Đối với chuyện làm môi giới này, thật ra Trì Nhiên đã hối hận rồi.
Cậu từng thấy đại sư huynh làm môi giới trong sách, đại sư huynh tu vi cao, nên ảnh hưởng với hắn không lớn lắm, khi đó đại sư huynh còn đặc biệt cảnh cáo tiểu sư đệ, nếu không thật sự cần thiết thì đừng làm môi giới.
Nếu là tiểu sư đệ trong sách, tuy cũng bị ảnh hưởng, nhưng dù sao cũng là người có tu vi, trước khi Trì Nhiên xuyên qua, tiểu sư đệ cũng là một thiên tài, nền tảng vẫn ở đó, nhưng Trì Nhiên bây giờ thì chưa chắc, dù sao đây cũng không phải trong sách.
Trần Thác vội vàng chạy đến quan sát Trì Nhiên một lúc rồi nói với Tịch Phong: "Không có vấn đề gì lớn, chỉ là phải dưỡng cho tốt hai ngày, hư quá rồi, cần phải bồi bổ."
Anh Lưu sau khi đưa Trì Nhiên đến tập đoàn Tịch thị thì trở về công ty kể lại mọi chuyện cho Trần Thác, Trần Thác mắng người một trận rồi chạy tới, cũng không biết Trì Nhiên nghĩ gì, ngày nào cũng chủ động chạy tới tìm Tịch Phong, cũng không sợ Tịch Phong ném cậu ra ngoài.
Mày Tịch Phong khẽ nhíu lại gần như không thể nhận ra: "Công việc của công ty các anh còn có cả nguy cơ mất an toàn nữa à?"
Trần Thác cười gượng một tiếng: "Cũng không phải... chỉ là..."
Trần Thác kể đầu đuôi mọi chuyện cho Tịch Phong, rồi nói: "Chuyện hôm nay cũng chỉ là trùng hợp thôi, bản thân cậu ấy cũng cố thể hiện, anh Lưu bọn họ cũng không ngăn cản nhiều, nói chung..." Trần Thác cũng rất bất lực, ngành của bọn họ có rất nhiều cơ hội nhìn thấy bản tính con người và sự bất lực của thế gian này, có lúc rất khó giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối.
Chuyện của bà cụ lần trước, Trần Thác còn cảm thấy Trì Nhiên bề ngoài thì vô tư lẫm liệt, nhưng bên trong lại bình tĩnh tự chủ, ai mà ngờ hôm nay cậu lại dám liều mình làm môi giới chứ, đúng là lần nào cũng không đi đường bình thường, luôn khiến người khác bất ngờ.
Trần Thác liếc nhìn Trì Nhiên đang nằm ngủ say như chết trên ghế sô pha, nói với Tịch Phong: "Tịch tổng, hay là tôi cõng cậu ấy về nhé?"
"Không được." Chưa đợi Tịch Phong trả lời, mấy nhóc con đã từ chối trước, "Ba nhỏ phải ở đây, không đi đâu cả." Không nơi nào an toàn bằng ở bên cạnh ba lớn.
Tịch Phong không nói gì, Trần Thác cũng không biết phải làm sao, có hơi luống cuống tay chân, Kỷ Minh xua tay với anh ta: "Được rồi, anh về làm việc đi, đợi cậu ấy tỉnh, tôi sẽ sắp xếp người đưa cậu ấy về nhà." Tổng giám đốc không nói gì, tức là ngầm đồng ý giữ Trì Nhiên ở lại.
Trần Thác thở phào nhẹ nhõm, vừa chửi lẩm bẩm vừa quay về tìm anh Lưu và Đoàn Chí Thành tính sổ.
Mấy nhóc con thì chẳng hề hoảng hốt, một đứa xoa bóp vai cho Trì Nhiên, một đứa cầm quạt quạt gió cho cậu, còn một đứa dùng thìa đút nước cho cậu, hầu hạ vô cùng chu đáo.
Kỷ Minh không nhịn được cảm khái: "Hiếu thảo thật đấy."
Tịch Phong nhớ lại cảnh tượng thê thảm lúc nãy khi Trì Nhiên bị kéo lên ghế sô pha, không tỏ ý kiến.
Choáng váng, yếu ớt, hơi buồn nôn, tứ chi đau nhức, giống như vừa vận động mấy tiếng đồng hồ vậy, nói chung chỗ nào cũng đau, Trì Nhiên trong giấc ngủ nhíu mày, tự chê bản thân, vậy mà lại bị một giọt nước mắt của nữ quỷ làm cảm động, đúng là chưa từng trải sự đời.
Trì Nhiên cảm thấy mình dường như đang cưỡi trên một con ngựa, lắc lư lắc lư, lắc lư lắc lư, lắc đến mức cậu suýt nôn ra, cuối cùng còn trực tiếp ngã từ trên ngựa xuống, lần này không có mấy nhóc con kéo cậu nữa, cậu tự mình kiên cường bò dậy từ dưới đất.
Vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy một chiếc giường, trên giường có một người đang nằm, Trì Nhiên bò tới, không nhịn được thốt lên: "Oa ô", vậy mà lại là đại sư huynh.
Chẳng lẽ cậu đã quay trở lại ngày trong sách mà mình bò lên giường sư huynh?
Thôi vậy, cậu mệt quá rồi, chẳng còn hơi đâu mà để ý những chuyện này nữa, cứ lên giường ngủ một giấc rồi tính sau.
Trì Nhiên bắt đầu bò lên giường, bò mãi bò mãi, bò mãi bò mãi, bò nửa ngày cũng không bò lên được, Trì Nhiên mệt đến mức thở hổn hển, giá mà Tiểu Tang ở đây thì tốt rồi, chỉ cần đá một cái là có thể đưa cậu lên.
"Đại sư huynh à..." Trì Nhiên yếu ớt gọi một tiếng, "Anh mở mắt nhìn sư đệ đáng thương của anh đi chứ..."
Đại sư huynh dường như nghe thấy tiếng gọi của Trì Nhiên, từ trên giường ngồi dậy.
Hắn nhìn Trì Nhiên, dịu dàng mỉm cười với cậu.
Trì Nhiên chống cằm nằm sấp bên mép giường nhìn hắn, lúc sư huynh không bắt bẻ cậu thì cười lên thật sự rất đẹp.
"Đừng khóc." Sư huynh lên tiếng.
"?" Trì Nhiên cười nói, "Em có khóc đâu, em ổn lắm."
Sư huynh lại cười, cười cười rồi lại rơi xuống một giọt nước mắt, Trì Nhiên theo bản năng đưa tay ra đón: "Này, đừng khóc mà..."
Giọt nước mắt rơi vào lòng bàn tay bốc lên một làn khói trắng, Trì Nhiên đau đến hít vào một hơi, nhưng cơn đau ấy không hề giảm đi, ngược lại còn lan từ lòng bàn tay đến khắp tứ chi bách hài, khiến cậu đau đến sống không bằng chết.
Trì Nhiên đau đến mức co rúm người lại, cậu đau quá, đau quá, đau đến mức như sắp nứt toác ra...
"Sư huynh, đau..."
"Sư huynh, em đau quá... đau chết em rồi..."
...
"Ba nhỏ, ba sao vậy?" Ba nhóc con bị Trì Nhiên đột nhiên lăn lộn trên ghế sô pha dọa sợ.
Tiểu tang thi nhào tới ôm lấy cậu, nhưng Trì Nhiên đang ngủ dường như sức lực lại trở nên lớn hơn, cơ thể tiểu tang thi quá nhỏ, vậy mà không ghì nổi cậu, cả hai lăn xuống đất.
Tịch Phong bước nhanh tới, cứu Tiểu Tang đang bị đè dưới người ra, hai tay giữ chặt vai Trì Nhiên: "Tỉnh lại."
"Đau, đau quá..." Trì Nhiên lẩm bẩm rồi co người lại, nhắm mắt bắt đầu tuôn nước mắt dữ dội, "Sư huynh, em đau... em đau quá..."
"Trì Nhiên, cậu gặp ác mộng rồi, tỉnh lại đi..." Tịch Phong vỗ vỗ mặt Trì Nhiên muốn gọi cậu tỉnh dậy.
Trì Nhiên nghe thấy có người gọi mình, giọng nói rất quen thuộc, cậu dốc hết sức mở mắt nhìn một cái, là đại sư huynh.
Trì Nhiên nhào tới ôm lấy hắn, ôm thật chặt, ghé bên tai hắn không ngừng nói "Đau".
Trong văn phòng, Tịch Phong không mặc áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, Trì Nhiên cắn lên vai hắn, lẽ ra Tịch Phong phải đẩy cậu ra, nhưng cậu dán sát lấy hắn, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, như vừa được vớt từ dưới nước lên.
Tay Tịch Phong khẽ động đậy, cuối cùng vẫn không đẩy cậu ra.
Lúc Trì Nhiên tỉnh lại lần nữa, có một khoảnh khắc ngơ ngác, cảm thấy bộ xương của mình như bị tháo ra lắp lại, không thể cử động nổi, khó chịu vô cùng, đời này cậu sẽ không bao giờ làm môi giới nữa, cái việc chết tiệt này đúng là không phải việc cho người làm.
Đói quá, có mùi thơm...
Tay chân Trì Nhiên đều mềm nhũn, hoàn toàn không dùng nổi sức, chỉ có thể đảo mắt, rồi nhìn thấy một lớn ba nhỏ đang ngồi trên ghế sô pha đối diện ăn cơm.
Tịch Phong vừa ngẩng mắt đã chạm phải ánh mắt của Trì Nhiên, hai người nhìn nhau, Trì Nhiên cười gượng một tiếng: "Tịch tổng, chào anh."
Tịch Phong hờ hững dời tầm mắt đi, rõ ràng chẳng muốn để ý đến cậu.
"Ba nhỏ, ba tỉnh rồi." Ba nhóc con nhào tới ôm lấy cậu khóc hu hu, "Ba nhỏ, lúc nãy ba làm bọn con sợ chết khiếp, bọn con còn tưởng ba sắp chết rồi."
Trì Nhiên thầm nghĩ, có thể đừng suốt ngày treo chữ "chết" bên miệng được không, phi phi phi, bách vô cấm kỵ.
"Các con còn không đứng dậy thì sẽ đè chết ba các con mất." Trì Nhiên tuyệt vọng nói.
Ba nhóc con vội vàng bò dậy, còn sờ sờ tay chân Trì Nhiên, xác nhận không đè hỏng.
"Ba đói quá, cho ba ăn cả một con bò đi."
Tiểu tang thi đỡ Trì Nhiên mềm oặt ngồi dậy tựa vào lưng ghế sô pha, tiểu nhân ngư bưng cháo tới đút cho cậu, vì tay còn nhỏ nên run rẩy, suýt nữa đổ đầy người Trì Nhiên.
Trì Nhiên: "......"
Trì Nhiên nhấc tay lên thử, phát hiện tay mình mềm oặt như sợi mì rũ xuống, không khỏi hoảng sợ nói: "Ba bị liệt rồi à?"
"Các cục cưng, sau này ba nhỏ phải dựa vào các con nuôi rồi." Trì Nhiên hu hu hu, "Bốn cha con chúng ta sau này phải làm sao đây?"
Tiểu nhân ngư cũng nhào tới ôm cậu khóc: "Hu hu hu, ba nhỏ thảm quá, có đau không, con thổi cho ba nhé, ba yên tâm đi, sau này con sẽ nuôi ba."
Hai cha con ôm đầu khóc rống.
Tiểu cương thi không nhịn được trợn trắng mắt: "Chỉ là tạm thời không có sức thôi, vài ngày nữa sẽ khỏe lại, không được khóc."
Tiếng khóc của hai cha con lập tức ngừng bặt, Trì Nhiên dụi đầu lên người tiểu nhân ngư: "Khóc một chút thôi mà, hung dữ thế làm gì, qua đây đút ba ăn cơm."
Tịch Phong: "......" Đau đầu.
Ba nhóc con mỗi đứa một miếng cuối cùng cũng đút no người cha già "bị liệt" của mình, Trì Nhiên mới phát hiện bên ngoài trời đã tối đen, đã hơn mười một giờ đêm.
Tịch Phong cầm áo vest lên: "Đi thôi, đưa mấy người về nhà."
Mấy nhóc con lập tức bắt đầu thu dọn đồ đạc, còn gói cả thức ăn còn thừa trên bàn mang về, đúng là con nhà nghèo sớm biết lo toan.
Người cha già bị liệt ngồi trên ghế sô pha: "Tịch tổng, tôi thật sự không đứng dậy nổi, phiền anh giúp một tay nhé."
Tịch Phong nheo mắt nhìn cậu, Trì Nhiên thì mặt đầy vô tội.
"Ba nhỏ, để Tiểu Tang..."
"Không được nói." Trì Nhiên trừng mắt nhìn tiểu cương thi, sợ tên thông minh tuyệt đỉnh này lại nói ra câu bảo Tiểu Tang bế cậu đi.
Tiểu cương thi bĩu môi, ba nhỏ ngốc quá đi.
Tịch Phong vắt áo khoác lên cánh tay, đi đến trước mặt Trì Nhiên, cúi đầu nhìn cậu: "Cậu muốn tôi bế cậu, hay cõng cậu?"
Trì Nhiên cười hì hì: "Đều được, Tịch tổng thấy tiện thế nào thì làm thế ấy."
"Vậy à..." Tịch Phong gật đầu, rồi đi tới cạnh cửa, từ phía sau cửa đẩy ra một chiếc xe lăn.
Trì Nhiên: "????"
Trong văn phòng tổng giám đốc sao lại có thứ này?
Dường như Tịch Phong nhìn thấu suy nghĩ của cậu, tốt bụng giải thích: "Trước khi Kỷ Minh tan làm, tôi bảo cậu ấy đi tìm về, chuyên dùng để đẩy cậu."
"...Cảm ơn nhé..." Trì Nhiên mặt tê dại.
Tịch Phong tâm trạng rất tốt nói: "Không có gì."
Tiểu cương thi nhún vai, thấy chưa, còn chẳng bằng để Tiểu Tang bế ba đi.
Đương nhiên, Tịch Phong cũng chưa mất nhân tính đến mức bắt Trì Nhiên tự bò lên xe lăn, vẫn bế cậu một cái, bế cậu từ ghế sô pha sang xe lăn.
Áo sơ mi trượt xuống, để lộ dấu răng sưng đỏ trên vai, Trì Nhiên kinh ngạc nói: "Tịch tổng, anh bị thương à? Ai cắn anh thế?"
Tịch Phong liếc cậu một cái, vẻ mặt Trì Nhiên không giống giả vờ, rõ ràng là đã quên mất cơn ác mộng mình vừa gặp.
"Không giống chó cắn." Trì Nhiên phân tích, mày cũng nhíu lại, "Dấu răng người, ai cắn vậy?" Thế mà lại có người có thể cắn để lại dấu trên vai Tịch Phong, rõ ràng là người cực kỳ thân thiết, chết tiệt, ai đào góc tường của cậu vậy?
"Là ba nhỏ cắn." Tiểu nhân ngư đứng bên cạnh nhắc cậu, "Ba, không phải chó cắn đâu, là ba cắn đó, ba gặp ác mộng, khóc to lắm, còn cắn ba.... ừm ừm nữa."
Trì Nhiên: "......" Cậu hoàn toàn không có chút ấn tượng nào, chắc là trong mơ cắn tai đại sư huynh rồi.
Trì Nhiên bình tĩnh "Ồ" một tiếng: "Vậy mau về nhà thôi."
Lúc Tịch Phong đẩy cậu đi thì khẽ cười nhạt một tiếng, Trì Nhiên coi như không nghe thấy.
Trì Nhiên vốn tưởng là tài xế sẽ đưa bọn họ về, không ngờ lại là chính Tịch Phong tự lái xe đưa bọn họ.
Tịch Phong mở định vị, xe chạy ổn định trên đường, Trì Nhiên vẫn rất mệt, mềm nhũn ngồi dựa ở hàng ghế sau, chẳng có hứng nói chuyện, Tịch Phong đương nhiên cũng không nói gì, chỉ có ba nhóc con líu ríu không ngừng.
Sau khi xe vào làng, tiểu cương thi bắt đầu chỉ đường cho Tịch Phong, đèn đường trong làng hơi tối, ánh đèn xe quét qua, màn đêm phía xa yên tĩnh và sâu thẳm.
Căn nhà Trì Nhiên thuê nằm trong một con hẻm nhỏ, xe không vào được, nên Tịch Phong đỗ xe ở cuối con đường nhỏ, rồi xuống xe lấy xe lăn xuống, sau đó bế Trì Nhiên đặt lên xe lăn.
"Hôm nay thật sự làm phiền Tịch tổng rồi." Trì Nhiên nói.
"Nếu cậu nói câu này chân thành hơn một chút thì tôi sẽ tin." Giọng Tịch Phong bình thản.
Trì Nhiên: "......"
Ba nhóc con líu ríu dẫn đường phía trước, Tịch Phong đẩy Trì Nhiên đi phía sau.
Đường trong làng được đổ bê tông, rất hẹp, nhưng mặt đường cũng khá bằng phẳng, con đường nhỏ này không có đèn đường, còn đường lớn thì có hai chiếc, le lói chút ánh sáng, không đến mức không nhìn rõ đường.
"Nhà chúng ta ở ngay phía trước, sắp đến rồi." Tiểu nhân ngư chỉ về phía không xa, "Nhà chúng ta còn có một cái hồ nước lớn nữa, là bồn tắm của con, con thích lắm, nhà của chú có không?"
"Nhà chú có." Tiểu cương thi không nhịn được nhảy lên hai cái, "Chẳng phải đã nói với cậu rồi sao, nhà chú có một cái bể bơi rất rất lớn."
"Ồ..." Tiểu nhân ngư hơi thất vọng, "Tôi còn chưa được nhìn thấy nữa."
"Lần sau cậu đến thì sẽ được thấy." Tiểu tang thi an ủi cậu nhóc, "Tôi cũng chưa từng thấy."
Tịch Phong: "......"
Quãng đường chỉ hơn một trăm mét, cổng nhà ở ngay trước mắt, vậy mà mấy người đi hơn mười phút vẫn chưa tới.
Trì Nhiên lên tiếng: "Đợi, đợi một chút..."
Tịch Phong cũng nhận ra có gì đó không ổn, liền dừng bước.
Ngôi nhà lúc nãy tiểu nhân ngư chỉ vẫn ở cách bọn họ không xa, nhưng đi mãi cũng không tới, gió nhẹ thổi qua, đêm đầu thu hơi lạnh, Trì Nhiên rùng mình, giọng run run nói: "Không phải là... gặp quỷ đánh tường rồi chứ?"
"A a a a..." Ba nhóc con sợ đến mức chạy núp ra sau lưng Trì Nhiên và Tịch Phong, "Sợ quá đi..."
Trì Nhiên ngồi trên xe lăn chắn ở phía trước nhất nuốt nước bọt, đôi tay mềm nhũn lần mò muốn lấy bùa, không đúng, gặp quỷ đánh tường thì phải làm sao?
Sư huynh cũng chưa từng dạy mà...
Trì Nhiên đang nghĩ cách đối phó thì một bóng trắng từ từ hiện ra giữa không trung, tóc đen dài thẳng cộng thêm chiếc lưỡi đỏ thè ra...
"Ma kìa..." Mấy nhóc con không hề do dự lấy một giây, co giò chạy ngược về phía sau.
Trong đêm tối đột nhiên đối mặt với thứ này, Trì Nhiên hít ngược một hơi lạnh, theo bản năng muốn quay người, nhưng tay chân vô lực cùng chiếc xe lăn đã hạn chế khả năng phát huy của cậu, cậu chỉ có thể hét lên: "Này, đừng chạy chứ, mang cả ba của các con theo với..."
Tiểu cương thi nhảy một cái xa hai mét chợt phản ứng lại: "Xong rồi, quên mất ba nhỏ."
"Trước đây ba nhỏ luôn là người chạy nhanh nhất." Tiểu tang thi quay đầu đi tìm cha, "Quên mất bây giờ ba nhỏ không chạy được nữa."
Tịch Phong không bị bóng trắng đột ngột xuất hiện dọa sợ, ngược lại còn bị tiếng hét chói tai của mấy nhóc con làm giật mình, còn chưa kịp phản ứng thì Tiểu Tang đã như một cơn gió chạy trở lại, đẩy xe lăn của Trì Nhiên chạy mất dạng trong chớp mắt.
Tịch Phong quay đầu lại, trên cả con đường chỉ còn lại một mình hắn... và bóng ma kia.
????