Trong giọng ông không che giấu được ý châm chọc:
“Đổi trưởng nữ thành thứ nữ, cũng chẳng biết nhà người ta có bằng lòng hay không?”
Bằng lòng sao?
Bằng lòng chứ.
Bởi vì người Tiết Bách Chu vốn muốn cầu cưới ngay từ đầu chính là ta.
06
Tiết Bách Chu cũng từng học ở gia thục nhà ta.
Khi còn nhỏ lần đầu gặp nhau, ta và hắn đ.â.m sầm vào nhau. Đống sách ta ôm rơi tung tóe, còn túi cát và con dê ngọc nhỏ hắn giấu trong lòng cũng lăn đầy đất.
Ta trách hắn đi đường không nhìn, hắn lại hỏi ngược ta ôm cả đống sách này làm gì, chẳng lẽ có thể đọc hết thật sao.
Khi ấy ta buồn bực vì không thể học thuộc Kinh Thi và sách cổ bằng tỷ tỷ, ngồi dưới hành lang lau nước mắt, đọc đi đọc lại hết lần này đến lần khác. Hắn ở một bên quất con quay, thỉnh thoảng lén nhìn sắc mặt ta.
Bỗng nhiên, hắn thần thần bí bí chìa tay ra:
“Đừng khóc nữa, mấy quyển sách đó có gì hay mà học thuộc? Nào, cho muội thứ tốt này, người khác không có đâu, chỉ mình muội có.”
Hắn mở bàn tay ra, một con dế lớn bất ngờ nhảy ra, ta lập tức khóc to hơn.
Hắn còn tiếc nuối thở dài:
“Chạy mất rồi. Đáng tiếc thật. Trong vòng năm mươi dặm, không tìm được con nào lớn thế này nữa đâu.”
Sau này, mỗi khi tìm được món đồ thú vị, hắn đều mang tới cho ta xem trước, nhưng ta lại chẳng biết thưởng thức.
Ta học thuộc được sách thì đọc cho hắn nghe, hắn cũng nghe chẳng hiểu. Thế nhưng hắn vẫn cười hì hì nói:
“Muội đọc nghe hay đấy, còn hay hơn phụ thân muội đọc. Nghe muội đọc, ta không buồn ngủ.”
Đợi chúng ta lớn hơn một chút, ta lại rất khó tìm thấy bóng dáng hắn.
Không phải hắn chạy tới quán trà nghe kể chuyện, thì cũng trốn vào phòng tối xem múa rối bóng, lại còn thích nghe người ta hát khúc.
Chẳng hiểu vì sao ta lại ôm một bụng tức giận, mắng hắn không học không nghề, là một tên công t.ử ăn chơi vô dụng. Hắn chỉ nhẹ nhàng cười:
“Đúng rồi, cô là tiểu thư nhà Hàn lâm, nói năng toàn lời văn vẻ, đừng dây dưa với loại không có tiền đồ như ta.”
Chẳng hiểu vì sao, ta lại tức không chịu được, trong lòng còn chua xót vô cùng.
Khi biết mình phải thay tỷ tỷ gả cho Thôi Văn Lộc, ta cả ngày ngơ ngơ ngẩn ngẩn, đọc sách cũng không vào. Lúc bước ra khỏi gia thục, Tiết Bách Chu đã lâu không gặp lại đang đứng chờ ở cửa, nghiêm mặt hành lễ với ta.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta tưởng hắn lại muốn giở trò, trừng hắn một cái, lúc ấy mới phát hiện mặt hắn đỏ bừng như bị lửa đốt.
“Nhị tiểu thư, chuyện đó, lệnh tôn đã nói với cô chưa?”
Hắn lễ phép khách sáo đến mức khiến người ta sinh nghi.
“Chuyện gì?” Ta đã mất kiên nhẫn với mấy trò của hắn, cau mày hỏi.
Tiết Bách Chu ấp a ấp úng:
“Không có gì, gặp lại sau.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Rồi chạy biến đi.
Ngày ta xuất giá, hắn cưỡi ngựa chạy một mạch tới, chặn kiệu hoa, hai mắt đầy tơ m.á.u.
“Tạ Thải Vi, nàng có bệnh sao? Thà gả cho tên quỷ nghèo keo kiệt kia, cũng không chịu gả cho ta?”
Đến lúc ấy ta mới biết phụ thân và Tiết phu nhân đã bàn bạc rồi tráo đổi hôn thư.
Tiết Bách Chu bất cần đời, không chịu học hành, Tiết phu nhân rất mong con dâu mới có thể quản thúc hắn một chút, mà Tạ Lệnh Nghi lại có tiếng hiền thục bên ngoài, đổi mối hôn sự này đối với bà cũng không thiệt.
Nhưng Tiết Bách Chu không bằng lòng.
“Nàng xuống đây, ta đưa nàng đi. Nàng có dám không?”
Ta không dám.
Ta sợ nếu mình cứ thế bỏ đi, mẫu thân ta sẽ không bao giờ ngẩng đầu lên được nữa.
Sau này ta thường xuyên tiếc nuối, nếu khi đó bất chấp tất cả đi theo hắn, liệu ta có thể sống tiêu sái tùy ý hơn một chút không?
Mà hắn, liệu có thể thay đổi kết cục c.h.ế.t t.h.ả.m ấy hay không?
07
Kiếp trước, Tiết Bách Chu bất mãn vì hôn sự bị người khác sắp đặt, sau một phen đau đớn tỉnh ngộ liền dốc lòng mưu cầu quyền thế. Hắn lạnh mặt, cứng lòng, thậm chí cam nguyện làm nanh vuốt cho Tân đế, bước lên con đường của một tên khốc lại* nịnh thần.
(*Khốc lại: dùng để chỉ những kẻ làm quan hoặc người thi hành pháp luật có tính tình tàn ác, bạo ngược, hành sự hà khắc và tàn nhẫn đối với người dân.)
Cuộc sống của ta thật sự quá khó khăn, từng c.ắ.n răng viết thư cho Tạ Lệnh Nghi, cầu nàng giúp đỡ đôi chút, nhưng nàng bặt vô âm tín. Trái lại, sau khi Tiết Bách Chu biết chuyện, hắn lại cố chấp chu cấp cho ta suốt mấy chục năm.
Ta không nhận, hắn liền đổi một cái cớ, thay một cách khác rồi lại đưa tới.
Cuối cùng, ta bệnh tật đầy mình, đến chính ta cũng chẳng biết rốt cuộc thứ bệnh nào đã lấy mạng mình.
Hắn phạm tội đáng c.h.ế.t, cuối cùng đầu lìa khỏi cổ.
Còn Tạ Lệnh Nghi quen sống trong nhung lụa cũng bị hắn liên lụy, c.h.ế.t trên đường lưu đày.
Nay mọi chuyện đảo ngược, Tạ Lệnh Nghi sống c.h.ế.t cũng phải gả cho Thôi Văn Lộc, làm người vợ hiền đức của hắn.
Khi chuẩn bị của hồi môn cho nàng, phụ thân vẫn như kiếp trước, gần như vét sạch toàn bộ của hồi môn mẫu thân mang theo khi xuất giá để bù vào.
Kiếp trước, Tạ Lệnh Nghi gả vào nhà quyền quý, ông nói:
“Phủ Thượng thư là danh môn vọng tộc, lại coi trọng thể diện nhất. Nếu không cho Nghi Nhi thêm chút vốn liếng phòng thân, e rằng sẽ bị người ta xem thường.”
Nhưng bây giờ, ông lại đổi giọng:
“Thôi gia thanh bần, Nghi Nhi gả qua đó sẽ chịu khổ, chúng ta vốn nên chu cấp cho nó nhiều hơn.”
Hai mắt mẫu thân ngập nước, nhưng một chữ cũng không dám nói.
Phụ thân cầm b.út viết một bức thư giãi bày thật dài, lấy cớ bát tự của Tạ Lệnh Nghi yếu, phúc mỏng, không thích hợp gả vào nhà quyền quý, đành khéo léo từ chối ý tốt của Tiết gia. Nếu Tiết gia không chê, thứ nữ Tạ Thải Vi vẫn chưa đính hôn, có thể miễn cưỡng thay thế.
Ông đặt b.út xuống, nặng nề thở dài.
“Con cũng đừng vội mừng quá sớm. Tỷ tỷ con nổi danh tài nữ bên ngoài, con kém xa nó. Nay ta thuận tay nhắc đến con, vừa là làm tròn bổn phận của một người cha, cũng là để con sớm hết hy vọng. Phủ Thượng thư, tỷ tỷ con không cần, nhưng con cũng trèo cao không tới.”
“Đổi trưởng nữ thành thứ nữ, cũng chẳng biết nhà người ta có bằng lòng hay không?”
Bằng lòng sao?
Bằng lòng chứ.
Bởi vì người Tiết Bách Chu vốn muốn cầu cưới ngay từ đầu chính là ta.
06
Tiết Bách Chu cũng từng học ở gia thục nhà ta.
Khi còn nhỏ lần đầu gặp nhau, ta và hắn đ.â.m sầm vào nhau. Đống sách ta ôm rơi tung tóe, còn túi cát và con dê ngọc nhỏ hắn giấu trong lòng cũng lăn đầy đất.
Ta trách hắn đi đường không nhìn, hắn lại hỏi ngược ta ôm cả đống sách này làm gì, chẳng lẽ có thể đọc hết thật sao.
Khi ấy ta buồn bực vì không thể học thuộc Kinh Thi và sách cổ bằng tỷ tỷ, ngồi dưới hành lang lau nước mắt, đọc đi đọc lại hết lần này đến lần khác. Hắn ở một bên quất con quay, thỉnh thoảng lén nhìn sắc mặt ta.
Bỗng nhiên, hắn thần thần bí bí chìa tay ra:
“Đừng khóc nữa, mấy quyển sách đó có gì hay mà học thuộc? Nào, cho muội thứ tốt này, người khác không có đâu, chỉ mình muội có.”
Hắn mở bàn tay ra, một con dế lớn bất ngờ nhảy ra, ta lập tức khóc to hơn.
Hắn còn tiếc nuối thở dài:
“Chạy mất rồi. Đáng tiếc thật. Trong vòng năm mươi dặm, không tìm được con nào lớn thế này nữa đâu.”
Sau này, mỗi khi tìm được món đồ thú vị, hắn đều mang tới cho ta xem trước, nhưng ta lại chẳng biết thưởng thức.
Ta học thuộc được sách thì đọc cho hắn nghe, hắn cũng nghe chẳng hiểu. Thế nhưng hắn vẫn cười hì hì nói:
“Muội đọc nghe hay đấy, còn hay hơn phụ thân muội đọc. Nghe muội đọc, ta không buồn ngủ.”
Đợi chúng ta lớn hơn một chút, ta lại rất khó tìm thấy bóng dáng hắn.
Không phải hắn chạy tới quán trà nghe kể chuyện, thì cũng trốn vào phòng tối xem múa rối bóng, lại còn thích nghe người ta hát khúc.
Chẳng hiểu vì sao ta lại ôm một bụng tức giận, mắng hắn không học không nghề, là một tên công t.ử ăn chơi vô dụng. Hắn chỉ nhẹ nhàng cười:
“Đúng rồi, cô là tiểu thư nhà Hàn lâm, nói năng toàn lời văn vẻ, đừng dây dưa với loại không có tiền đồ như ta.”
Chẳng hiểu vì sao, ta lại tức không chịu được, trong lòng còn chua xót vô cùng.
Khi biết mình phải thay tỷ tỷ gả cho Thôi Văn Lộc, ta cả ngày ngơ ngơ ngẩn ngẩn, đọc sách cũng không vào. Lúc bước ra khỏi gia thục, Tiết Bách Chu đã lâu không gặp lại đang đứng chờ ở cửa, nghiêm mặt hành lễ với ta.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta tưởng hắn lại muốn giở trò, trừng hắn một cái, lúc ấy mới phát hiện mặt hắn đỏ bừng như bị lửa đốt.
“Nhị tiểu thư, chuyện đó, lệnh tôn đã nói với cô chưa?”
Hắn lễ phép khách sáo đến mức khiến người ta sinh nghi.
“Chuyện gì?” Ta đã mất kiên nhẫn với mấy trò của hắn, cau mày hỏi.
Tiết Bách Chu ấp a ấp úng:
“Không có gì, gặp lại sau.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Rồi chạy biến đi.
Ngày ta xuất giá, hắn cưỡi ngựa chạy một mạch tới, chặn kiệu hoa, hai mắt đầy tơ m.á.u.
“Tạ Thải Vi, nàng có bệnh sao? Thà gả cho tên quỷ nghèo keo kiệt kia, cũng không chịu gả cho ta?”
Đến lúc ấy ta mới biết phụ thân và Tiết phu nhân đã bàn bạc rồi tráo đổi hôn thư.
Tiết Bách Chu bất cần đời, không chịu học hành, Tiết phu nhân rất mong con dâu mới có thể quản thúc hắn một chút, mà Tạ Lệnh Nghi lại có tiếng hiền thục bên ngoài, đổi mối hôn sự này đối với bà cũng không thiệt.
Nhưng Tiết Bách Chu không bằng lòng.
“Nàng xuống đây, ta đưa nàng đi. Nàng có dám không?”
Ta không dám.
Ta sợ nếu mình cứ thế bỏ đi, mẫu thân ta sẽ không bao giờ ngẩng đầu lên được nữa.
Sau này ta thường xuyên tiếc nuối, nếu khi đó bất chấp tất cả đi theo hắn, liệu ta có thể sống tiêu sái tùy ý hơn một chút không?
Mà hắn, liệu có thể thay đổi kết cục c.h.ế.t t.h.ả.m ấy hay không?
07
Kiếp trước, Tiết Bách Chu bất mãn vì hôn sự bị người khác sắp đặt, sau một phen đau đớn tỉnh ngộ liền dốc lòng mưu cầu quyền thế. Hắn lạnh mặt, cứng lòng, thậm chí cam nguyện làm nanh vuốt cho Tân đế, bước lên con đường của một tên khốc lại* nịnh thần.
(*Khốc lại: dùng để chỉ những kẻ làm quan hoặc người thi hành pháp luật có tính tình tàn ác, bạo ngược, hành sự hà khắc và tàn nhẫn đối với người dân.)
Cuộc sống của ta thật sự quá khó khăn, từng c.ắ.n răng viết thư cho Tạ Lệnh Nghi, cầu nàng giúp đỡ đôi chút, nhưng nàng bặt vô âm tín. Trái lại, sau khi Tiết Bách Chu biết chuyện, hắn lại cố chấp chu cấp cho ta suốt mấy chục năm.
Ta không nhận, hắn liền đổi một cái cớ, thay một cách khác rồi lại đưa tới.
Cuối cùng, ta bệnh tật đầy mình, đến chính ta cũng chẳng biết rốt cuộc thứ bệnh nào đã lấy mạng mình.
Hắn phạm tội đáng c.h.ế.t, cuối cùng đầu lìa khỏi cổ.
Còn Tạ Lệnh Nghi quen sống trong nhung lụa cũng bị hắn liên lụy, c.h.ế.t trên đường lưu đày.
Nay mọi chuyện đảo ngược, Tạ Lệnh Nghi sống c.h.ế.t cũng phải gả cho Thôi Văn Lộc, làm người vợ hiền đức của hắn.
Khi chuẩn bị của hồi môn cho nàng, phụ thân vẫn như kiếp trước, gần như vét sạch toàn bộ của hồi môn mẫu thân mang theo khi xuất giá để bù vào.
Kiếp trước, Tạ Lệnh Nghi gả vào nhà quyền quý, ông nói:
“Phủ Thượng thư là danh môn vọng tộc, lại coi trọng thể diện nhất. Nếu không cho Nghi Nhi thêm chút vốn liếng phòng thân, e rằng sẽ bị người ta xem thường.”
Nhưng bây giờ, ông lại đổi giọng:
“Thôi gia thanh bần, Nghi Nhi gả qua đó sẽ chịu khổ, chúng ta vốn nên chu cấp cho nó nhiều hơn.”
Hai mắt mẫu thân ngập nước, nhưng một chữ cũng không dám nói.
Phụ thân cầm b.út viết một bức thư giãi bày thật dài, lấy cớ bát tự của Tạ Lệnh Nghi yếu, phúc mỏng, không thích hợp gả vào nhà quyền quý, đành khéo léo từ chối ý tốt của Tiết gia. Nếu Tiết gia không chê, thứ nữ Tạ Thải Vi vẫn chưa đính hôn, có thể miễn cưỡng thay thế.
Ông đặt b.út xuống, nặng nề thở dài.
“Con cũng đừng vội mừng quá sớm. Tỷ tỷ con nổi danh tài nữ bên ngoài, con kém xa nó. Nay ta thuận tay nhắc đến con, vừa là làm tròn bổn phận của một người cha, cũng là để con sớm hết hy vọng. Phủ Thượng thư, tỷ tỷ con không cần, nhưng con cũng trèo cao không tới.”