Những Đoạn Đường Màu Đen

Chương 11: Giải Cứu Mai Lan

Huyền dừng lại bên bậc thang dẫn vào căn phòng tối tăm của Bùi Duy. Cảm giác hồi hộp trong lòng cô càng lúc càng dâng cao. “Có chuyện gì vậy?” Huyền hỏi khi Duy mở cửa, vẻ mặt anh nghiêm trọng hơn mọi khi.

“Mai Lan đã bị bắt cóc,” Duy nói ngay. “Tổ chức ngầm đã ra tay.”

Câu nói như một cú sốc mạnh mẽ. Huyền nắm chặt tay, máu trong người như ngừng chảy. “Bắt cóc? Tại sao?”

“Chúng muốn lợi dụng khả năng của cô ấy,” Duy giải thích. “Mai Lan có thể tạo ra ánh sáng. Họ cần sức mạnh đó cho những âm mưu của mình.”

“Chúng ta phải cứu cô ấy!” Huyền kiên quyết, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm.

Nguyễn Thảo từ phía sau bước vào, nước mắt lăn dài trên má. “Làm ơn, hãy cứu Mai Lan. Cô ấy không đáng phải chịu đựng như vậy.”

Bùi Duy gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. “Chúng ta cần lên kế hoạch. Tổ chức ngầm không dễ dàng gì. Chúng ta sẽ phải thận trọng.”

“Chúng ta sẽ làm gì?” Huyền hỏi, lòng nôn nao.

Duy nhìn thẳng vào mắt Huyền. “Chúng ta sẽ phải tìm hiểu nơi chúng giam giữ Mai Lan. Tôi có một vài thông tin từ những giấc mơ của mình.”

“Giấc mơ?” Thảo hỏi, vẻ hoài nghi.

“Đúng vậy,” Duy trả lời. “Trong giấc mơ, tôi thấy một nơi tối tăm, có những bức tường lạnh lẽo và tiếng thét vọng lại. Đó chính là nơi chúng đang giam giữ cô ấy.”

“Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ,” Huyền nói, lòng dũng cảm trỗi dậy. “Chúng ta không thể để thời gian trôi qua.”

“Đúng vậy,” Duy đồng tình. “Tôi sẽ dẫn đường. Nhưng chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ điều gì có thể xảy ra.”

Huyền, Thảo và Duy chuẩn bị cho cuộc giải cứu. Huyền cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng mọi người. Cô chạm vào Thảo, để cảm nhận được sức mạnh và sự tin tưởng mà cô ấy dành cho họ. “Chúng ta sẽ làm được,” Huyền nói với sự tự tin.

Khi cả ba bước ra khỏi căn phòng, bầu không khí xung quanh trở nên căng thẳng. Huyền cảm thấy như mọi thứ đang lùi lại phía sau, chỉ còn lại mục tiêu duy nhất: cứu Mai Lan.

***

Khi đến gần nơi Duy đã mô tả, Huyền cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Bên ngoài, một tòa nhà cũ kỹ, tối tăm hiện ra. “Đây chính là nơi đó,” Duy nói. “Chúng ta phải vào bên trong một cách cẩn thận.”

“Để tôi dẫn đường,” Huyền đề nghị. Cô cảm nhận được sự hồi hộp của mọi người xung quanh và quyết định rằng mình cần phải đi trước.

Huyền tiến vào, cảm giác nhột nhạt chạy dọc sống lưng. Bên trong tối om, chỉ có tiếng thở gấp gáp của ba người. Huyền dừng lại, lắng nghe. “Có tiếng động ở bên trái,” cô nói.

“Có thể là họ,” Duy thì thầm. “Chúng ta phải cẩn thận.”Huyền gật đầu. Cô dẫn đầu, từng bước một, cho đến khi thấy một cánh cửa gỗ cũ kỹ. Huyền đặt tay lên cánh cửa, cảm nhận được sự lạnh lẽo từ bên trong. “Mai Lan ở đây,” cô nói, lòng đầy lo lắng.

“Để tôi mở,” Duy nói, nhấn mạnh sức mạnh của mình. Cánh cửa bật mở, và bên trong là một căn phòng tối tăm.

“Mai Lan!” Thảo kêu lên, nhưng tiếng nói của cô bị chặn lại bởi một tiếng động mạnh mẽ vang lên từ phía sau.

“Đứng lại!” Một giọng nói vang lên, và ngay lập tức, một nhóm người xuất hiện, ánh mắt lạnh lùng.

“Chúng ta bị phát hiện!” Duy hét lên.

Huyền không chần chừ, cô lập tức sử dụng khả năng của mình, cảm nhận được sự hoang mang trong lòng những kẻ đứng trước. “Hãy đứng lại!” Huyền hét lên. “Chúng tôi không muốn gây sự!”

“Nhưng các người đã vào đây rồi,” một kẻ trong nhóm cười nhạt, ánh mắt sắc lạnh. “Thật ngu ngốc.”

“Chúng ta không sợ!” Thảo quát, nhưng Huyền cảm nhận được nỗi sợ hãi của cô.

“Đừng để họ chạm vào mình!” Duy cảnh báo, anh lao vào tấn công. Một cú đấm mạnh mẽ, đánh thẳng vào mặt kẻ đứng gần nhất.

Huyền nắm chặt tay, lòng dũng cảm trỗi dậy. Cô lao vào, cảm nhận được sức mạnh của từng cú đấm, từng cú đá. “Đừng để chúng chiếm ưu thế!” Huyền hô to, sức mạnh của cô lan tỏa khắp không gian.

“Chúng ta phải tìm Mai Lan!” Duy la lên, không ngừng tấn công.

Huyền cảm nhận được sự hiện diện của Mai Lan, cô chạy về phía một cánh cửa khác. “Đằng này!” Huyền hét lên, dẫn dắt mọi người.

Một kẻ trong nhóm đuổi theo, nhưng Huyền kịp thời quay lại, dùng sức mạnh của mình để làm cho hắn lùi lại. “Đi đi!” Huyền quát.

“Chúng ta không thể dừng lại!” Thảo nói, giọng đầy quyết tâm.

Huyền mở cánh cửa, và trước mắt họ, Mai Lan đang ngồi trên sàn nhà, vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn kiên cường. “Huyền!” Cô kêu lên, ánh mắt tỏa sáng.

“Chúng ta đến cứu cậu!” Huyền thốt lên, lòng tràn đầy hy vọng.

Nhưng chưa kịp mừng, một bóng dáng cao lớn xuất hiện, chặn lối ra. “Các người nghĩ có thể rời đi dễ dàng như vậy sao?” Trần Hòa, kẻ đứng đầu tổ chức, lạnh lùng nhìn họ.

“Chúng ta sẽ không để cậu ta cản bước!” Duy nói, sẵn sàng đối mặt.

Huyền cảm nhận được sự quyết tâm trong lòng mọi người. “Hãy bảo vệ Mai Lan!” Cô hô lên, lòng tràn đầy sức mạnh.

Cả nhóm sẵn sàng cho một trận chiến không thể tránh khỏi. Huyền biết rằng cuộc chiến này không chỉ là để cứu Mai Lan, mà còn là để đánh bại những thế lực đen tối đang chi phối cuộc sống của họ. Những đoạn đường màu đen này sẽ không thể ngăn cản họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn