Chuyện bốn cha con bỏ chạy như lốc xoáy cũng không thể trách bọn họ được, dù sao trong ba năm ở trong sách, đây là chuyện bọn họ thường xuyên làm, dù sao cũng là đồ phế vật mà, lúc không giúp được gì thì nhận thức lớn nhất về bản thân chính là đừng gây thêm phiền phức cho người khác, nên bỏ chạy trốn đi chính là sự giúp đỡ lớn nhất.
Hôm nay Tịch Phong có mặt ở đây, đã mang đến cho bốn cha con cảm giác an toàn vô cùng lớn, nên phản ứng đầu tiên chính là lập tức bỏ chạy, nhường chiến trường lại cho đại sư huynh, để tránh cản trở hắn phát huy.
Chỉ là bây giờ hình như tình hình có hơi khác.
Bốn người trốn sau gốc cây lớn nhìn nhau.
"Để ba lớn ở đó một mình có phải không ổn lắm không?" Ba nhỏ ngồi trên xe lăn bỗng phát hiện lương tâm.
"Ôi... Vậy phải làm sao đây..." Tiểu nhân ngư rất buồn rầu, "Nhóc nhân ngư không đánh lại ma đâu..."
"Tang thi đánh được ma không?" Tiểu tang thi cảm thấy mình là chiến lực mạnh nhất nhà rồi, nhưng cậu cũng chưa từng đánh ma.
Cương thi với ma hình như cũng có chút liên hệ, nhưng tiểu cương thi nhíu chặt đôi mày nhỏ: "Đánh thế nào đây? Hay là Tiểu Tang, cậu cõng ba lớn chạy đi..."
Bốn cha con đồng thời gật đầu, cũng chỉ còn cách này thôi, cứ chạy mãi chạy mãi đến khi trời sáng, quỷ đánh tường tự nhiên sẽ được giải.
"Đợi đến trời sáng sao?" Tiểu cương thi nhìn Trì Nhiên, "Ba nhỏ thật sự không định động não một chút à?"
"Ba các con liệt ngồi đây rồi, các con còn trông chờ ba cứu các con, đúng là một đám con bất hiếu." Trì Nhiên vừa nói vừa lục trong túi Càn Khôn lấy bút ra định vẽ bùa, quỷ đánh tường mà, tuy sư huynh chưa từng dạy, nhưng loại trò vặt này thật sự quá cấp thấp... Nghĩ sơ qua cũng chỉ có thế thôi.
"Ba nhỏ, tay ba hết mềm rồi à?" Tiểu tang thi hỏi.
"Suỵt..." Trì Nhiên trừng cậu một cái, "Đợi lát nữa mềm lại được không?"
Tiểu tang thi chần chừ một lúc, có lẽ không hiểu lắm, nhưng vẫn gật đầu: "Được."
Bên này Trì Nhiên vừa mới lấy giấy vàng ra, bên kia Tịch Phong vậy mà lại lên tiếng: "Có việc gì sao?" Câu này không phải nói với Trì Nhiên bọn họ, mà là nói với bóng ma.
Có lẽ bóng ma cũng không ngờ người này chẳng những không bị dọa đến kêu la om sòm, mà còn có thể nói chuyện với mình, đứng ngây ra đó hồi lâu vẫn chưa phản ứng lại.
Tịch Phong lấy quyển Tâm Pháp Nhập Môn Phái Hoan Hỷ từ trong túi ra, mượn chút ánh sáng yếu ớt để lật xem, trước đây không thấy gì, bây giờ mới phát hiện thị lực của mình hình như cũng khá tốt, dưới ánh sáng mờ như vậy mà vẫn nhìn rõ ràng từng chữ.
"Đêm hôm khuya khoắt ra đây dọa người, chắc không phải chỉ để dọa người đâu nhỉ." Tịch Phong rất bình tĩnh, "Nói thử xem anh có ý định gì."
Trì Nhiên: "???"
Đúng là tổng giám đốc thì vẫn là tổng giám đốc, núi Thái Sơn có sụp trước mặt cũng vẫn là tổng giám đốc.
Bóng ma bị Tịch Phong làm cho ngơ ngác, phải một lúc lâu sau mới nói: "Muốn đi qua đường này, để lại tiền mãi lộ."
"Muốn tiền à?" Tịch Phong nhướng mày nhìn hắn ta một cái, "Muốn bao nhiêu?"
Trì Nhiên nhìn trái nhìn phải, chậc một tiếng, rồi đưa giấy vàng và bút trong tay cho Tiểu Tang: "Mang qua cho ba lớn."
Tiểu Tang xưa nay luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời, cũng không hỏi tại sao, cầm đồ rồi chạy tới.
Tịch Phong nhìn cậu nhóc một cái, nhận lấy đồ rồi kéo Tiểu Tang đứng trước mặt mình, trải tờ giấy vàng lên đầu nhóc con, cầm bút bắt đầu vẽ.
"Anh đang làm gì vậy?" Bóng ma lơ lửng theo gió, giọng nói như vọng đến từ bốn phương tám hướng, trong đêm khuya nghe vô cùng quỷ dị.
"Viết chi phiếu cho anh, lát nữa đốt cho anh." Tịch Phong nói.
"Tôi không cần chi phiếu, anh đưa tiền mặt đi." Bóng ma dừng một chút, "Tôi chết rất thảm, không yên tâm đám trẻ ở nhà, muốn để lại cho chúng chút tiền tích góp, anh quét mã cũng được." Vừa nói, một mã QR liền hiện ra giữa không trung.
"Wow, ma bây giờ hiện đại thật đấy." Tiểu nhân ngư thò đầu ra khen ngợi.
"Cậu ngốc à." Tiểu cương thi vỗ lên đầu cậu bé một cái.
"Cậu mới ngốc." Tiểu nhân ngư hừ một tiếng.
"Muốn bao nhiêu?" Tịch Phong lại hỏi.
Bóng ma lơ lửng nghiêm túc suy nghĩ một lát: "Đưa năm nghìn đi."
"Năm nghìn?" Tịch Phong nhíu mày, "Anh biết giá trị tài sản của tôi là bao nhiêu không?"
"Hả?" Bóng ma bị hắn nói đến ngẩn người, "Thì liên quan gì đến tôi?"
"Tài sản của tôi mấy nghìn tỷ, anh chỉ lấy của tôi năm nghìn, là xem thường tôi sao?"
Bóng ma: "......"
Trì Nhiên: "......"
Tiểu nhân ngư: "Wow, ba lớn giàu quá."
Tiểu tang thi nghiêng đầu hỏi Tịch Phong: "Mấy nghìn tỷ là bao nhiêu?"
"Rất nhiều." Tịch Phong đối chiếu với cuốn sách một chút, cũng khá giống.
Lấy lá bùa vừa vẽ xong khỏi đầu Tiểu Tang xuống, Tịch Phong đọc một câu chú theo như trong sách viết, rồi ném lá bùa về phía bóng ma.
Sau đó...
Không có chuyện gì xảy ra.
Tịch Phong nhíu mày: "Tại sao không cháy?"
Trì Nhiên chống khuỷu tay lên xe lăn, đỡ cằm: "Anh không có tu vi nên không thể làm lá bùa tự bốc cháy, dùng bật lửa đốt đi."
Tiểu tang thi lạch bạch chạy tới nhặt lá bùa về, Tịch Phong lấy một chiếc bật lửa từ trong túi ra.
Hắn không hút thuốc, nhưng trên người quanh năm đều mang theo một chiếc bật lửa để phòng trường hợp bất ngờ, không ngờ hôm nay lại dùng đến.
Tịch Phong châm lửa đốt lá bùa rồi lại ném về phía bóng ma, trong miệng còn niệm một câu chú.
Lá bùa cháy lên ánh sáng xanh lam u ám, cháy hết rồi mà vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra, bóng ma kia vẫn lơ lửng ở đó.
"Lần này lại là vì sao?" Tịch Phong nhìn về phía Trì Nhiên, hắn rất chắc chắn mình không vẽ sai, đó đúng là lá bùa trừ ma rất đơn giản được viết trong sách.
Con ma này nhìn cũng không giống lệ quỷ, một lá bùa trừ ma đơn giản đáng lẽ phải tiễn nó đi ngay mới đúng.
"Bởi vì..." Trì Nhiên kéo dài giọng, "Thứ này vốn dĩ không phải ma."
"Không phải ma?" Tịch Phong nghe vậy liền ngẩng đầu quan sát kỹ bóng ma tóc đen dài thẳng kia.
Bóng ma nhận ra hôm nay gặp phải kẻ cứng đầu, thân hình bắt đầu nhạt dần như sắp biến mất, cảm giác chật hẹp trong con hẻm cũng đang tan đi, quỷ đánh tường dường như cứ thế được giải.
Trì Nhiên cười khẩy một tiếng, vung ra một lá bùa, lá bùa đó không bay về phía bóng ma, mà như có phương hướng, rơi xuống một nơi nào đó ở cuối con hẻm rồi cháy thành tro.
Bóng ma lại xuất hiện, vẫn lơ lửng ở đó, còn mọi người cũng một lần nữa quay trở lại con hẻm sâu hun hút không có điểm cuối.
"Tôi giúp anh giam nó lại rồi, bắt đầu giải đi." Trì Nhiên nói.
"Giải cái gì? Quỷ đánh tường à?" Tịch Phong khẽ nhíu mày, "Trong sách không viết."
"Trong sách không viết thì anh không biết tự nghĩ à? Cái gì cũng làm theo sách, không biết động não chút sao?" Sau khi nói xong câu này, Trì Nhiên cảm thấy toàn thân sảng khoái, đây vốn là câu sư huynh từng mắng cậu đó, thuở sinh thời mà còn có thể trả lại nguyên câu này cho sư huynh, đúng là sướng phát điên.
Tịch Phong hơi suy nghĩ một chút, kéo đầu Tiểu Tang lại rồi bắt đầu vẽ lần nữa.
"Hu hu hu..." Trong màn đêm vang lên tiếng khóc nức nở, Trì Nhiên giật mình, lông tóc đều dựng đứng.
"Tôi sai rồi, tôi không dám nữa, xin các người tha cho tôi đi." Bóng ma bắt đầu khóc.
"Câm miệng." Trì Nhiên bực bội nói, "Ngoan ngoãn đứng đó cho tôi." Trì Nhiên lấy ra một lá bùa câm miệng ném đi, con hẻm lập tức trở lại yên tĩnh.
Tịch Phong vẽ một lá bùa, đốt lên rồi ném ra ngoài, chẳng có chuyện gì xảy ra, lại vẽ thêm một lá nữa rồi ném đi, vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra.
Trì Nhiên bắt chéo chân, tán gẫu với tiểu cương thi: "Thấy chưa, đâu phải ba nhỏ của con ngốc, đổi sang ba lớn của con thì cũng thế cả thôi... Tôi đệt..."
Trì Nhiên còn chưa nói hết câu, trước mắt bỗng trở nên thoáng đãng, gió mát thổi tới, lá bùa thứ ba của Tịch Phong đã phá giải được quỷ đánh tường.
Tiểu cương thi khẽ cười một tiếng.
Trì Nhiên hừ một tiếng đầy khó chịu.
Ở cuối con hẻm, một người bị dán bùa câm miệng lên miệng đang nằm dưới đất không thể cử động, chỉ có tròng mắt đảo loạn, trông vô cùng hoảng sợ.
Tịch Phong đẩy Trì Nhiên đi tới, Trì Nhiên trừng mắt nhìn người đó: "Dám giả thần giả quỷ trước mặt ông đây, ông... Mà cái này còn chưa phải quan trọng nhất, quan trọng nhất là ông còn muốn lừa tiền của tôi, ông có biết tôi nghèo chết đi được không? Ông còn định chặn đường cướp tiền của tôi, ông có biết tôi còn phải nuôi ba đứa con không? Ông có lương tâm không?"
Trì Nhiên càng nói càng tức, đứng dậy đá ông ta hai cái, rồi lại ngồi xuống, cầm điện thoại báo cảnh sát.
Cảnh sát đến rất nhanh, tiếng còi xe làm cả làng thức giấc, rất nhiều người ra xem náo nhiệt, lúc này mới phát hiện người kia chính là "đại sư Vương" trong làng.
Vị đại sư Vương này ở mấy chục thôn xóm quanh đây rất nổi tiếng, chuyện cưới hỏi ma chay xem phong thủy, gọi hồn hoàn hồn, trừ tà cầu phúc, thứ gì cũng biết một chút.
Mấy năm gần đây, rất nhiều người ban đêm gặp phải quỷ đánh tường, sáng hôm sau đều đến tìm ông ta hóa giải, sau khi hóa giải xong thì không bao giờ gặp lại nữa, nên mọi người đều rất tin tưởng ông ta.
Nhưng giờ đây nhìn thiết bị trình chiếu nằm trên mặt đất, trong lòng mọi người nhất thời ngổn ngang đủ mùi vị.
Thật ra vị đại sư Vương này cũng không phải hoàn toàn không có bản lĩnh, dù sao quỷ đánh tường này đúng là do ông ta tạo ra, nhưng có lẽ bản lĩnh lớn nhất cũng chỉ đến thế, nên chỉ có thể dựa vào đó để giả thần giả quỷ kiếm tiền.
"Ông có biết quét mã QR sẽ để lại thông tin cá nhân, cảnh sát có thể lần theo manh mối đó tìm được ông không?" Trì Nhiên hỏi ông ta.
"Hả?" Đại sư Vương bảy mươi tuổi sững người một chút.
Mấy hôm trước ông ta đi dọa người, người kia không mang tiền, trên người cũng không có đồ vật gì đáng giá, nên nói sẽ quét mã, lúc đó ông ta mới nghĩ ra chuyện quét mã này.
"Ngốc thế mà cũng đi lừa đảo." Trì Nhiên chê bai, "Bảo sao chẳng làm nên trò trống gì."
"Được lắm, đại sư Vương, ông dám lừa chúng tôi, trả tiền cho tôi đây, đầu tiên lừa tôi bảy trăm tệ, sau đó lại bảo tôi đến tìm ông hóa giải, lại mất thêm ba nghìn tệ, trả tiền cho tôi." Có người xông tới định đánh ông ta, tiếp theo càng lúc càng nhiều người lao tới, đều bị cảnh sát ngăn lại.
Trời đã quá khuya, Trì Nhiên vẫn còn ngồi trên xe lăn, nên cảnh sát chỉ đưa đại sư Vương đi, bảo Trì Nhiên hôm sau đến đồn cảnh sát lấy lời khai là được.
Tịch Phong đẩy Trì Nhiên đến trước cửa nhà, nhóc con lấy chìa khóa mở cửa, tiểu nhân ngư là người đầu tiên chạy vào, vừa chạy vừa c** q**n áo, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc của Tịch Phong, trần như nhộng nhảy ùm xuống hồ nước trong sân.
"Wow, thoải mái quá..." Hồ nước không tính là lớn, nhưng tiểu nhân ngư người nhỏ, vừa đủ để nằm ngửa nổi trên mặt nước, cả ngày không được chạm nước, tiểu nhân ngư rất khó chịu, lúc này thoải mái đến mức không nhịn được thở dài.
"Nước rất lạnh, cháu như vậy sẽ bị cảm đấy." Tịch Phong không khỏi lên tiếng.
"Không sao đâu, nó chịu lạnh giỏi." Trì Nhiên nói.
Tịch Phong: "......"
Xe lăn đến trước cửa gian nhà chính thì không đi tiếp được nữa, Tịch Phong cúi đầu nhìn cậu: "Vẫn không đứng dậy được à?" Vừa rồi lúc đứng lên đánh người thì tư thế còn mạnh mẽ vô cùng.
Trì Nhiên giơ tay cho hắn xem cổ tay mềm oặt của mình, chân thành nói: "Vừa rồi hoàn toàn là nhờ một hơi chống đỡ."
Tịch Phong cúi người bế cậu lên, Trì Nhiên nhìn gương mặt góc cạnh rõ ràng của hắn, nhớ tới trong sách lúc cậu vừa xuyên qua, nằm trong sơn cốc toàn thân đầy máu, lúc đại sư huynh tìm thấy cậu cũng bế cậu như thế này.
"Tịch tổng, tối nay anh coi như chính thức gia nhập Hoan Hỷ Môn của chúng tôi rồi, phía trên tôi còn có một vị đại sư huynh, anh vào môn thì sẽ là tam sư đệ của tôi." Trì Nhiên khẽ nói, "Tôi sẽ truyền hết những gì cả đời tôi học được cho anh."
Tịch Phong cúi mắt nhìn cậu, ánh mắt mang theo cảm xúc khó hiểu.
Trì Nhiên: "???" Ánh mắt đó là sao, anh coi thường đại sư huynh của tôi, hay coi thường nhị sư huynh là tôi đây?
Ba gian nhà nhỏ, rất dễ tìm được phòng ngủ của Trì Nhiên, Tịch Phong bế cậu đi vào rồi đặt lên giường.
Lúc Tịch Phong đứng dậy, Trì Nhiên túm lấy cổ áo hắn: "Anh cũng phải nói cho dứt khoát đi chứ, tâm pháp nhập môn của Hoan Hỷ Môn chúng tôi anh cũng học rồi, chẳng lẽ định quỵt nợ sao?"
Tịch Phong gỡ tay cậu ra rồi đứng dậy, sau đó tựa vào chiếc bàn bên cạnh, khoanh tay trước ngực: "Muốn tôi gia nhập sư môn của cậu cũng được, nhưng tôi có một điều kiện."
"Điều kiện gì?" Mắt Trì Nhiên sáng lên, có hy vọng rồi.
Tịch Phong nhìn cậu, đôi môi mỏng khẽ hé: "Tôi không muốn làm tam sư đệ, tôi muốn làm nhị sư huynh của cậu."
Trì Nhiên trợn to mắt, what???
"Anh có biết vào môn cũng có trước sau không?" Trì Nhiên cảm thấy quá sức khó tin, "Mạch não của anh lớn kiểu gì vậy?"
Tịch Phong vẫn bình thản: "Chỉ có điều kiện đó thôi, cậu suy nghĩ đi, cậu đồng ý thì tôi gia nhập, cậu không đồng ý thì cũng đừng miễn cưỡng nhau."
Trì Nhiên: "???"
Không thể bắt nạt người như thế chứ.