Nhớ Nhầm Chữ, Ta Trở Thành Bảo Bối Của Hai Nhà

Chương 8

Đột nhiên, một mảnh giấy nhỏ từ trong chiếc khóa bị vỡ nát bốn mảnh rơi ra ngoài,

Ta ngây người. Đeo bao nhiêu năm trời như vậy, ta còn chẳng biết bên trong có giấu một tờ giấy.

Ta ghé sát lại gần. Trên mảnh giấy ố vàng có viết một dòng chữ bát tự ngày sinh.

"Đây là của ta sao?"

Thân Dục không thèm để ý đến ta. Hắn ta nhìn chằm chằm vào mảnh giấy kia, giống như muốn nhìn thấu nó vậy, ánh mắt có chút rệu rã.

"Thực sự là bát tự ngày sinh của Nguyệt Nguyệt... Sao lại có thể là ngươi... Sao lại là ngươi được chứ?!!!!"

Hắn ta sụp đổ gào rống lên.

Một lát sau, hắn ta quay đầu lườm ta chằm chằm, nghiến răng nghiến lợi.

"Thẩm Ngọc Châu, không đúng, Thân Nguyệt Nguyệt! Ngươi không biết cha mẹ và ca ca ngươi trông thế nào, đến cả họ mà ngươi cũng nhớ nhầm được sao!"

"Cha mẹ ngươi bọn họ Thân, không phải bọn họ Thẩm!"

"Ta mới là ca ca ruột của ngươi!"

Ta nghệt mặt ra luôn.

7

Phải mất một lúc lâu ta mới tiêu hóa nổi sự thật này.

Thân Dục trông còn khó chịu hơn cả ta nữa: "Ta vậy mà lại đuổi muội muội đã tìm kiếm suốt chín năm trời đi, còn mắng nó, bắt nạt nó nữa... Cha mẹ mà biết chuyện này chắc chắn sẽ đá-nh chế-t ta mất thôi..."

Hắn ta đột nhiên nhìn về phía ta, trong ánh mắt cư nhiên mang theo vài phần nịnh bợ.

"Nguyệt Nguyệt, chúng ta là huynh muội ruột thịt, muội không thể giương mắt nhìn ta bị cha mẹ đá-nh chế-t đúng không? Muội nghìn vạn lần đừng có nói với cha mẹ chuyện chính ta là người đã đuổi muội đi nhé."

"Ngày hôm đó ta thực sự không biết muội đến để nhận thân, còn tưởng quan phủ lừa gạt bọn ta, không tìm thấy ngươi nên mới tùy tiện tìm đại một người đến để qua loa lấy lệ với bọn ta thôi."

"Bây giờ ta đưamuội về nhà ngay!"

Ta hoảng hốt lùi lại phía sau, không muốn bị hắn ta chạm vào người.

"Ta tên là Ngọc Châu, không phải tên Nguyệt Nguyệt, nhà của ta ở ngay đây rồi."

Nói xong, ta nhanh ch.óng đóng sập cửa lớn lại. Mặc kệ cho Thân Dục ở bên ngoài không ngừng gọi tên ta, đầu óc ta lúc này đã rối thành một nắm tơ vò rồi.

Ai mà ngờ được chứ, cái đồ lừa ngốc kia lại là ca ca của ta, ta thật sự đã nhớ nhầm chữ Thân thành chữ Thẩm mất rồi.

Đấu tranh tư tưởng một hồi, ta vẫn quyết định đem chuyện này kể cho cha mẹ và ca ca nghe, ta không muốn giấu giếm bọn họ điều gì cả. Cả nhà đều kinh ngạc trợn tròn mắt.

Cha tặc lưỡi: "Cái duyên phận này... tiểu nữ nhi bị lạc mất của Thân gia vậy mà lại ở ngay bên cạnh chúng ta."

Mẹ nói: "Ngọc Châu, bất kể con nghĩ thế nào, bọn ta đều tôn trọng lựa chọn của con."


"Con muốn gặp cha mẹ ruột thì bọn ta sẽ sắp xếp cho con, còn nếu không muốn gặp, con vẫn là nữ nhi ruột của Thẩm gia ta."

Trong đầu hiện lên bộ dạng đau khổ của Thân mẫu, ta c.ắ.n c.ắ.n môi: "Gặp đi ạ."

Ít nhất cũng phải để cho mẹ ruột biết được, nữ nhi mà bà ấy hằng đêm mong nhớ vẫn đang sống rất tốt.

Mẹ ta trước giờ luôn là người hành sự hấp tấp, ngay trong đêm hôm đó đã mời Thân phụ và Thân mẫu sang đây.

Thân Dục vẫn chưa dám nói chuyện đã tìm thấy ta ra. Thân phụ và Thân mẫu hoàn toàn không biết tình hình thực tế.

"Sao lại vội vã gọi bọn ta sang đây như vậy, có phải Thân Dục lại gây họa gì rồi không?"

Cha cân nhắc từ ngữ: "Thực ra, người mà các vị ngày đêm mong nhớ..."

Bạch!

Mẹ tát một cái đẩy ông ấy ra: "Cứ lề mề mãi thôi."

"Ngọc Châu nhà ta chính là nữ nhi ruột của các người đấy, trong chiếc khóa trường mệnh có giấu bát tự ngày sinh của con bé."

Hai người bọn họ ngẩn ra.

Ta nâng chiếc khóa trường mệnh bị bẻ gãy lên.

Gần như không cần nhìn tờ giấy kia, Thân mẫu đã gắt gao ôm chầm lấy ta vào lòng: "Mẹ đã bảo mà, con chính là đứa con tội nghiệp của mẹ!"

"Chiếc khóa đó là do chính tay mẹ làm cho con ngay khi con vừa mới chào đời đấy!"

Thân phụ lẩm bẩm tự nói: "Hèn chi con và phu nhân giống hệt nhau, đều thích hoa quế ăn kèm kê vàng, ngày hôm đó con mắng Thân Dục, đáng lẽ ra ta phải tức giận chứ, thế mà vừa nhìn thấy gương mặt con là ta lại chẳng thể nào tức giận nổi..."

"Nữ nhi của ta, con đã phải chịu khổ nhiều rồi!"

Bọn họ khóc đến mức khóc không ra hơi. Ta có chút luống cuống, thử đưa tay vỗ vỗ lưng bọn họ để an ủi. 

Khóc đã đời rồi, Thân mẫu ánh mắt đầy kỳ vọng hỏi ta: "Bây giờ mẹ đưa con về nhà có được không?"

Cha mẹ và ca ca ngay lập tức trở nên căng thẳng.

Ta nói lời thật lòng: "Con ở Thẩm gia rất tốt, con không muốn đi đâu cả".

"Nhưng con có thể thường xuyên quay về thăm mọi người."

Cũng không phải là ta không xót thương cha mẹ ruột của mình. Thứ nhất là vì Thân Dục quá đáng ghét, ta không muốn có một vị ca ca ngốc nghếch như vậy. Thứ hai là, ta không nỡ rời xa Thẩm gia. Khoảng thời gian qua, bọn họ đã coi ta như nữ nhi ruột mà yêu thương, ta không thể vì biết được cha mẹ ruột mà vứt bỏ bọn họ được.

Thân phụ khó xử: "Nhưng bệnh tình của mẹ con..."

Ngoài dự liệu của mọi người, Thân mẫu giữ ông ấy lại, ngay sau đó nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay của ta.

"Mẹ hiểu tâm tư của con, mẹ chỉ cần con được bình an là đủ rồi."

"Dẫu sao hai nhà cũng ở gần nhau, con có thể về nhà thăm cha mẹ bất cứ lúc nào."