Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 53: Mukbang

Tiệc tối hôm nay được phát sóng trực tiếp, đây là chuyện chưa từng có, các đơn vị truyền thông đều sợ bị bên khác cướp mất sự chú ý, máy quay đồng loạt hướng về phía Tịch Nhuế và Trì Sính, bọn họ mới là nhân vật chính của ngày hôm nay.

Đám cư dân mạng đầy lòng hóng chuyện cũng đã canh sẵn trong phòng phát sóng trực tiếp từ sớm để xem náo nhiệt.

Ngoài Trì Sính, hôm nay ba mẹ của Trì Sính cũng đến, là do chính Tịch Phong gửi thiệp mời, bọn họ cảm thấy vì chuyện công khai tình cảm, Tịch Phong coi như đã nhượng bộ, đang tỏ thiện chí với bọn họ.

Cho nên hôm nay có thể đến dự tiệc tối của nhà họ Tịch, ba mẹ Trì đều cảm thấy rất nở mày nở mặt, mà Tịch Phong cũng cho bọn họ đủ thể diện, thậm chí còn chủ động đến nói chuyện với bọn họ, tất cả đều được truyền thông phát sóng trực tiếp, mọi người đều bàn tán, xem ra lần này nhà họ Tịch và nhà họ Trì thật sự sắp liên hôn rồi, nhà họ Trì đúng là đã trèo lên cành cao.

Tiết mục trong buổi tiệc rất nhiều, trước tiên là Tịch Phong phát biểu, sau đó là các tiết mục do từng bộ phận chuẩn bị, tập đoàn Tịch thị còn đặc biệt mời vài ngôi sao đến biểu diễn, nên không khí vô cùng náo nhiệt.

Đỗ Hân Nhiên tối nay cũng đến, còn lên sân khấu hát một bài, truyền thông cũng dành một nửa sự chú ý cho cô và Tịch Phong, dù sao bên ngoài vẫn luôn đồn rằng Đỗ Hân Nhiên là người có khả năng trở thành Tịch phu nhân nhất.

Nhưng suốt cả buổi tối, giữa Tịch Phong và Đỗ Hân Nhiên không hề có bất kỳ tương tác nào, khiến truyền thông không khỏi thất vọng.

Biểu diễn được một nửa thì bắt đầu bốc thăm trúng thưởng, tập đoàn Tịch thị chuẩn bị rất nhiều giải thưởng giá trị cho nhân viên, giải lớn nhất là hai chiếc xe hơi trị giá hơn một triệu tệ, cư dân mạng trong phòng phát sóng trực tiếp gào thét không ngừng, bọn họ cũng muốn đến làm việc ở tập đoàn Tịch thị.

Truyền thông bận quay chỗ này rồi lại quay chỗ kia, bận đến không ngơi tay, chỉ có phóng viên Tề Tốc của Giải Trí Thời Thượng là có chút bất lực, anh ta đứng ở hàng cuối, phía trước đều bị máy quay chắn kín nên hiệu quả phát sóng không được tốt, có cư dân mạng bình luận: "Qua kênh Giải Trí xx đi, bên đó rõ hơn."

Chỉ một câu nói đã khiến hơn nửa số người rời khỏi phòng phát sóng.

Tề Tốc dứt khoát đổi cách quay, anh ta bắt đầu quay bữa tiệc của nhà họ Tịch, gia nghiệp nhà họ Tịch lớn như vậy, đồ ăn trong tiệc đương nhiên cũng không tệ, chẳng khác nào một bữa đại tiệc mỹ thực.

Tề Tốc lần lượt quay từng món, dưới ống kính độ phân giải cao, màu sắc của các món ăn được truyền tải hoàn hảo, người xem trong phòng phát sóng trực tiếp lại bắt đầu gào lên vì đói.

Đang quay thì có ba đứa trẻ lọt vào khung hình.

Tiệc tối là tiệc buffet, lúc này mọi người đều tập trung về phía sân khấu trung tâm xem bốc thăm trúng thưởng, nên khu vực đồ ăn ngược lại chẳng có mấy ai.

Ba đứa trẻ ngồi xổm bên cạnh một chiếc bàn bày đầy đủ loại bánh ngọt xinh đẹp, mỗi đứa cầm một miếng bánh ăn ngon lành.

Ba đứa trẻ đều lớn lên vô cùng xinh xắn, đều mặc vest nhỏ thắt nơ, nhìn là biết thiếu gia nhà ai đó.

Một đứa bé có làn da hơi ngăm, nhưng qua ống kính thì ngăm hay không chẳng ảnh hưởng gì, tuy còn nhỏ nhưng trông cường tráng hơn những đứa trẻ bình thường một chút, cậu bé khỏe mạnh xinh xắn rất thu hút ánh nhìn.

Một đứa bé khác có quầng thâm mắt hơi đậm, tóc hơi dày, chải chuốt không gọn gàng bằng hai đứa còn lại, nhưng chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhận ra đứa bé này có khí chất quý tộc bẩm sinh, giống như một vị tiểu hoàng đế.

Còn đứa bé thứ ba thì không còn là vấn đề đẹp hay không đẹp nữa, đôi mắt xanh, mái tóc xanh cùng khuôn mặt nhỏ trắng trẻo hồng hào, đây đúng là gương mặt của thiên thần.

-- A a a a a, đứa bé đáng yêu quá, muốn ôm xoa.

-- Đứa bé này từ đâu ra vậy? Đẹp quá.

-- Ba đứa nhỏ này ăn ngon quá, nhìn mà tôi đói luôn.

Tiểu nhân ngư ăn hai miếng bánh vị hạt dẻ rồi dừng lại.

Nó muốn thử đủ mọi hương vị nên đưa phần bánh còn lại đến bên miệng Tiểu Cương: "Cái này cho cậu ăn."

Tiểu Cương ăn rất khỏe, nó định ăn no một bữa, có thể ăn hết cả một bàn, nên há miệng một cái đã xử lý sạch miếng bánh tiểu nhân ngư ăn dở.

Tiểu Tang cũng bắt chước tiểu nhân ngư đưa phần bánh còn lại cho Tiểu Cương, rồi tiểu nhân ngư và Tiểu Tang nắm tay nhau đi lấy món khác để ăn.

Ban đầu Tề Tốc chỉ vì thấy ba đứa trẻ đẹp nên quay thêm vài giây, nhưng thấy Tiểu Cương chỉ mấy miếng đã ăn hết ba miếng bánh thì không khỏi có chút lo lắng.

"Bạn nhỏ, bánh ngọt không thể ăn nhiều đâu, không tốt cho sức khỏe."

Tiểu Cương liếc anh ta một cái, không để ý đến anh ta.

Từ sau lần bị bắt cóc trước đó, ba nhỏ đã nói rồi, không được nói chuyện với người lạ.

Tề Tốc cũng không phải người thích xen vào chuyện người khác, thấy đối phương không để ý đến mình thì định đi quay chỗ khác, không ngờ vừa chuyển máy quay thì phần bình luận trên màn hình lại không chịu.

-- Tôi muốn xem ba đứa nhóc kia.

-- Quay bọn trẻ cho tôi, tôi muốn xem bọn trẻ.

-- Dù gì anh cũng không chen lên phía trước được, tiền thưởng hôm nay coi như mất rồi, cứ quay bọn trẻ đi, lát nữa tôi tặng thưởng cho anh.

-- Quay nhiều mấy đứa nhóc đi, còn hay hơn xem cô bạch phú mỹ yêu mù quáng kia.

......

Những bình luận kiểu như vậy liên tục lướt kín màn hình, Tề Tốc nghĩ ngợi một lát, đúng là anh ta cũng chẳng giành được tin nóng nữa, dứt khoát làm theo yêu cầu của cư dân mạng.

"Vậy thì mọi người nhớ theo dõi tôi nhé." Tề Tốc nói với màn hình.

Thấy Tề Tốc không đi nữa, Tiểu Cương nhăn mũi với anh ta, rồi đứng dậy đi tìm tiểu nhân ngư và Tiểu Tang.

Tề Tốc liền cầm điện thoại đi theo phía sau.

Tiểu nhân ngư và Tiểu Tang vẫy tay thật mạnh với Tiểu Cương: "Ở đây, ở đây, ở đây có rất rất nhiều món ngon, Tiểu Cương mau đến."

Đồ ăn trong bữa tiệc đều được làm rất tinh xảo với khẩu phần nhỏ, được bày trong những chiếc đĩa trắng, trang trí vô cùng đẹp mắt, nhưng lượng thức ăn bên trong ít thì đúng là rất ít, ăn vài miếng là hết sạch, ba đứa nhóc dứt khoát cũng chẳng bưng đĩa đi nữa, cứ hết đĩa này đến đĩa khác mà ăn.

Tiểu nhân ngư và Tiểu Tang mỗi món ăn hai miếng để nếm thử, còn Tiểu Cương đi theo phía sau xử lý sạch phần còn lại.

Nhân viên phục vụ trong buổi tiệc đều được đào tạo bài bản, mỗi món ăn sau khi dùng hết sẽ lập tức được mang món mới đến thay món cũ, vì vậy vừa thấy bọn trẻ ăn xong, bọn họ liền thu đĩa đi, nhưng còn chưa kịp bước đi thì đĩa tiếp theo đã lại bị ăn sạch.

Tiểu nhân ngư đứng đầu ăn miếng đầu tiên, Tiểu Tang đứng thứ hai ăn miếng thứ hai, Tiểu Cương đứng thứ ba xử lý sạch phần còn lại, nhân viên phục vụ đi cuối cùng thu dọn đĩa, chẳng bao lâu sau những chiếc đĩa trên xe đẩy đã chất thành một chồng.

Dạo này sở thích của cư dân mạng đúng là kỳ quái, bản thân bọn họ không ăn cơm ngày nào cũng hô hào giảm cân nhưng lại lên mạng xem người khác ăn, vì vậy trên mạng mới xuất hiện một nhóm blogger mukbang.

Nhưng blogger mukbang có người béo người gầy, người cao người thấp, có nam giả nữ, có nữ giả nam, có người ăn xong móc họng nôn ra, cũng có người cắt ghép video, nói chung đủ mọi kiểu, nhưng chưa từng thấy đứa trẻ bốn năm tuổi nào ăn như thế này.

Bọn họ có thể nhìn rõ bọn trẻ nuốt thức ăn xuống, hơn nữa càng ăn càng ngon miệng.

Lúc đầu cư dân mạng xem rất vui, về sau bắt đầu lo lắng, hai đứa nhỏ phía trước còn tính là bình thường, chỉ là ăn nhiều hơn trẻ con bình thường một chút, nhưng đứa bé có quầng thâm mắt kia cũng ăn khỏe quá rồi, một mình nó ăn bằng hai ba người lớn.

Tề Tốc thật sự không nhịn được nữa, lên tiếng: "Cháu ăn nhiều quá rồi, đừng ăn nữa, ba mẹ cháu đâu? Ai đưa các cháu đến đây?"

"Ăn nhiều lắm sao?" Tiểu nhân ngư nhìn anh ta, "Tiểu Cương mới chỉ bắt đầu ăn thôi, cậu ấy có thể ăn rất rất nhiều."

Mới chỉ bắt đầu ăn thôi?!!!

Tề Tốc tưởng mình vừa nghe thấy một câu đùa.

"Chú đang làm gì vậy?" Tiểu nhân ngư thấy anh ta cầm điện thoại chĩa về phía mình thì có chút tò mò, "Chú đang quay cháu sao?"

Tiểu nhân ngư ghé sát vào ống kính, giơ tay tạo dáng chữ V: "Chụt mi." Đây là cô út dạy nó.

-- A a a a a, đáng yêu quá, tôi chết mất.

-- Đứa bé đáng yêu quá, đáng yêu quá, hu hu hu hu, muốn xoa đầu nó.

-- Bé con xinh quá, mau đến với mẹ nào.

......

"Có rất nhiều người đang xem các cháu, cháu có muốn chào mọi người không?" Tề Tốc hỏi nó.

"Có rất nhiều người xem cháu? Bọn họ ở đâu?" Tiểu nhân ngư nghiêng đầu, "Cháu biết rồi, chú đang phát sóng trực tiếp đúng không?"

Khả năng thích nghi của tiểu nhân ngư đúng là quá mạnh, trực tiếp vẫy tay về phía ống kính: "Xin chào mọi người, cháu tên là Tiểu Ngư Nhi."

Tề Tốc bị nó chọc cười: "Vậy hai bạn nhỏ kia của cháu tên là gì?"

"Bạn ấy tên là Tiểu Tang, bạn ấy tên là Tiểu Cương." Tiểu nhân ngư hào phóng giới thiệu.

Tiểu nhân ngư hoàn toàn không sợ người lạ, líu ríu nói không ngừng trước ống kính của Tề Tốc, số người trong phòng phát sóng trực tiếp của Tề Tốc từ vài nghìn tăng lên hơn một vạn, một lúc sau thậm chí còn vượt qua vài vạn.

Trong lúc tiểu nhân ngư nói chuyện, phía sau Tiểu Cương cũng không hề rảnh rỗi, một mình lại xử lý thêm hơn chục đĩa thức ăn, người trong phòng phát sóng trực tiếp kinh ngạc đến mức không nói nên lời, liên tục bảo Tề Tốc mau khuyên nhủ, đứa bé này mà ăn tiếp thì e là sẽ no đến chết mất.

Mặc dù là chuyện nhà người khác, người ngoài không tiện xen vào, nhưng đứa bé này thật sự ăn quá nhiều, Tề Tốc thực sự không nhìn nổi nữa, ngay lúc anh ta định ngăn Tiểu Cương lần nữa thì một cô gái xinh đẹp khoảng mười tám mười chín tuổi đẩy một chiếc xe nhỏ chạy tới, hưng phấn nói: "Tiểu Cương, Tiểu Cương, nhìn này, chị tìm được cho em rất nhiều món ngon."

Ống kính chuyển sang, chỉ thấy trên xe đẩy bày kín những món ăn màu sắc tươi tắn khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Đồ ăn Thanh Tương đẩy đến lại hoàn toàn khác với bên này, Tiểu Cương lập tức đi tới chuẩn bị mở màn tấn công mới.

"Cô gái, cô gái." Tề Tốc vội nói, "Nó đã ăn rất rất rất nhiều rồi, không thể ăn nữa."

Thanh Tương nghi hoặc liếc anh ta một cái: "Nếu nó no rồi thì tự nhiên sẽ không ăn nữa, bây giờ nó vẫn còn ăn được chứng tỏ là chưa no mà."

"Không phải." Tề Tốc cười, "Cô gái à, trẻ con cũng giống như cá vậy, có thể nó không biết mình đã no hay chưa, nó còn quá nhỏ, không thể ăn nhiều như vậy đâu."

"Ồ." Thanh Tương thuận miệng đáp một tiếng, rồi vui vẻ dẫn Tiểu Cương tìm một chiếc bàn để hầu hạ nó ăn cơm.

Nhiệm vụ hôm nay của cô chính là trông trẻ.

Hơn nữa ở đây có rất nhiều món ngon, trước đây cô chưa từng ăn, ba đứa nhóc chắc chắn cũng chưa từng thấy, nên tuyệt đối không thể bỏ qua.

Tiểu Tang cũng đi theo, nhỏ giọng nói: "Tiểu Cương, lần này ăn còn ngon hơn đồ Hoàng đế ăn đúng không?"

Tiểu Cương phồng má gật đầu: "Ừm, ngay cả hoàng đế cũng không được ăn thế này."

Tiểu nhân ngư cũng thèm những món ngon, không để ý đến Tề Tốc nữa, chạy qua ăn cùng bọn họ.

Lần này Tề Tốc dứt khoát không đi nữa, anh ta đứng ngay tại đây nhìn, anh ta muốn xem thử đứa bé này rốt cuộc ăn được bao nhiêu.

Động tĩnh bên này không hề ảnh hưởng đến bất kỳ ai trong buổi tiệc, phần bốc thăm trúng thưởng vẫn tiếp tục, đã bốc đến thỏi son do Thanh Tương chế tác, thỏi son này trong nội bộ tập đoàn Tịch thị đã được đồn thổi thần kỳ đến mức khó tin, các cô gái trong tập đoàn Tịch thị đều muốn có một thỏi như vậy, nên thỏi son này còn khiến người ta động lòng hơn cả chiếc điện thoại trị giá hơn một vạn tệ.

Dù sao điện thoại còn có thể mua được, son môi thì không mua được.

Chu Cẩn đi một vòng trong đại sảnh vẫn không nhìn thấy Trì Nhiên, không khỏi nhíu mày: "Trì Nhiên sẽ không không đến đấy chứ?"

"Vui như thế này mà cậu ta nhịn không góp vui được sao?" Con ba ba lớn tuy chưa từng ở chung với Trì Nhiên, nhưng ít nhiều cũng hiểu về người đồ đệ hời của mình.

Những người không nên xuất hiện đều đã đến, Trì Nhiên không có lý do gì lại không xuất hiện.

Chu Cẩn chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi, đồng thời cảm thấy chế độ đãi ngộ của tập đoàn Tịch thị đúng là quá tốt, cậu ta cũng thèm những phần thưởng của tập đoàn Tịch thị, mỹ phẩm trị giá mấy nghìn tệ, máy chơi game, điện thoại hơn một vạn tệ, còn có cả xe hơi trị giá hơn một triệu tệ... Cậu ta cũng rất muốn vào làm việc ở tập đoàn Tịch thị.

Trì Sính phải đối diện với ống kính quá lâu, nụ cười cứ cứng đờ mãi, cuối cùng thật sự mệt quá, bèn lấy cớ đi nhà vệ sinh hít thở một chút, lúc quay lại thì vừa hay đối mặt với một người đàn ông thanh tú.

Người đàn ông đeo một cặp kính trên sống mũi, mặc bộ vest màu đen, trông nho nhã lịch thiệp, Trì Sính cảm thấy tim mình đột nhiên đập mạnh một cái, rồi cái thứ hai, cái thứ ba, sau đó đập thình thịch không ngừng, một cảm xúc kỳ lạ mà từ trước đến nay hắn ta chưa từng trải qua chấn động khắp cơ thể.

Mặt Trì Sính đỏ bừng, hô hấp dồn dập, hắn ta muốn ôm lấy người đó hôn thật sâu, muốn ở bên người đó mãi mãi.

Loại cảm xúc xa lạ này không hề báo trước mà ập đến, Trì Sính trong nháy mắt đã hoàn toàn chìm đắm.

Trong đầu Trì Sính thậm chí còn vang lên một giọng nói: "Đây là Chu Cẩn, mình yêu Chu Cẩn, mình muốn ở bên Chu Cẩn trọn đời trọn kiếp."

Chu Cẩn?

Kỳ lạ thật, sao mình lại biết tên của cậu ấy?

Con ba ba lớn sững sờ, lo lắng nói: "Đệt, thằng này trúng tình nhân cổ rồi."

"Đúng vậy, đương nhiên anh ta đã trúng tình nhân cổ rồi." Chu Cẩn nói, "Nếu anh ta không trúng cổ thì làm sao có thể khiến Tịch Nhuế yêu anh ta đến chết đi sống lại được."

"Không phải..." Phượng Huyền kinh ngạc đến mức suýt không nói nên lời, "Hắn trúng cổ Nhện Cái, là cổ Nhện Cái..."

Chu Cẩn sững người, hai mắt lập tức mở to: "Ý là sao?"

"Ý là sao?" Phượng Huyền sốt ruột vùng vẫy trong lòng Chu Cẩn, "Hắn trúng cổ Nhện Cái, cậu trúng cổ Nhện Đực, cậu nói xem có ý gì?"

???

Chu Cẩn kinh ngạc, còn có thể như vậy sao?

Chẳng phải Trì Sính trúng cổ Nhện Đực sao? Hắn ta còn có thể trúng cổ Nhện Cái nữa à?

Phượng Huyền linh cảm có chuyện không ổn, lập tức giục Chu Cẩn: "Đi đi đi, mau đi, đây là một cái bẫy, thằng nhóc Tịch Phong đó chắc chắn đã giăng bẫy chúng ta rồi."

Chu Cẩn lập tức xoay người, nhưng vừa hay đối diện với đôi mắt cười híp của Trì Nhiên.

"Chu tiên sinh, định đi đâu vậy?" Trì Nhiên nhìn cậu ta.

Ánh mắt Trì Nhiên trong trẻo sáng suốt, hoàn toàn không có dáng vẻ trúng cổ, Phượng Huyền lập tức biết cổ trên người Trì Nhiên đã được giải.

Cổ của cậu vậy mà được giải rồi?

Xem ra nó đã đánh giá thấp hai người bọn họ.

"Tôi chợt nhớ ra còn chút việc, định về trước." Chu Cẩn vừa nói vừa đi ra ngoài.

Trì Nhiên nghiêng người chặn cậu ta lại: "Lúc trước chẳng phải cậu tìm tôi sao? Bây giờ gặp tôi rồi lại không nói gì nữa."

"Cũng không có chuyện gì lớn." Chu Cẩn trong lòng chuông báo động vang lên dữ dội, lùi lại hai bước, "Để lần sau gặp rồi nói đi."

"Lần sau gặp không biết đến năm nào tháng nào, chi bằng nói luôn bây giờ đi."

Trì Nhiên vẫn luôn vòng vo với cậu ta, rõ ràng là không muốn để cậu ta rời đi, càng như vậy, Chu Cẩn càng phải nhanh chóng rời khỏi đây.

Nhưng ngay khoảnh khắc vừa bước chân ra, tay bỗng nhẹ hẫng, con ba ba đã bị Trì Nhiên ôm mất.

Trì Nhiên xoa đầu con ba ba: "Lâu rồi không gặp nha, nhóc con, ba đứa nhóc nhà tôi nhớ cậu lắm đấy."

"Cái nồi sắt to nhà tôi cũng đang chờ cậu nữa."

"Anh Trì..." Chu Cẩn lập tức tiến lên định cướp lại con ba ba.

Mặc dù Trì Nhiên lúc nào cũng tự nhận mình là phế vật, nhưng thế nào cũng không thể phế đến mức không đối phó nổi một người bình thường, nếu cậu không muốn, Chu Cẩn đương nhiên không có khả năng cướp lại con ba ba từ tay cậu.

Trì Nhiên ôm con ba ba đi trong sảnh tiệc, Chu Cẩn sốt ruột đi theo phía sau, nhưng chỉ trong chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng Trì Nhiên đâu nữa.