Câu hỏi ngắn gọn nhưng đủ khiến ba vị ma ma cứng họng, không dám đáp thêm lời nào. Tư Mã Huyền Du nhìn họ, ánh mắt càng lúc càng lạnh. Hắn vốn không phải kẻ ngu dốt, chuyện gì có thể là sơ suất thật, chuyện gì là có ý đồ, hắn phân biệt rõ ràng. Ba vị ma ma này, vừa mới bị Chiêu Tri Vy vạch trần sổ sách có vấn đề, lập tức không đi sửa sai, mà lại chạy thẳng đến trước mặt hắn nói xấu Thái t.ử phi trước, rõ ràng không phải oan uổng gì, mà là muốn mượn tay hắn để chèn ép người mới về.
"Đến nước này còn dám đổ vấy cho Thái t.ử phi nghiêm khắc. Các ngươi hầu hạ trong Đông cung bao năm, ta vốn nể tình không truy cứu chuyện cũ. Nhưng nay sổ sách có vấn đề rành rành, không những không thành khẩn nhận sai, còn dám đến trước mặt ta gièm pha chủ mẫu của mình, xem ra tội này không hề nhỏ." Tư Mã Huyền Du cười lạnh một tiếng, không còn chút kiên nhẫn.
"Điện hạ, nô tỳ..." Ma ma Lưu tái mặt.
"Không cần nói nữa. Từ nay các ngươi không cần ở lại Đông cung hầu hạ nữa. Thu dọn đồ đạc, rời khỏi trong hôm nay." Giọng hắn lạnh tanh, không chút do dự.
"Điện hạ!" Ba vị ma ma đồng loạt sững sờ, quỳ mọp xuống đất, không ngờ hắn lại quyết đoán đến vậy.
"Đông cung là của Thái t.ử phi quản, sổ sách giao cho nàng, là ta tin nàng đủ sức đảm đương." Tư Mã Huyền Du nhìn xuống ba người, từng chữ rành rọt. "Các ngươi tự ý làm sai sổ sách rồi lại chạy đến trước mặt ta nói xấu nàng, chẳng khác nào không xem Thái t.ử phi ra gì, cũng là không xem trọng quyết định của ta. Chuyện của Đông cung, không đến lượt các ngươi định đoạt thay ta hay thay Thái t.ử phi."
Ba vị ma ma biết không còn đường vãn hồi, đành cúi đầu lui ra, sắc mặt trắng bệch, trong lòng cả kinh lẫn oán hận, nhưng không dám hé thêm nửa lời trước cơn giận của Thái t.ử.
Chuyện ba vị ma ma bị đuổi khỏi Đông cung truyền đến tai Chiêu Tri Vy không lâu sau đó. Nàng đang ngồi bên bàn tiếp tục đối chiếu sổ sách, nghe tin, tay khẽ dừng lại, trong lòng có chút bất ngờ.
Chẳng mấy chốc, Tư Mã Huyền Du đã bước vào, vẫn còn nguyên bộ triều phục chưa kịp thay, sắc mặt đã dịu lại nhiều so với lúc nãy. "Nghe nói điện hạ đuổi ba vị ma ma quản sự đi rồi?" Chiêu Tri Vy hỏi, ánh mắt dò xét.
"Ừ." Huyền Du ngồi xuống đối diện nàng, rót cho mình một chén trà, giọng nhẹ tênh như chuyện thường ngày. "Sổ sách có vấn đề, họ không nhận sai, còn chạy đến nói xấu nàng trước mặt ta. Loại người như vậy, giữ lại trong Đông cung chỉ thêm phiền phức."
Chiêu Tri Vy nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Nàng vốn nghĩ, mình mới về làm dâu, chuyện gì cũng phải tự mình chèo chống, ai ngờ hắn không hề hỏi qua đầu đuôi, cũng chẳng cần nàng biện minh nửa lời, đã đứng hẳn về phía nàng.
"Điện hạ không hỏi thiếp có làm gì họ quá đáng không?" Nàng khẽ hỏi, có ý dò thử.
"Không cần hỏi. Nàng là Thái t.ử phi ta cưới về, sổ sách trong tay nàng có sai có đúng, tự nàng biết rõ nhất, không đến lượt kẻ dưới phán xét." Huyền Du nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng chắc nịch. Hắn ngừng một chút, ánh mắt dịu xuống: "Vả lại, mười năm ở biên quan không phải nàng ngồi không mà qua. Ta tin con mắt của nàng, hơn tin lời của mấy ma ma già kia."
Câu nói ấy, nhẹ nhàng mà chắc chắn, khiến lòng Chiêu Tri Vy ấm áp hẳn lên, những đề phòng còn sót lại từ đêm động phòng dường như cũng theo đó mà tan bớt vài phần.
Lúc này, cung nữ bên ngoài mang lên một đĩa điểm tâm đặt trước mặt hai người.
“Thiếp có làm món bánh Hạnh Nhân khi xưa điện hạ thích ăn nhất, điện hạ mau nếm thử xem.”
“Không ngờ nàng vẫn nhớ ta thích ăn bánh này nhất. Chứng tỏ mười năm qua, nàng vẫn luôn nhớ tới ta.”
Chiêu Tri Vy khẽ cúi đầu, giấu đi ý cười nơi khóe môi, vành tai nàng lúc này đã hơi đỏ lên.
Không quá vài ngày, người của phủ Quốc Công đã dò ra manh mối. Cả ba đều từng qua lại thân thiết với mẫu tộc của Quý phi ở nước Lương. Chiêu Tri Vy cầm tờ giấy ghi chép trong tay, ánh mắt trầm lại. Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của nàng.
Đông cung dần yên ổn trở lại, người mới được điều đến quản sự đều là kẻ trung thành, tận tâm, sổ sách từ đó rành mạch rõ ràng, không còn chút mờ ám nào.
Một buổi chiều, Chiêu Tri Vy đứng bên cửa sổ nhìn ra sân sau, trong lòng chợt nhớ đến những buổi chiều ở biên quan, tiếng cung dây bật lên, mũi tên xé gió cắm phập vào hồng tâm, từng là thú vui duy nhất giúp nàng khuây khỏa sau những ngày dài coi sổ sách quân lương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Nàng đang nghĩ gì vậy?" Tư Mã Huyền Du bước đến sau lưng nàng lúc nào không hay, giọng khẽ vang lên bên tai.
Chiêu Tri Vy hơi giật mình, quay đầu lại, khẽ cười. "Không có gì, chỉ là... lâu rồi không được tập b.ắ.n cung, có chút nhớ."
Nàng nói xong mới nhận ra lỡ lời, một vị Thái t.ử phi mà suốt ngày nhắc đến cung tên, e là không hợp với danh tiếng hiền thục đoan trang người ta vẫn mong đợi ở nàng. Nàng định nói lảng sang chuyện khác, nhưng Tư Mã Huyền Du đã lên tiếng trước.
"Muốn tập thì tập. Ngày mai ta cho người dựng vài tấm bia trong sân sau, nàng thích b.ắ.n lúc nào thì b.ắ.n." Hắn nói, tựa như chuyện hiển nhiên nhất trên đời.
Chiêu Tri Vy sững lại. "Chuyện này... e là không hợp quy củ. Thái t.ử phi mà suốt ngày cầm cung tên ngoài sân, để người ngoài biết được, chỉ sợ lại thêm chuyện đàm tiếu."
"Đàm tiếu thì kệ họ. Đông cung là nhà của nàng, nàng thích gì, ta cho làm nấy, không cần để tâm người ngoài nói ra nói vào." Tư Mã Huyền Du nhìn nàng, ánh mắt kiên định. Hắn ngừng một chút, khóe môi khẽ nhếch lên: "Với lại, ta cũng muốn xem thử, Thái t.ử phi của ta múa cung thế nào, có lợi hại như lời đồn không."
Câu nói nửa đùa nửa thật ấy khiến Tri Vy không kìm được bật cười nhẹ, ánh mắt sáng lên hẳn, trong lòng như có một góc nào đó vừa được gãi đúng chỗ ngứa. Nàng liếc hắn một cái, môi cong lên, giọng bỗng nhõng nhẽo hẳn đi, có phần được voi đòi tiên:
"Vậy... thiếp còn muốn cưỡi ngựa nữa. Mấy ngày nay chỉ quẩn quanh trong tẩm điện, hết ngồi lại nằm, chán đến mức thiếp cảm giác mình sắp mọc rêu ra rồi." Nàng ngước mắt nhìn hắn, ra vẻ đáng thương.
Tư Mã Huyền Du nhìn dáng vẻ ấy của nàng, trong lòng mềm nhũn ra một mảng, bật cười khẽ một tiếng, giơ tay lên xoa nhẹ đầu nàng như dỗ trẻ con. “Trùng hợp là, phụ hoàng vừa mới ban cho ta một con ngựa do phương Nam tiến cống, lông trắng như tuyết, tính tình lại ôn hòa, rất hợp để một nữ t.ử cưỡi."
Nghe vậy, mắt Chiêu Tri Vy sáng bừng lên, toàn bộ vẻ nũng nịu ban nãy tan biến không còn dấu vết. "Thật sao? Bao giờ điện hạ cho thiếp xem?"
"Nóng lòng vậy sao?" Tư Mã Huyền Du nhìn nàng, cố ý kéo dài giọng, ra vẻ đắn đo. "Ngày kia ta rảnh rỗi, sẽ đích thân đưa nàng ra ngoài giải khuây, tiện thể để nàng thử ngựa mới luôn."
"Ngày kia?" Chiêu Tri Vy hơi phụng phịu, nhưng khóe môi vẫn không giấu được ý cười. "Vậy hai ngày nữa, thiếp nhất định sẽ nhớ kỹ, điện hạ mà thất hứa, thiếp sẽ không để yên đâu."
"Không dám." Tư Mã Huyền Du nhìn ánh mắt sáng ngời đầy mong đợi của nàng, trong lòng dấy lên một cảm giác ấm áp lạ thường, khẽ vươn tay kéo nàng lại gần. "Nàng muốn gì, ta đều cố hết sức mà cho. Chỉ mong nàng, càng ngày càng cười nhiều hơn như lúc này."
Câu nói giản dị ấy khiến tim Chiêu Tri Vy khẽ hẫng một nhịp, gò má nóng bừng lên, nàng vội cúi đầu tránh né ánh mắt quá mức chân thành của hắn, chỉ khẽ "ừ" một tiếng đáp lại.
Quả nhiên, ngay hôm sau, sân sau Đông cung đã được dựng lên ba tấm bia gỗ sơn vòng tròn đỏ trắng, đặt cách nhau ngay ngắn, một giá cung tên bằng gỗ đàn hương cũng được khiêng đến, đặt cạnh hành lang.
Chiêu Tri Vy đứng trước giá cung, tay khẽ lướt qua thân cung bóng loáng, trong lòng dâng lên một cảm giác quen thuộc. Nàng ngẩng đầu nhìn Tư Mã Huyền Du đang đứng cạnh đó, khoanh tay, ánh mắt chờ đợi có phần thích thú.
"Điện hạ định đứng đó xem thiếp làm trò cười sao?" Nàng hỏi, giọng mang theo chút trêu chọc.
"Không dám." Tư Mã Huyền Du nhướng mày, cười nhẹ.
Chiêu Tri Vy bật cười thành tiếng, tay nâng cung lên, rút một mũi tên từ ống, động tác thuần thục không chút sinh cứng. Dây cung kéo căng, ánh mắt nàng trong khoảnh khắc ấy sắc bén hẳn lên, mang theo khí chất được tôi luyện suốt mười năm nơi biên quan xa xôi.
Tên rời dây, xé gió lao thẳng, cắm phập vào chính giữa hồng tâm.
Tư Mã Huyền Du đứng nhìn, trong lòng dấy lên một tia kinh ngạc xen lẫn thích thú khó giấu. Hắn nhìn bóng dáng nàng đứng đó, cung tên trong tay, ánh chiều tà hắt lên gương mặt kiêu hãnh mà rạng rỡ, chợt thấy trong lòng có gì đó ấm áp lan ra. Thái t.ử phi hắn chọn từ nhỏ, quả nhiên không phải loại tiểu thư chỉ biết ngồi yên để người khác sắp đặt số phận.
"Đến nước này còn dám đổ vấy cho Thái t.ử phi nghiêm khắc. Các ngươi hầu hạ trong Đông cung bao năm, ta vốn nể tình không truy cứu chuyện cũ. Nhưng nay sổ sách có vấn đề rành rành, không những không thành khẩn nhận sai, còn dám đến trước mặt ta gièm pha chủ mẫu của mình, xem ra tội này không hề nhỏ." Tư Mã Huyền Du cười lạnh một tiếng, không còn chút kiên nhẫn.
"Điện hạ, nô tỳ..." Ma ma Lưu tái mặt.
"Không cần nói nữa. Từ nay các ngươi không cần ở lại Đông cung hầu hạ nữa. Thu dọn đồ đạc, rời khỏi trong hôm nay." Giọng hắn lạnh tanh, không chút do dự.
"Điện hạ!" Ba vị ma ma đồng loạt sững sờ, quỳ mọp xuống đất, không ngờ hắn lại quyết đoán đến vậy.
"Đông cung là của Thái t.ử phi quản, sổ sách giao cho nàng, là ta tin nàng đủ sức đảm đương." Tư Mã Huyền Du nhìn xuống ba người, từng chữ rành rọt. "Các ngươi tự ý làm sai sổ sách rồi lại chạy đến trước mặt ta nói xấu nàng, chẳng khác nào không xem Thái t.ử phi ra gì, cũng là không xem trọng quyết định của ta. Chuyện của Đông cung, không đến lượt các ngươi định đoạt thay ta hay thay Thái t.ử phi."
Ba vị ma ma biết không còn đường vãn hồi, đành cúi đầu lui ra, sắc mặt trắng bệch, trong lòng cả kinh lẫn oán hận, nhưng không dám hé thêm nửa lời trước cơn giận của Thái t.ử.
Chuyện ba vị ma ma bị đuổi khỏi Đông cung truyền đến tai Chiêu Tri Vy không lâu sau đó. Nàng đang ngồi bên bàn tiếp tục đối chiếu sổ sách, nghe tin, tay khẽ dừng lại, trong lòng có chút bất ngờ.
Chẳng mấy chốc, Tư Mã Huyền Du đã bước vào, vẫn còn nguyên bộ triều phục chưa kịp thay, sắc mặt đã dịu lại nhiều so với lúc nãy. "Nghe nói điện hạ đuổi ba vị ma ma quản sự đi rồi?" Chiêu Tri Vy hỏi, ánh mắt dò xét.
"Ừ." Huyền Du ngồi xuống đối diện nàng, rót cho mình một chén trà, giọng nhẹ tênh như chuyện thường ngày. "Sổ sách có vấn đề, họ không nhận sai, còn chạy đến nói xấu nàng trước mặt ta. Loại người như vậy, giữ lại trong Đông cung chỉ thêm phiền phức."
Chiêu Tri Vy nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Nàng vốn nghĩ, mình mới về làm dâu, chuyện gì cũng phải tự mình chèo chống, ai ngờ hắn không hề hỏi qua đầu đuôi, cũng chẳng cần nàng biện minh nửa lời, đã đứng hẳn về phía nàng.
"Điện hạ không hỏi thiếp có làm gì họ quá đáng không?" Nàng khẽ hỏi, có ý dò thử.
"Không cần hỏi. Nàng là Thái t.ử phi ta cưới về, sổ sách trong tay nàng có sai có đúng, tự nàng biết rõ nhất, không đến lượt kẻ dưới phán xét." Huyền Du nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng chắc nịch. Hắn ngừng một chút, ánh mắt dịu xuống: "Vả lại, mười năm ở biên quan không phải nàng ngồi không mà qua. Ta tin con mắt của nàng, hơn tin lời của mấy ma ma già kia."
Câu nói ấy, nhẹ nhàng mà chắc chắn, khiến lòng Chiêu Tri Vy ấm áp hẳn lên, những đề phòng còn sót lại từ đêm động phòng dường như cũng theo đó mà tan bớt vài phần.
Lúc này, cung nữ bên ngoài mang lên một đĩa điểm tâm đặt trước mặt hai người.
“Thiếp có làm món bánh Hạnh Nhân khi xưa điện hạ thích ăn nhất, điện hạ mau nếm thử xem.”
“Không ngờ nàng vẫn nhớ ta thích ăn bánh này nhất. Chứng tỏ mười năm qua, nàng vẫn luôn nhớ tới ta.”
Chiêu Tri Vy khẽ cúi đầu, giấu đi ý cười nơi khóe môi, vành tai nàng lúc này đã hơi đỏ lên.
Không quá vài ngày, người của phủ Quốc Công đã dò ra manh mối. Cả ba đều từng qua lại thân thiết với mẫu tộc của Quý phi ở nước Lương. Chiêu Tri Vy cầm tờ giấy ghi chép trong tay, ánh mắt trầm lại. Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của nàng.
Đông cung dần yên ổn trở lại, người mới được điều đến quản sự đều là kẻ trung thành, tận tâm, sổ sách từ đó rành mạch rõ ràng, không còn chút mờ ám nào.
Một buổi chiều, Chiêu Tri Vy đứng bên cửa sổ nhìn ra sân sau, trong lòng chợt nhớ đến những buổi chiều ở biên quan, tiếng cung dây bật lên, mũi tên xé gió cắm phập vào hồng tâm, từng là thú vui duy nhất giúp nàng khuây khỏa sau những ngày dài coi sổ sách quân lương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Nàng đang nghĩ gì vậy?" Tư Mã Huyền Du bước đến sau lưng nàng lúc nào không hay, giọng khẽ vang lên bên tai.
Chiêu Tri Vy hơi giật mình, quay đầu lại, khẽ cười. "Không có gì, chỉ là... lâu rồi không được tập b.ắ.n cung, có chút nhớ."
Nàng nói xong mới nhận ra lỡ lời, một vị Thái t.ử phi mà suốt ngày nhắc đến cung tên, e là không hợp với danh tiếng hiền thục đoan trang người ta vẫn mong đợi ở nàng. Nàng định nói lảng sang chuyện khác, nhưng Tư Mã Huyền Du đã lên tiếng trước.
"Muốn tập thì tập. Ngày mai ta cho người dựng vài tấm bia trong sân sau, nàng thích b.ắ.n lúc nào thì b.ắ.n." Hắn nói, tựa như chuyện hiển nhiên nhất trên đời.
Chiêu Tri Vy sững lại. "Chuyện này... e là không hợp quy củ. Thái t.ử phi mà suốt ngày cầm cung tên ngoài sân, để người ngoài biết được, chỉ sợ lại thêm chuyện đàm tiếu."
"Đàm tiếu thì kệ họ. Đông cung là nhà của nàng, nàng thích gì, ta cho làm nấy, không cần để tâm người ngoài nói ra nói vào." Tư Mã Huyền Du nhìn nàng, ánh mắt kiên định. Hắn ngừng một chút, khóe môi khẽ nhếch lên: "Với lại, ta cũng muốn xem thử, Thái t.ử phi của ta múa cung thế nào, có lợi hại như lời đồn không."
Câu nói nửa đùa nửa thật ấy khiến Tri Vy không kìm được bật cười nhẹ, ánh mắt sáng lên hẳn, trong lòng như có một góc nào đó vừa được gãi đúng chỗ ngứa. Nàng liếc hắn một cái, môi cong lên, giọng bỗng nhõng nhẽo hẳn đi, có phần được voi đòi tiên:
"Vậy... thiếp còn muốn cưỡi ngựa nữa. Mấy ngày nay chỉ quẩn quanh trong tẩm điện, hết ngồi lại nằm, chán đến mức thiếp cảm giác mình sắp mọc rêu ra rồi." Nàng ngước mắt nhìn hắn, ra vẻ đáng thương.
Tư Mã Huyền Du nhìn dáng vẻ ấy của nàng, trong lòng mềm nhũn ra một mảng, bật cười khẽ một tiếng, giơ tay lên xoa nhẹ đầu nàng như dỗ trẻ con. “Trùng hợp là, phụ hoàng vừa mới ban cho ta một con ngựa do phương Nam tiến cống, lông trắng như tuyết, tính tình lại ôn hòa, rất hợp để một nữ t.ử cưỡi."
Nghe vậy, mắt Chiêu Tri Vy sáng bừng lên, toàn bộ vẻ nũng nịu ban nãy tan biến không còn dấu vết. "Thật sao? Bao giờ điện hạ cho thiếp xem?"
"Nóng lòng vậy sao?" Tư Mã Huyền Du nhìn nàng, cố ý kéo dài giọng, ra vẻ đắn đo. "Ngày kia ta rảnh rỗi, sẽ đích thân đưa nàng ra ngoài giải khuây, tiện thể để nàng thử ngựa mới luôn."
"Ngày kia?" Chiêu Tri Vy hơi phụng phịu, nhưng khóe môi vẫn không giấu được ý cười. "Vậy hai ngày nữa, thiếp nhất định sẽ nhớ kỹ, điện hạ mà thất hứa, thiếp sẽ không để yên đâu."
"Không dám." Tư Mã Huyền Du nhìn ánh mắt sáng ngời đầy mong đợi của nàng, trong lòng dấy lên một cảm giác ấm áp lạ thường, khẽ vươn tay kéo nàng lại gần. "Nàng muốn gì, ta đều cố hết sức mà cho. Chỉ mong nàng, càng ngày càng cười nhiều hơn như lúc này."
Câu nói giản dị ấy khiến tim Chiêu Tri Vy khẽ hẫng một nhịp, gò má nóng bừng lên, nàng vội cúi đầu tránh né ánh mắt quá mức chân thành của hắn, chỉ khẽ "ừ" một tiếng đáp lại.
Quả nhiên, ngay hôm sau, sân sau Đông cung đã được dựng lên ba tấm bia gỗ sơn vòng tròn đỏ trắng, đặt cách nhau ngay ngắn, một giá cung tên bằng gỗ đàn hương cũng được khiêng đến, đặt cạnh hành lang.
Chiêu Tri Vy đứng trước giá cung, tay khẽ lướt qua thân cung bóng loáng, trong lòng dâng lên một cảm giác quen thuộc. Nàng ngẩng đầu nhìn Tư Mã Huyền Du đang đứng cạnh đó, khoanh tay, ánh mắt chờ đợi có phần thích thú.
"Điện hạ định đứng đó xem thiếp làm trò cười sao?" Nàng hỏi, giọng mang theo chút trêu chọc.
"Không dám." Tư Mã Huyền Du nhướng mày, cười nhẹ.
Chiêu Tri Vy bật cười thành tiếng, tay nâng cung lên, rút một mũi tên từ ống, động tác thuần thục không chút sinh cứng. Dây cung kéo căng, ánh mắt nàng trong khoảnh khắc ấy sắc bén hẳn lên, mang theo khí chất được tôi luyện suốt mười năm nơi biên quan xa xôi.
Tên rời dây, xé gió lao thẳng, cắm phập vào chính giữa hồng tâm.
Tư Mã Huyền Du đứng nhìn, trong lòng dấy lên một tia kinh ngạc xen lẫn thích thú khó giấu. Hắn nhìn bóng dáng nàng đứng đó, cung tên trong tay, ánh chiều tà hắt lên gương mặt kiêu hãnh mà rạng rỡ, chợt thấy trong lòng có gì đó ấm áp lan ra. Thái t.ử phi hắn chọn từ nhỏ, quả nhiên không phải loại tiểu thư chỉ biết ngồi yên để người khác sắp đặt số phận.