Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin
Chương 24: Tôi không biết chơi dương cầm, chỉ biết nắm tay em thôi
· Prelude · Op.24: [Dương cầm và em]
"François... có phải anh muốn chơi dương cầm cùng em không?"
Trong đôi mắt xanh kinh ngạc của chàng thanh niên phản chiếu gương mặt đang cười của thiếu nữ, như thể cả thế giới đều đông cứng tại khoảnh khắc này.
Hô hấp, nhịp tim, suy nghĩ — tất cả đều ngừng lại.
Chỉ bởi khi bị đôi mắt hổ phách rực rỡ kia nhìn chăm chú, mọi thứ thuộc về anh đã bị cô mạnh mẽ mà dịu dàng khóa chặt.
Aurora giống như một chú mèo nhỏ. Dù đang ở trên bàn ăn, cô vẫn nhẹ nhàng đến vậy. Chopin chỉ có thể trơ mắt nhìn cô dịch chuyển đôi tay, như một con mèo vừa sưởi nắng xong đang thong thả bước trên mái nhà, từng chút từng chút xóa sạch khoảng cách giữa họ.
Câu hỏi của cô mang theo một sức mê hoặc mơ hồ. Hơi thở ấm áp nơi gò má dường như cũng truyền tới anh, khiến trái tim vừa mới ngừng lại của Chopin lập tức rơi vào nhịp đập hỗn loạn.
Ngoài đêm hôm ấy ra, Chopin chưa từng ở gần Aurora đến thế.
Nhưng dù là cái ôm khi ấy hay những lời dỗ dành kia, tất cả đều là biểu hiện lý trí và lịch thiệp của chàng trai trẻ, anh chưa từng thấy thiếu nữ ở dáng vẻ thế này. Dù biết từng cử chỉ của cô đều trong trẻo không nhiễm chút mập mờ ái muội, trái tim đã sớm rung động của anh vẫn bị những phép tắc ăn sâu trong xương cốt bó buộc, điên cuồng gào lên bên tai anh như tiếng hát của yêu nữ biển cả.
Đúng là suy nghĩ đáng khinh.
Sao anh có thể dùng những từ ngữ như vậy để hình dung về vị hôn thê của mình?
Móng tay siết vào lòng bàn tay cuối cùng cũng kéo suy nghĩ của Chopin trở lại. Hơi thở ngắn gấp gáp mang đến cho anh cảm xúc vừa nóng bỏng vừa bất an. Phần lý trí còn sót lại bảo anh mau chóng kéo giãn khoảng cách, nếu không câu chuyện mà anh mong đợi nhất định sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Chàng trai cố gắng giữ cho ánh mắt ổn định, sắc xám lam và màu hổ phách chồng lên nhau giữa không trung.
Anh dốc toàn bộ sức lực để giữ cho giọng nói bình thản không gợn sóng.
"Tiểu thư, anh cứ nghĩ... sự dạy dỗ lễ nghi của bà Petit đối với em là có hiệu quả đấy, nhưng nhìn hành động của em xem?"
"A!"
Giống như ném một viên sỏi lên mái hiên, chú mèo nhỏ đang lang thang trong thế giới riêng bị dọa cho giật mình. Sau khi nghe Chopin nhắc nhở, Aurora ngẩn người nhìn lại bản thân một lượt, rồi hoảng hốt nhảy xuống khỏi bàn.
Thiếu nữ luống cuống nắm lấy vạt váy, quay mặt đi không dám nhìn anh, vẻ táo bạo và đắc ý vừa rồi tan biến sạch sẽ. Chàng trai thậm chí còn nhìn thấy cả chiếc cổ thiên nga đã nhuốm hồng của cô.
"Em... em không phải như thế đâu, François—"
"Chỉ là... chỉ là... ừm, em không kiềm chế được thôi, vì anh ăn bánh gừng thật sự rất đẹp mắt mà... em.... em đi lấy thêm cho anh một đĩa nữa!"
Anh nhìn chú sơn tước nhỏ của mình nhanh tay ôm lấy chiếc đĩa sứ bên bàn, hấp tấp chạy trốn khỏi bên cạnh anh.
Cuối cùng chàng trai cũng thả lỏng được.
Anh tựa vào ghế ăn, nhắm mắt hít thở thật sâu.
Vị hôn thê ngốc nghếch của anh ơi...
Hỏi anh có muốn chơi dương cầm cùng em hay không thì liên quan gì đến hành động vừa rồi và bánh gừng chứ?
Em cũng sẽ vì anh mà mất khống chế, mà hoảng loạn sao?
Khi hơi thở dần bình ổn lại, trong mắt Chopin thậm chí còn nhuốm một nụ cười chìm đắm vì một khả năng nào đó có lẽ đang tồn tại.
Anh đứng dậy, rời khỏi chiếc bàn ăn lát nữa sẽ lại được phủ đầy bánh gừng, bước tới cây đại dương cầm cùng màu tóc với mình.
Nắp đàn được mở ra. Ngón giữa của nghệ sĩ dương cầm khẽ lướt qua những phím trắng sạch sẽ.
Ngón thứ ba là ngón tay anh yêu thích nhất. Cảm giác của lớp ngà dưới đầu ngón tay dần dần đánh thức khát vọng chơi đàn trong anh.
Cây đàn màu gỗ này vốn là do Chopin lựa chọn để biểu diễn ở phòng hòa nhạc Pleyel. Nhưng số buổi hòa nhạc của anh ít đến đáng thương, so với việc để nó cô độc chờ đợi trong khán phòng, anh càng thích Aurora khiến nó cất tiếng hát mỗi ngày hơn.
Những ngón tay khẽ động trên phím trắng, nhưng chàng trai khống chế rất tốt, không hề để đàn phát ra âm thanh.
Đã rất lâu rồi Chopin chưa được chạm vào một cây đàn mà mình yêu thích. Từng ngón tay của anh đều đang gào lên vì nhớ nhung. Chúa mới biết anh phải kiềm chế đến mức nào mới không vứt bỏ lớp áo choàng của quý ngài nhà văn, để đáp lại câu hỏi của thiếu nữ.
Aurora, anh muốn chơi dương cầm cùng em.
Nghĩ đến chuyện... người đầu tiên hợp tấu với em trên cây đàn này không phải anh, anh sẽ ghen tị đến nghẹt thở.
Chàng trai nhìn chằm chằm những phím đàn, nhớ tới cảnh người Hungary tóc vàng kia ban nãy dễ dàng ngồi xuống chiếc ghế này đến thế, ngồi bên cạnh nơi tình yêu của anh dừng lại.
Dù không thích nhạc Beethoven cho lắm, nhưng giờ phút này Chopin lần đầu tiên thừa nhận rằng những âm thanh dội vang mãnh liệt của vị đại sư ấy quả thật rất hợp với tâm trạng của anh lúc này.
Anh cũng muốn ngồi ở đây.
May mà Franz không thật sự thực hiện lời đề nghị liên tấu.
"François, quả nhiên... anh rất thích dương cầm nhỉ."
"Làm gì có —"
Giọng nói trong trẻo của cô sơn tước phía sau bỗng mềm mại như một khúc nhạc, khiến chàng trai đang chìm trong mớ cảm xúc rối ren giật nảy mình. Bàn tay của anh hoảng hốt rút lại, khi đập vào thành đàn phát ra tiếng động giòn vang.
Chopin khẽ nhíu mày. Đôi tay trời sinh nhạy cảm khiến cơn đau bị khuếch đại.
Aurora lập tức nắm lấy bàn tay đang định giấu đi của anh. Chỉ đến khi thấy mu bàn tay kia chỉ có một vết đỏ nhàn nhạt, cô mới hơi thở phào.
"Bàn tay của nhà văn cũng rất quan trọng đấy... giờ tới lượt em mắng anh rồi, François, anh phải biết giữ gìn nó cho tốt."
"Ừm... chỉ là em làm anh giật mình thôi."
Thật kỳ lạ.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay thiếu nữ chạm lên mu bàn tay anh, mọi đau đớn của chàng trai đều bị cô xóa sạch. Sự ấm áp nơi ngón tay Aurora khiến người ta quyến luyến vô cùng. Chopin không rút tay lại, cũng không nhắc cô buông mình ra, anh phát hiện được người khác nắm tay hóa ra là một chuyện tuyệt diệu đến thế.
"Muốn thử đàn không? Dương cầm ấy."
"... Anh không biết chơi dương cầm."
"Lần đầu chúng ta nhắc tới dương cầm anh cũng nói vậy. François, Franz Liszt còn là bạn thân của anh, anh có thể dễ dàng nói ra điệu tính của từng bản nhạc, anh thật sự không biết chơi dương cầm sao?"
Aurora nghiêng đầu nhìn anh đầy dò xét, khiến chiếc trống hành khúc trong lòng Chopin lại bắt đầu gõ dồn dập.
"Anh... thật sự không biết chơi đàn!"
"Ồ?"
Để tăng tính chân thực cho lời nói, chàng trai hiếm hoi còn nâng cao giọng. Đổi lại, thiếu nữ chỉ đáp anh bằng một tiếng kéo dài đầy ẩn ý cùng đôi mắt chớp chớp.
Chopin bắt đầu không đứng vững nổi nữa. Anh nhất định phải xóa bỏ nghi ngờ của Aurora.
Thời cơ vẫn chưa tới.
Cô ấy vẫn chưa yêu "Pichon", "Chopin" tuyệt đối chưa thể xuất hiện.
Vị đại sư dạy dương cầm bắt đầu lục tìm trong đầu xem người mới học đàn sẽ chơi dương cầm như thế nào. Là người bắt chước thần kỳ nhất trong các salon Paris, Chopin hoàn toàn có khả năng mô phỏng đặc điểm chơi đàn của bất kỳ ai anh từng gặp trong tức khắc.
Zal!
Đột nhiên anh muốn ném cái bản thân khó tính của mình lên dương cầm, bắt nó đàn toàn bộ Etude của Liszt từ đầu tới cuối, đó là hình phạt khủng khiếp chỉ người Ba Lan mới tự hiểu được.
Chopin quả thực đã dựa vào việc dạy dương cầm mà chen chân vào tầng lớp thu nhập cao ở Paris, nhưng anh... ngoài việc học sinh phải hợp mắt ra, điều quan trọng nhất chính là: Tuyệt đối không dạy người mới bắt đầu.
Một đại sư đã hơn hai mươi năm không nhìn thấy dáng vẻ người mới học chơi đàn, trong tình huống không có chút tư liệu tham khảo nào...
Rốt cuộc phải làm sao mới có thể bắt chước được một người mới học đây?
Chỉ thấy chàng thanh niên tóc nâu đỏ bừng cả mặt. Từ nắm tay đang siết chặt, anh duỗi ngón trỏ ra, cong cong như chiếc đuôi dấu phẩy, rồi với vẻ mặt như thể sắp anh dũng hi sinh mà nhắm mắt đưa tay... chọc mạnh lên phím đàn ba cái.
Dương cầm lập tức vang lên ba âm thanh khô khốc, cứng đờ, chẳng có lấy nửa phần ý vị hay mỹ cảm.
Là bậc thầy của những cú chạm phím, người giỏi nhất trong việc dùng đầu ngón tay để diễn tấu cảm xúc tuyệt mỹ như Chopin, vậy mà để giữ cho lớp ngụy trang đang lung lay sắp đổ của mình, lần đầu tiên trong đời đã khiến cây đàn phát ra thứ âm thanh anh ghét nhất — tiếng sủa của loài chó.
Đáng chết ở chỗ, anh còn chọn đúng quãng trung âm, lại dùng lực quá mạnh, khiến tiếng đàn như cứ mãi vang vọng trong phòng khách, hoàn toàn không có ý định tan biến.
"Em thấy chưa, tay của anh thật sự không biết chơi dương cầm mà..." Chàng trai xấu hổ đến mức chỉ muốn đào cái hố tự chôn mình xuống đất, dứt khoát chộp lấy bàn tay mềm mại của cô gái.
"Nó chỉ biết nắm tay em thôi." Giọng nói đầy thấp thỏm, nhưng tình ý lại vô cùng kiên định.
Dù anh không biết chơi đàn, anh vẫn muốn ở bên em.
Cảm giác xao động ấy dâng lên từ tận lòng bàn chân.
Aurora len lén nhìn chàng trai tóc nâu vừa nói xong đã không dám nhìn mình nữa, chỉ cảm thấy bàn tay đang được François nắm lấy càng lúc càng nóng bỏng.
Người đàn ông này chắc chắn không biết vừa rồi mình đã nói ra những lời khiến người ta rung động đến nhường nào.
Cô gần như đã nghe thấy âm thanh của tình yêu khẽ gõ cửa.
Những lời xã giao, lời hoa mỹ, lời dùng để cứu vãn tình huống... nhất định đều là kỹ năng sinh tồn bắt buộc ở Paris!
François chắc chắn chỉ muốn giảm bớt sự lúng túng của mình nên mới nói như vậy.
Thiếu nữ tự an ủi bản thân như thế, cố ném vẻ ngượng ngùng ra khỏi gương mặt. Nhưng dù có tự mê hoặc mình thế nào, cô vẫn không thể phủ nhận rằng khi nghe những lời ấy, trong lòng cô thật sự ngập tràn ngọt ngào và vui sướng.
François đúng là cứng miệng. Rõ ràng là anh muốn cùng cô chơi đàn, vậy mà lại dứt khoát phủ nhận ngay trước mặt cô...
Có điều, dáng vẻ anh chọc loạn lên phím đàn vừa rồi... thật sự rất đáng yêu.
"Không biết chơi dương cầm cũng không sao cả, anh vẫn có thể chơi cùng em mà." Aurora cười đẩy vị hôn phu ngồi xuống ghế đàn, rồi lập tức ngồi sát bên anh.
"Coi như... là em rất muốn được cùng anh chơi dương cầm, được không?"
"Nhưng... em muốn anh chơi thế nào?" François hơi căng thẳng, nhìn dãy phím đen trắng dài trước mặt với vẻ khó xử.
"Không khó đâu. Chẳng phải anh biết nắm tay em sao? Vậy thì đừng buông ra là được rồi."
"?"
Aurora lại nhích đến gần thêm chút nữa, gần như dán sát vào François. Cô nâng bàn tay phải của anh lên, đặt tay anh lên mu bàn tay mình.
Lòng bàn tay của chàng trai phủ lên mu bàn tay thiếu nữ, những ngón tay cô chồng lên ngón tay anh.
"Chuẩn bị xong chưa, François? Em dẫn anh chơi dương cầm nhé."
C, G, A, G.
F, E, D, C.
Chỉ là những cú chạm phím đơn giản bằng một ngón tay, những thanh âm thuần khiết ngây thơ đến vô cùng.
Lần đầu tiên hợp tấu của cô và anh đẹp đẽ và giản đơn đến mức đủ để năm tháng mãi mãi khắc ghi.
Chopin từng chơi rất nhiều tác phẩm của Mozart. Anh yêu vô cùng những giai điệu tự nhiên mà thiên tài của nhà soạn nhạc ấy, nhưng chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình đàn khúc Biến tấu Đô trưởng này theo cách như thế.
Giống như được trở về điểm khởi đầu, trở về niềm vui đơn thuần khi lần đầu tiên chạm vào phím đàn.
Theo từng chuyển động tay của Aurora, anh chỉ mong khoảnh khắc này có thể kéo dài mãi mãi.
"Cảm ơn em, Aurora. Chơi đàn với anh... như thế này có phải rất chán không?"
"Không đâu, François. Vì được chơi cùng anh nên em rất vui."
Lại một lần nữa bị cô dứt khoát phủ nhận, nơi lồng ngực chàng thanh niên trào dâng niềm vui nho nhỏ. Nhưng dường như nghĩ tới điều gì đó, đôi mắt sáng trong của anh lại chợt tối xuống.
"Em đối với tất cả mọi người... cũng đều như thế sao?"
"Anh nói gì vậy chứ? Chỉ vì là anh thôi mà, nếu không phải vì mối quan hệ của chúng ta, em còn chẳng dám ngồi gần người khác như thế đâu."
Đôi tai của anh dường như lại mất đi khả năng nghe thấy mọi âm thanh khác.
Bởi anh đã nghe được giai điệu đẹp nhất thế gian.
Đột nhiên, anh không còn muốn tiếp tục giả vờ nữa.
Chopin chính là Pichon, Fryderyk chính là François. Ngay từ đầu anh vẫn luôn chỉ là chính mình, dường như cũng chẳng cần phải tiếp tục chờ đến ngày Aurora thích con người thật của anh nữa.
"'Gradus ad Parnassum'? Anh lại tặng quà cho em sao, François?"
"Em... mở ra xem thử đi."
"Cho?" Cô gọi biệt danh của anh.
Chàng trai kích động ngẩng phắt đầu lên, vừa định đáp lời thì lại phát hiện thiếu nữ đang nhìn mình với vẻ mặt đầy phức tạp.
"François, anh không cần phải cố ý sưu tầm đồ liên quan đến Chopin để tặng em đâu... Anh chỉ cần là chính mình thôi, như vậy đã rất tốt rồi."
"Anh... anh cứ nghĩ rằng..."
Chụt —
Mọi âm thanh đều như bị xóa sạch.
Chàng thanh niên tóc nâu mở to mắt, không dám tin vào cảm giác mềm mại vừa khẽ lướt qua bên má mình, là một dấu hôn nhẹ tựa cánh bướm do thiếu nữ để lại.
"Đừng nhìn em, François... em rất vui, thật sự rất vui vì anh đã tặng em thứ này. Em không biết phải biểu đạt thế nào nữa... tóm lại là... đó chỉ là xúc động thôi, là phép lịch sự!"
Chopin nhìn Aurora giơ bản nhạc che kín gương mặt bằng một tay, lắp bắp giải thích cho hành động táo bạo vừa rồi.
Một nụ hôn.
Vì sao chỉ một cái chạm khẽ đến thế lại có thể mang đến cảm giác ngọt ngào như vậy?
Nó giống như một khúc thánh ca, khiến những nốt nhạc bị giam cầm trên khuông giấy cuối cùng cũng tìm được cách sắp xếp hoàn mỹ nhất. Nhà soạn nhạc được ánh linh cảm soi rọi, chìm đắm trong sự dịu dàng của nàng thơ.
Dù không nhận được lời ám chỉ rõ ràng cũng chẳng sao cả. Chỉ cần anh là François Pichon, người vừa được em hôn khi nãy.
Ngón tay của Chopin khẽ động, như đang dò tìm điều gì đó trong không khí, cho đến khi chạm phải đầu ngón tay của một người khác. Nụ cười của thiên thần lại hiện lên trên gương mặt anh. Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Aurora, cảm nhận được cái run khe khẽ của cô rồi đan tay cùng cô.
"Ừm, Aurora, phản hồi này của anh... cũng là phép lịch sự."
Anh thấy cô chậm rãi hạ tập bản nhạc xuống, chỉ để lộ đôi mắt xinh đẹp kia, nhưng lại không hề rút tay khỏi cái nắm tay lỏng lẻo của anh.
Chopin mơ hồ có linh cảm rằng, giữa anh và Aurora đã có điều gì đó tinh tế bắt đầu nảy mầm.
"Thư giới thiệu... hay là chúng ta tiếp tục nói về nó nhé?"