Nửa năm trôi qua kể từ ngày đại hôn.
Tin đồn về mối ân ái giữa Thái t.ử và Thái t.ử phi lan khắp kinh thành, từ chốn thâm cung đến ngoài phủ đệ, ai ai cũng biết Tư Mã Huyền Du sủng ái thê t.ử đến mức nào. Có kẻ bảo, từ ngày Chiêu Tri Vy về Đông cung, vị Thái t.ử vốn lạnh lùng khó gần năm nào, nay lại thường xuyên lộ ra nụ cười hiếm thấy. Có người lại truyền tai nhau chuyện Đông cung dựng bia tập b.ắ.n, chuyện Thái t.ử đích thân dạy Thái t.ử phi cưỡi ngựa ngoài giao trường. Tất cả đều trở thành giai thoại được dân chúng vừa hâm mộ vừa bàn tán không dứt.
Nhưng có một điều mà chỉ những người thân cận nhất trong Đông cung mới nhận ra: khoảng cách năm nào giữa hai người, đến giờ đã không còn dấu vết.
Còn nhớ đêm động phòng, Chiêu Tri Vy từng ngồi thẳng lưng trên giường, giữ một khoảng cách rõ ràng, phòng bị chưa buông. Vậy mà giờ đây, mỗi tối Tư Mã Huyền Du tan triều trở về, nàng đã quen tự nhiên sà đến, kéo tay hắn, bắt hắn kể lể chuyện triều chính hôm nay có gì thú vị, đôi khi còn ngả hẳn đầu lên vai hắn mà không chút ngượng ngùng, như thể đó vốn dĩ là chỗ dựa quen thuộc nhất của mình.
Có những đêm hai người cùng ngồi trong thư phòng, Tư Mã Huyền Du xử lý tấu chương, Chiêu Tri Vy thoảng nàng lại giơ b.út chọc nhẹ vào tay hắn, hỏi han vài câu không đầu không cuối, chỉ để nghe hắn đáp lại một tiếng, hoặc bị hắn bắt lấy tay giữ c.h.ặ.t không cho nghịch nữa.
Có những trưa nàng tập b.ắ.n cung ngoài sân, b.ắ.n trúng liền mấy phát hồng tâm, liền ngoảnh đầu tìm hắn, ánh mắt sáng rỡ chờ một câu khen, chẳng còn chút e dè giữ ý như thuở ban đầu.
Tư Mã Huyền Du cũng vậy, trước mặt người ngoài vẫn giữ phong thái uy nghiêm vốn có của một vị Thái t.ử, nhưng chỉ cần cửa tẩm điện khép lại, chỉ còn hai người, hắn lập tức buông hết mọi vẻ nghiêm túc, tay chân tự nhiên quấn lấy nàng, thậm chí có lần còn bị Tô Duệ bắt gặp đang cõng Chiêu Tri Vy đi dạo quanh hồ sen sau vườn, khiến người cận vệ trung thành ấy phải quay mặt đi chỗ khác, giả vờ như không nhìn thấy gì.
Chiêu Tri Vy đôi lúc nằm trong lòng hắn giữa đêm khuya, nghĩ lại quãng thời gian đầu mới về Đông cung, còn ngờ vực, còn phòng bị từng chút một, không khỏi bật cười khe khẽ, tự hỏi vì sao ngày ấy mình lại có thể cứng nhắc đến vậy. Giờ đây, chỉ cần một ngày không thấy hắn, trong lòng nàng đã thấy trống trải khó chịu, huống hồ gì phải giữ khoảng cách.
Những tưởng những ngày yên bình, ngọt ngào như vậy sẽ còn kéo dài, thì một tin dữ truyền đến, phá vỡ tất cả.
Lương quốc, quốc gia lân bang phía Tây Bắc, vốn cũng là mẫu tộc của Quý phi, bất ngờ dấy binh làm loạn, không một lời cảnh báo đã tràn qua biên giới, đ.á.n.h chiếm mất ba tòa thành trấn giữ của Đại Ninh. Tin báo về triều đình như sét đ.á.n.h ngang tai. Bách tính ba thành ấy lâm vào cảnh lầm than, nhà cửa bị đốt phá, ruộng vườn bị cướp bóc, không biết bao nhiêu người phải bỏ nhà chạy loạn, màn trời chiếu đất giữa những ngày giáp hạt.
Ở Kim Loan điện, văn võ bá quan đồng loạt dâng tấu, xin Hoàng thượng lập tức xuất binh, đòi lại đất đã mất, trừng trị kẻ dám phạm thượng biên cương.
Hoàng thượng ngồi trên long ỷ, sắc mặt trầm ngâm hồi lâu không nói. Lương quốc dẫu là ngoại bang, nhưng cũng là quê ngoại của Quý phi, nghĩ đến chuyện phải xuất binh chinh phạt chính mẫu tộc của một vị phi tần hậu cung, trong lòng ông không khỏi có chút do dự.
Nhưng khi các đại thần một lần nữa quỳ tâu, kể lại t.h.ả.m cảnh bách tính ba thành lưu ly thất sở, Hoàng thượng cuối cùng đập mạnh tay xuống long án, ánh mắt kiên quyết.
"Xuất binh! Nhất định phải đòi lại đất đã mất, cho Lương quốc biết, biên cương Đại Ninh không phải muốn phạm là phạm được!"
Chỉ dụ ban ra, cả triều đồng thanh tung hô. Việc còn lại, là chọn ai cầm quân xuất chinh. Không cần bàn bạc nhiều, ánh mắt của Hoàng thượng cùng cả triều thần đều hướng về một người.
"Thái t.ử. Con dẫn quân đi trận này."
Hoàng thượng nhìn con trai đang đứng nghiêm trang giữa hàng ngũ văn võ, giọng nói vừa mang uy nghiêm của bậc quân vương, vừa ẩn chứa chút áy náy của một người cha.
Tư Mã Huyền Du bước ra khỏi hàng, quỳ xuống, giọng dõng dạc không chút do dự.
"Nhi thần tuân chỉ."
Hoàng thượng lại nhìn về phía Chiêu Kính Đình.
"Vũ An Quốc Công. Khanh cùng Thái t.ử đồng hành, có khanh trận mạc dày dạn bên cạnh, trẫm càng yên tâm."
Chiêu Kính Đình bước ra khỏi hàng, quỳ xuống.
"Thần tuân chỉ."
Đêm trước ngày xuất binh, Tư Mã Huyền Du ở lại thư phòng rất lâu, đèn nến cháy đến tận canh ba vẫn chưa tắt. Hắn ngồi trước án thư, trải bản đồ biên cương ra trước mặt, ngón tay lần theo từng đường biên giới, từng vị trí đóng quân, ánh mắt trầm mặc khôn nguôi. Đây là lần đầu tiên hắn thân chinh cầm quân ra trận kể từ khi thành thân, trong lòng không phải không có nặng nề. Chiến trường vốn không có mắt, một khi ra đi, sống c.h.ế.t ra sao, không ai dám chắc chắn.
Đang định thần nhìn vào thế trận, không hiểu sao trong đầu hắn lại chợt hiện lên quẻ xăm năm nào chính tay mình rút được ở chùa Linh Thứu, ánh mắt hắn theo đó mà trầm hẳn xuống, mang theo một tia buồn bã khó che giấu. Hắn ngồi lặng một lúc, ngón tay vô thức ngừng lại trên bản đồ, chỉ khẽ thở dài một tiếng, rồi mới gượng gạo thu tâm trí trở về, tiếp tục cúi đầu vào thế trận trước mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đến canh tư, Lâm Phong gõ cửa thư phòng, nhắc nhở giờ đã muộn, hắn mới miễn cưỡng đứng dậy, thu dọn bản đồ, rời khỏi thư phòng, chầm chậm bước về tẩm điện.
Chiêu Tri Vy vẫn còn thức, nàng đang hoàn thành đường kim cuối cùng cho chiếc áo choàng do nàng tự tay may cho Tư Mã Huyền Du. Nàng đã thay tẩm y, tóc buông xõa, không còn cài trâm như lúc ban ngày. Vẻ uy nghiêm, đoan trang của một Thái t.ử phi, chỉ còn lại một người con gái mềm mại, có chút mỏi mệt sau một ngày dài.
Thấy hắn bước vào, nàng vội đứng dậy nghênh đón.
"Sao giờ này mới về? Ngày mai còn phải xuất binh sớm."
Nàng trách, nhưng giọng điệu lại chẳng có chút nghiêm khắc nào, chỉ toàn là lo lắng không giấu nổi.
Tư Mã Huyền Du nhìn nàng, ánh nến hắt lên gương mặt lo âu ấy, trong lòng chợt mềm nhũn hẳn đi. Hắn không nói gì, chỉ bước tới, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy nàng vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu nàng, hơi thở trầm xuống.
"Vy Vy. Ngày mai ta phải đi rồi." Hắn gọi tên nàng, giọng khàn đi vì mệt mỏi lẫn một thứ cảm xúc khó diễn tả.
"Thiếp biết."
Chiêu Tri Vy vòng tay ôm lấy lưng hắn, giọng khẽ khàng. "Điện hạ nhất định phải bình an trở về."
"Ừ." Hắn đáp, siết c.h.ặ.t nàng hơn một chút, như muốn khắc ghi trọn vẹn hơi ấm này vào lòng, để mang theo suốt chặng đường sắp tới.
Đêm ấy, ngọn nến trong tẩm điện cháy đến tận sáng mới tắt. Tư Mã Huyền Du ôm nàng vào lòng, dịu dàng mà tha thiết, như muốn dồn hết những lời chưa kịp nói, những lo lắng chưa kịp giãi bày vào từng cái ôm, từng hơi thở quấn quýt không rời. Chiêu Tri Vy tựa vào n.g.ự.c hắn, nghe rõ nhịp tim đập dồn dập của người trước mặt, trong lòng vừa ấm áp vừa xót xa, chỉ ước sao đêm này có thể kéo dài thêm chút nữa, đừng vội để trời sáng.
Sáng hôm sau, cổng thành phía Bắc, ba quân đã dàn hàng chỉnh tề, cờ xí rợp trời, tiếng trống xuất chinh vang dội khắp một vùng. Chiêu Tri Vy đứng trong đoàn người tiễn đưa, khoác áo choàng dày, gió sớm lành lạnh thổi qua khiến vạt áo bay phấp phới. Nàng nhìn Tư Mã Huyền Du đang khoác giáp trụ, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác bất an mơ hồ, không rõ nguyên do, chỉ thấy tim đập loạn nhịp khác thường.
Nàng bước tới gần, ngẩng đầu nhìn hắn, cố nén xuống nỗi lo lắng đang cồn cào, chỉ khẽ nói.
"Điện hạ nhất định phải bình an trở về, đợi thiếp ở kinh thành chờ điện hạ khải hoàn."
Tư Mã Huyền Du nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy giữa chốn ba quân nghiêm trang.
"Yên tâm, ta sẽ trở về."
Hắn quay đầu, gọi Tô Duệ đang đứng chờ sẵn bên cạnh.
"Tô Duệ, ngươi ở lại kinh thành, một lòng bảo vệ Thái t.ử phi. Nếu để nàng gặp bất trắc gì, ta trở về sẽ tự tay lấy đầu ngươi."
Tô Duệ quỳ một gối xuống, giọng dõng dạc.
"Thuộc hạ tuân lệnh, nhất định không để Thái t.ử phi gặp nguy hiểm."
Tư Mã Huyền Du gật đầu, ánh mắt cuối cùng nhìn Tri Vy thêm một lần, rồi mới xoay người leo lên ngựa, giật cương dẫn đầu đoàn quân tiến ra khỏi cổng thành. Tiếng vó ngựa rầm rập, tiếng trống trận vang xa dần, đoàn quân cứ thế khuất dần sau lớp bụi mờ nơi cuối con đường.
Chiêu Tri Vy đứng lặng nhìn theo, tay siết c.h.ặ.t vạt áo choàng, trong lòng nỗi bất an ban nãy chẳng những không tan, mà càng lúc càng đè nặng lấy tim nàng, như thể có điềm gở gì đó đang lặng lẽ rình rập phía trước, chỉ chờ thời cơ mà ập đến. Nàng không biết, cảm giác ấy của mình, rốt cuộc là vì lo cho vận mệnh sa trường khó lường, hay còn vì một nguyên do nào khác mà chính nàng cũng chưa kịp nhận ra.
Từ ngày Tư Mã Huyền Du ra trận, tẩm điện Đông cung rộng lớn bỗng trở nên trống trải lạ thường. Chiêu Tri Vy vốn đã quen hơi ấm bên cạnh mỗi đêm, quen tiếng thở đều đều của người nằm cạnh, quen cả cái cảm giác được vòng tay ai đó ôm c.h.ặ.t lấy giữa canh khuya. Vậy mà giờ đây, một mình nằm giữa chiếc giường rộng, nàng trằn trọc mãi không sao chợp mắt.
Có những đêm nửa đêm tỉnh giấc, tay nàng theo thói quen đưa sang bên cạnh, chỉ chạm phải khoảng chăn lạnh ngắt trống không, cả người bỗng dưng hẫng đi một nhịp, một nỗi trống trải khó tả dâng lên trong lòng, khiến nàng phải mất một lúc lâu mới bình tâm trở lại, nhắm mắt cố ngủ tiếp.
Tin đồn về mối ân ái giữa Thái t.ử và Thái t.ử phi lan khắp kinh thành, từ chốn thâm cung đến ngoài phủ đệ, ai ai cũng biết Tư Mã Huyền Du sủng ái thê t.ử đến mức nào. Có kẻ bảo, từ ngày Chiêu Tri Vy về Đông cung, vị Thái t.ử vốn lạnh lùng khó gần năm nào, nay lại thường xuyên lộ ra nụ cười hiếm thấy. Có người lại truyền tai nhau chuyện Đông cung dựng bia tập b.ắ.n, chuyện Thái t.ử đích thân dạy Thái t.ử phi cưỡi ngựa ngoài giao trường. Tất cả đều trở thành giai thoại được dân chúng vừa hâm mộ vừa bàn tán không dứt.
Nhưng có một điều mà chỉ những người thân cận nhất trong Đông cung mới nhận ra: khoảng cách năm nào giữa hai người, đến giờ đã không còn dấu vết.
Còn nhớ đêm động phòng, Chiêu Tri Vy từng ngồi thẳng lưng trên giường, giữ một khoảng cách rõ ràng, phòng bị chưa buông. Vậy mà giờ đây, mỗi tối Tư Mã Huyền Du tan triều trở về, nàng đã quen tự nhiên sà đến, kéo tay hắn, bắt hắn kể lể chuyện triều chính hôm nay có gì thú vị, đôi khi còn ngả hẳn đầu lên vai hắn mà không chút ngượng ngùng, như thể đó vốn dĩ là chỗ dựa quen thuộc nhất của mình.
Có những đêm hai người cùng ngồi trong thư phòng, Tư Mã Huyền Du xử lý tấu chương, Chiêu Tri Vy thoảng nàng lại giơ b.út chọc nhẹ vào tay hắn, hỏi han vài câu không đầu không cuối, chỉ để nghe hắn đáp lại một tiếng, hoặc bị hắn bắt lấy tay giữ c.h.ặ.t không cho nghịch nữa.
Có những trưa nàng tập b.ắ.n cung ngoài sân, b.ắ.n trúng liền mấy phát hồng tâm, liền ngoảnh đầu tìm hắn, ánh mắt sáng rỡ chờ một câu khen, chẳng còn chút e dè giữ ý như thuở ban đầu.
Tư Mã Huyền Du cũng vậy, trước mặt người ngoài vẫn giữ phong thái uy nghiêm vốn có của một vị Thái t.ử, nhưng chỉ cần cửa tẩm điện khép lại, chỉ còn hai người, hắn lập tức buông hết mọi vẻ nghiêm túc, tay chân tự nhiên quấn lấy nàng, thậm chí có lần còn bị Tô Duệ bắt gặp đang cõng Chiêu Tri Vy đi dạo quanh hồ sen sau vườn, khiến người cận vệ trung thành ấy phải quay mặt đi chỗ khác, giả vờ như không nhìn thấy gì.
Chiêu Tri Vy đôi lúc nằm trong lòng hắn giữa đêm khuya, nghĩ lại quãng thời gian đầu mới về Đông cung, còn ngờ vực, còn phòng bị từng chút một, không khỏi bật cười khe khẽ, tự hỏi vì sao ngày ấy mình lại có thể cứng nhắc đến vậy. Giờ đây, chỉ cần một ngày không thấy hắn, trong lòng nàng đã thấy trống trải khó chịu, huống hồ gì phải giữ khoảng cách.
Những tưởng những ngày yên bình, ngọt ngào như vậy sẽ còn kéo dài, thì một tin dữ truyền đến, phá vỡ tất cả.
Lương quốc, quốc gia lân bang phía Tây Bắc, vốn cũng là mẫu tộc của Quý phi, bất ngờ dấy binh làm loạn, không một lời cảnh báo đã tràn qua biên giới, đ.á.n.h chiếm mất ba tòa thành trấn giữ của Đại Ninh. Tin báo về triều đình như sét đ.á.n.h ngang tai. Bách tính ba thành ấy lâm vào cảnh lầm than, nhà cửa bị đốt phá, ruộng vườn bị cướp bóc, không biết bao nhiêu người phải bỏ nhà chạy loạn, màn trời chiếu đất giữa những ngày giáp hạt.
Ở Kim Loan điện, văn võ bá quan đồng loạt dâng tấu, xin Hoàng thượng lập tức xuất binh, đòi lại đất đã mất, trừng trị kẻ dám phạm thượng biên cương.
Hoàng thượng ngồi trên long ỷ, sắc mặt trầm ngâm hồi lâu không nói. Lương quốc dẫu là ngoại bang, nhưng cũng là quê ngoại của Quý phi, nghĩ đến chuyện phải xuất binh chinh phạt chính mẫu tộc của một vị phi tần hậu cung, trong lòng ông không khỏi có chút do dự.
Nhưng khi các đại thần một lần nữa quỳ tâu, kể lại t.h.ả.m cảnh bách tính ba thành lưu ly thất sở, Hoàng thượng cuối cùng đập mạnh tay xuống long án, ánh mắt kiên quyết.
"Xuất binh! Nhất định phải đòi lại đất đã mất, cho Lương quốc biết, biên cương Đại Ninh không phải muốn phạm là phạm được!"
Chỉ dụ ban ra, cả triều đồng thanh tung hô. Việc còn lại, là chọn ai cầm quân xuất chinh. Không cần bàn bạc nhiều, ánh mắt của Hoàng thượng cùng cả triều thần đều hướng về một người.
"Thái t.ử. Con dẫn quân đi trận này."
Hoàng thượng nhìn con trai đang đứng nghiêm trang giữa hàng ngũ văn võ, giọng nói vừa mang uy nghiêm của bậc quân vương, vừa ẩn chứa chút áy náy của một người cha.
Tư Mã Huyền Du bước ra khỏi hàng, quỳ xuống, giọng dõng dạc không chút do dự.
"Nhi thần tuân chỉ."
Hoàng thượng lại nhìn về phía Chiêu Kính Đình.
"Vũ An Quốc Công. Khanh cùng Thái t.ử đồng hành, có khanh trận mạc dày dạn bên cạnh, trẫm càng yên tâm."
Chiêu Kính Đình bước ra khỏi hàng, quỳ xuống.
"Thần tuân chỉ."
Đêm trước ngày xuất binh, Tư Mã Huyền Du ở lại thư phòng rất lâu, đèn nến cháy đến tận canh ba vẫn chưa tắt. Hắn ngồi trước án thư, trải bản đồ biên cương ra trước mặt, ngón tay lần theo từng đường biên giới, từng vị trí đóng quân, ánh mắt trầm mặc khôn nguôi. Đây là lần đầu tiên hắn thân chinh cầm quân ra trận kể từ khi thành thân, trong lòng không phải không có nặng nề. Chiến trường vốn không có mắt, một khi ra đi, sống c.h.ế.t ra sao, không ai dám chắc chắn.
Đang định thần nhìn vào thế trận, không hiểu sao trong đầu hắn lại chợt hiện lên quẻ xăm năm nào chính tay mình rút được ở chùa Linh Thứu, ánh mắt hắn theo đó mà trầm hẳn xuống, mang theo một tia buồn bã khó che giấu. Hắn ngồi lặng một lúc, ngón tay vô thức ngừng lại trên bản đồ, chỉ khẽ thở dài một tiếng, rồi mới gượng gạo thu tâm trí trở về, tiếp tục cúi đầu vào thế trận trước mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đến canh tư, Lâm Phong gõ cửa thư phòng, nhắc nhở giờ đã muộn, hắn mới miễn cưỡng đứng dậy, thu dọn bản đồ, rời khỏi thư phòng, chầm chậm bước về tẩm điện.
Chiêu Tri Vy vẫn còn thức, nàng đang hoàn thành đường kim cuối cùng cho chiếc áo choàng do nàng tự tay may cho Tư Mã Huyền Du. Nàng đã thay tẩm y, tóc buông xõa, không còn cài trâm như lúc ban ngày. Vẻ uy nghiêm, đoan trang của một Thái t.ử phi, chỉ còn lại một người con gái mềm mại, có chút mỏi mệt sau một ngày dài.
Thấy hắn bước vào, nàng vội đứng dậy nghênh đón.
"Sao giờ này mới về? Ngày mai còn phải xuất binh sớm."
Nàng trách, nhưng giọng điệu lại chẳng có chút nghiêm khắc nào, chỉ toàn là lo lắng không giấu nổi.
Tư Mã Huyền Du nhìn nàng, ánh nến hắt lên gương mặt lo âu ấy, trong lòng chợt mềm nhũn hẳn đi. Hắn không nói gì, chỉ bước tới, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy nàng vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu nàng, hơi thở trầm xuống.
"Vy Vy. Ngày mai ta phải đi rồi." Hắn gọi tên nàng, giọng khàn đi vì mệt mỏi lẫn một thứ cảm xúc khó diễn tả.
"Thiếp biết."
Chiêu Tri Vy vòng tay ôm lấy lưng hắn, giọng khẽ khàng. "Điện hạ nhất định phải bình an trở về."
"Ừ." Hắn đáp, siết c.h.ặ.t nàng hơn một chút, như muốn khắc ghi trọn vẹn hơi ấm này vào lòng, để mang theo suốt chặng đường sắp tới.
Đêm ấy, ngọn nến trong tẩm điện cháy đến tận sáng mới tắt. Tư Mã Huyền Du ôm nàng vào lòng, dịu dàng mà tha thiết, như muốn dồn hết những lời chưa kịp nói, những lo lắng chưa kịp giãi bày vào từng cái ôm, từng hơi thở quấn quýt không rời. Chiêu Tri Vy tựa vào n.g.ự.c hắn, nghe rõ nhịp tim đập dồn dập của người trước mặt, trong lòng vừa ấm áp vừa xót xa, chỉ ước sao đêm này có thể kéo dài thêm chút nữa, đừng vội để trời sáng.
Sáng hôm sau, cổng thành phía Bắc, ba quân đã dàn hàng chỉnh tề, cờ xí rợp trời, tiếng trống xuất chinh vang dội khắp một vùng. Chiêu Tri Vy đứng trong đoàn người tiễn đưa, khoác áo choàng dày, gió sớm lành lạnh thổi qua khiến vạt áo bay phấp phới. Nàng nhìn Tư Mã Huyền Du đang khoác giáp trụ, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác bất an mơ hồ, không rõ nguyên do, chỉ thấy tim đập loạn nhịp khác thường.
Nàng bước tới gần, ngẩng đầu nhìn hắn, cố nén xuống nỗi lo lắng đang cồn cào, chỉ khẽ nói.
"Điện hạ nhất định phải bình an trở về, đợi thiếp ở kinh thành chờ điện hạ khải hoàn."
Tư Mã Huyền Du nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy giữa chốn ba quân nghiêm trang.
"Yên tâm, ta sẽ trở về."
Hắn quay đầu, gọi Tô Duệ đang đứng chờ sẵn bên cạnh.
"Tô Duệ, ngươi ở lại kinh thành, một lòng bảo vệ Thái t.ử phi. Nếu để nàng gặp bất trắc gì, ta trở về sẽ tự tay lấy đầu ngươi."
Tô Duệ quỳ một gối xuống, giọng dõng dạc.
"Thuộc hạ tuân lệnh, nhất định không để Thái t.ử phi gặp nguy hiểm."
Tư Mã Huyền Du gật đầu, ánh mắt cuối cùng nhìn Tri Vy thêm một lần, rồi mới xoay người leo lên ngựa, giật cương dẫn đầu đoàn quân tiến ra khỏi cổng thành. Tiếng vó ngựa rầm rập, tiếng trống trận vang xa dần, đoàn quân cứ thế khuất dần sau lớp bụi mờ nơi cuối con đường.
Chiêu Tri Vy đứng lặng nhìn theo, tay siết c.h.ặ.t vạt áo choàng, trong lòng nỗi bất an ban nãy chẳng những không tan, mà càng lúc càng đè nặng lấy tim nàng, như thể có điềm gở gì đó đang lặng lẽ rình rập phía trước, chỉ chờ thời cơ mà ập đến. Nàng không biết, cảm giác ấy của mình, rốt cuộc là vì lo cho vận mệnh sa trường khó lường, hay còn vì một nguyên do nào khác mà chính nàng cũng chưa kịp nhận ra.
Từ ngày Tư Mã Huyền Du ra trận, tẩm điện Đông cung rộng lớn bỗng trở nên trống trải lạ thường. Chiêu Tri Vy vốn đã quen hơi ấm bên cạnh mỗi đêm, quen tiếng thở đều đều của người nằm cạnh, quen cả cái cảm giác được vòng tay ai đó ôm c.h.ặ.t lấy giữa canh khuya. Vậy mà giờ đây, một mình nằm giữa chiếc giường rộng, nàng trằn trọc mãi không sao chợp mắt.
Có những đêm nửa đêm tỉnh giấc, tay nàng theo thói quen đưa sang bên cạnh, chỉ chạm phải khoảng chăn lạnh ngắt trống không, cả người bỗng dưng hẫng đi một nhịp, một nỗi trống trải khó tả dâng lên trong lòng, khiến nàng phải mất một lúc lâu mới bình tâm trở lại, nhắm mắt cố ngủ tiếp.