Sự xuất hiện của Chu Cẩn khiến Trì Sính có cảm giác nguy cơ, ánh mắt Tịch Nhuế nhìn Chu Cẩn rõ ràng không đúng lắm, cho dù có tình nhân cổ tác quái, cậu ta cũng không dám đánh cược.
Năm đó ông cố chỉ nói tình nhân cổ có thể khiến một người một lòng một dạ yêu một người khác, nhưng cũng không nói tuyệt đối sẽ không có biến số, hơn nữa Tịch Phong đã chủ động mời hắn ta tham dự lễ kỷ niệm thành lập tập đoàn Tịch thị, xem ra là đã có ý nới lỏng, vậy nên cơ hội này không thể bỏ lỡ.
Hắn ta đại khái có thể đoán được chiều hướng dư luận sau khi mua hot search, chút chuẩn bị tâm lý này hắn ta vẫn có, chẳng phải chỉ là bị nói ăn bám thôi sao, bị nói vài câu cũng chẳng mất miếng thịt nào, hơn nữa hắn ta làm những chuyện này không phải để những người trên mạng khen mình, mà là để bên ngoài biết nhà họ Trì đã lên được con thuyền lớn nhà họ Tịch.
Chỉ cần Tịch Nhuế đứng cùng chiến tuyến với hắn ta, chuyện này sẽ thắng chắc.
Chỉ là tính được mọi chuyện, lại không ngờ Trì Nhiên cũng lên hot search, còn là kiểu hot search nhặt rác.
Trì Sính đâu phải chưa từng gặp cậu, cậu nhặt rác chỗ nào chứ?
Bây giờ cậu lên kiểu hot search này, chẳng phải là đang tát vào mặt nhà họ Trì sao?
Mặc dù đã cho người gỡ hot search, nhưng lòng hóng chuyện của cư dân mạng thật sự quá mạnh, thỉnh thoảng vẫn sẽ thấy ảnh so sánh giữa thiếu gia thật và thiếu gia giả xuất hiện dưới hot search chuyện tình cảm.
Nhưng may là đội thủy quân hắn ta thuê rất đông, rất nhanh những thứ đó đã bị nhấn chìm trong biển bình luận khổng lồ.
Chuyện tình cảm của Tịch Nhuế và Trì Sính vì phía sau không có ai ngăn cản nên vẫn luôn treo trên hot search với độ nóng rất cao, một người là đại tiểu thư của gia tộc nước hoa thần bí, một người là nhà họ Trì từng gây xôn xao vì vụ thiếu gia thật thiếu gia giả cách đây không lâu, bản thân chuyện này đã là một điểm bùng nổ.
Còn có rất nhiều người bắt đầu tiết lộ Tịch Nhuế đối xử với Trì Sính tốt đến mức nào, khiến cư dân mạng biết hóa ra khi bạch phú mỹ yêu đương cũng giống người bình thường, cho dù là một đống phân cũng sẽ xem như bánh thơm.
Nhà họ Trì đối với chuyện này thì rất vui mừng, đại tiểu thư nhà họ Tịch chủ động theo đuổi Trì Sính, đây chính là điều bọn họ mong muốn nhất.
Đúng lúc độ nóng đạt đến đỉnh điểm, lễ kỷ niệm thành lập tập đoàn Tịch thị bắt đầu.
Trước đây lễ kỷ niệm thành lập của tập đoàn Tịch thị chưa bao giờ mời người ngoài công ty, cũng không cho phép truyền thông có mặt, nhưng năm nay lại rất khác thường, không chỉ mời người trong giới, mà còn mời cả truyền thông.
Tiệc tối bắt đầu lúc sáu giờ rưỡi, hai giờ chiều, Trì Sính đã theo lời mời của Tịch Nhuế đến nhà họ Tịch từ sớm.
Thấy Trì Nhiên vậy mà cũng ở nhà họ Tịch, Trì Sính khẽ nhíu mày, nhưng trước mặt Tịch Phong vẫn làm bộ làm tịch gọi một tiếng: "Anh."
Trì Nhiên lười để ý đến hắn ta.
"Chuyện hot search anh thấy rồi chứ?" Trì Sính lại nói, "Anh gặp khó khăn sao không nói với em, trước đó anh nói muốn về nhà mà cũng chẳng thấy anh về, nếu anh có việc gì có thể tìm em, đừng ở đây làm phiền Tịch tổng."
Trì Nhiên lại liếc hắn ta một cái, sau đó không nói một lời đi về phía nhà vệ sinh, lướt qua Tịch Nhuế vừa từ trong nhà vệ sinh đi ra.
Tịch Nhuế nhìn thấy Trì Sính, liền như bươm bướm tung tăng chạy tới khoác lấy cánh tay hắn ta: "Anh yêu, anh đến rồi, em nhớ anh chết mất."
"Anh cũng nhớ em." Trì Sính cưng chiều xoa đầu cô.
Tịch Nhuế khoác cánh tay Trì Sính đi lên lầu: "Còn sớm, lên phòng em ngồi một lát."
"Lên phòng em?" Trì Sính theo bản năng nhìn về phía Tịch Phong, Tịch Phong ngồi trên ghế sofa, từ lúc hắn ta bước vào vẫn chưa nói gì, nhưng cũng không tỏ thái độ không tốt với hắn ta, giống như lúc này Tịch Nhuế nói muốn dẫn hắn ta lên phòng mình, Tịch Phong vậy mà cũng không phản đối.
Chẳng lẽ vì chuyện tình cảm đã bị công khai nên Tịch Phong ngầm chấp nhận rồi?
Trì Sính có chút thấp thỏm đi theo Tịch Nhuế đến phòng cô, mà Đới Tinh luôn theo sát bọn họ từng bước vậy mà cũng không đi theo.
Trì Sính cảm thấy có gì đó không đúng, hỏi Tịch Nhuế: "Anh trai em không sao chứ?"
"Anh ấy thì có chuyện gì được." Tịch Nhuế hừ nhẹ một tiếng, "Chuyện tình cảm của chúng ta cũng công khai rồi, anh ấy muốn quản cũng không quản nổi nữa."
"Chuyện hot search có gây phiền phức cho em không?" Trì Sính đưa tay muốn vuốt mặt Tịch Nhuế.
Tịch Nhuế né tránh một chút, Trì Sính sửng sốt.
Tịch Nhuế cứng đờ một chút, sau đó cười với hắn ta: "Em hầm canh cho anh rồi, anh uống trước đi, em dậy từ sáng sớm để hầm cho anh đó, hầm suốt năm sáu tiếng luôn." Vừa nói Tịch Nhuế vừa nũng nịu chu môi với hắn ta.
Trì Sính cười cười, dỗ dành cô: "Được được, anh uống."
Tịch Nhuế mở cửa gọi ra ngoài một tiếng, chẳng bao lâu sau người giúp việc mang đến một thố canh sườn hầm khoai mài.
Nồi canh này nói là hầm năm sáu tiếng, nhưng nhìn lại chẳng hề có dáng vẻ của một nồi canh hầm lâu, trái lại nước trong veo, khoai mài bên trong vừa nhìn đã biết là chưa hầm nhừ.
"Em hầm à?" Trì Sính hỏi.
"Tất nhiên." Tịch Nhuế mong chờ nhìn hắn ta, "Đây là lần đầu tiên em vào bếp đấy, anh nhất định phải ăn sạch hết."
"Được được, bé cưng nhà chúng ta lần đầu nấu ăn, anh đương nhiên sẽ ăn sạch hết." Trì Sính vừa nói vừa cưng chiều véo nhẹ lên mặt Tịch Nhuế, Tịch Nhuế miễn cưỡng nở một nụ cười với hắn ta.
Trì Sính ngồi xuống bắt đầu uống canh, vừa uống một ngụm đã biết Tịch Nhuế chưa từng nấu ăn, miếng sườn cứng đến mức căn bản không cắn nổi.
"Ngon không?" Tịch Nhuế mắt sáng lấp lánh nhìn hắn ta.
"Ngon." Trì Sính nghiến răng gật đầu.
"Ngon thì ăn nhiều một chút."
Tịch Nhuế nhìn Trì Sính bằng ánh mắt đầy tình ý, Trì Sính chỉ có thể từng ngụm từng ngụm uống sạch thố canh sườn hầm khoai mài nói là hầm năm sáu tiếng nhưng thực chất còn sống nhăn.
Uống xong cảm thấy cả người ấm lên, có chút uể oải.
Tịch Nhuế ngáp một cái, nhìn đồng hồ: "Ngồi nghỉ một lát đi."
"Được." Trì Sính có chút chậm chạp gật đầu, dựa vào sofa xoa xoa trán, nhưng lại cảm thấy cả người lười biếng rã rời, bất giác nhắm mắt lại.
Tịch Nhuế chạy vào nhà vệ sinh nôn đến trời đất quay cuồng, tiểu nhân ngư đi vào vỗ lưng cho cô, đồng cảm nói: "Tiểu cô cô, cô sao vậy, cô cũng mang thai em gái rồi sao?"
"???" Tịch Nhuế muốn khóc không ra nước mắt, may mà anh trai cô trông chừng kỹ, nếu không nói không chừng thật sự mang thai rồi, "Hu hu hu, cái gì gọi là cũng? Còn ai mang thai nữa?"
"Ba nhỏ của cháu đó, ba ấy cũng đang nôn dưới lầu, nhưng ba ấy là vì mang thai em gái nên mới nôn, còn cô thì sao lại nôn? Cô cũng mang thai rồi à? Ba của đứa bé là ai? Là trai hay gái?"
Một tràng câu hỏi của tiểu nhân ngư, Tịch Nhuế chỉ nghe được câu đầu tiên, Trì Nhiên mang thai rồi?
Có bệnh à?
Đúng là vì muốn quyến rũ anh trai cô mà nghĩ đủ mọi cách, đến cả chuyện sinh con cũng bịa ra được.
"Ọe..." Thôi bỏ đi, cô vẫn nên lo cho bản thân mình thì hơn, qua hôm nay cô sẽ tìm sợi dây treo cổ, không sống nữa, "Hu hu hu hu..." Tịch Nhuế đã nôn suốt một ngày một đêm rồi, cổ họng như sắp nôn cả ra ngoài, nhưng vẫn khó chịu vô cùng.
Tiểu nhân ngư thở dài: "Người mang thai đúng là hỉ nộ thất thường."
Trì Nhiên đang ôm bồn cầu nôn trong nhà vệ sinh dưới lầu nghe thấy tiếng khóc gào từ trên lầu vọng xuống, nghĩ đi nghĩ lại thấy mình vẫn chưa phải người thảm nhất, Tịch Nhuế mới là người thảm nhất.
"Ọe..." Trì Nhiên nôn đến cả nước chua trong dạ dày cũng trào ra, cảm giác buồn nôn này phát ra từ tận đáy lòng, bạn ghê tởm người đó đến mức nào thì bây giờ sẽ buồn nôn đến mức đó.
Cậu còn đỡ hơn một chút, ít nhất đã có chuẩn bị từ trước, chỉ khổ cho Tịch Nhuế, vừa biết được sự thật đã suýt sụp đổ đến mức muốn nhảy lầu.
Nhưng sư huynh của cậu đúng là lợi hại, chỉ dựa vào mái tóc của Tiểu Cương mà cứ thế giải được cổ cho hai người bọn họ, sư huynh đúng là sư huynh, lợi hại không phải chỉ nói suông.
Lúc Trì Sính chậm rãi tỉnh lại thì trời đã gần hoàng hôn, hắn ta bật dậy, vậy mà mình lại ngủ quên.
Mở cửa phòng ngủ đi ra ngoài, vừa hay nhìn thấy Tịch Nhuế đã thay xong quần áo đi tới.
Một chiếc váy dài hở vai, mái tóc được búi lên, chiếc cổ thon dài, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, thật ra có được một người phụ nữ như vậy, đời này cũng không tính là thiệt.
"Anh tỉnh rồi." Tịch Nhuế ung dung đi tới khoác lấy cánh tay hắn ta, "Đi thôi, đến tiệc tối."
"Anh trai em đâu?" Trì Sính hỏi.
"Anh ấy còn có việc công ty phải xử lý, nên đi trước rồi."
Trong xe, Tịch Phong mệt mỏi dựa vào ghế ngồi, Trì Nhiên nhẹ nhàng xoa bóp hai bên thái dương cho hắn, hai ngày nay sư huynh chắc phải sụt mất năm sáu cân, mắt thường cũng nhìn ra được vẻ mệt mỏi.
Trước tiên là hao tâm tổn trí nghiên cứu ra cách giải cổ, sau đó lại giải cổ cho cậu và Tịch Nhuế, ngay sau đó còn phải tham dự lễ kỷ niệm thành lập, cường độ cao như vậy sao có thể không mệt được.
"Thế nào, có chỗ nào không khỏe không? Môi anh trắng bệch rồi." Trì Nhiên đau lòng không thôi.
Tịch Phong mở mắt nhìn cậu, Trì Nhiên ghé sát lại, ánh mắt của người đã được giải cổ rất trong sáng, không còn vẻ mờ mịt chìm đắm trong tình cảm như trước nữa.
Thấy Tịch Phong không nói gì, Trì Nhiên lại ghé gần thêm một chút, nhỏ giọng hỏi: "Khó chịu à?"
Hai người cùng ngồi ở hàng ghế sau, Trì Nhiên lại ngồi sát bên Tịch Phong, lúc này nhìn hắn, Trì Nhiên đặc biệt muốn hôn hắn.
Trì Nhiên từ trước đến nay gan rất lớn, nghĩ gì là làm nấy, dù sao cũng đâu phải lần đầu hôn, lần trước còn là sư huynh hôn cậu trước mà, cậu hôn lại cũng chẳng có gì.
Thế là Trì Nhiên chu môi ghé tới.
Tịch Phong nhìn biểu cảm trên mặt cậu thay đổi, rồi nhìn cậu hôn về phía môi mình, không nói gì cũng không né tránh.
Nhưng đợi mãi, đến khi môi hai người gần như chạm vào nhau thì Trì Nhiên lại lùi về.
Tịch Phong khẽ nhíu mày, chuyện này không giống tính cách của Trì Nhiên.
Thấy ánh mắt của Tịch Phong nhìn sang, Trì Nhiên ghé vào tai anh nhỏ giọng nói: "Cái tật buồn nôn nôn mửa của em vẫn chưa khỏi đâu, em sợ nôn vào miệng anh." Cứ nợ trước đã, đợi cậu khỏe rồi sẽ hôn bù lại.
Tịch Phong: "......" Tịch Phong quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, tiện tay đẩy Trì Nhiên một cái, ghét bỏ nói: "Tránh xa anh ra một chút."
Trì Nhiên: "......" Hừ.
Đến sáu giờ rưỡi, những người nhận được lời mời của tập đoàn Tịch thị hầu như đều đã có mặt, các đơn vị truyền thông được mời vào cũng đã vào vị trí.
Trước đó Trì Nhiên đặc biệt xin Tịch Phong mấy tấm thiệp mời, mời Trần Thác, An Đinh và anh Lưu bọn họ, còn bảo An Đinh đến nhà đón Thanh Tương cùng đến.
Hôm nay có bốc thăm trúng son môi, cậu phải để Thanh Tương chứng kiến khoảnh khắc này.
Dù sao Trì Nhiên cũng được xem là một người có chút tiếng tăm, mấy ngày nay lại liên tục xuất hiện trên hot search, nên lần này vô cùng kín tiếng, vẫn chưa lộ diện, Chu Cẩn ôm con ba ba đi một vòng quanh hội trường cũng không thấy Trì Nhiên đâu, ngược lại lại gặp An Đinh.
An Đinh nhiệt tình bước tới chào hỏi cậu ta, Chu Cẩn cũng chào An Đinh một tiếng, rồi giả vờ vô tình hỏi: "Sao không thấy Trì Nhiên?"
"Đúng vậy, tôi cũng đang tìm anh ấy đây." An Đinh nhìn quanh một lượt, "Anh ấy nói sẽ đến, chắc là trên đường bị kẹt xe rồi."
Nghe An Đinh nói vậy, Chu Cẩn thở phào nhẹ nhõm, xem ra hôm nay Trì Nhiên thật sự sẽ đến.
Cửa lớn của phòng tiệc mở ra, có người bước vào, toàn bộ giới truyền thông đều ùa tới, đèn flash bắt đầu chớp sáng, là Trì Sính và Tịch Nhuế.
Trước ống kính, Tịch Nhuế khoác tay Trì Sính, nở nụ cười e thẹn gật đầu chào truyền thông.
So với Tịch Nhuế, Trì Sính lại cảm thấy có chút không thoải mái, từ khi bước vào phòng tiệc này, hắn ta luôn cảm thấy tim mình đập rất nhanh.
Truyền thông đã được dặn dò từ trước, không được phỏng vấn trong buổi tiệc, các phóng viên cũng rất biết điều, chỉ chụp ảnh và phát sóng trực tiếp, không đặt câu hỏi, vì vậy Tịch Nhuế và Trì Sính rất thuận lợi bước vào phòng tiệc.
Năm phút sau, đúng sáu giờ rưỡi, Tịch Phong xuất hiện đúng giờ, sự có mặt của hắn cũng đồng nghĩa với việc tiệc tối kỷ niệm thành lập tập đoàn Tịch thị chính thức bắt đầu.