paganini à? Vậy chắc đó là báu vật quý giá nhất của ngài Berlioz rồi."
"François, sao có thể chứ?" Liszt lập tức phản bác. "Anh quên cây đũa chỉ huy kia rồi à?"
"Franz, cảm ơn đã nhắc nhở." Chopin bình thản tiếp lời. "Lợi dụng lúc Felix Mendelssohn không để ý, đổi cây đũa chỉ huy bằng đồng của mình lấy một cây bằng vàng... Đó hẳn là quyết định sáng suốt nhất Hector từng làm trong đời."
Một khi mục tiêu công kích không còn là mình, Liszt lập tức gia nhập phe Chopin. Hai người đồng lòng quay sang trêu chọc vị nhạc sĩ người Pháp vắng mặt, không hề nương tay chút nào.
Aurora bắt đầu nghi ngờ mục đích chuyến ghé thăm hôm nay. Ban đầu chẳng phải nói là tới thăm bạn bè sao? Thế nào mà càng lúc càng giống buổi bóc trần những bí mật đen tối của các nhà soạn nhạc vậy?
Bất đắc dĩ, cô đành chuyển ánh mắt sang phía cây đàn. Ngoài nghệ sĩ dương cầm tóc vàng đang thao thao bất tuyệt, chỉ lướt nhìn một vòng, cô bỗng phát hiện trên bức tường phía sau còn có một... Liszt khác.
"Bức chân dung kia... là Franz sao?" Kinh ngạc đến mức cô đứng bật dậy.
"Đúng rồi." Liszt lập tức dựa vào thành đàn, vui vẻ đáp. "Là tôi đấy."
"Aurora, mắt cô tinh thật." Anh còn cố tình đứng cạnh bức tranh, tạo đúng góc nghiêng và biểu cảm giống hệt trong tranh.
Aurora chỉ cảm thấy một luồng hào quang vàng rực đập thẳng vào mắt, gần như làm cô hoa cả mắt.
"Tại sao... tại sao trong nhà ngài Berlioz lại có chân dung của Franz? Lại còn đặt ở vị trí nổi bật như vậy?"
"Aurora, đó đương nhiên là —"
"Là một nghi thức thờ phụng tà giáo đang thịnh hành ở Paris!" Chopin lạnh lùng nhìn bức chân dung, lập tức trở thành tâm điểm.
Liszt đầy dấu hỏi.
Aurora cũng ngơ ngác.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh.
"Phải biết rằng, Aurora." Chopin bình thản giải thích. "Hector thậm chí còn không biết chơi dương cầm."
"Vậy mà vì bức chân dung kia, anh ta đã không tiếc tiền mua hẳn một cây đàn. Lại còn tin rằng nó sẽ mang đến may mắn cho mình."
"Này, François." Liszt bật cười. "Thế việc trong nhà anh cũng treo chân dung của tôi có được tính là nghi thức tà giáo không?"
"..."
"Hừ." Hắn đắc ý hất tóc. "Đừng phủ nhận nữa, bạn thân yêu. Các nhười đều mong mình có thể tỏa sáng lấp lánh như tôi thôi."
Nhìn vị hôn phu chủ động gây chuyện rồi bị phản công đến cứng họng, Aurora phải đưa tay che miệng cười trộm.
Đến khi Berlioz ôm cây guitar trở lại, ba người lại tiếp tục cuộc tranh luận nảy lửa xem đó là tà giáo hay điềm lành.
Dương cầm không ai đàn.
Guitar cũng chẳng ai gảy.
Trong phòng chỉ còn tiếng người tranh cãi hết đợt này tới đợt khác.
Louis tức giận nhảy khỏi ghế đàn, chạy vào bếp tìm mẹ. Cuối cùng, tất cả cuộc chiến đều chấm dứt bằng tiếng gọi ăn tối của Harriet.
...
Chopin nhận ra rằng trước khi ngồi xuống bàn ăn, ánh mắt của Aurora từng dừng lại trên cây guitar đặt cạnh đàn dương cầm.
Cô che giấu rất tốt. Ánh nhìn ấy giống như làn sương trắng trong núi. Một cơn gió thổi qua liền tan biến. Nhưng lúc này, nhìn cô gái đang nâng ly trước mặt, anh lại có cảm giác chút hoài niệm cùng mong chờ thoáng lộ ra trong khoảnh khắc ấy chỉ là ảo giác.
Guitar... có liên hệ gì với Aurora?
Nghi vấn ấy quanh quẩn trong lòng chàng trai. Nhưng rất nhanh, anh lựa chọn giấu kín phát hiện này. Nếu cô không muốn nói, vậy anh chỉ cần ghi nhớ là đủ.
Chopin quay sang nhìn hai người bạn đã gần như sắp gục cả lên bàn. Thái dương lại bắt đầu nhức nhối. Berlioz uống đến say mèm vì vừa giành được công việc mình mong muốn, điều đó còn có thể hiểu được.
Nhưng Liszt uống đến mức lâng lâng là vì cái gì?
Quả nhiên.
Chỉ cần ở cạnh người Pháp kia, đừng bao giờ mong người Hungary nọ còn giữ được thứ gọi là lý trí.
"A... tôi nhìn thấy Thiên Chúa rồi phải không?"
"Tôi... có một bí mật... vẫn luôn chôn giấu trong lòng..."
Chopin nhìn theo hướng Berlioz nâng ly. Trong tầm mắt của anh chỉ có ngọn lửa trên giá nến lớn, vẽ thành từng vòng sáng mờ ảo.
Bàn ăn lập tức yên tĩnh lại, tất cả đều nghiêng tai lắng nghe lời thú tội của Berlioz sau cơn say.
"Là chuyện của mấy năm trước nhỉ? Khi ấy tôi đang vật lộn với một bản thảo hành hạ người ta đến phát điên, bỗng nhiên nhà xuất bản cử người tới... Bọn họ muốn tôi viết gấp thêm một bài nữa, lúc đó tôi chỉ hận không thể đóng sầm cửa vào mặt họ, cho đến khi họ nói rằng, bài viết này có thể giúp gia hạn thời hạn nộp bản thảo cho tôi. Đó quả thực là âm thanh dễ nghe nhất trên đời. Thế là tôi cầm bút viết như bay, mặc kệ cái tin tức ấy hoang đường đến mức nào, đầy bi thương và chân thành viết cáo phó cho một người vô tội... 'Là người cầm bút, phải có dũng khí viết về cái chết của cả bạn thân chí cốt của mình.' Ồ, nếu có thể quay lại khoảnh khắc ấy, tôi thà thức đêm chạy bản thảo đến chết cũng không muốn viết cái thứ chết tiệt đó nữa."
Những lời say xỉn chẳng đầu chẳng cuối của Berlioz khiến người nghe mờ mịt khó hiểu. Chopin lắc đầu, lại nghe thấy một tiếng đập bàn rõ mồn một.
Là Liszt.
"Ngày 23 tháng 10 năm 1828, Le Corsaire, đúng không, Hector? Vậy nên bây giờ, những bài viết ca ngợi tôi mà anh viết đều là để sám hối bù đắp sao? Thì ra người năm đó viết về cái chết của tôi lại chính là anh đấy à, bạn tôi?" Liszt giơ chiếc nĩa lên, nụ cười nơi khóe môi sắc bén chẳng khác nào ánh phản quang trên mặt kim loại.
Chopin nhìn rất rõ, khi người Hungary từng bước áp sát, có kẻ lập tức tỉnh rượu trong nháy mắt. Chàng trai cầm khăn ăn lên lau sạch bản thân. Đã đến lúc kết thúc chuyến viếng thăm này rồi. Anh phải đưa Aurora rời khỏi đây. Nếu còn ở lại thêm nữa, anh sợ mình và cô sẽ bị hai kẻ điên kia lây bệnh mất.
*
Vẫn còn một khoảng thời gian nữa xe ngựa riêng mới tới. Theo đề nghị của Aurora, hai người thong thả đi dọc con đường chiếc xe sẽ chạy tới.
Có lẽ vì ly rượu khi nãy. Thứ chất lỏng mà cô gái đã uống cạn chỉ trong một ngụm giờ mới bắt đầu phát huy uy lực.
Chopin nhìn chú sơn tước của mình bước chân lâng lâng, lảo đảo đi vòng quanh anh. May mà đêm đã khuya, anh không cần lo cô bị xe ngựa đụng phải. Chỉ cần đưa tay đỡ lấy mỗi khi cô suýt ngã là được.
Aurora trong cơn say hoạt bát hơn rất nhiều. Chopin cảm thấy cô sắp trở thành một nỗi phiền muộn đáng yêu mất rồi. Anh khẽ nói một tiếng thất lễ, rồi kéo cô gái nhỏ vào vòng tay mình. Chủ nhân của đôi mắt hổ phách mơ màng ấy lúc này mới yên tĩnh hơn đôi chút.
"Fra... François, anh cũng là... nhà văn. Nếu như... anh có để em chết dưới ngòi bút của mình không?"
"..."
Càng trong trạng thái không tỉnh táo, cô lại càng hỏi như đang nói đùa. Mà người vẫn còn giữ được lý trí như anh lại càng không dám trả lời tùy tiện.
Giả thiết không rõ ràng, thân phận cũng sai lệch hoàn toàn. Có lẽ chỉ cần đáp một câu "không" đơn giản, nhưng anh lại cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ.
Tách, một giọt mưa rơi xuống mặt đất, làm nhòe đi đường nét trên lớp bụi.
Những hạt mưa thưa thớt chạm lên gò má nóng hổi vì men rượu của cô gái, mang theo chút mát lạnh khiến cô tỉnh táo hơn đôi phần. Cô đưa lòng bàn tay ra. Chỉ trong chớp mắt đã có vài giọt mưa vỡ tan trong tay cô.
"Trời mưa rồi, François, mau đi thôi." Cô tháo chiếc khăn choàng xuống, đưa cho anh dùng tạm như vật che mưa trên đầu. Sau đó ôm lấy eo anh, kéo theo anh đang ngơ ngẩn chạy băng qua con phố tĩnh lặng.
Tiếng bước chân trên đường, chiếc khăn choàng tung bay, âm thanh mưa rơi vốn còn yếu ớt cũng dần dần trở nên dồn dập theo từng bước chạy của họ. Những hạt mưa như được điểm thêm trọng âm, trút xuống với tốc độ của những nốt móc ba mươi hai.
Tựa như bản nhạc của một nhà soạn nhạc phô diễn kỹ xảo, từng cụm nốt dày đặc dưới ánh đèn đường nhanh chóng phủ lên vạn vật một lớp màn trắng mang theo sắc vàng ấm áp.
Aurora kéo Chopin rẽ vào phía trước một quán cà phê ngoài trời. Quán đã đóng cửa từ lâu, bên ngoài chỉ còn lại một chiếc ghế dài bằng gỗ cũ kỹ không rõ tuổi đời.
May mắn thay, ông chủ lơ đễnh quên thu mái che nắng. Nhờ vậy họ mới có được một nơi trú mưa.
Người Chopin không ướt bao nhiêu. Chiếc khăn choàng của Aurora đã che chắn anh rất tốt, đến mức anh gần như không cảm nhận được hơi nước.
Anh nhìn vị hôn thê đang dùng chính chiếc khăn vừa che mưa lau người mình. Đôi vai trần còn đọng những vệt nước. Chiếc váy nửa dính bùn, nửa loang dấu ẩm. Mái tóc của cô vẫn đang nhỏ giọt. Thế nhưng tất cả vẻ chật vật ấy vẫn không thể che lấp nụ cười rạng rỡ trên gương mặt cô.
"Anh không bị ướt nhiều thì tốt quá, em—" Lời nói của cô đột ngột ngưng lại giữa động tác lau mặt bằng chiếc khăn tay của anh. Từ hàng mày khóe mắt, đến tận đầu ngón tay. Không có sự đường đột, cũng chẳng hề ngượng ngùng. Anh kiên nhẫn lau sạch từng giọt nước còn nhìn thấy được trên làn da cô.
"Ngồi xuống đi.
"Ngồi cạnh anh."
Cơn mưa ngoài kia đã hóa thành một bản giao hưởng mãnh liệt. Nhưng trong lòng anh chỉ còn lại khoảng trống trắng xóa.
Anh không biết nên nói gì, không biết nên nghĩ gì. Thậm chí còn không biết bước tiếp theo mình nên làm gì.
Hơi lạnh từ làn da cô khiến anh bối rối đến luống cuống. Anh bắt đầu trách bản thân vì những quyết định vô vị ấy. Tại sao lại đưa cô rời khỏi nơi an toàn? Tại sao lại để cô cùng mình trải qua một trận mưa gió vốn chẳng cần thiết?
Anh cởi áo khoác ngoài, khoác lên người cô gái đang ngồi cách mình một khoảng cách vừa đủ cho một khúc Bach. Rồi anh lại lạc vào màn đêm trong lòng mình. Nụ cười và sự ấm áp đều hóa thành cảm giác áy náy, quấn chặt lấy anh.
"Như vậy sẽ ấm hơn một chút."
Thế nhưng nhiệt độ vốn không thuộc về anh bỗng quay trở lại. Chiếc áo khoác được khoác lại lên người anh. Thế giới khép kín của riêng anh lại một lần nữa bị xâm nhập. Giữa vùng hoang vu trong tim, một tia bình minh lại chiếu xuống. Chú sơn tước nhỏ chui vào lòng anh, dùng chính chiếc áo khoác ấy gom cả hơi ấm của hai người lại với nhau.
Anh chưa từng ở gần cô lâu đến thế. Tựa như chỉ cần cơn mưa không dứt, cô sẽ mãi mãi ở đây, không rời đi.
Hơi thở gấp gáp vì chạy trong cơn mưa dần trở nên ổn định. Thính giác của Chopin cũng từ từ tan vào trong màn mưa. Làn sương nước nơi xa phủ kín phông nền bằng những âm thanh liên miên bất tận. Tiếng mưa đập xuống mặt đường là những hợp âm rải không ngừng nơi tay trái.
Những giọt nước tụ lại ở giữa mái che rồi rơi xuống vũng nước nhỏ trước mặt, như tiếng ngân thanh thúy phát ra từ đầu ngón tay phải chạm lên phím đàn...
Đều đặn.
Tự do.
Liền mạch.
Ngắt nhịp.
Tất cả đều hòa vào cơn mưa này, rơi xuống mặt đất rồi trở thành tiếng nói trong lòng anh.
"Em... thích..." Chú chim nhỏ trong lòng anh khẽ thì thầm.
Không có vị ngữ, chỉ để lại vô vàn khoảng trống cho người ta suy tưởng.
Là Chopin?
Hay François?
Hoặc là một ai khác?
Có lẽ men rượu lại lần nữa kéo cô vào giấc ngủ.
Chàng trai nhìn cô gái đã thiếp đi trong lòng mình. Cảm xúc trong tim anh cũng giống như màn mưa trước mắt.
Em thích... Em thích anh.
Anh khẽ thở dài, rồi thành kính đặt một nụ hôn lên trán cô.
"Aurora. Em sống trong những khuông nhạc của anh. Vĩnh viễn... sẽ không bao giờ chết đi."
*
"Anh cứ ngồi trong xe đi. Bên ngoài mưa lớn lắm, đừng xuống tiễn em nữa. Em cũng không lấy ô đâu, lỡ em xuống xe rồi anh lại chẳng có gì che mưa. Yên tâm đi, chỉ có vài bước thôi, em chạy qua là tới ngay. Về nhà nhớ thay quần áo khô càng sớm càng tốt. Tốt nhất là tắm nước nóng trước đã. Ngủ ngon nhé, François. Hôm nay được ở bên anh, em rất vui."
Chopin đang định đứng dậy đưa vị hôn thê vào nhà thì bị Aurora ấn trở lại ghế ngồi trong xe.
Cô rất cố chấp. Thấy trên xe chỉ chuẩn bị một chiếc ô, cô lập tức từ chối ý tốt của anh.
Có lẽ vẫn còn chút tác dụng của men rượu sót lại. Sau khi để lại một tràng dặn dò đầy quan tâm, cô gái mới yên tâm nhân lúc chàng trai lơ đãng mà mở cửa xe rồi lẻn vào màn mưa như một cơn gió.
Ánh nến trong nhà hắt xuống mặt đất những vệt phản quang màu cam vỡ vụn. Chú sơn tước của anh nhấc váy, tung tăng nhảy qua mấy vệt sáng ấy, rồi vững vàng dừng lại trước bậc cửa.
Chopin nhìn cô đưa tay lau nước mưa trên mặt, vẫy tay với anh báo rằng mình đã về đến nhà an toàn, bảo anh mau trở về nghỉ ngơi. Nhưng cỗ xe ngựa vẫn không hề nhúc nhích. Mãi đến khi bóng dáng của Aurora khuất hẳn sau cánh cửa nhà, chàng trai mới ra lệnh xuất phát.
Người đánh xe vừa định vung roi thì nghe tiếng chuông từ trong khoang xe vang lên. Ông vội hạ roi xuống, bám vào mép ghế lái rồi nghiêng người về phía cửa xe.
"Thưa ngài, ngài có gì căn dặn?"
"Đổi đường... không về bên đó nữa... tới số 5 phố d'Antin..."
"Vâng, thưa ngài." Người đánh xe tháo chiếc mũ chống mưa xuống, giũ sạch nước đọng trên vành mũ rồi giơ mũ lên ra hiệu sẽ lập tức quay đầu xe.
Nhưng còn chưa kịp đội mũ trở lại, ông đã nghe thấy thêm một mệnh lệnh nữa từ chủ nhân.
"Sau khi đưa tôi tới nơi, lập tức đến chỗ Liszt, đón lão Henri sang đây."
"Tôi sẽ làm ngay, xin ngài cứ yên tâm."
Trong khoang xe, Chopin vòng tay ôm lấy chính mình. Sự bầu bạn của Aurora vừa biến mất, khiến anh có cảm giác ngay cả nhiệt độ cơ thể cũng đang dần rời xa. Anh nhắm mắt lại. Đôi môi mím chặt dần mất đi huyết sắc. Từng đợt rét buốt bò dọc từ xương cụt lên sống lưng, khiến cơ thể anh không kiềm được mà khẽ run lên.
Đêm nay có gió, có mưa.
Và với anh... có lẽ sẽ chẳng có chút bình yên nào.
[Chú giải · Op.39]
[1] La Pluie: Từ tiếng Pháp, có nghĩa là "Mưa".
[2] Nghi thức thờ phụng tà giáo: Chân dung của Liszt (phần lớn chắc là tranh in khắc gỗ) rất bán chạy vào thế kỷ XIX. Trong nhà của nhiều nhạc sĩ đều treo chân dung của ông , hoặc là đặt trên bệ lò sưởi, hoặc là treo trên tường, hoặc là bày cạnh nhạc cụ, giống như một kiểu nghi thức thờ phụng tà giáo (ai ai cũng yêu Liszt?).
Dựa vào những chi tiết nhỏ được hé lộ trong hồi ký của các nhà soạn nhạc, Berlioz đã đặt chân dung của Liszt ngay cạnh cây đàn piano, còn trên chiếc bàn cạnh đàn piano nhà Chopin cũng đặt bức chân dung của Liszt (hoặc cũng có thể là treo trên bức tường gần đàn)...... Những điều này đều là sự thật, ngoại trừ việc tôi nói linh tinh chuyện Berlioz mua đàn piano cho bức chân dung.
Ngoài ra, Berlioz bắt đầu học sáo flute và guitar từ năm 7 tuổi, từng làm giáo viên dạy guitar tại một trường dòng. Cả đời người này không học được piano và bất kỳ ngôn ngữ nào khác ngoài tiếng Pháp. Theo một bức thư gửi cho một nữ bá tước nào đó sau này có đề cập, mười mấy năm sau, ngay cả sáo flute và guitar ông ấy cũng quên mất cách thổi và gảy rồi.
[3] Le Corsaire: Berlioz đã bắt đầu viết bài cộng tác cho tạp chí này từ rất sớm. Nội dung và thời gian về cáo phó của Liszt xuất hiện trên tờ tạp chí này đều là những thứ có thể tìm thấy trong lịch sử, nhưng việc Berlioz là người viết bản cáo phó đó thì là do tác giả sáng tác thêm.