Nhất Mộng Hoán Duyên

Chương 5

Con đường của tỷ tỷ là do một tay phụ thân trải sẵn. Từ năm mười tuổi, bên ngoài đã lưu truyền những “bài thơ tự tay nàng viết”, được đám văn nhân nhã sĩ tranh nhau ngâm vịnh, khen không dứt lời. Tỷ tỷ đã là tài nữ, vậy ta chỉ có thể mang tiếng “ngu dốt”.

Ông trước sau vẫn sợ mình có lỗi với nàng, phụ lòng người vợ đã mất. Cho dù sự việc đã đến nước này, ông vẫn phải đè ta thấp hơn nàng một bậc, tuyệt đối không thể để ta vượt qua tỷ tỷ.

Tiểu tư vừa nhận thư chuẩn bị chạy ra ngoài thì đ.â.m sầm vào quản sự đang vội vàng xông vào.

Quản sự đau đến nhăn nhó nhưng chẳng kịp để ý, tranh nhau báo tin:

“Lão gia, Tiết phủ sai người tới truyền lời. Nói là… Tiết công t.ử đỗ rồi!”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Cái gì?”

Phụ thân ta kinh hãi biến sắc, bức thư cũng rơi xuống đất. Ông bật phắt dậy, làm bàn sách rung mạnh, giá b.út cùng đồ bày biện rơi loảng xoảng đầy đất.

Có thể nói Tiết Bách Chu là học trò mà ông ít để tâm nhất. Ngày công bố bảng vàng, Thôi Văn Lộc lại tới nhà làm ầm lên một trận, khiến phụ thân ta không xem kỹ danh sách, càng không để ý tới tên Tiết Bách Chu. Ai ngờ hắn lại thật sự thi đỗ!

Gia nô Tiết gia ở bên ngoài nghe động tĩnh, vội cất giọng thật lớn báo tin vui:

“Hàn lâm đại nhân đại hỷ! Công t.ử nhà ta đỗ rồi! Đệ nhị giáp, hạng ba mươi bảy!”

Lồng n.g.ự.c ta cũng chấn động theo.

Hắn không giống kiếp trước, lần này không trượt bảng.

Chẳng lẽ bởi vì người bước vào trường thi không còn là vị Tiết đại gia ngoài đẹp đẽ trong rỗng tuếch kia, mà là một lại viên từng lăn lộn nhiều năm trong quan trường, chuyên xử lý công văn án từ?

Quả nhiên.

Bốn người chúng ta, những kẻ kiếp trước dây dưa không dứt, đều cùng trở lại nhân gian.

Ngay sau đó, Thôi Văn Lộc đang canh bên chỗ Tạ Lệnh Nghi cũng nghe tiếng mà lao ra khỏi phòng.

“Sao có thể? Cái tên chỉ biết ăn uống chơi bời ấy, không thể nào! Trừ phi…”

Mi tâm Thôi Văn Lộc giật mạnh, rồi im bặt.

Gia nô Tiết gia khạc một tiếng, giọng điệu rất không vui:

“Ôi, đây chẳng phải Thôi công t.ử sao? Miệng lưỡi chẳng sạch sẽ gì, ta còn tưởng ăn mày ở đâu tới. Công t.ử nhà ta gia học uyên thâm, từ nhỏ lại theo Hàn lâm đại nhân học hành, thi lấy một công danh thì có gì khó?”

“Trừng mắt nhìn gì vậy? Phiền ngài tránh đường một chút, lời gia chủ dặn ta truyền còn chưa nói hết đâu. Tạ đại nhân, tên của lệnh thiên kim trên hôn thư hình như viết sai rồi, phiền ngài mở to mắt mà sửa lại cho đúng. Người nhà chúng ta định thân không phải trưởng nữ, mà là Nhị tiểu thư nhà ngài!”

08

Phụ thân ta ngây người ngay tại chỗ.

Ông quay đầu nhìn ta, lắp bắp nói:

“Con… con không chịu chăm chỉ đọc sách với hắn, lại lén lút tư tình sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Gia nô bên ngoài vẫn đang giục ông trả lời, ta chẳng nói chẳng rằng, dứt khoát đến lễ cũng lười hành, trực tiếp xoay người bỏ đi.

Ta không ngờ chuyện khiến phụ thân trợn mắt há miệng còn ở phía sau.

Vài ngày sau, Tiết gia vậy mà thật sự cầu được thánh chỉ ban hôn của Hoàng thượng.

Nghe nói mấy ngày liên tiếp Tiết Thượng thư đều vui mừng hớn hở, đến mức Hoàng thượng cũng nhìn ra điều khác thường.

Trong nghị sự đường, Tiết phụ ngượng ngùng nói:

“Lão thần ngu dốt, dạy ra đứa con cũng ngang ngược bất kham, lại chẳng biết trời cao đất dày. Ai ngờ nay nó bỗng dưng thông suốt, đổi tính, cuối cùng cũng biết lãng t.ử quay đầu, chịu đi đường ngay. Không ngờ lại một lần thi đỗ công danh, lão thần sao có thể không vui mừng cảm khái!”

“Tiểu t.ử ấy vậy mà còn biết nghĩ tới chuyện thành gia lập nghiệp, người cầu cưới lại là ái nữ học rộng tài cao của Tạ Hàn lâm. Song hỷ lâm môn, lão thần kiến thức nông cạn, vui quá không kìm được, thất thố trước mặt Bệ hạ!”

Để giữ thể diện cho phủ Thượng thư, Hoàng đế sai thái giám Tư Lễ Giám tới tận cửa chúc mừng, lại mời ma ma trong cung tới dạy ta lễ nghi quy củ.

Cùng là gả vào phủ Thượng thư, nhưng thể diện lớn như vậy, kiếp trước Tạ Lệnh Nghi chưa từng có.

Nghe lời ma ma gõ nhắc phụ thân, ta càng tin chắc phía sau chuyện này có bàn tay của Tiết Bách Chu.

“Nghe nói mối hôn sự này cũng là Tiết công t.ử khổ sở cầu xin mới có được, đúng là thiếu niên khí phách. Ai cũng nói hắn ham chơi, tính tình bất định, nào ngờ lại là người có lòng. Thiên gia nghe chuyện cũng cảm thấy kỳ lạ, còn hết lời khen ngợi, tự nhiên sẽ coi trọng thêm vài phần. Tạ đại nhân đừng hồ đồ, khiến tất cả mọi người đều mất mặt.”

Phụ thân liên tục vâng dạ. Có người trong cung cười tủm tỉm đứng nhìn, ông còn dám động vào của hồi môn của mẫu thân sao?

Đồ đạc trước đó được chuyển vào viện Tạ Lệnh Nghi thế nào, nay lại nguyên vẹn chuyển trở về y như thế. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, mẫu thân thở phào nhẹ nhõm đến vậy.

Tạ Lệnh Nghi chưa từng chịu thiệt như thế, nàng lạnh lùng cười:

“Chỉ là chút vật ngoài thân, có gì quan trọng? Hôn sự tốt hay không đâu nằm ở của hồi môn nhiều hay ít. Người tài giỏi như Thôi lang, cho ta thứ gì ta cũng không đổi.”

“Luận thông minh tài trí, ta không thua kém người khác. Có ta ở bên cạnh, Thôi lang chỉ càng thăng tiến nhanh hơn.”

Nha hoàn tới viện nàng kiểm kê đồ đạc, sau khi trở về liền bĩu môi thuật lại cho ta nghe. Ta chỉ cười cho qua.

Thật sao?

Ta cũng muốn xem thử, vị “Thôi lang ngày sau nhất định làm nên đại nghiệp” ấy, không còn tiền bạc của ngoại tổ gia ta trải đường, không còn ta dạy hắn cách đối nhân xử thế, giúp hắn lo liệu quan hệ với cấp trên, liệu hắn còn có thể trở thành “Thôi Thanh Thiên” hay không, còn có thể từng bước bò trở lại kinh thành hay không.

09

Thôi Văn Lộc biết ta và Tiết Bách Chu đã đính hôn, cố ý chờ sẵn trong thư khố nhà ta, ôm cây đợi thỏ.

Cách một tấm bình phong, hắn thử gọi khẽ một tiếng:

“Vi Vi.”

Sống lưng ta bất giác căng cứng, cứ như có kiến bò khắp người.