Nhớ Nhầm Chữ, Ta Trở Thành Bảo Bối Của Hai Nhà

Chương 7

Sực nhớ ra vẫn còn số bánh gạo hoa quế làm từ buổi sáng, ta đem qua tặng cho Thân phụ. Lần trước đã hứa với Thân phụ rồi, nếu lần sau có làm bánh gạo thì sẽ để dành cho ông ấy một phần.

Thân phụ xoa xoa đầu ta: "Xin lỗi con nhé Ngọc Châu, là do trước đây thúc bá quá bận rộn, lơ là việc quản giáo Thân Dục, khiến cho nó trở nên vô pháp vô thiên, bắt nạt con."

"Ta nghe ca ca con kể lại rồi, hôm nay phu nhân nhà ta làm con hoảng sợ rồi phải không."

"Không có đâu ạ, Thân di chẳng đáng sợ chút nào cả."

Ta vừa mới nói xong, Thân mẫu đã được tỳ nữ dìu bước ra ngoài. Chắc là đã uống t.h.u.ố.c rồi nên trạng thái của bà ấy tốt hơn rất nhiều.

Thân phụ vội vàng đi tới đỡ lấy bà ấy: "Nếm thử bánh gạo đi này, là đứa trẻ này làm đấy, giống hệt như bà, đều thích dùng kê vàng làm nhân."

Nhìn thấy ta, ánh mắt Thân mẫu lóe lên một cái, không còn kích động như lúc ở bên ngoài nữa.

"Hài t.ử, con luôn ở kinh thành sao?"

Ta ngoan ngoãn đáp lời: "Con mới đến kinh thành vài năm trước thôi ạ, trước đó con ở Phù Liễu trấn."

Thân phụ ngẩn ra.

Thân mẫu gắt gao chộp lấy tay ông ấy: "Nguyệt Nguyệt chính là bị lạc mất ở Phù Liễu trấn đấy! Ta đưa nó đi cầu phúc, người đông quá, vừa quay đầu lại một cái là nó đã biến mất rồi..."

"Nó nhất định là Nguyệt Nguyệt!"

Phát hiện Thân mẫu lại sắp phát bệnh, Thân phụ vội vàng dìu bà ấy trở về hậu viện. Mẹ ta cũng đã đá-nh Thân Dục đến mức mệt lử người rồi, liền dẫn ta cùng cha và ca ca đi về.

Cha nhíu mày: "Sao Thân phu nhân cứ vừa nhìn thấy Ngọc Châu là lại kích động như vậy nhỉ."

Mẹ suy đoán nói: "Chắc là Ngọc Châu có tuổi tác xấp xỉ với nữ nhi bà ấy, nhìn thấy con bé thì sẽ nhớ tới Nguyệt Nguyệt thôi."

"Sau này Ngọc Châu bớt sang Thân gia đi nhé, kẻo bị bọn họ cướp mất đấy. Hai cái lão già Thân gia kia cũng là những kẻ cuồng nữ nhi."

Ta ngoan ngoãn ghi nhớ trong lòng.

Cha lại lân la sáp lại gần bên người mẹ: "Bà chẳng phải từng không thích Ngọc Châu, còn nghi ngờ con bé là con riêng của ta sao, giờ lại sợ người ta cướp mất rồi à?"

Bốp ——!

Mẹ tát một cái xuống: "Chuyện của lão nương cần ông quản chắc."

Cha liền ngoan ngoãn.

Ta và ca ca nén cười trộm. Cha đúng là ngày nào không bị ăn đòn là khó chịu ngày đó mà.

Ngày hôm sau đến thư viện, mặt mũi Thân Dục bầm dập tím tái hết cả lên, hắn ta không tìm chuyện gây gổ nữa nhưng cái miệng thì vẫn không phục.

Thừa dịp ca ca ta không có ở đây, hắn ta liền buông lời đe dọa ta:

"Thẩm Ngọc Châu ngươi đừng có đắc ý, đợi đến ngày Thẩm gia  chán rồi vứt bỏ ngươi, để xem ngươi còn cười nổi nữa không!"

"Ngươi không thực sự nghĩ rằng Thẩm Yến thích đứa muội muội như ngươi đấy chứ, nếu ta mà có đứa muội muội nghèo kiết xác như ngươi, ta hận không thể thắt cổ tự t.ử một ngàn lần!"

Nếu là trước đây, ta sẽ không kìm được mà suy nghĩ lung tung, uất ức giữ im lặng mà nhẫn nhịn chịu đựng.

Còn bây giờ, ta trợn trắng mắt lườm hắn ta: "Đồ con lừa ngốc, ngươi đừng có mà mơ mộng hão huyền nữa đi, kiếp sau ngươi cũng chẳng thể có được muội muội ngoan ngoãn, xinh đẹp lại biết nấu ăn như ta đâu."

Trước khi đi, ta còn hướng về phía Thân Dục làm một cái mặt quỷ. Lêu lêu lêu ~ Tức chế-t ngươi đi!

Ca ca biết được màn phản công của ta, vô cùng vui mừng nhét cho ta một xấp ngân phiếu làm phần thưởng.

"Thích cái gì thì cứ đi mua đi, tiêu hết tiền lại tìm ca ca nhé."

"Cảm ơn ca ca!"

Ta vui vẻ cất tiền đi, dự định khi nào rảnh rỗi sẽ đi mua chút đồ cho mọi người trong nhà. Dẫu sao bọn họ đối xử với ta tốt như vậy, ta vẫn chưa từng tặng bọn họ thứ gì cả.

Ăn xong bữa tối chuẩn bị ra khỏi phủ thì cánh cửa lớn bỗng nhiên được gõ vang.

Thân Dục đứng ở bên ngoài, hoàn toàn không còn vẻ căm ghét ta như ban ngày nữa. Sắc mặt hắn ta vô cùng phức tạp, đưa tay ra.

"Chiếc khóa trường mệnh hôm trước ngươi cho ta xem đâu, đem ra đây."

6

Ta cảm thấy đầu óc Thân Dục chắc là bị chổi lông gà của mẹ quất cho hỏng luôn rồi.

"Đồ của ta dựa vào cái gì mà phải đưa cho ngươi chứ?"

Thân Dục cuống quýt lên: "Ta có việc dùng đến!"

Giống như nghĩ đến điều gì đó, hắn ta quay mặt đi chỗ khác: "Ta có thể cho ngươi biết cha mẹ ruột của ngươi là ai."

"Cha mẹ ta đều ở trong nhà cả rồi, còn cần ngươi phải nói chắc?"

Ta mất kiên nhẫn định đóng cửa lại, đột nhiên bị Thân Dục nghiêng người chặn lại.

"Coi như ta cầu xin ngươi có được không."

Lần đầu tiên nhìn thấy hắn ta hạ mình cầu xin như vậy, ta ngẩn người ra một chút.

Sau khi trở về Thẩm gia, đúng là cha mẹ và ca ca chưa từng nhắc đến chiếc khóa trường mệnh bao giờ. Chẳng lẽ trong chuyện này có điều gì đó mà ta không biết sao?

Do dự một lát, ta lấy chiếc khóa trường mệnh ra, dặn dò: "Chỉ cho ngươi xem thôi đấy, ngươi nghìn vạn lần đừng làm hỏng, đây là thứ ta đeo từ nhỏ đến lớn, lúc đói bụng đến mấy cũng không nỡ đem bán đi đâu..."

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Thân Dục dùng lực bẻ gãy chiếc khóa trường mệnh của ta. Ta đúng là không nên tin tưởng hắn ta mà!

"Khốn kiếp ta phải liều mạng với ngươi!"