Những Đoạn Đường Màu Đen

Chương 12: Cuộc Đối Đầu Đầu Tiên

Huyền đứng sững, lòng dâng trào quyết tâm. Trần Hòa trước mặt, dáng vẻ to lớn như một bức tường ngăn cản mọi lối thoát. Nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của hắn, Huyền cảm thấy nỗi sợ hãi dâng lên nhưng ngay lập tức, cô siết chặt tay, kiên định hơn bao giờ hết.

“Chúng ta không có thời gian!” Duy kêu lên, lửa trong mắt anh bùng cháy. “Phải đánh bại hắn ngay bây giờ!”

“Đúng vậy!” Huyền gật đầu, lòng tràn đầy sức mạnh từ những người bạn bên cạnh. “Chúng ta không thể để hắn cản trở!”

Thảo nắm chặt tay, ánh mắt ngời sáng. “Mình sẽ không để mọi thứ kết thúc ở đây!”

“Cùng nhau!” Huyền hô lớn, và cả nhóm xông lên. Duy lao về phía trước, cú đấm đầu tiên dồn dập vào mặt Trần Hòa. Nhưng hắn chỉ lùi lại một bước, rồi cười khẩy. “Hài hước quá. Các người nghĩ chỉ với sức mạnh này có thể đánh bại tôi sao?”

“Chúng ta không chỉ có sức mạnh!” Huyền thét lên, đưa tay ra chạm vào Duy. Cô cảm nhận được sự quyết tâm của anh, và sức mạnh đó như một luồng điện chạy qua, khiến Duy mạnh mẽ hơn. Anh tiếp tục tấn công, lần này là một cú đá mạnh mẽ, làm Trần Hòa lùi lại.

“Đánh hắn!” Mai Lan hô to từ phía sau, chớp lấy cơ hội, cô chiếu sáng không gian tối tăm, khiến kẻ thù phải lùi lại vì ánh sáng chói lòa.

Huyền không ngừng di chuyển, cảm nhận được cảm xúc của từng người xung quanh. “Thảo, cậu giúp Duy!” Cô chỉ đạo. “Lan, chiếu sáng thêm nữa!”

“Mình sẽ làm!” Thảo gật đầu, lao vào giúp Duy, trong khi Lan tạo ra một vầng hào quang rực rỡ, làm cho mọi thứ trở nên sinh động.

Trần Hòa, dường như không thể chịu đựng được sức mạnh đồng đội, bắt đầu tấn công lại. Hắn đưa tay ra, một luồng khí lạnh lẽo lan tỏa, làm cho không khí trở nên ngột ngạt. “Các người không biết mình đang đối mặt với ai đâu!”

Huyền cảm nhận được sự hoang mang trong lòng hắn. “Hắn đang sợ hãi,” cô thầm nghĩ. “Phải tận dụng điều đó!”

“Chúng ta không sợ!” Huyền hét lên, lòng kiên định. “Bởi vì chúng ta đứng cùng nhau!”

Duy và Thảo cùng lúc xông lên, một cú đấm và một cú đá đồng thời hướng về phía Trần Hòa. Huyền cảm nhận được sức mạnh từ họ, một nguồn năng lượng dồi dào, và cô quyết định phải làm điều gì đó mạnh mẽ hơn.

“Đừng để hắn thao túng!” Huyền quát, chạy về phía Trần Hòa, đặt tay lên vai hắn. Cảm xúc của hắn tràn vào tâm trí cô, lạnh lẽo và tăm tối. Huyền nhắm mắt lại, tập trung. “Ngươi không còn quyền lực nữa!”

Trần Hòa chao đảo, ánh mắt hoảng loạn. “Không thể nào!” Hắn gào lên, cố gắng thoát khỏi sự ảnh hưởng của Huyền. Nhưng ánh sáng từ Mai Lan càng lúc càng mạnh, và sức mạnh của Duy cùng Thảo đã khiến hắn không còn chỗ nào để trốn.

“Đánh đi!” Huyền thét lên. “Đánh cho đến khi hắn ngã xuống!”Duy không do dự, một cú đấm mạnh mẽ nữa giáng xuống, khiến Trần Hòa loạng choạng. Hắn bực tức, bắt đầu tấn công lại, nhưng Huyền đã kịp thời cảm nhận được ý định của hắn. Cô lách người sang bên, tránh khỏi cú ra đòn của hắn, và ngay lập tức, cô cảm nhận được sự lo lắng từ Mai Lan.

“Cẩn thận!” Lan kêu lên, nhưng Huyền đã sẵn sàng.

“Chúng ta không thể lùi bước!” Huyền gào lên, ánh sáng trong lòng cô bùng lên. Cô đẩy mạnh, kết nối với sức mạnh của những người xung quanh. “Hãy đánh bại hắn!”

Trần Hòa, giờ đây đã lộ rõ sự yếu ớt, hắn gầm lên tức giận. “Các người sẽ phải trả giá!”

“Chúng ta đã sẵn sàng cho điều đó!” Duy hét lên, và cả nhóm lao vào tấn công một lần nữa. Cú đấm, cú đá, ánh sáng lấp lánh, tất cả hòa quyện lại trong một trận chiến không thể quên.

Huyền cảm nhận được sự quyết tâm, sức mạnh từ những người bạn bên cạnh. Cô không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho những giấc mơ của họ. “Chúng ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc!” Huyền hét lên, và một sức mạnh mãnh liệt trào dâng trong lòng.

Trần Hòa, bị dồn vào chân tường, không còn sức kháng cự. Huyền lao lên, một cú đấm mạnh mẽ, đưa hắn ngã quỵ xuống đất. “Đây là kết thúc của ngươi!” Cô thét lên, ánh mắt kiên quyết.

“Không!” Hắn gào thét, nhưng đã quá muộn. Cả nhóm đồng loạt tấn công, sức mạnh của họ như một cơn bão, đánh bại mọi thứ cản trở.

Cuộc chiến kết thúc, Trần Hòa nằm bất động dưới đất, ánh mắt đầy sự thất bại. Huyền th* d*c, nhìn quanh. “Chúng ta đã làm được!” Cô không thể tin vào mắt mình.

“Nhưng Mai Lan…” Thảo nói, chạy về phía bạn mình. “Cậu ấy có ổn không?”

“Mai Lan!” Huyền cũng vội vã đến bên. Cô cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể bạn, nhưng cũng có chút mệt mỏi. “Cậu có ổn không?”

“Chỉ là hơi mệt thôi,” Mai Lan mỉm cười, nhưng Huyền cảm thấy trong lòng có điều gì đó không ổn.

“Chúng ta cần rời khỏi đây ngay lập tức,” Duy nói, ánh mắt cảnh giác. “Có thể sẽ có thêm kẻ thù xuất hiện.”

Huyền gật đầu. “Chúng ta phải đi, bây giờ!” Cô kéo Mai Lan đứng dậy, mọi người nhanh chóng di chuyển về phía cửa ra.

“Cẩn thận!” Duy nhắc nhở, và Huyền cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Họ đã chiến thắng một trận chiến, nhưng cuộc chiến thực sự vẫn chưa kết thúc. Những thế lực đen tối vẫn đang rình rập, và Huyền biết rằng hành trình của họ mới chỉ bắt đầu.

“Chúng ta sẽ không dừng lại!” Huyền nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Đi thôi, hãy hướng về phía ánh sáng!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn