Trì Nhiên nhìn Thanh Tương, khóc thảm như vậy, không giống hung thủ nửa đêm đi hầm ba ba.
Lại nhìn ba đứa nhóc, mấy đứa con nhà cậu đáng yêu thế này sao có thể làm chuyện tàn nhẫn như vậy.
Vậy thì chỉ còn...
Trì Nhiên bắt đầu nhớ lại, chẳng lẽ thật sự là tối qua nằm mơ càng nghĩ càng tức nên dậy hầm ba ba?
Không thể nào, dù gì cũng là sư phụ hời của mình, sao có thể thật sự hầm ông ta được.
Vậy là ai đã lén dùng cái nồi sắt lớn nhà cậu hầm con ba ba thành nhừ nhuyễn lúc cậu hoàn toàn không hay biết?
Trì Nhiên rùng mình, có cảm giác sởn gai ốc.
Chẳng lẽ quanh đây còn có một vị đại thần rất lợi hại? Nhưng chuyện hầm ba ba này cũng quá đẫm máu rồi, liệu có khi nào trong lúc bọn họ ngủ, người đó cũng hầm luôn mấy người bọn họ không?
Trì Nhiên vỗ vai Thanh Tương: "Trước tiên đừng lo, ông ấy chưa chắc đã xảy ra chuyện." Đã là nhập xác thì không đến mức vật bị nhập chết thì cũng chết theo.
Ba đứa nhóc và Thanh Tương đều sợ hãi, Trì Nhiên bèn nói với bọn họ: "Trước tiên đào cái hố chôn đi." Dù gì cũng từng mở miệng nói chuyện, đem ăn thì không được tử tế cho lắm.
Mấy người đào một cái hố trong sân, đang định đổ con ba ba vào chôn thì cửa lớn vang lên tiếng gõ, Tiểu Tang lạch bạch chạy ra mở cửa, Chu Cẩn đứng bên ngoài, liếc mắt đã nhìn thấy chiếc mai ba ba nổi lềnh bềnh trong cái nồi lớn...
Chu Cẩn hít vào một ngụm khí lạnh.
Trì Nhiên nuốt nước bọt: "Cái đó... cái đó..."
"Các người... các người... các người..." Chu Cẩn lắp bắp nửa ngày, cuối cùng giơ ngón tay cái với Trì Nhiên, "Đỉnh thật." Đúng là mất hết nhân tính, ngay cả sư phụ cũng dám hầm.
Chu Cẩn nuốt nước bọt: "Các người không định ăn luôn ông ấy đấy chứ?"
"Cái đó thì không... Bọn tôi còn chưa mất hết nhân tính đến mức đó."
"Thật——sao?" Chu Cẩn tỏ vẻ không tin, còn lùi lại một bước.
"Cậu, cậu đến đây làm gì?" Trì Nhiên trừng cậu ta một cái, hất cằm về phía cái nồi sắt, "Sao, cái nồi này còn dùng tiếp được à?"
"À..." Chu Cẩn cuối cùng cũng nhớ ra mục đích mình đến đây, "Anh có thể cho tôi mượn một vạn tệ được không?"
"Cái gì?" Trì Nhiên sửng sốt.
"Tôi, tôi... Trong làng sắp giết heo, tôi muốn mua con heo đó, mua lúc còn sống phải hơn một vạn tệ..."
Mua heo?
Sao tự nhiên lại đi mua heo?
Trì Nhiên liếc nhìn con ba ba đã bị hầm chín trong nồi, rồi lại nhìn Chu Cẩn.
Chu Cẩn lúng túng quay mặt đi, tối qua cậu ta đứng canh ở bên ngoài, định xem có cơ hội cứu con ba ba ra không, về sau thì... một lời khó nói hết...
"Cậu đến cả một vạn tệ cũng không có à?" Trì Nhiên châm chọc, "Suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện làm việc xấu, chắc chẳng có thời gian kiếm tiền nhỉ."
Chu Cẩn đang học cao học, vì nuôi ba ba nên thuê riêng một căn phòng, mỗi tháng vừa phải trả tiền thuê nhà vừa phải nuôi ba ba, nên cuộc sống quả thật có chút khó khăn.
Một vạn tệ thì Trì Nhiên vẫn có, lần trước giúp tìm trẻ con cậu kiếm được hai vạn tệ.
Trì Nhiên vào nhà lấy một xấp tiền mặt ra, đắc ý bắt Chu Cẩn viết giấy vay nợ, rồi đưa một vạn tệ cho cậu ta.
Thấy chưa, tiền của ông đây không phải kiếm được từ việc nhặt rác đâu.
Chu Cẩn cũng không nói nhiều, cầm tiền vội vàng chạy đi, mấy đứa nhóc nhìn nhau rồi lập tức chạy theo, bọn chúng muốn đi xem con heo lớn.
Nhà trong làng định giết heo từ sáng sớm đã bắt đầu bận rộn, bọn họ giết heo từ sớm, đợi trời sáng lúc thịt còn tươi thì người trong làng sẽ đến mua.
Nhưng hôm nay lúc giết heo, con heo kêu còn thảm hơn bình thường, mấy người hợp sức cũng không ghì nổi một con heo, sau đó đột nhiên xuất hiện một chàng trai trẻ, nói muốn mua cả con heo còn sống.
Ban đầu gia đình đó không muốn bán, nếu muốn bán nguyên con thì bọn họ đã bán từ trước rồi, không bán như vậy chẳng qua là muốn bán một phần, giữ lại một phần để ăn, heo nhà nuôi chắc chắn ngon hơn thịt mua ngoài.
Nhưng chàng trai trẻ nói mình sẵn sàng trả thêm tiền, nhất quyết phải mua con heo này, cuối cùng thấy cậu ta trả thêm hơn ba nghìn tệ, gia đình đó mới đồng ý.
Chàng trai trẻ nói đi lấy tiền, nhưng đợi mãi vẫn chưa quay lại, mọi người đều nghĩ cậu ta lừa mình, nên không chờ nữa, người mổ heo cầm dao bước tới.
Nhìn con dao mổ heo sáng loáng, Phượng Huyền thấy lòng mệt mỏi vô cùng, ông ta đã chẳng còn sức chạy lần thứ hai nữa rồi, tối qua từ mai ba ba chuyển sang xác heo đã tiêu hao quá nhiều tu vi, bây giờ ông ta không cử động nổi, ngay cả nói cũng không nói được.
Con heo trắng lớn phát ra tiếng kêu thảm thiết như sắp chết.
"Dao hạ lưu tình..." Chu Cẩn thở hổn hển chạy tới, đặt tiền lên bàn, "Đây, tiền."
Nhà này nuôi heo rất tốt, là một con heo trắng lớn nặng hơn năm trăm cân, da bóng mượt, đi đến đâu thịt lắc lư đến đó.
Gia đình kia thấy Chu Cẩn trông nho nhã, lại không có xe chở heo, bèn buộc một sợi dây vào cổ con heo để cậu ta dắt đi.
Chu Cẩn dắt heo đi trong làng, thu hút vô số ánh mắt.
"Con heo này to quá, béo quá." Tiểu Cương đi theo phía sau, nhìn con heo mà ch** n**c miếng.
"Sườn xào chua ngọt, giò kho, lòng xào ớt xanh..." Tiểu nhân ngư còn chưa ăn sáng cũng thấy đói quá.
Tiểu Tang nhìn con heo một lúc, rồi chạy nhanh hai bước, vèo một cái trèo lên lưng heo cưỡi.
"Tôi cũng muốn, tôi cũng muốn..." Tiểu nhân ngư lập tức vẫy tay.
Tiểu Tang liền kéo nó lên, hai đứa nhóc cưỡi heo oai phong vô cùng.
Tiểu Cương ghét bỏ tránh xa hơn một chút: "Bẩn chết đi được."
Chu Cẩn thật sự không còn gì để luyến tiếc cuộc đời nữa, chỉ mới hai ngày ngắn ngủi, sao mình lại rơi vào tình cảnh thế này?
Căn phòng cậu ta thuê chỉ là căn hộ một phòng ngủ hơn bốn mươi mét vuông, ở một mình còn thấy chật, thì nuôi con heo này kiểu gì?
Chu Cẩn dắt heo đến trước cửa nhà Trì Nhiên, lại phát hiện con heo quá béo, đến cửa cũng không chui vào nổi.
"Ba nhỏ, ba nhỏ, mau ra xem heo trắng lớn." Mấy đứa nhóc hưng phấn la hét.
Nghe tiếng, Trì Nhiên đi ra, vừa lúc đối diện ánh mắt với con heo trắng lớn.
Trì Nhiên nhìn thấy trong mắt con heo tràn đầy vẻ oán hận.
Trì Nhiên không nhịn được đau cả răng: "Làm gì?"
Chu Cẩn chân thành nói: "Tặng anh."
"Cậu bị bệnh à?" Trì Nhiên trừng cậu ta một cái.
"Tôi nói thật." Chu Cẩn đặt sợi dây vào tay Trì Nhiên, "Anh giúp tôi nuôi nó hai ngày trước đi, đợi tôi tìm được chỗ ở mới, tôi sẽ đến đón nó."
Con heo trắng lớn không biểu cảm nhìn Chu Cẩn, ba ba còn bị hầm được, huống chi là heo? Cậu đưa tôi vào hố lửa thì có.
Chu Cẩn như không nhìn thấy ánh mắt của nó: "Làm ơn đấy, tôi sẽ thuê nhà sớm nhất có thể, tạm biệt."
"Này..." Chu Cẩn chạy nhanh quá, Trì Nhiên gọi mấy tiếng đã chẳng còn thấy bóng cậu ta đâu nữa.
Trì Nhiên cạn lời, nhưng mấy đứa nhóc cưỡi trên lưng heo thì vô cùng vui vẻ: "Ba nhỏ, giết heo ăn nhé?"
Trì Nhiên: "......"
Khi Tịch Phong trở về nhà cũ của nhà họ Tịch, Tịch Nhuế đang bị cả ba lẫn mẹ thay nhau phê bình.
Thấy Tịch Phong trở về, Tịch Nhuế thở phào nhẹ nhõm: "Anh, cuối cùng anh cũng về rồi."
"Có anh con ở đây cũng vô ích." Ba Tịch tức giận nói, "Con xem yêu đương mà gây ra bao nhiêu chuyện như thế, bản thân không biết tự kiểm điểm sao?"
"Ba..." Tịch Nhuế bất lực, "Con chẳng phải đã nói với ba rồi sao, đây là kế hoạch con với anh con bàn bạc từ trước, ba đừng lúc nào cũng chỉ trích con nữa, anh con với con cá mè một lứa, bọn con thông đồng làm bậy."
"Con gây họa thì là con gây họa, cứ lôi anh con vào làm gì?" Mẹ Tịch cũng lên tiếng, "May mà ông nội con đang dưỡng bệnh ở khu nghỉ dưỡng, để ông biết chuyện này thì e là sẽ tức chết."
"Haiz..." Tịch Nhuế thở dài, "Con thảm thế này rồi mà chẳng ai quan tâm, đúng là gia đình trọng nam khinh nữ mà."
"Đừng nói bậy." Tịch Phong cởi áo khoác đưa cho người giúp việc, ngồi xuống sofa, "Ba, mẹ, chuyện này con nắm rõ, sẽ không gây ảnh hưởng đến công ty đâu, hai người cứ yên tâm."
"Chúng ta tin con." Mẹ Tịch dịu dàng nói, "Con cũng phải chú ý sức khỏe của mình, đừng làm việc quá vất vả, đến lúc cần nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi cho tốt, biết chưa?"
"Mà nữa, phải ăn cơm đúng giờ, mẹ thấy hình như con gầy đi nhiều rồi." Mẹ Tịch cẩn thận quan sát sắc mặt của Tịch Phong, "Lát nữa để dì giúp việc hầm cho con một nồi canh bồi bổ."
"Mẹ, mẹ." Tịch Nhuế ngồi xuống trước mặt mẹ Tịch, "Mẹ nhìn con đi, con cũng là con gái ruột của mẹ mà, vừa nãy mẹ còn bảo con giảm cân, bây giờ lại bảo anh con ăn nhiều hơn, con có phải con ruột không vậy?"
"Không phải." Mẹ Tịch đẩy Tịch Nhuế sang một bên, Tịch Nhuế ôm lấy mẹ Tịch bắt đầu nũng nịu làm nũng.
Tịch Phong nhìn hai mẹ con ôm nhau, nhưng trong đầu lại nghĩ đến câu nói của Tịch Nhuế: "Có phải con ruột hay không."
Sau khi trấn an ba Tịch mẹ Tịch xong, Tịch Phong quay về công ty, giao cho Kỷ Minh một chiếc cốc đã dùng được niêm phong kỹ cùng vài sợi tóc: "Mang những thứ này đi làm giám định quan hệ cha con."
"Giám định quan hệ cha con?" Kỷ Minh có chút ngạc nhiên.
"Đúng, nhanh nhất có thể phải có kết quả." Tịch Phong nói.
"Vâng." Kỷ Minh đáp, rồi lại nói, "Ba của Trì Sính đã vào bệnh viện, ông nội cậu ta gọi mấy cuộc điện thoại muốn gặp ngài."
"Không gặp."
"Vâng, vậy bên nhà họ Trì..."
"Tạm thời mặc kệ bọn họ, đợi dư luận lên men thêm vài ngày nữa, thông báo cho bộ phận nghiên cứu phát triển và bộ phận truyền thông, nửa tiếng sau họp."
"Vâng."
Sau khi Kỷ Minh đi ra ngoài, Tịch Phong lại xem tình hình dư luận trên mạng, phía nhà họ Trì vẫn chưa lên tiếng, xem ra đã rối như tơ vò.
Tịch Phong cầm điện thoại gọi cho Trì Nhiên.
Bên kia rất lâu sau mới bắt máy, vừa kết nối đã vang lên giọng nói thảm hề hề của Trì Nhiên: "Sư huynh, con ba ba bị hầm rồi..."
"Cái gì?" Tịch Phong nhíu mày.
Sau khi Tịch Phong hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hắn im lặng rất lâu.
Mặc dù ngoài mặt Trì Nhiên dữ dằn, nhưng cậu tuyệt đối không thể làm chuyện hầm ba ba, vậy thì con ba ba đó là ai hầm?
Ai có thể phá kết giới, vớt con ba ba ra rồi hầm nó?
"Sư huynh, bây giờ quan trọng nhất không phải là ai hầm ba ba, bây giờ quan trọng nhất là con heo này, nó vừa bẩn vừa hôi, chỗ em không có chuồng heo, căn bản không có cách nào nuôi nó..."
Heo?
Ngón tay Tịch Phong gõ lên mặt bàn, vị tiểu sư thúc này đúng là có bản lĩnh thông thiên, nhập hồn giữa các loài khác nhau vốn rất khó.
Xem ra thật ra ông ta vẫn có nguyên tắc, bởi vì từ đầu đến cuối ông ta đều không mượn thân thể con người.
Nửa tiếng sau, ba nhân viên giúp việc nhà được trang bị kín mít đến chỗ Trì Nhiên, Trì Nhiên vẻ mặt ngơ ngác nhìn bọn họ: "???"
"Chúng tôi là người do Tịch tổng cử đến giúp ngài tắm rửa cho thú cưng heo."
"Ồ..." Trì Nhiên tránh sang một bên, "Mời."
Ba nhân viên giúp việc nhìn thấy con heo nhà to béo hơn năm trăm cân kia thì đồng loạt im lặng, nhưng tác phong nghề nghiệp tốt đẹp nói với bọn họ rằng đừng hỏi gì cả.
Ba người mất một tiếng đồng hồ tắm rửa từ đầu đến chân cho con heo béo thật sạch sẽ, ngay cả răng cũng banh miệng nó ra chải sạch.
Cuối cùng còn mặc cho nó một chiếc váy hoa.
"Oa." Ba nhóc con nhìn đến ngây người, tiểu nhân ngư sờ đầu nó, "Heo trắng lớn, cậu đẹp quá."
"Mắt cậu có vấn đề à?" Tiểu cương thi cảm thấy mắt mình sắp bị chói mù, "Xấu chết đi được."
"Cũng được mà." Tiểu tang thi đi tới lại trèo lên lưng heo, "Ngồi thế này còn thoải mái hơn lúc nãy."
Thanh Tương ngồi xổm bên cạnh con heo trắng lớn, cẩn thận hỏi: "Tiểu sư gia?? Là tiểu sư gia phải không?"
Con heo trắng lớn trợn mắt lườm cô bé.
Thanh Tương thở phào nhẹ nhõm: "May quá người vẫn còn sống, bọn con còn đào sẵn hố cho người rồi, người làm con sợ chết khiếp."
Con heo trắng lớn hừ khịt một tiếng.
Trì Nhiên cũng ngồi xổm xuống, vỗ vỗ đầu nó: "Này, sư phụ hời, nói cho con biết là ai hầm người vậy?"
Con heo trắng lớn nhìn Trì Nhiên bằng ánh mắt u uất, hừ một tiếng rồi quay đầu đi.