Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin
Chương 38: Ý nghĩa của cách xưng hô đúng và biệt danh
· Prelude · Op.38: ["Thím" · "Bóng da"]
"Ừm... Brocoli à?" Khi Berlioz hơi nghiêng người về phía trước, làm bộ như tai mình không được tốt lắm mà ghé tai lắng nghe, nhưng lại rõ ràng thốt ra câu hỏi đầy hứng thú ấy, đôi mắt xanh sắc bén khóa chặt trên người Aurora, cô gái liền biết rằng đây là lần thứ ba trong đêm nay trái tim và khuôn miệng cô vô thức đồng bộ với nhau.
Lần thứ nhất là câu "Chopin bị hủy hôn". Trước phản ứng của hai nhà soạn nhạc, Aurora hoảng loạn đến mức chẳng biết phải làm sao.
Lần thứ hai là câu "những ca khúc nghệ thuật của Chopin viết không được hay lắm". Đổi lại một trận cười vang khác, cô chỉ biết ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.
Còn lần thứ ba là "bông cải xanh". Bản thân từ này nghe chẳng có vẻ gì là nguy hiểm. Nhưng biệt danh được hậu thế đặt cho ông lại vô tình chạm tới trực giác nhạy bén của chính chủ.
Berlioz lập tức nhận ra: Brocoli tuyệt đối không phải một lời nói nhầm. Đằng sau nó chắc chắn còn có bí mật gì đó.
Nhưng nếu hỏi Aurora hiện giờ cảm thấy thế nào... sau một gợn sóng nhỏ thoáng qua, nội tâm của cô đã bình lặng như mặt gương.
Có lẽ đúng là: Lần một thì lạ. Lần hai thì quen.
Đến lần thứ ba bị trái tim và khuôn miệng phản bội, Aurora đã thành thạo kỹ năng hóa đá trái tim và mặt dày như tường thành rồi.
Bông cải xanh...
Tại sao lại là từ này?
Vì sao nó có thể bất ngờ bật ra khỏi cổ họng cô mà chẳng báo trước?
Aurora chớp mắt, xác nhận người trước mặt đúng là Berlioz bằng xương bằng thịt, rồi đưa ra kết luận: Đây chính là từ đầu tiên hiện lên trong đầu bất kỳ ai khi nhìn thấy vị nhạc sĩ người Pháp này. Cứ nhìn mái tóc đỏ xoăn bồng bềnh trên đầu anh ta mà xem. Ngoại trừ màu sắc khác với một loại rau ăn hoa nào đó, thì xét riêng hình dáng chen chúc mà xốp mềm ấy... chẳng phải giống hệt tán của một cây bông cải xanh sao?
Hay nói chính xác hơn... là một cây bông cải xanh bị nhuộm đỏ.
Nhưng lúc này, Aurora dường như đã tìm được một hình tượng đối chiếu còn phù hợp hơn. Có lẽ cô đã hiểu vì sao vị nhạc sĩ trông chẳng hề hợp cạ với Chopin này lại có thể nằm lâu đến vậy trong danh sách bạn bè của anh.
Nghĩ đến bộ phim hoạt hình kinh điển Nàng tiên cá.
Berlioz và Ariel có cùng bảng màu: Tóc đỏ, mắt xanh.
Tuy ngũ quan của anh ta chẳng có chút nào giống vẻ đáng yêu hoạt bát của nàng tiên cá, nhưng với một người Ba Lan yêu thích hình tượng nàng tiên cá như Chopin... biết đâu điều đó đã khiến anh duy trì một loại thiện cảm kỳ lạ với vị nhạc sĩ này.
...
Được rồi.
Liên tưởng này có vẻ hơi quá miễn cưỡng. Aurora vội kéo suy nghĩ trở lại, bắt đầu cân nhắc xem nên chuyển đề tài một cách lịch sự như thế nào.
"Bông cải xanh..." Berlioz lặp lại từ ấy lần nữa. "Cô đang gọi tôi sao?"
"Quá rõ ràng rồi còn gì, Hector." Liszt vỗ vai bạn mình, hạ thấp giọng cười nói: "Xét đến mối quan hệ giữa cô ấy và... người nào đó, tôi nghĩ đây hẳn là biệt danh đáng yêu mà cô bé dành cho anh."
"Ồ, Franz, anh không nhắc tôi còn quên mất." Berlioz cười phá lên. "Nếu Fred có mặt ở đây, chắc chắn anh ta sẽ đồng cảm sâu sắc lắm."
"Cái chức vụ tôi vừa chiến thắng Cherubini để giành được này, nhất định sẽ bị anh ta miêu tả thành con chó giữ cửa thư viện. Dù sao người Ba Lan ấy cũng đã không ít lần chế nhạo tôi không chịu làm việc đàng hoàng. Là nhà soạn nhạc mà lại đi làm nghề cầm bút."
"Hector, anh thật sự làm được rồi sao?" Liszt lập tức kinh ngạc. "Xác nhận lại lần nữa nhé, là chức quản lý thư viện của Nhạc viện Paris ấy?"
Aurora cảm thấy lời nói của Berlioz dường như mang theo một tầng ý nghĩa mơ hồ nào đó, như thể đang nhắm về phía cô. Nhưng vị nhạc sĩ người Pháp lúc này thậm chí còn chẳng nhìn sang phía cửa sổ lấy một lần.
Anh ta đang ôm vai Liszt, trò chuyện vô cùng hào hứng.
Vậy nên... chắc chỉ là cô nghĩ nhiều thôi nhỉ? Hay bởi vì François vừa là nhà văn vừa là nhà phê bình, tính chất nghề nghiệp chồng chéo một nửa, nên mới sinh ra kiểu oan gia đồng nghiệp như thế?
Bất kể có phải ảo giác hay không, nhìn ngọn lửa chiến đấu lại bùng lên bên phía đối diện khi Berlioz và Liszt bắt đầu nhiệt liệt lên án những hành vi bất công của Cherubini.
Aurora hoàn toàn không chen lời nổi. Nhưng cô hiểu, kiểu "bỏ quên" này không phải nhằm vào cô.
Ngược lại, đây mới chính là cách các nhạc sĩ ở cạnh bạn bè của mình.
Họ không hề giữ lễ nghi khách sáo. Thậm chí sự "bỏ quên" ấy còn kỳ lạ đến mức khiến người ta có cảm giác như họ đã xem cô là người quen từ lâu.
...
Cuối cùng Chopin cũng hồi phục sau cú đả kích mang tên "những ca khúc nghệ thuật của Chopin viết không được hay lắm."
Không thể phủ nhận, vừa rồi anh lại trải qua lần đứt mạch suy nghĩ thứ hai, lại còn ngay trước mặt hai người bạn mà anh không muốn mất mặt nhất.
Có lẽ ngay từ đầu anh đã sai rồi. Aurora vừa kết bạn với Harriet xong đã muốn tới thăm Berlioz, còn tiện thể che giấu vài chuyện của bản thân.
Quyết định đó đúng là một sai lầm.
Những câu chuyện liên quan đến "Chopin" mà người Pháp và người Hungary kia nghe được hôm nay... e rằng cả đời này họ cũng chẳng quên nổi.
Bên kia lại bắt đầu ồn ào. Hai người ấy thật sự chẳng coi anh và Aurora là khách. Lúc trước thì thi nhau thêm đất diễn lên người anh. Giờ thì chuyển sang công khai phê phán viện trưởng Nhạc viện Paris.
Dù sao Cherubini cũng chẳng vô tội.
Ông ta từng từ chối Franz Liszt, người lặn lội từ xa đến cầu học.
Cũng từng đủ mọi cách cản trở Hector Berlioz, người giữa đường chuyển nghề sang âm nhạc, tìm kiếm một vị trí nhỏ trong học viện.
Nhưng... đó không phải lý do để các người bỏ mặc tôi ở đây. đến một lời chào cũng chẳng có.
Chopin lén nhìn Aurora bên cạnh. Anh phát hiện cô đã hoàn toàn chấp nhận hiện thực. Thậm chí còn đang lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người kia với vẻ thích thú.
Tâm trạng của người Ba Lan lập tức càng tệ hơn.
Ha.
Một Berlioz hoang dã cộng thêm một Liszt thiếu não thì cho ra kết quả gì?
Thảm họa.
"Chú —"
Đúng lúc Chopin đang chuẩn bị phát động một đợt công kích ngôn ngữ về phía nào đó, một sinh vật nhỏ xíu đột nhiên lao tới, nhào thẳng vào lòng anh.
"Louis?"
"Chú ơi, lâu rồi không gặp. Con nhớ chú."
Chopin bế đứa trẻ lên. Thằng bé thừa hưởng toàn bộ gen bướng bỉnh của cha mình. Mái tóc đỏ xù như một chiếc mũ nhung nhỏ đội trên đầu. Nhưng đôi mắt xanh trong veo ấy lại đẹp hơn cha nó rất nhiều.
Cậu bé cực kỳ thân thiết với Chopin. Vừa được bế lên đã ngoan ngoãn tìm một tư thế thoải mái trên đùi anh. Sau đó lại chui vào lòng Chopin, bám lấy cánh tay anh, chỉ lộ ra một bên mắt để lén nhìn Aurora.
"Chào em nhé." Aurora mỉm cười. "Em là Louis phải không?"
"Vâng." Cậu bé ngoan ngoãn đáp: "Chào chị."
Cậu bé chưa đầy ba tuổi đang ở độ tuổi đáng yêu chẳng khác nào một thiên thần nhỏ.
Louis lấy hết can đảm, ngẩng đầu khỏi lòng Chopin. Nhận được thiện ý từ Aurora, chú chim non lập tức ríu rít không ngừng. Ngay tức khắc, Chopin cảm thấy đứa nhóc này chẳng đáng yêu chút nào. Chỉ bằng một tiếng gọi đơn giản, nó đã dễ dàng khiến chú sơn tước của anh say mê đậu trên cành.
"Louis, gọi sai rồi." Chàng trai nhấc cậu bé lên, đặt lại ngay ngắn trên đùi mình, nhìn thẳng vào mắt nó rồi chậm rãi nhấn từng chữ: "Chị là không đúng. Gọi sai rồi."
"Không phải chị sao?" Louis nghiêng đầu khó hiểu. "Vậy phải gọi là gì hả chú?"
"Cô ấy là vị hôn thê của chú —"
"François, anh định so đo với một đứa trẻ nhỏ thế này thật đấy à?" Aurora ghé lại trêu anh. "Chưa chắc Louis đã hiểu từ vị hôn thê nghĩa là gì đâu, đúng không?" Cô vừa nói vừa nháy mắt với cậu bé.
Chopin nhìn thấy rất rõ. Tên nhóc kia thoáng đỏ mặt một giây, rồi lập tức gật đầu thật mạnh với Aurora.
Sắc mặt của chàng trai tức khắc trầm xuống vài phần.
"Aurora, có những sai lầm..." Anh nghiêm túc nói, "Không thể vì trẻ con còn nhỏ mà mặc kệ được. Chúng ta có nghĩa vụ hướng dẫn và chỉnh đốn nhận thức của trẻ." Chopin nghiêm trang trình bày quan điểm giáo dục của mình. Khóe mắt của anh lại bắt gặp ý cười đầy thích thú đang hiện lên nơi chân mày khóe mắt của Aurora. Khóe môi bất giác cong lên.
"Louis, con biết mối quan hệ giữa bố và mẹ đúng không?"
"Biết ạ."
"Rất tốt." Chopin gật đầu hài lòng. "Mối quan hệ giữa chú và vị hôn thê của chú cũng tương tự như mối quan hệ giữa bố và mẹ con."
"Nếu con gọi chú là chú thì..."
"Ừm..."
"François!"
Trong lòng anh là một cục bột nhỏ đang nghiêm túc suy nghĩ. Bên cạnh là một chú sơn tước sắp tức đến mức giậm chân. Ai bảo góc cạnh cửa sổ là nơi yên tĩnh nhất trong phòng? Chẳng phải nơi này cũng náo nhiệt theo cách riêng của họ sao?
"A! Con biết rồi!" Khuôn mặt nhỏ của Louis bừng sáng vì tìm được đáp án. Nó quay phắt đầu lại, lớn tiếng gọi Aurora: "Thím!"
Thiếu nữ đang độ xuân thì lập tức hóa đá tại chỗ.
Gương mặt đỏ bừng.
Đôi môi hơi hé mở.
Nhất thời không biết nên đáp lại hay không.
Trái lại, chàng trai tóc nâu vô cùng hài lòng với cách gọi ấy. Anh thậm chí còn dịu dàng hôn lên má cậu bé một cái.
"Làm tốt lắm, Louis."
"Chúc mừng con trả lời đúng."
"Đúng là một đứa trẻ thông minh."
"Đương nhiên rồi ạ!" Thiên thần tóc đỏ nhận được phần thưởng xong liền lập tức chạy biến tới chỗ cha mình.
Khi leo lên vai Berlioz, Chopin cuối cùng cũng nhận ra hai người có chung số phận khổ sở kia đã chịu dành cho mình chút chú ý.
"Ồ, François, anh tới rồi à?"
"Xin gửi lời chào tới hai quý ông đến giờ mới phát hiện ra sự tồn tại của tôi." Chopin lạnh nhạt đáp: "Theo tôi thấy, lễ nghi của hai người còn chẳng bằng một đứa trẻ ba tuổi."
Lời châm chọc của anh còn chưa kịp phát huy tác dụng, một thiên thần nhỏ nào đó đã lập tức xua tan băng giá.
"Litz, ôm!"
"Louis, tại sao con lúc nào cũng chỉ gọi biệt danh của chú thế?" Liszt ôm cậu bé lên, bất đắc dĩ hỏi.
"Hừ." Berlioz bật cười.
"Có lẽ trong mắt Louis, anh là bạn cùng tuổi của nó đấy, Franz."
"François, nhất định là anh đang ghen tị vì tôi được các thiên thần nhỏ yêu quý hơn anh."
Chopin khoanh tay trước ngực, nheo mắt nhìn Liszt đang chơi trò tung hứng với đứa trẻ. Gương mặt đầy vẻ không tỏ rõ ý kiến.
"À phải rồi." Berlioz đột nhiên nhớ ra. "Nói đến biệt danh... Aurora, vừa rồi cô gọi tôi là bông cải xanh."
"Vậy cô gọi Franz là gì?"
"... Prune." Aurora im lặng rất lâu mới miễn cưỡng thốt ra từ ấy.
Ngay lập tức, cả căn phòng lại rơi vào trạng thái giải đố.
"Tại sao lại là mận chứ?" Liszt không phục. "Tôi giống loại trái cây đó ở điểm nào?"
Nói được nửa câu, anh bỗng phá lên cười.
"Ha! Hector, tôi biết tại sao anh bị gọi là bông cải xanh rồi!"
"Ha ha ha ha!"
"Aurora, xin cho phép tôi gọi cô là thiên tài!"
"Franz, xin anh vĩnh viễn đừng nói cho tôi biết nguyên nhân." Berlioz lập tức giơ tay ngăn cản.
"Tôi tự tìm đáp án là được." Nói xong, anh ta quay sang Aurora.
"Thế còn François? Cô gọi anh ấy bằng biệt danh gì?"
Người thanh niên tóc nâu lập tức cảm thấy có điềm chẳng lành. Ngoài hai ánh mắt chỉ chực xem kịch vui kia, anh còn phát hiện ánh mắt Aurora nhìn mình ngày càng nguy hiểm.
Chẳng lẽ... là vì chuyện thím ban nãy nên cô đang chờ cơ hội trả đũa?
"Bóng da." Một từ phát âm hoàn toàn xa lạ bật ra khỏi miệng Aurora. Biết rằng mọi người đều không hiểu, cô kiên nhẫn giải thích: "Giống như Prune thôi. Chỉ là cách đọc gần giống họ của các anh trong tiếng phương Đông mà thôi."
"Ai bảo anh ấy họ Pichon chứ? Âm đọc của nó gần như chẳng khác gì bóng da cả. Nhưng ý nghĩa thật sự của biệt danh François..." Aurora nở nụ cười đầy ẩn ý. "Cứ để anh ấy tự đoán đi!"
Không.
Aurora.
Lòng hiếu kỳ của anh vốn không lớn đến thế.
Anh tuyệt đối... tuyệt đối sẽ không đi tìm hiểu xem thứ gọi là "bóng da" kia rốt cuộc là cái gì.