Nguyễn Minh Hạnh đặt chân đến Huyết Sơn lúc chiều đã ngả màu đồng đỏ, khi mây xám bồng bềnh như dải lụa rách vắt ngang lưng núi. Cô bước xuống từ chiếc xe khách cũ kỹ, vai đeo ba lô nặng trĩu sách vở, lòng ngổn ngang giữa háo hức và linh cảm bất an. Dinh thự Trần hiện lên trước mắt, lặng lẽ như một khối u ám nổi bật giữa nền sương đặc quánh. Đá xám phủ rêu, những ô cửa sổ hẹp hắt ánh sáng lạnh lùng, cánh cổng sắt cũ kẽo kẹt mở ra bởi bàn tay một người hầu già nua.
Bà Phạm Thị Hồng chậm rãi dẫn đường, đôi mắt nheo lại quan sát Hạnh như dò xét từng lớp da, từng hơi thở. Không gian bên trong ngột ngạt, mùi ẩm mốc pha lẫn chút hương trầm nhàn nhạt. Trên tường, những bức họa chân dung lĩnh chúa cũ nối tiếp nhau, ánh mắt như di chuyển theo từng bước chân người lạ.
“Cô là nhà sử học?” Bà Hồng hỏi, giọng lẫn lộn giữa quan tâm và lạnh nhạt.
“Vâng. Tôi được mời đến để nghiên cứu về các truyền thuyết và biểu tượng cổ ở đây.” Hạnh đáp, cố che giấu sự hồi hộp.
“Ở đây, mọi thứ đều có lý do để tồn tại. Nếu cô nghe thấy tiếng khóc đêm nay, đừng trả lời.” Bà Hồng nói, rồi quay bước, để lại Hạnh đứng trước căn phòng khách vắng lặng.
Căn phòng dành cho khách nằm cuối hành lang phía tây, nơi ánh sáng mặt trời hiếm hoi nhất. Hạnh đặt ba lô xuống, ngồi tựa vào thành giường gỗ, lắng nghe tiếng gió lùa qua khe cửa. Mỗi tiếng vang lên đều mang theo âm hưởng của điều gì đó bất thường. Cô mở sổ, ghi chép những ấn tượng đầu tiên, nét chữ nhỏ gọn, cẩn thận: “Dinh thự Trần – cấu trúc hành lang phức tạp, trang trí nhiều ký hiệu lạ. Người hầu già giữ thái độ xa cách. Không khí lạnh, mùi máu tanh nhè nhẹ quanh tường.”
Ngoài kia, ánh chiều lịm dần, bóng tối trườn lên mặt tường thành như con rắn lặng lẽ. Hạnh rùng mình, kéo chăn sát vai, cố gắng gạt bỏ ý nghĩ về những câu chuyện dân gian rùng rợn từng đọc. Nhưng chính cô cũng không ngờ, đêm nay, mọi bí ẩn sẽ bắt đầu hiện hình.
*
Đêm đầu tiên ở Huyết Sơn trôi qua nặng nề. Căn phòng im ắng, chỉ có tiếng tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ cổ trên bàn. Hạnh trằn trọc mãi, mắt nhắm nghiền mà tai vẫn lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất. Gió rít lên ngoài cửa, mang theo tiếng thì thầm mơ hồ không rõ nguồn gốc.
Nửa đêm, tiếng khóc cất lên. Ban đầu chỉ là tiếng r*n r* xa xăm, sau rõ dần, kéo dài thành từng đợt, như ai đó bị bóp nghẹt, cố nén đau đớn sau bức tường đá lạnh. Hạnh mở choàng mắt, toàn thân nổi da gà. Cô ngồi bật dậy, trái tim đập dồn dập, mồ hôi vã ra dù không khí lạnh buốt.
Tiếng khóc không tắt, ngược lại càng lúc càng vang vọng, như thể nó tìm được đường xuyên qua từng lớp gạch đá, len lỏi vào tận sâu bên trong óc người nghe. Hạnh bước xuống giường, chân trần trên nền đá lạnh ngắt. Cô áp tai vào tường, lặng lẽ lắng nghe. Ở phía bên kia, tiếng khóc hòa lẫn tiếng thì thào của hàng trăm giọng nói, dồn dập, rối rắm, như những linh hồn bị giam cầm từ ngàn năm trước đang cố gắng truyền đi điều gì đó.
“Cứu… cứu… Đừng để máu chảy…”
Hạnh giật mình, lùi lại, ngửa đầu nhìn lên trần nhà. Những bóng tối như dày đặc hơn, đè nén mọi chuyển động. Cô lảo đảo mở cửa, bước ra hành lang. Đèn dầu trên tường leo lét cháy, bóng sáng run rẩy phủ lên những bức chân dung lĩnh chúa. Hạnh đi men theo ánh sáng, cố giữ nhịp thở đều.
Dọc hành lang, những cánh cửa gỗ đóng im ỉm. Đột nhiên, từ góc xa cuối hành lang, một ảo ảnh lướt qua – bóng người nhỏ, gầy gò, khuôn mặt mờ nhòa không nét, chỉ có đôi mắt đen sâu hoắm ngước nhìn thẳng vào cô. Hạnh đứng chết lặng, sống lưng lạnh toát. Ảo ảnh biến mất trong chớp mắt, để lại một khoảng trống lạnh lẽo.
Cô cúi xuống, phát hiện dưới chân mình có những vệt máu nhỏ li ti, đỏ tươi, chảy dọc theo mép tường. Đôi chân run rẩy, Hạnh cúi sát xuống, dùng khăn tay chấm nhẹ, ngửi thử. Mùi tanh nồng nặc bốc lên, không thể nhầm lẫn.
Tiếng khóc lại vang lên, lần này gần hơn, như vọng ra ngay sau lưng. Hạnh ngoái lại, chỉ thấy một bóng người cao gầy đang tiến về phía mình. Cô lùi lại, chuẩn bị hét lên thì nhận ra đó là Lê Vũ.
Anh đứng lặng, mắt đỏ ngầu vì mất ngủ, trên má còn in hằn vết tay lạnh lẽo. Hạnh nhìn anh, nhận ra sự mệt mỏi và hoảng loạn đang bám riết.
“Cô cũng nghe thấy?” Vũ hỏi, giọng khàn đặc.
Hạnh gật đầu, ngón tay chỉ vào vệt máu trên tường. “Ở đây… máu đang rỉ ra từng giọt. Tôi nghe tiếng khóc suốt từ nửa đêm. Anh có biết chuyện này là gì không?”
Vũ nhìn chằm chằm vào vết máu, trán nhăn lại. “Lời nguyền của dòng họ tôi. Khi máu chảy, tường sẽ kể lại tất cả. Đêm nay là đêm đầu tiên, chưa phải kinh khủng nhất đâu.”
Hạnh cố giữ bình tĩnh. “Tôi cần xem lại những ghi chép về nghi lễ cổ. Anh có bản chép nào không?”
Vũ lắc đầu. “Cha tôi từng có một cuốn, nhưng nó biến mất sau cái chết của ông. Có thể… có thể bà Hồng giữ nó, hoặc nó đã bị ai đó lấy đi.”
Tiếng khóc vẫn vang lên, dồn dập hơn, như thúc giục họ mau chóng hành động. Hạnh và Vũ đi men theo hành lang, ánh sáng đèn dầu lay động khiến bóng hai người kéo dài, méo mó.
Dọc tường, máu vẫn rỉ ra không ngừng, chảy thành vệt mảnh, len lỏi vào từng khe nứt. Đến khúc ngoặt gần đại sảnh, họ dừng lại trước một bức tường đá khác thường: mặt tường lạnh ngắt, lốm đốm những ký hiệu lạ được khắc sâu, xen kẽ là vết máu đỏ sẫm đã khô lại thành mảng.
Hạnh rút từ túi áo một cuốn sổ nhỏ, ánh mắt sáng lên khi phát hiện những ký hiệu này gần giống với những biểu tượng cổ mà cô từng nghiên cứu. Cô chạm nhẹ lên mặt đá, lần theo từng nét khắc.
“Đây là chữ cổ của vùng Tây Sơn… Nhưng bị biến đổi. Như một dạng mật mã.” Hạnh lẩm bẩm, tay run nhẹ.
Vũ cúi sát, cố đọc cùng cô. “Có thể giải được không?”
“Chưa đủ dữ kiện. Nhưng tôi nhận ra biểu tượng này –” Hạnh chỉ vào hình một con mắt bị rạch ngang, phía trên là giọt máu chảy xuống. “Nó xuất hiện trong nhiều nghi lễ hiến tế của các lĩnh chúa xưa. Họ tin rằng, chỉ khi máu chảy qua mắt, linh hồn mới được dẫn dắt vào thế giới bên kia.”
Vũ rùng mình, ánh mắt dán vào vết máu chảy loang trên ký hiệu. “Nếu thế, máu ở đây không chỉ là dấu hiệu của lời nguyền. Nó còn là lời cảnh báo.”
Hạnh gật đầu, ghi nhanh vào sổ. “Tôi cần thêm thông tin. Phải tìm ra toàn bộ các ký hiệu trong dinh thự này.”
Tiếng khóc lại vọng lên, lần này như xé toang không gian. Cả hai quay lại, thấy một bóng người nhỏ lướt ngang hành lang, để lại vệt máu đỏ kéo dài trên nền gạch. Hạnh run rẩy, Vũ nắm lấy tay cô, kéo về phía đại sảnh.
*
Đại sảnh chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng vàng vọt từ hai ngọn đèn dầu. Trên tường, những bức chân dung lĩnh chúa cũ như sống dậy, ánh mắt lạnh băng soi rọi từng chuyển động của hai kẻ xâm nhập bí mật. Ở giữa đại sảnh, một vệt máu lớn hơn chảy thành dòng nhỏ, len lỏi xuống khe nứt dưới nền đá.
Vũ cúi xuống, dùng khăn tay chạm nhẹ vào vệt máu, đôi mắt nhắm nghiền như cầu nguyện. Hạnh quan sát xung quanh, ánh mắt dừng lại ở một cánh cửa nhỏ, khép hờ nơi góc khuất. Cô tiến lại gần, đẩy cửa ra, bên trong là một căn phòng kín mít, ánh sáng yếu ớt, không khí đặc quánh mùi trầm và máu cũ.
Trên tường, những ký hiệu cổ xếp thành vòng tròn quanh một bức phù điêu chạm nổi hình lĩnh chúa Trần Đăng Khải, dưới chân là hàng loạt bóng trẻ con gầy guộc, mặt mũi nhòe nhoẹt. Hạnh lấy đèn pin, soi sát vào từng chi tiết, phát hiện có những vết máu tươi mới bám trên bức phù điêu, nhỏ thành giọt trên nền đất.
Vũ bước vào sau, ánh mắt sững lại khi nhìn thấy hình ảnh lĩnh chúa Khải và lũ trẻ. “Đây là… nơi cha tôi từng cấm tuyệt đối không cho ai bước vào.”
Hạnh ghi chép nhanh, giọng thì thầm: “Có thể đây là trung tâm của nghi lễ. Các ký hiệu này tạo thành một vòng kết giới. Nếu giải được, ta sẽ biết cách hóa giải lời nguyền.”Bỗng một luồng gió lạnh thốc qua, đèn pin chao đảo. Từ bức phù điêu, một giọt máu tươi rỉ ra từ khóe miệng lĩnh chúa, nhỏ xuống tay Hạnh. Cô giật mình, buông rơi đèn pin. Ánh sáng lăn lóc, chiếu lên một góc tường nơi một bóng người nhỏ thó xuất hiện, gương mặt nhòe nhoẹt, đôi mắt đen không đáy.
Hạnh thét lên, lùi sát vào tường. Vũ lao tới, chắn ngang trước mặt cô. Đứa trẻ “Vô Diện” đứng đó, lặng lẽ nhìn hai người, không thốt một lời. Không khí trong phòng đặc quánh, tiếng khóc từ tường vọng lại càng lúc càng dữ dội.
Vũ nhìn chằm chằm vào đứa trẻ, cảm nhận nhịp tim dồn dập trong lồng ngực. Một lớp sương mỏng lan dần ra từ chân nó, phủ lên mặt đất như một tấm khăn tang lạnh lẽo.
Hạnh run rẩy cúi xuống, nhặt lại đèn pin, ánh sáng lia qua người đứa trẻ. Bỗng một loạt hình ảnh chớp lên trong đầu cô: cảnh hiến tế đẫm máu, lũ trẻ bị trói, lĩnh chúa Khải đứng giữa vòng lửa, đôi mắt đỏ rực. Cô ngã quỵ, tay bám vào mép bàn, toàn thân run lên bần bật.
Đứa trẻ “Vô Diện” bước lại gần, bàn tay nhỏ xíu chạm vào vệt máu trên phù điêu. Một dòng máu mới lại rỉ ra, chảy thành hình xoắn ốc quanh các ký hiệu cổ.
Vũ kéo Hạnh đứng dậy, thì thầm: “Ra khỏi đây. Đừng nhìn vào mắt nó.”
Cả hai quay người, lao ra khỏi căn phòng. Cánh cửa đóng sập lại sau lưng, tiếng khóc trong tường hóa thành tiếng gào thét xé lòng. Họ chạy dọc hành lang, chân trượt trên nền máu loang lổ.
*
Trở lại phòng khách, Hạnh ngồi th* d*c trên giường, mặt tái xanh. Vũ ngồi đối diện, ánh mắt trĩu nặng. Ngoài kia, tiếng khóc vẫn rền rĩ, không dứt.
“Anh từng gặp nó chưa?” Hạnh hỏi, giọng nghèn nghẹn.
“Có. Đêm qua. Nó là lời nhắc nhở cho tất cả tội lỗi của dòng họ tôi.” Vũ đáp, mắt nhìn xa xăm.
Hạnh ôm lấy vai, lòng bàn tay dính máu lạnh ngắt. Cô mở sổ, vẽ lại ký hiệu vừa thấy trên tường, ghi chú bên cạnh: “Ký hiệu mắt rạch – biểu tượng chuyển giao linh hồn bằng máu. Có liên quan đến nghi thức hiến tế trẻ em và lĩnh chúa.”
“Anh nghĩ bà Hồng biết gì không?” Hạnh hỏi, ánh mắt nghi hoặc.
Vũ trầm ngâm. “Bà ấy biết nhiều hơn những gì bà nói. Có thể bà đang giữ chìa khóa giải mã vòng kết giới, hoặc chính bà là người canh giữ bí mật cuối cùng.”
Tiếng bước chân lặng lẽ vang lên ngoài hành lang. Bà Hồng xuất hiện, mặt lạnh băng, ánh mắt xuyên thấu.
“Các người đã vào phòng cấm.” Bà nói, không hề hỏi.
Vũ đứng dậy, đối diện bà. “Chúng tôi chỉ muốn biết sự thật.”
“Sự thật có giá của nó. Đêm nay, lời nguyền mới chỉ bắt đầu. Máu chưa chảy hết, những tiếng khóc sẽ còn mãi.” Bà Hồng đáp, nhấn mạnh từng chữ.
Hạnh nhìn bà, ánh mắt rắn rỏi. “Tôi sẽ giải mã các ký hiệu. Nếu muốn ngăn máu đổ thêm, bà hãy giúp tôi.”
Bà Hồng im lặng một lúc lâu, rồi chậm rãi rút từ tay áo ra một mảnh giấy cũ kỹ, đặt lên bàn. “Đây là một phần của lời tiên tri. Hãy đọc kỹ. Đừng để máu mình rơi xuống nơi bức tường trung tâm, nếu không, không ai còn đường thoát.”
Nói xong, bà quay đi, bóng dáng chìm dần vào bóng tối.
Hạnh mở mảnh giấy, ánh mắt sáng lên khi nhận ra đó là một đoạn văn tự cổ, nét chữ run rẩy: “Máu chảy qua mắt, linh hồn giam cầm. Chỉ khi lời nguyền thành toàn, chủ nhân mới trở lại. Nếu máu lĩnh chúa rơi xuống, cánh cửa địa ngục sẽ mở.”
Vũ siết chặt tay, mặt tái mét. “Họ muốn tôi hiến tế.”
Hạnh lắc đầu, quyết liệt: “Chưa. Chúng ta sẽ tìm cách khác. Tôi tin các ký hiệu còn giấu nhiều bí mật.”
Ngoài hành lang, tiếng khóc lẫn tiếng cười ma quái vang lên, hòa vào nhau tạo thành bản hợp xướng rùng rợn. Căn phòng như thu hẹp lại, bóng tối dày đặc hơn, những vệt máu li ti bắt đầu xuất hiện trên các bức tường xung quanh.
Hạnh đứng dậy, soi kỹ từng vệt máu. Máu ở đây có màu sẫm hơn, đông đặc lại thành hình xoắn ốc, nối liền các ký hiệu cổ. Dưới ánh đèn, chúng ánh lên sắc đỏ kỳ dị, như những con mắt nhỏ dõi theo từng động tác của cô.
Vũ bước tới bên cửa sổ, kéo rèm nhìn ra ngoài. Sương đỏ phủ kín khu vườn, những bóng người thấp thoáng qua lại trong màn sương. Tiếng thì thầm hòa cùng tiếng khóc, vọng vào tận sâu trong tâm trí.
Hạnh lật lại sổ, ghi chú: “Máu liên kết ký hiệu – kết giới chưa hoàn thiện. Cần tìm bức tường trung tâm và lời giải cho vòng tròn máu.”
Tiếng động lạ vang lên từ phía sau. Cả hai quay lại, thấy trên tường vừa xuất hiện một dấu tay nhỏ, in đậm máu tươi. Dấu tay dần chảy xuống, để lại vệt đỏ kéo dài đến nền nhà.
Hạnh tiến lại gần, chạm nhẹ vào dấu tay. Một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Trong khoảnh khắc, cô nghe thấy tiếng thì thầm vang lên bên tai: “Cứu lấy… linh hồn ta…”
Cô quay lại nhìn Vũ, ánh mắt hoảng sợ. “Có ai đó đang cầu cứu. Linh hồn bị giam cầm trong bức tường.”
Vũ gật đầu, ánh mắt trĩu nặng nỗi đau. “Nhiều thế hệ rồi. Không ai đủ can đảm phá vỡ vòng lặp. Nếu ta thất bại, máu sẽ tiếp tục chảy, và những tiếng khóc này sẽ không bao giờ dứt.”
Hạnh siết chặt sổ trong tay, quyết tâm lấp lánh trong mắt. “Tôi sẽ tìm ra cách. Dù phải đối mặt với những điều kinh khủng nhất.”
Bên ngoài, tiếng khóc rền rĩ kéo dài, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa, tạo thành bản nhạc tang thương. Dinh thự Huyết Sơn chìm trong bóng tối, những vệt máu li ti tiếp tục xuất hiện trên tường, báo hiệu một đêm dài đầy ám ảnh còn chưa kết thúc.
Khi đồng hồ điểm ba tiếng, một tiếng gõ khẽ vang lên từ phía cuối hành lang. Bóng đứa trẻ “Vô Diện” thấp thoáng lướt qua, để lại dấu máu loang lổ trên nền đá. Hạnh và Vũ nhìn nhau, nỗi sợ tràn ngập nhưng không ai lùi bước.
Sau lưng họ, bức tường rỉ máu bắt đầu chuyển động, những ký hiệu cổ phát sáng mờ ảo, dường như đang chờ đợi ai đó giải mã. Bên ngoài, sương đỏ dày đặc, bóng những linh hồn lặng lẽ trườn qua, hòa vào tiếng khóc không dứt, như dự báo cho một đêm đẫm máu còn đang chờ phía trước.