Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 57: Tự gây nghiệp thì không thể sống nổi

Chuyện của Tịch Nhuế và Trì Sính đã lên men trên mạng ba ngày, Tịch Nhuế cũng trốn ở nhà ba ngày, cư dân mạng ở khu bình luận của Tịch Nhuế thi nhau khuyên cô chuyên tâm phát triển sự nghiệp.

Còn có cư dân mạng tức không chịu nổi, cố ý đến tài khoản chính thức của tập đoàn Tịch thị để lại bình luận bảo Tịch Phong đòi lại công bằng cho Tịch Nhuế, một tiểu thư của tập đoàn lớn như vậy mà bị một gã đàn ông đểu lừa gạt, thế nào cũng phải xử đẹp tên đó.

Bất kể cư dân mạng nói gì, phía Tịch Nhuế và nhà họ Tịch đều không lên tiếng đáp lại, cư dân mạng tức đến phát điên, nhao nhao mắng Tịch Nhuế không có cốt khí, một tiểu thư thiên kim mà lại bị một gã đàn ông làm cho thành ra thế này, đúng là mất mặt đến tận bà ngoại.

Giữa cơn sốt ngập trời ấy, có một đoạn video phá vòng vây trở nên nổi đình nổi đám trên nền tảng video ngắn, đó chính là video mukbang của tiểu cương thi.

"Ba nhỏ, hình như con nổi tiếng rồi." tiểu cương thi nép bên chân Trì Nhiên, cảm thấy rất mới lạ, "Bây giờ có phải rất nhiều người đều biết con rồi không?"

"Hừ..." Trì Nhiên cười gượng một tiếng, bây giờ không chỉ rất nhiều người biết tiểu cương thi, mà còn rất nhiều người biết cả cậu nữa.

Video mukbang của tiểu cương thi thật sự nổi tiếng vượt khỏi phạm vi thông thường, sức mạnh của cư dân mạng đúng là quá thần thông quảng đại, bọn họ nhìn ba nhóc con thấy rất quen mắt, rồi lần theo tin tức trước đây của Trì Nhiên, đem ba đứa trẻ đối chiếu một chút, ô hô, chẳng phải chính là ba đứa con riêng của Trì Nhiên sao.

Thiếu gia giả bị đuổi khỏi nhà họ Trì vì nghèo nên bắt đầu nhặt rác kiếm sống, không chỉ vậy, cậu còn dẫn theo ba đứa trẻ trà trộn vào tiệc của nhà họ Tịch để ăn chực uống chực, ba đứa trẻ đói đến mức có thể ăn cả một con bò, đủ thấy trước đây đã bị ngược đãi.

Vì Trì Sính là một tên khốn, Trì Nhiên nhận được sự cảm thông của đông đảo cư dân mạng, bọn họ thậm chí còn muốn quyên góp tiền cho cậu.

Trì Nhiên: "..." Trí tưởng tượng của cư dân mạng quả thật quá lợi hại.

"Ba nhỏ, tiền quyên góp của bọn họ chúng ta có thể nhận không?" Tiểu nhân ngư đầy vẻ mong đợi, "Có phải chúng ta sắp phát tài rồi không?"

Trì Nhiên gõ lên đầu cậu bé một cái: "Ba lớn của con nhiều tiền lắm, con thiếu tiền à?" Ba đứa các con đúng chuẩn là đời F N của nhà giàu đấy.

"Thiếu mà." Tiểu nhân ngư xoắn ngón tay, "Con đâu có tiền, ba nhỏ cũng đâu có tiền."

Trì Nhiên: "..." Xem ra thời buổi này không thể ăn bám được, nếu không sẽ bị bọn trẻ coi thường.

"Sư mẫu, chúng ta livestream đi." Thanh Tương xích lại gần, mắt sáng lấp lánh, "Livestream có thể kiếm tiền."

Trì Nhiên liếc cô bé một cái: "Rồi để tất cả mọi người đều biết tôi là một thằng nghèo đến cả con cũng không nuôi nổi à? Phải dựa vào bọn trẻ để kiếm tiền?"

Thanh Tương nhìn cậu hồi lâu, cuối cùng chậc chậc lắc đầu: "Không ngờ mặt mũi của anh lại đáng giá thế."

Trì Nhiên: "..." Mặt cô mới không đáng tiền.

Trì Nhiên không đồng ý chuyện livestream, ba nhóc con đóng phim truyền hình thì coi như chơi, còn livestream thì quá dễ để lộ ra vài vấn đề.

"Đồ đệ, đồ đệ, con rảnh không có việc gì thì hay là tu luyện một lát đi." Con heo trắng lớn hèn mọn chen vào.

Sau khi con heo trắng lớn được đưa đến, Trì Nhiên tìm người dựng một cái mái che trong sân làm chuồng heo, dù sao cũng là sư phụ hời của mình, Trì Nhiên còn trải thêm hai lớp chăn lên đống rơm cho ông ta.

Lúc này con heo trắng lớn đang nằm nghiêng trên chăn với một tư thế yêu kiều, vẻ mặt nịnh nọt.

Vết thương của Bắc Thần hẳn là đã khá hơn nhiều, nhưng chắc vẫn chưa đến mức có thể hoàn toàn ch**m l** th*n th* của Trì Nhiên, nếu hắn ta thật sự có thể tự do ch**m l** th*n th* Trì Nhiên thì mình thảm rồi, chẳng lẽ lại dùng thân thể này đi đánh với Bắc Thần?

"Đồ đệ à, con phải tranh thủ tu luyện đi chứ." Phượng Huyền lắc lư thân hình béo ục ịch của mình, khuyên nhủ Trì Nhiên đang vắt chân nghịch điện thoại, "Sao ta cảm thấy cuộc sống của con còn thoải mái hơn cả heo thế?"

Trì Nhiên lười để ý ông ta, cậu có tu luyện cũng không thể tu luyện theo ông ta được, tu luyện theo một sư phụ định hạ cổ mình, sợ là chết thế nào cũng không biết.

"Cô út livestream rồi." Tiểu cương thi đột nhiên hét lên, "Tại sao cô út có thể livestream, còn bọn con thì không?"

Trì Nhiên liếc nhìn chiếc điện thoại trong tay nhóc con, rồi tìm tài khoản của Tịch Nhuế và bấm vào.

Quả thật Tịch Nhuế đang livestream, trong livestream cô chân trần vắt chéo chân, lười biếng cuộn mình trên ghế sofa, đối diện cô là Trì Sính vừa bước vào cửa với gương mặt bầm dập.

Livestream vừa mới bắt đầu, điện thoại chắc được đặt trên bàn, vừa khéo quay trúng hai người, giống như nhất thời nảy ý định, còn Trì Sính rõ ràng hoàn toàn không hay biết.

"Có phải cô ấy lỡ tay mở livestream không?" Thanh Tương nhăn mặt, vẻ mặt căng thẳng, "Trên mạng bây giờ nói khó nghe lắm, có nên gọi điện nhắc cô ấy không, lỡ cô ấy lại nói ra điều gì thì không hay đâu..."

Trì Nhiên chống cằm, ra hiệu im lặng: "Chuyên tâm xem kịch đi."

"Nhuế Nhuế, hai ngày nay em có khỏe không?" Lúc Trì Sính đến vẫn mang theo chút thấp thỏm, hai ngày nay hắn ta đã bình tĩnh hơn rất nhiều, mặc dù hắn ta vẫn rất thích Chu Cẩn, nhưng lý trí vẫn còn, hắn ta không biết tại sao mình lại làm những chuyện đó trong lễ kỷ niệm, nhưng hắn ta nhất định phải dỗ dành Tịch Nhuế quay về.

Tình nhân cổ là vô giải, Tịch Nhuế bây giờ chắc chắn vẫn còn yêu hắn ta.

Đợi hắn ta giải quyết xong Tịch Nhuế rồi sẽ đi tìm Chu Cẩn.

-- Trời ơi, trời ơi, tình huống gì đây?

-- Livestream, đệt, chiếm hàng đầu...

-- Đỉnh thật, dám livestream luôn, hàng đầu bán hạt dưa đây.

-- A a a a a, Tịch Nhuế, chị phải mạnh mẽ lên, em mua nước hoa nhà chị đến cháy hàng luôn.

-- Đừng hèn, đừng làm phụ nữ mất mặt!!!!

Phượng Huyền lắc lư thân hình béo mập đi tới, Tịch Phong đúng là lợi hại, không chỉ giải được tình nhân cổ mà còn hạ tình nhân cổ lên người Trì Sính, điểm này hắn không giống Tương Ly lắm, hắn thù dai hơn Tương Ly nhiều.

"Anh còn quan tâm em sao?" Tịch Nhuế nhìn Trì Sính, dịu dàng nói, "Mặt còn đau không?"

Nghe thấy giọng điệu quan tâm mình như trước đây của Tịch Nhuế, Trì Sính thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt thâm tình: "Nhuế Nhuế, chỉ cần em còn yêu anh, anh chịu tủi thân đến đâu cũng không sao."

"Nhưng anh không yêu em nữa rồi." Tịch Nhuế ngẩng đầu, vành mắt đỏ hoe, "Trước mặt bao nhiêu người anh chính miệng nói anh đã yêu người khác."

"Không, không phải như vậy, Nhuế Nhuế..." Trì Sính bước lên, ngồi xổm xuống nhìn cô, đáng thương nói, "Anh cũng không biết mình bị sao nữa, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi, Nhuế Nhuế, em tin anh đi, em vẫn còn yêu anh đúng không?"

-- Đệt, còn biết xấu hổ không vậy?

-- Thằng này bị bệnh à? Mặt dày cỡ nào thế?

-- Đánh chết nó đi, tôi chịu hết nổi rồi, nhanh, lập tức, ngay bây giờ đánh chết nó.

-- Không phải bị đàn ông dỗ vài câu là tha thứ đấy chứ?

Chỉ trong chốc lát, phòng livestream đã có hơn một triệu người xem.

Tịch Nhuế nhìn Trì Sính, khóe môi hơi cong lên, đột nhiên thay đổi sắc mặt: "Anh Trì Sính, anh xem tôi là cái gì? Đá tôi rồi còn muốn quay lại thao túng tâm lý tôi à? Sao nào, trên đời này chỉ có mỗi mình anh là đàn ông, tôi rời anh thì không sống nổi nữa phải không?"

Tịch Nhuế đứng dậy, chân trần giẫm lên tấm thảm, tà váy uyển chuyển lay động, đôi chân thon dài trắng mịn.

Cô tựa vào quầy bar, rót cho mình một ly rượu vang đỏ rồi lắc nhẹ, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Trì Sính: "Vì chuyện này mà ba mẹ và anh trai tôi đã mất mặt rất nhiều, anh biết không?"

"Nhuế Nhuế..." Trì Sính cảm thấy Tịch Nhuế lúc này vô cùng xa lạ, điều đó khiến hắn ta vô cùng hoảng hốt, Tịch Nhuế không nên là như thế này...

Nhìn vẻ mặt hoảng loạn của Trì Sính, Tịch Nhuế nhấp một ngụm rượu vang đỏ: "Trì Sính, xin lỗi ấy à, phải lấy ra chút hành động thực tế."

"Ý em là gì?" Cuối cùng Trì Sính cũng có thể khẳng định, tình nhân cổ trên người Tịch Nhuế chắc chắn đã được giải từ lâu.

Nếu Tịch Nhuế biết bản thân mình trúng cổ, vậy thì cổ trên người hắn ta rất có thể là do Tịch Nhuế hạ, hôm đó sau khi uống bát canh của cô hắn đã ngủ thiếp đi, bây giờ càng nghĩ càng thấy không đúng, hóa ra tất cả đều đã được sắp đặt từ trước.

Sắc mặt Trì Sính trở nên khó coi, ánh mắt nhìn Tịch Nhuế cũng hung dữ hơn rất nhiều.

"Cô..."

"Tôi làm sao?" Thấy hắn ta hẳn là đã nghĩ thông suốt, Tịch Nhuế cười mỉa mai, "Tự làm tự chịu sao?"

Câu nói này mang hai tầng ý nghĩa, Trì Sính càng thêm khẳng định Tịch Nhuế đã biết tất cả.

Trì Sính theo bản năng quay người bỏ đi, Tịch Nhuế không trúng cổ, hắn ta không dám chọc vào.

"Đi đâu?" Tịch Nhuế cười phía sau hắn ta, dịu dàng nói, "Anh dám bước thêm một bước thử xem."

Hai vệ sĩ chặn trước mặt Trì Sính, Trì Sính buộc phải dừng chân, cứng đờ người quay lại nhìn Tịch Nhuế với vẻ thấp thỏm: "Cô muốn làm gì?"

Tịch Nhuế khẽ mỉm cười: "Khi yêu thì mất hết lý trí, cảm thấy vì anh mà trả giá tất cả cũng chẳng sao, nhưng một khi tỉnh táo lại, đột nhiên chỉ thấy ghê tởm đến phát hoảng, giống như vừa ăn phải cứt chó vậy..." Nói đến đây Tịch Nhuế khựng lại, sắc mặt hơi khó coi, cô thấy buồn nôn quá, rất muốn ói, nhưng đang livestream nên không thể nôn được, nếu không lời đồn có khi sẽ biến thành cô sắp một thai ba con mất.

Tịch Nhuế nhịn được, nhưng Trì Nhiên đang xem livestream trước màn hình thì không nhịn được, nôn khan mấy tiếng.

Tiểu nhân ngư lập tức vỗ lưng cho cậu: "Em gái nhỏ lại nghịch ngợm rồi."

Trì Nhiên: "..."

"Tôi nghĩ hay là đánh anh một trận để hả giận." Tịch Nhuế nheo mắt nhìn hắn ta, vệ sĩ lập tức vung vung nắm đấm.

Trì Sính nuốt nước bọt, hôm đó hắn ta vừa mới bị đánh xong, vết thương trên người còn chưa lành, nếu lại bị hai vệ sĩ vai u thịt bắp đánh thêm một trận, hôm nay e rằng phải mất nửa cái mạng.

"Nhưng mà..." Tịch Nhuế dừng một chút, "Tôi là một công dân tốt tuân thủ pháp luật, chuyện như vậy đương nhiên không thể làm."

Trì Sính thở phào nhẹ nhõm: "Nhuế Nhuế, chúng ta nói chuyện..."

"Hay là thế này đi." Nghe hắn ta gọi tên mình, Tịch Nhuế chán ghét ngắt lời, "Anh tự tát mình cho tôi xem đi."

"Cô nói gì?" Trì Sính kinh ngạc nhìn cô.

"Tôi nói..." Tịch Nhuế ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo chân, uống cạn ly rượu vang trong tay, lười biếng nói, "Bảo anh tự tát mình, không hiểu tiếng người à?"

Trì Sính nhìn cô, nghiến chặt răng.

-- Trời đất, cú lật kèo này, đỉnh thật.

-- Quả nhiên là đại tiểu thư nhà họ Tịch, đúng là có khí thế.

-- Nếu thằng khốn đó không chịu tự tát thì sao?

-- Nó dám à? Chỉ cần Tịch Nhuế không còn yêu mù quáng, muốn đánh sập nhà họ Trì chỉ là chuyện trong chớp mắt, thằng khốn đó e rằng phải quỳ xuống cầu xin cô ấy.

-- Ghen tị quá! Ba mẹ ơi nhìn con đi, con là đứa con gái thất lạc nhiều năm của hai người đây...

Trì Sính quả thật không dám, mục đích hôm nay hắn ta đến chính là dỗ Tịch Nhuế quay lại, nếu không chẳng ai biết bước tiếp theo nhà họ Tịch sẽ làm gì với bọn họ.

Trì Sính nhắm mắt lại: "Tịch Nhuế, là anh có lỗi với em, anh xin lỗi em."

Trì Sính nhắm mắt, nghiến răng quyết tâm bắt đầu tự tát vào mặt mình.

Vết thương mấy ngày trước còn chưa lành, bây giờ tát vào mặt đúng là họa vô đơn chí.

"Mạnh tay hơn chút, tôi không nghe thấy tiếng." Tịch Nhuế lạnh lùng nói.

"Bốp." "Bốp." "Bốp."

Trì Sính tăng thêm lực, hai má sưng tím một mảng.

Tịch Nhuế nhìn hắn ta như nhìn một tên hề, không hề có chút thương hại nào, đồng thời giơ cao chiếc ly rượu trống trong tay.

Dù vậy cũng không thể xoa dịu cơn tức trong lòng cô, nếu không phải anh trai cho người trông chừng cô, nửa đời còn lại cô sẽ phải sống trong sự ghê tởm.

Đợi một lúc, Tịch Nhuế quay đầu nhìn người đang đứng bên cạnh, nhíu mày nói: "Rót rượu cho tôi chứ." Khoảnh khắc làm màu thế này, sao có thể thiếu đạo cụ được.

"Tôi là vệ sĩ, không phải bảo mẫu, không phụ trách rót rượu." Đới Tinh nhìn chằm chằm Trì Sính, lưng thẳng tắp, mắt không nhìn ngang liếc dọc.

Tịch Nhuế liếc nhìn ống kính điện thoại, cuối cùng quyết định nuốt cục tức này xuống, tên vệ sĩ này to gan cũng đâu phải ngày một ngày hai.

Tịch Nhuế tự đứng dậy rót thêm một ly rượu, rồi cầm ly đi đến trước mặt Trì Sính, khẽ mỉm cười: "Sắp đến Tết rồi, lúc cả nhà đoàn viên, cũng đến lúc nhà họ Trì phá sản rồi."

--!!!

--!!!!!

--!!!!!