Những Bức Tường Rỉ Máu

Chương 3: Thầy Cúng Lập Dị và Dấu Ấn Máu

Tiếng gõ nhè nhẹ cuối hành lang tan vào tiếng gió hú. Hạnh thận trọng cầm đèn pin, Vũ đi sát phía sau, cả hai lặng lẽ bước về phía tiếng động. Sàn đá lạnh ngắt như hút sạch hơi ấm trên bàn chân. Vệt máu nhỏ kéo dài trên nền, dẫn lối vào bóng tối đặc quánh nơi cuối hành lang. Dọc tường, những ký hiệu cổ phát sáng lờ mờ, lẩn khuất sau lớp máu đông đặc, như những con mắt âm thầm dõi theo từng bước chân.

Hạnh dừng lại trước cánh cửa gỗ cũ kỹ, bàn tay khẽ run lên. Cô liếc sang Vũ, anh gật đầu. Cánh cửa mở hé, phát ra tiếng kẽo kẹt như tiếng r*n r* của một linh hồn già nua. Bên trong, mùi nhang trầm lẫn với mùi máu tanh nồng ập vào mặt. Một người đàn ông nhỏ thó, tóc muối tiêu rối bù, đang ngồi xếp bằng giữa phòng, xung quanh là những lá bùa rách nát trải thành vòng tròn. Đôi mắt thao láo, sâu hoắm như hốc núi, dán chặt vào vệt máu trên tường.

Trịnh Quang. Ông ngước lên, giọng khàn khàn, lạnh lẽo:

– Các người đến rồi. Bức tường đã báo trước.

Vũ khựng lại, mắt không rời những vệt máu ngoằn ngoèo trên tường. Hạnh siết chặt quyển sổ, cố giữ bình tĩnh. Quang lôi từ trong áo ra một mảnh vải đỏ, quệt ngang trán, rồi lặng lẽ chỉ vào dấu máu in hình bàn tay trẻ con trên tường đá.

– Dấu ấn này… xuất hiện lần đầu từ đêm lĩnh chúa Khải thực hiện nghi lễ máu. Máu trẻ con, máu lĩnh chúa, máu người hầu trung thành… từng lớp, từng lớp thấm vào đá, thành lời nguyền.

Hạnh cúi sát tường, ánh đèn pin quét qua, soi rõ những ký hiệu cổ đan xen vết máu. Cô lẩm nhẩm đọc, dịch từng chữ:

– “Máu rơi – linh hồn giam cầm. Kết giới tròn – quỷ vương trở lại.”

Mắt cô ánh lên nỗi hoang mang.

– Thầy Quang… những ký hiệu này dùng trong nghi lễ nào?

Quang nhắm mắt, bàn tay run run vuốt nhẹ mặt đất như xoa dịu một đứa trẻ vô hình.

– Đây là dấu ấn của nghi thức hiến tế bóng tối. Chỉ những ai dám đánh đổi linh hồn mới dám thực hiện. Dòng họ lĩnh chúa đã dùng nó để cầu quyền lực. Nhưng mọi thứ đã vượt ngoài tầm kiểm soát từ đêm máu đầu tiên.

Vũ lùi lại, dựa lưng vào tường, giọng khàn đục:

– Vậy… những gì đang diễn ra bây giờ là gì?

Quang mở to mắt, ánh nhìn chợt trở nên tỉnh táo lạ thường.

– Dấu ấn máu xuất hiện trở lại nghĩa là lời tiên tri sắp thành sự thật. Bức tường trung tâm sẽ đòi hỏi máu lĩnh chúa – là cậu, Vũ. Nếu máu c** nh* xuống đúng lúc, cánh cửa sẽ mở. Quỷ vương của lời nguyền sẽ hồi sinh, không chỉ giam cầm dòng họ các người mà cả Huyết Thành này.

Tiếng cười trẻ con vang lên đâu đó trong bóng tối, lạnh buốt sống lưng. Vũ rùng mình, ánh mắt đảo quanh, lưng áo rịn mồ hôi. Hạnh nén tiếng thở mạnh, ngồi xuống ghi chú liên tục, mắt không rời các ký hiệu máu.

Bên ngoài, gió đập mạnh vào cửa kính, từng vệt máu mới xuất hiện, ngoằn ngoèo bò lên tường, như những ngón tay đỏ thẫm tìm kiếm ai đó. Quang rút từ túi áo ra một lá bùa vàng đã cũ, đặt lên lòng bàn tay, miệng lẩm bẩm:

– Đêm nay… kết giới đang mở. Chúng ta không còn nhiều thời gian.

Vũ cắn môi, mắt ánh lên nét quyết liệt:

– Có cách nào ngăn nghi lễ không? Tôi không muốn trở thành vật hiến tế cho bất cứ thế lực nào.

Quang bật cười, tiếng cười ngắn ngủi, khô khốc:

– Muốn thoát, chỉ có hai con đường: một là phá vỡ vòng tròn máu trước khi lời tiên tri hoàn thành; hai là thay đổi người bị hiến tế. Nhưng máu lĩnh chúa có sức mạnh riêng, không dễ thay thế.

Hạnh dừng viết, ngẩng lên, môi mím chặt:

– Nếu tìm được điểm yếu của kết giới, có thể phá vỡ nó từ bên trong. Các ký hiệu này là chìa khóa. Nhưng tôi cần thêm thời gian.

Tiếng bước chân nhỏ nhẹ vang lên ngoài cửa, như tiếng ai đó đang chạy trốn. Vũ quay phắt lại, tim đập dồn dập. Một bóng trẻ con thấp thoáng qua khe cửa, khuôn mặt mờ nhòe, đôi mắt đen sâu hoắm nhìn xoáy vào họ. Trong khoảnh khắc, căn phòng lạnh đi vài độ, mùi máu tanh nồng hơn, những lá bùa của Quang run lên bần bật.

Quang siết chặt lá bùa, ánh mắt sợ hãi lẫn đau đớn.

– Nó lại xuất hiện. Đứa trẻ đó… là lời nhắc nhở của dinh thự này. Linh hồn chưa siêu thoát, mãi mãi làm bóng ma giữ cửa cho nghi lễ máu.

Hạnh run giọng:

– Thầy từng thấy nó… trong nghi lễ năm xưa?

Quang gật, giọng vỡ ra:

– Nó là nạn nhân đầu tiên. Đêm ấy, ta bất lực nhìn nó bị hiến tế. Máu nó nhỏ xuống bức tường này, mở ra kết giới quỷ vương. Mỗi lần dấu ấn xuất hiện, linh hồn nó lại trỗi dậy, nhắc nhở về tội lỗi không thể rửa sạch.

Vũ nhìn chằm chằm vào dấu máu, tay nắm chặt thành nắm đấm.

– Nếu tôi không chịu hiến tế, điều gì sẽ xảy ra?

Quang cúi đầu, giọng trầm hẳn:

– Dinh thự sẽ trừng phạt. Máu sẽ chảy khắp nơi, linh hồn bị giam cầm vĩnh viễn. Nhưng nếu ta phá được vòng tròn máu, có thể cứu tất cả.

Bất chợt, ánh đèn trong phòng chập chờn. Bóng tối đặc sệt lại, những vệt máu trên tường loang dần, kéo thành hình xoắn ốc bao quanh cả ba người. Tiếng thì thầm vang lên, mỗi lúc một rõ ràng hơn, như hàng trăm linh hồn đang than khóc. Hạnh ôm chặt sổ, mắt nhắm nghiền, môi mấp máy đọc lại những ký hiệu cổ.

Ngoài hành lang, tiếng gõ cửa nhịp đều vang lên. Vũ siết lấy tay Hạnh, cả hai lùi về phía Quang. Ông thầy cúng bật dậy, rút ra một nắm bột trắng, ném thành vòng quanh họ, miệng niệm chú. Lớp bột bốc khói mờ, tạo thành một vòng tròn bảo vệ mỏng manh.

Cánh cửa chợt bật mở. Đứa trẻ Vô Diện lướt qua ngưỡng cửa, bước chậm rãi. Dáng hình nó méo mó, khuôn mặt nhòe nhoẹt, đôi mắt đen không đáy. Không khí đặc lại, lạnh lẽo đến nghẹt thở.

Quang lùi lại, giọng run rẩy:

– Đừng để nó bước vào vòng tròn. Một khi nó chạm được vào máu lĩnh chúa, nghi lễ sẽ bắt đầu.

Vũ run lên, mắt không rời đứa trẻ. Bàn tay nó đưa ra, chạm nhẹ vào tường, vệt máu mới lại xuất hiện, đỏ rực như vừa nhỏ xuống từ vết thương chưa lành. Những ký hiệu cổ phát sáng rực rỡ, xoắn vào nhau thành vòng tròn ma quái. Dưới chân đứa trẻ, máu bắt đầu chảy, lan dần về phía ba người.

Hạnh hét lên:

– Thầy Quang! Có cách nào cản nó không?

Quang vội vã lấy thêm lá bùa, cắm xuống sàn, miệng lẩm bẩm không ngừng. Làn khói trắng mỏng manh dâng lên, ngăn đứa trẻ đứng khựng lại ở rìa vòng tròn. Nó nhìn chằm chằm vào Vũ, không chớp mắt, đôi môi không hình hài mấp máy những tiếng không thành lời.

Bỗng một tiếng rạn vỡ vang lên từ bức tường trung tâm. Vết máu loang rộng, những ký hiệu cổ chuyển động như sinh vật sống, bò quanh căn phòng. Vũ cảm giác da thịt mình nhói lên từng đợt, như hàng ngàn mũi kim xuyên qua. Anh lảo đảo, tay bấu chặt lấy thành ghế.

Hạnh vội đỡ lấy Vũ, lo lắng:– Anh không sao chứ?

Vũ lắc đầu, mồ hôi lạnh túa ra trên trán:

– Có gì đó… đang chui vào trong tôi.

Quang thét lớn:

– Đừng để máu cậu rơi xuống! Cố lên, Vũ!

Đứa trẻ Vô Diện áp sát vòng bùa, đưa tay ra như muốn kéo Vũ ra khỏi vòng bảo vệ. Những ngón tay dài ngoằng, dính máu, lướt nhẹ trên không khí, để lại vệt đỏ lơ lửng giữa phòng. Mỗi lần nó chạm vào không gian, những tiếng khóc than lại vang lên trong đầu ba người, như hàng trăm linh hồn cùng lúc gào thét.

Hạnh lùi lại, mắt nhòe nước, miệng run rẩy:

– Thầy Quang… ký hiệu này… tôi nhận ra rồi. Nó là “dấu ấn mở cửa”. Nếu tôi vẽ lại ký hiệu ngược, có thể đảo chiều kết giới.

Quang hét lên:

– Làm đi! Nhanh lên!

Hạnh run rẩy rút phấn trắng, cúi xuống nền, bắt đầu vẽ lại từng ký hiệu cổ nhưng đảo chiều. Đứa trẻ Vô Diện gào lên không thành tiếng, dáng hình vặn vẹo, đôi mắt trừng trừng hằn học. Bức tường rung lên bần bật, những vệt máu văng tung tóe, vẽ thành hình mặt người méo mó.

Vũ nghiến răng, cố giữ tỉnh táo. Máu rỉ ra từ kẽ móng tay, nhỏ xuống sàn. Ngay lập tức, vệt máu lan rộng, bò dọc theo đường phấn Hạnh vừa vẽ. Ánh sáng từ các ký hiệu chập chờn, rồi vụt sáng dữ dội.

Bên ngoài, tiếng gió rít lên từng cơn, sương đỏ đặc quánh tràn vào qua khe cửa. Những bóng người lặng lẽ lướt qua cửa sổ, mắt đỏ lừ, miệng há ngoác, gào lên câm lặng.

Quang chắp hai tay, áp sát miệng niệm chú, mắt đỏ hoe:

– Xin linh hồn oan khuất… tha thứ cho tội lỗi. Xin cho máu lĩnh chúa không rơi xuống nơi này.

Hạnh vẽ xong ký hiệu cuối cùng, ngẩng lên, mắt rực sáng hy vọng. Đúng lúc ấy, đứa trẻ Vô Diện nhào tới, xuyên qua làn khói bùa, bàn tay máu chạm trúng cánh tay Vũ. Một cơn lạnh buốt xuyên thấu xương sống. Vũ gào lên, ngã vật ra sàn, máu nhỏ xuống nền đá.

Kết giới rạn nứt. Những ký hiệu cổ đồng loạt phát sáng chói lòa, rồi tắt ngấm. Bóng tối tràn ngập, nuốt chửng căn phòng. Tiếng khóc than hóa thành tiếng gào thét điên loạn, vang vọng khắp dinh thự.

Vũ giãy dụa, mắt trợn trừng. Trong đầu anh, hàng trăm mảnh ký ức vỡ vụn lướt qua: đêm hiến tế, tiếng gào khóc của trẻ thơ, khuôn mặt lĩnh chúa Khải nửa người nửa quỷ, những dòng máu chảy tràn trên tường. Anh thấy mình đứng giữa vòng tròn máu, xung quanh là những bóng ma không mặt, tay giơ cao, miệng há rộng như muốn nuốt trọn anh.

Hạnh lao tới, ôm lấy Vũ, nước mắt lăn dài:

– Đừng buông tay! Anh phải tỉnh lại!

Quang vung tay, đập mạnh lá bùa xuống sàn, miệng hét lớn:

– Lùi lại! Đừng để linh hồn bị kéo đi!

Đứa trẻ Vô Diện gào lên, tiếng gào như xé rách không gian. Nó lùi lại, dáng hình nhạt dần, hòa vào bóng tối. Những vệt máu trên tường chảy ngược lên, cuốn theo các ký hiệu cổ, tạo thành một vòng tròn xoắn ốc đỏ rực giữa phòng.

Không gian lặng đi một nhịp. Vũ thở hắt, mắt mở to, toàn thân run rẩy. Hạnh ôm lấy anh, mừng rỡ:

– Anh trở lại rồi! Anh không sao chứ?

Vũ thở hổn hển, ánh mắt ngơ ngác:

– Tôi… tôi vừa nhìn thấy… tất cả. Đêm hiến tế, linh hồn lĩnh chúa Khải, những nghi lễ máu. Tất cả đều gắn với tôi. Nếu máu tôi rơi xuống bức tường trung tâm, mọi thứ sẽ kết thúc… hoặc bắt đầu lại, còn kinh khủng hơn.

Quang ngồi phịch xuống, mồ hôi vã ra như tắm, giọng lạc đi:

– Chúng ta vừa ngăn được nghi lễ… nhưng chỉ tạm thời. Dấu ấn máu đã xuất hiện, lời tiên tri vẫn chưa dừng lại. Đứa trẻ Vô Diện sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn. Bức tường sẽ lại đòi máu.

Hạnh lau nước mắt, ánh mắt kiên quyết:

– Tôi sẽ giải mã hết các ký hiệu. Dù phải trả giá, tôi cũng sẽ không để ai nữa bị cuốn vào vòng xoáy này.

Quang lắc đầu, ánh mắt trĩu nặng:

– Cô không hiểu… Lời nguyền này lớn hơn cả dòng họ các người. Nó đã ăn sâu vào từng viên đá, từng bức tường của Huyết Thành. Một khi máu lĩnh chúa rơi xuống, không ai còn đường lui.

Vũ ngồi dậy, mặt trắng bệch, nhưng ánh mắt đã bừng lên tia sáng khác lạ:

– Tôi không chạy trốn nữa. Nếu số phận bắt tôi đối mặt, tôi sẽ đi đến cùng. Nhưng tôi không muốn chết như một vật hiến tế. Tôi muốn phá vỡ lời nguyền.

Tiếng gõ cửa lại vang lên, dồn dập hơn, kéo theo tiếng thì thầm rền rĩ. Cánh cửa phòng khẽ rung, như có ai đó đang cố xô mạnh từ bên ngoài. Đứa trẻ Vô Diện lại xuất hiện, lần này đứng im lặng ngoài ngưỡng cửa, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào từng người trong phòng. Nó đưa tay lên, chỉ vào bức tường trung tâm – nơi những vệt máu vẫn rỉ ra, hòa tan vào những ký hiệu cổ, chảy dài xuống nền đá.

Quang siết chặt lá bùa, mặt tái đi:

– Đêm nay chưa kết thúc đâu. Chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu bước vào vòng xoáy chết chóc. Mỗi lần máu rơi xuống, một linh hồn bị giam cầm mãi mãi. Nếu không tìm ra cách phá vỡ nghi lễ trước khi trăng máu l*n đ*nh, tất cả sẽ bị cuốn vào địa ngục.

Hạnh nhìn về phía bức tường, nơi những ký hiệu máu đang chuyển động, ánh mắt kiên cường pha lẫn sợ hãi:

– Tôi sẽ không để máu lĩnh chúa rơi xuống lần nữa. Tôi sẽ tìm ra lời giải.

Vũ đứng dậy, ánh mắt đối diện với đứa trẻ Vô Diện qua bóng tối. Anh khẽ thì thầm, như gửi một lời hứa:

– Nếu em muốn được giải thoát, hãy chỉ cho tôi con đường.

Ngoài cửa sổ, sương đỏ dày đặc hơn, bóng những linh hồn lặng lẽ trườn qua, hòa vào tiếng khóc rền rĩ. Đứa trẻ Vô Diện lùi dần vào bóng tối, để lại dấu tay máu mới trên tường, như một lời nhắc nhở ám ảnh rằng vòng xoáy chết chóc vẫn đang mở rộng. Vòng tròn nghi lễ tà ác chưa khép lại, bóng tối vẫn chờ cơ hội nuốt chửng tất cả.

Căn phòng lạnh ngắt, mọi chuyển động như bị bóp nghẹt trong lớp máu và bóng tối. Tiếng gõ cửa vẫn vang lên không dứt, hòa cùng tiếng thì thầm vang vọng:

– Máu… máu lĩnh chúa…

Bức tường trung tâm rỉ máu dày hơn, những ký hiệu cổ xoắn lại thành hình mặt người, nửa cười nửa khóc, ánh lên sắc đỏ rợn ngợp.

Bên ngoài, màn đêm trĩu nặng, sương máu cuộn tròn quanh dinh thự. Một linh hồn vừa trỗi dậy, một nghi lễ mới vừa được đánh thức. Và ở góc tối cuối hành lang, đứa trẻ Vô Diện vẫn âm thầm dõi theo, chờ thời khắc quyết định, khi máu cuối cùng sẽ chảy xuống – mở toang cánh cửa cho bóng tối tràn vào, cuốn phăng mọi linh hồn còn sót lại trong bức tường rỉ máu.