Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin
Chương 28: Một nhà văn chỉ có kỹ năng sáng tác... thì viết thư tình thế nào?
· Prelude · Op.28: [Thư tình gửi Chopin]
"François... rốt cuộc anh là ai?" Aurora chăm chú nhìn thân ảnh mờ nhòe dưới ánh sáng của chàng trai, đôi môi khẽ động, thì thầm thành tiếng.
Giống như nguồn gốc của nghi vấn ấy vậy. Cô thậm chí không dám để dây thanh quản thật sự rung lên, chỉ mặc cho câu hỏi tan vào trong gió.
Cô chỉ cảm thấy... quá đỗi khó tin.
Chopin trong lòng cô vậy mà lại chồng lên hình bóng của François.
Phải rồi.
Họ quá giống nhau.
Hết lần này đến lần khác kéo cô ra khỏi khốn cảnh.
Cô dường như đã bắt đầu dựa dẫm vào một người.
Quen với sự đồng hành và giúp đỡ của anh.
Giống như ngày trước cô từng dựa vào sự dẫn dắt của Chopin vậy.
Điều này thật quá tàn nhẫn.
François là François.
Tại sao cô lại sinh ra nghi ngờ như thế chứ?
Cố ép Chopin và anh trở thành cùng một người... đối với François mà nói thật quá bất công.
Lý trí và cảm xúc như dần bị xé tách thành hai cực đối lập. Những suy nghĩ trong đầu Aurora chất chồng thành một cơn bão dữ dội. Cô bị ép ở lại trong thế giới của riêng mình, tách biệt khỏi hiện thực.
Cho đến khi lần nữa được bao bọc bởi hơi thở rừng cây mang theo cảm giác chữa lành kia. Có thứ gì mềm mại đang lau đi gương mặt cô. Aurora hơi hoàn hồn, phát hiện đôi mắt của mình từ lâu đã không thể khống chế dòng nhiệt nóng bỏng trào ra.
Cô chưa từng biết...
Mình có thể khóc nhiều đến thế.
Dường như chỉ cần ở bên cạnh anh, cô có thể dễ dàng trút hết mọi đau buồn.
"François... em có thể ôm anh không?" Giọng nghẹn ngào của thiếu nữ lại kéo theo dòng nước mắt tuôn ra không ngừng.
Bộ dạng khóc lóc của cô thật khó coi.
Càng được chàng trai im lặng lau đi nước mắt dưới khóe mi, cô lại càng không thể ngăn chúng lại.
Anh không trả lời. Chỉ chủ động bước tới ôm lấy cô.
Đó đã là câu trả lời tốt nhất.
Aurora áp mặt lên vai François. Chất vải dạ mịn màng không hề thô ráp, trái lại còn mang theo sự mềm mại khác thường.
Cô khẽ cọ cọ. Mọi bất công và tổn thương cô phải chịu trong hiệp hội cuối cùng cũng tìm được nơi để trút xuống và an nghỉ.
"François... giờ em đã là một nghệ sĩ dương cầm rồi. Nhưng em lại chẳng vui vẻ như em nghĩ."
"François, vừa rồi em đã thắng một trận lật ngược thế cờ. Rõ ràng đã giành được thành quả chiến thắng... nhưng em vẫn cảm thấy mình thua rồi."
"François, em đã không phụ lòng những lá thư giới thiệu anh đưa cho em."
"Em không làm hổ thẹn chữ ký của họ."
"François..."
Cô gái dường như đã tìm được vị thần bảo hộ của mình. Cô chậm rãi đặt trái tim mềm mại ấy lên bàn thờ của thần linh. Thần linh sẽ tiếp nhận tất cả đau khổ của cô. Khi nghi thức kết thúc, cô lại có thể mỉm cười, mạnh mẽ bước tiếp.
"Được rồi, François, cảm ơn anh. Em ổn rồi." Aurora khẽ vỗ lưng chàng trai, ra hiệu anh có thể buông mình ra.
Nhưng anh lại ôm cô chặt hơn.
"... Anh hối hận rồi, Aurora."
"Nếu không có thêm lá thư mang tên Chopin kia—"
"Này, thưa ngài. Ác ý vốn đã tồn tại từ đầu rồi, đâu thể vì thiếu một lá thư giới thiệu mà biến mất được."
"Hơn nữa, chính lá thư ấy cũng cho em rất nhiều sức mạnh để phản kích."
"À đúng rồi—"
"Em chợt nhớ ra hôm nay mình đã chơi đàn cho Chopin nghe!" Cô gái bất ngờ bật khỏi vòng tay anh, kinh hoảng nhìn đôi tay mình. Cô hoàn toàn bỏ qua cánh tay vẫn còn duy trì tư thế ôm của anh cùng biểu cảm phức tạp trên gương mặt ấy.
Chopin.
Lại là Chopin.
Người này lúc nào cũng có thể dễ dàng cướp Aurora khỏi tay anh.
Dù hiểu rất rõ rằng Chopin chính là bản thân mình, nhưng với thân phận François, anh vẫn không tránh khỏi cảm giác buồn bực.
"Làm sao đây, làm sao đây..."
"Bản nhạc đầu tiên em diễn tấu cho Chopin nghe vậy mà lại là 'Mazeppa' của Liszt..."
"Chắc chắn chuyện này không phù hợp với thẩm mỹ của ngài ấy!"
"Lúc đó tại sao em không nghĩ đến việc đàn thêm một bản 'Cách mạng' nữa chứ!" Cô gái cuống quýt ôm lấy mặt mình, vừa dậm chân vừa nhảy nhót tại chỗ.
Trong mắt chàng trai, cô hoàn toàn giống một chú chim sẻ tròn vo đang lăn lộn trên cành cây.
Rất đáng yêu.
Nhưng cô càng đáng yêu...
Ngực anh lại càng nghẹn.
Bởi những phản ứng ấy hoàn toàn không phải vì François.
Zal!
Mới giây trước còn ôm người mềm mại thơm ngọt trong lòng.
Giây sau đã bị cô độc bỏ rơi sang một bên.
Sự tương phản khủng khiếp này khiến Chopin trở tay không kịp.
Khoác lên thân phận nhà văn là lựa chọn của chính anh. Mà hiện tại cũng tuyệt đối chưa phải thời điểm thích hợp để thẳng thắn nói ra thân phận thật.
Aurora vừa mới trải qua chuyện không vui...
Chờ thêm chút nữa thôi.
Chờ đến khi những ám chỉ về tình yêu giữa anh và cô đủ rõ ràng.
Chopin khẽ thở dài, phát hiện chú chim sẻ kia vẫn còn đang hoảng loạn trong thế giới riêng của mình. Anh bỗng thấy tức đến nghẹn. Liếc nhìn xung quanh, anh xoay người đi vào một cửa tiệm gần đó mua thứ gì đó.
"A—" Làn da trên trán bị cái lạnh chạm vào khiến Aurora cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Chàng trai với gương mặt lạnh nhạt nhìn cô chằm chằm, ném một chiếc cốc nhỏ vào tay cô rồi quay đầu bỏ đi.
"François, đây là gì vậy?"
"Kem."
"Bình tĩnh lại chưa?"
Cô gái chớp mắt nhìn anh, rồi như vừa hiểu ra điều gì, cầm chiếc muỗng gỗ múc lớp kem trắng như tuyết đưa vào miệng, vẻ mặt tràn đầy sự ngọt ngào.
Bí mật trong lòng bị nhìn thấu.
Giống như mèo bị giẫm trúng đuôi.
Chàng trai vội vàng biện minh để che giấu.
"Đừng nghĩ nhiều."
"Anh chỉ tiếc là mình đã không phải người đầu tiên bảo vệ em."
"Vâng?"
"Không giống như Chopin, ít nhất còn lên tiếng bênh vực em?"
Aurora tiến sát tới trước mặt anh, ngậm chiếc muỗng, vẻ mặt đầy tò mò dò xét. Nhất định là cô đã bị người Hungary chết tiệt kia làm hư rồi. Sau này nhất định phải hạn chế hai người này tiếp xúc với nhau mới được. Chàng trai lập tức nhấc chân quay đầu đi về hướng khác.
Mọi thứ liên quan đến Chopin lúc này anh đều không muốn nghe. Cô gái bước dài một bước chặn ngay trước mặt anh, bịt kín toàn bộ đường lui.
Quý ngài tóc nâu im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng dứt khoát từ bỏ chống cự. Anh đứng thẳng ở đó, như muốn tự thu mình vào chiếc cổ áo trắng cao cao kia.
Vị tiểu thư tóc đen cong mắt đầy thỏa mãn, múc thêm một muỗng kem, mặc cho vị ngọt của lớp kem sữa tan chảy trong khoang miệng.
Cô không né tránh ánh mắt của anh.
Chopin phát hiện, Aurora ngang ngược cấm anh rời khỏi tầm mắt cô.
"François, Chopin là do anh đưa đến bên em, vậy nên đừng nói anh chưa từng bảo vệ em."
"Anh không biết đâu, vị hôn phu thân yêu à, nếu không có anh, nước mắt của em cũng chẳng biết phải đặt ở nơi nào nữa."
Cuối cùng Aurora cũng chịu nới lỏng sự phong tỏa ấy. Cô thậm chí còn đưa thìa kem tiếp theo đến bên môi François.
Cô khẽ nói: "Lùi một vạn bước mà nói, François, đó là Chopin đấy... sao em có thể xứng được chứ?"
Chàng thanh niên chỉ khựng lại trong thoáng chốc. Anh còn đang chìm đắm trong sự dịu dàng cô ban cho mình, nên vị chua xót nơi đáy lòng lập tức bị thìa kem ngọt lạnh kia nuốt trọn.
Giọng anh đầy vẻ phức tạp: "Em tuyệt đối xứng đáng, Aurora."
"Cô tuyệt đối xứng đáng, nghệ sĩ dương cầm."
"Em tuyệt đối xứng đáng, Aurora."
Hai câu trả lời lúc này như hòa lẫn vào nhau. Hai giọng nói vốn chẳng hề giống nhau, giờ phút này lại chồng khít lên nhau, lẽ ra chúng phải khác biệt mới đúng. Một giọng nói tựa vọng xuống từ tầng mây xa không thể chạm tới, như tiếng thần linh cúi đầu lắng nghe, giọng nói còn lại ở ngay gang tấc, dịu dàng như gió xuân.
Lại nữa rồi.
Trong mắt Aurora lại lóe qua vạt áo kia, dường như chính là màu sắc trên bộ đồ François đang mặc.
Nụ cười trên môi cô biến mất. Cô chậm rãi ngẩng đầu, từng chữ từng chữ rõ ràng hỏi anh: "François, anh... rốt cuộc là ai?"
Chàng trai tóc nâu hơi bất ngờ. Mọi biến đổi trên gương mặt anh đều không thoát khỏi mắt cô. Anh suy nghĩ một lúc rồi cúi đầu đáp: "Aurora, François vẫn luôn là François, ngoài anh ra... còn có thể là ai nữa đây?"
"Anh... thân với Franz, anh ấy ở trong hiệp hội, các anh đến cùng nhau sao?"
"Anh biết anh ấy đã đến Hiệp hội Âm nhạc."
"Người bên cạnh anh ấy là Chopin, mà anh lại dễ dàng tìm được em như thế —"
"Anh biết trải nghiệm đầu tiên của em ở nơi này không mấy vui vẻ. Anh không yên tâm nên đã đứng đợi bên ngoài." François dần bước tới trước mặt cô, dùng đôi mắt xanh bình lặng như biển cả bao bọc lấy cô. Tựa như đang tuyên thệ điều gì đó, anh chân thành đặt cả tấm lòng mình dưới bầu trời xanh thẳm.
"Anh để tâm đến vị hôn thê của mình, nên bất kể khi nào, ở đâu, anh cũng có thể tìm thấy em."
Không đúng.
Nhất định có chỗ nào đó không đúng.
Aurora sắp bị anh thuyết phục rồi. Cô lại bắt đầu giằng co với chính mình trong lòng. Cô xâu chuỗi mọi chuyện về François, từ Dresden cho tới Paris, rồi đến hiện tại, cuối cùng cũng tìm ra vài manh mối mơ hồ.
"François, anh chưa từng chịu nói cho em biết địa chỉ của mình... tất cả thư em viết cho anh, đều là mỗi chiều anh phái người hầu đến lấy."
"Vì sao anh lại không cho em biết mình sống ở đâu? Mọi chuyện của em anh đều biết rõ, chỉ duy nhất anh... em vẫn chẳng thể nhìn thấu."
"Anh giống như sương mù vậy, François. Giữa chúng ta, thông tin chưa bao giờ ngang bằng. Anh đang giấu em chuyện gì?"
Vẻ điềm tĩnh trên gương mặt anh dường như đang rạn vỡ. Cô thấy ánh dao động nơi chân mày anh, thấy anh hé môi muốn nói, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt nên lời.
Muốn biện giải mà không thể biện giải.
Sự im lặng kéo dài khiến thiếu nữ vô cớ sinh ra vài phần tức giận.
Cô trả lại cây kem cho anh, xoay người bỏ đi lại bị anh kéo lấy ngay tức khắc.
Cô dùng đôi mắt hổ phách xinh đẹp trừng anh thật dữ dội, không ngờ lại bắt gặp nụ cười dịu dàng như thiên thần ấy.
"Aurora, em bắt đầu để tâm đến anh rồi sao? Để tâm François rốt cuộc là người thế nào? Anh vui lắm... Chúa ơi, niềm vui trong lòng anh vốn chẳng thể diễn tả bằng lời."
"Aurora, đúng là anh có vài chuyện khó nói thành lời... nhưng em yêu, xin hãy tin anh, từ đầu đến cuối anh vẫn luôn là chính mình. Người em nhìn thấy, nghe thấy, nghĩ đến... đều là anh."
"Loại ngọt ngào này lại mang theo vị chua xót. Em hỏi anh câu ấy... là vì trên người anh, em nhìn thấy bóng dáng của ai khác sao?"
Trong mắt anh phút chốc phủ đầy mây mù, cả con người như hóa thành một khối lưu ly mong manh dễ vỡ.
"Bởi vì một người khác... Aurora, em mới bắt đầu để tâm đến anh. Em yêu à, điều đó khiến anh ghen đến mức giây tiếp theo thôi cũng có thể phát điên."
Thật xảo quyệt.
Chỉ vài ba câu của anh đã dập tắt toàn bộ khí thế của cô một cách dịu dàng. Anh không trực tiếp trả lời, nhưng lại khiến cô chẳng còn ý định truy hỏi thêm nữa.
"Cho nên, Aurora, em chỉ cần nhìn anh thôi là được. Vì điều đó, anh tình nguyện làm mọi thứ vì em."
Đây tính là... tỏ tình sao?
Hai má thiếu nữ bị hơi nóng thiêu đốt. Cô phát hiện đôi mắt xanh của anh càng lúc càng khiến người ta chìm đắm.
Không có câu từ rõ ràng, vậy mà từng lời từng chữ đều khiến trái tim cô như sắp ngừng đập ở giây tiếp theo.
Tựa như đã nắm chắc phần thắng, anh khẽ nắm lấy tay cô, lại lần nữa trở về bên cạnh cô.
Aurora chỉ cảm thấy không thể tiếp tục bị François dẫn dắt theo nhịp điệu của anh như vậy nữa. Cô đâu còn là trẻ con, không cần nắm tay cũng có thể tự đi đàng hoàng.
"Tình nguyện làm mọi thứ vì em? Được thôi, quý ngài nhà văn thân mến, phiền anh viết thay em một bức thư tình nhé, thư tỏ tình em gửi cho Chopin đấy! Em vẫn chưa phải em yêu của anh đâu." Thiếu nữ hài lòng cảm nhận được người trong tay mình cứng đờ như hóa đá, tâm trạng lập tức trở nên khoan khoái, kéo chàng thanh niên đi về phía cuối con phố dài.
Hiệp hội Âm nhạc Paris.
Người phụ nữ đang nghe trợ lý đọc danh sách ứng viên có vẻ chẳng mấy hứng thú. Trong mắt cô ta, những người trong danh sách làm đệm dương cầm kia đều chưa đủ tư cách.
Nghĩ đến đối thủ lần này, người phụ nữ xinh đẹp siết chặt tà váy mình.
"Nữ nghệ sĩ dương cầm vừa rồi biểu diễn ấy, cô thấy thế nào, Harriet?"
"Ai cơ?"
"Nếu tôi nhớ không lầm thì... Aurora Wodzinska."
"Đánh dấu đi."