Nhật Ký Cuộc Sống Của Cá Mặn Ở Hào Môn

Chương 9

​"Tiểu Điềm?" Lục Yến lên tiếng: "Nếu chưa buồn ngủ thì đi tiêu tiền đi."

​Tiểu Điềm thì sao chứ? Chồng cô muốn gọi cô là Tiểu Điềm thì có gì đâu, dù anh có gọi là Tiểu Điềm Điềm cô cũng chịu. Không... cho dù anh gọi cô là vợ thì cô cũng vui đến phát điên lên được! Nguyễn Điềm hoàn toàn không để ý đến cách xưng hô của Lục Yến, ngoan ngoãn gật đầu:

​"Vâng chồng, em biết rồi!"

​Nói xong cô còn bổ sung thêm: "Em chưa buồn ngủ đâu!"

​Sau khi cúp điện thoại, Lục Yến vốn định tiếp tục làm việc. Nhưng anh lại nhìn chằm chằm vào bàn làm việc rất lâu mà chẳng thể bắt đầu. Trong đầu anh lúc này chỉ toàn là hình bóng Nguyễn Điềm. Cô... thật sự quá thích anh. Chỉ vì muốn làm anh hài lòng mà cô còn định thức khuya tiếp sao?

​Về phần Nguyễn Điềm, cô không muốn tiếp tục lướt ứng dụng mua sắm nữa liền mở app xem livestream. Có lẽ tài khoản của cô quá "cao cấp" nên vừa mở lên, hệ thống đã đề xuất ngay một phòng livestream bán... ốp điện thoại đính kim cương.

​Bình luận trong phòng không ngừng nhảy:

【Ốp điện thoại kim cương???】

【Bây giờ livestream còn bán cả thứ này à? Sốc thật.】

【Trong phòng có chị đại gia nào không?】

【Chắc mẩm chưa bán được đơn nào đâu.】

​Nguyễn Điềm nhìn chiếc ốp, bắt đầu thấy động lòng. Nhìn sang giá... khác với mọi người trong phòng, điều đầu tiên cô nghĩ lại là: Cũng không đắt lắm.

​Không đắt... không đắt thật. Cô bay rồi. Thật sự bay trên mây rồi. Tất cả sự tự tin này đều bắt nguồn từ khi có ông chồng hào môn.

​Nguyễn Điềm không hề do dự, định chốt đơn ngay. Nhưng đúng lúc chuẩn bị thanh toán thì điện thoại reo lên. Là Nguyễn Đào gọi tới. Cô cúp máy, ông ta lại gọi tiếp.

​"..."

​Vừa nghe máy, Nguyễn Đào đã lên giọng chất vấn: "Nguyễn Điềm, lần trước ở triển lãm tranh có phải con gặp em gái con không? Con có biết nó là em gái con không? Dù là em cùng cha khác mẹ, con cũng không được nhằm vào nó như vậy. Cho dù con đã gả vào nhà họ Lục cũng không thể cư xử như thế. Nếu để ông cụ Lục biết, ông ấy cũng sẽ bắt con xin lỗi thôi."

​Nguyễn Điềm bình tĩnh ngắt lời: "Có thể nói chuyện này sau được không? Con đang bận."

​Nguyễn Đào cau mày: "Bận? Con bận cái gì?"

​Nguyễn Điềm trả lời cực kỳ nghiêm túc: "Con đang bận đặt mua một cái ốp điện thoại đính kim cương."

​"..."

​Cúp máy xong, Nguyễn Điềm vui vẻ thanh toán thành công. Cô rất hài lòng. Chiếc ốp này thật sự rất đẹp, không phải kiểu có giá trị nghệ thuật cao siêu gì, mà là... lấp lánh, sáng choang. Dù sao thì cô cũng thích.

​Trong phòng livestream lập tức bùng nổ:

【Trời ơi! Đại gia xuất hiện thật kìa!】

【Có chị đại gia chốt đơn rồi! Chị ấy lại đặt thêm một đơn nữa!】

【Đừng gọi là chị đại gia, hãy gọi là chị gái xinh đẹp! Chị gái vừa đáng yêu vừa tốt bụng, chị có bạn trai chưa?】

​Nguyễn Điềm không chỉ mua cho mình mà còn sắm thêm một chiếc cho ông nội Lục. Mua xong, cả người sảng khoái vô cùng. Cô mở WeChat, gửi ảnh chụp màn hình cho Lục Yến.

​【Nguyễn Điềm: Chồng ơi, đẹp không?】

Thư Sách

【Lục Yến: Có thể đặt thêm mẫu vàng 14K.】

​Đặt! Đặt ngay! Ông nội Lục một cái, Lục Yến một cái. Mỗi người một chiếc!

​...

​Cùng lúc đó, Nguyễn Đào vừa mắng Nguyễn Điềm được vài câu đã bị cúp ngang. Tôn Nhược và Nguyễn Vũ đang định hùa vào cũng đành im lặng. Thấy ông dừng lại, hai mẹ con có chút lo lắng.

​Tôn Nhược hỏi: "Có phải nó lại không nể mặt anh nữa không? Sao nó có thể như vậy? Anh là cha ruột nó mà! Lấy Lục Yến rồi là đối xử với anh như thế sao?"

​Nguyễn Đào nghẹn đỏ mặt: "Nó bảo... lát nữa nói tiếp. Nó còn bận đi mua ốp điện thoại kim cương."

​Tôn Nhược: "..."

Nguyễn Vũ: "..."

​Chính miệng nói ra lời này, Nguyễn Đào càng thấy mất mặt. Ông là cha nó, vậy mà nó dám trả lời như thế! Không cam tâm, ông lại gọi tiếp. Nguyễn Điềm vừa nghe máy đã nói thẳng:

​"Con đang bận. Bận tiêu tiền. Đừng làm phiền con."

​"..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​...

​Nguyễn Điềm rất mong chờ chiếc ốp mới, còn đặc biệt đi báo trước với ông nội Lục. Ông nội vốn không thích dùng ốp vì chê điện thoại dày cộp lên. Nhưng... đây là cháu dâu mua, là Tiểu Điềm cất công mua cho cơ mà. Thế thì nhất định phải dùng!

​Ông đắc ý nhắn tin liên tục cho ông Chu, nhưng mãi không thấy hồi âm.

​【Ông nội Lục: Cháu dâu mua ốp điện thoại cho tôi rồi. Kim cương với cả vàng 14K nữa cơ.】

【Ông nội Lục: Chắc ông không thích dùng ốp điện thoại đâu nhỉ? Ông đang làm gì thế? Không phải nghỉ hưu rồi sao? À, ông thông cảm nhé, tôi quên mất cháu ông đâu phải Lục Yến.】

​Cuối cùng ông Chu không nhịn nổi, gửi ngay một tin nhắn thoại: "Lục Yến với Nguyễn Điềm tình cảm tốt lắm à? Thằng Lục Yến chỉ biết cắm đầu vào công việc, ông nên khuyên cháu mình dành thời gian cho vợ nhiều hơn đi. Nếu sau này Nguyễn Điềm không thích nó nữa, đòi ly hôn thì làm sao?"

​Nhắc đến chuyện ly hôn, khóe miệng ông Chu còn khó kìm nén hơn cả s.ú.n.g AK. Nếu hai đứa nó ly hôn... biết đâu cháu ông lại có cơ hội?

​Ông nội Lục lập tức phản bác: "Hai đứa tình cảm rất tốt! Lục Yến tuy bận nhưng không ảnh hưởng đến tình cảm. Cho dù... cho dù sau này có ly hôn, Nguyễn Điềm vẫn là cháu gái của tôi."

​Nghĩ đến đây, ông càng thấy thương Nguyễn Điềm hơn. Một cô cháu dâu tốt như vậy, sao Lục Yến chỉ biết làm việc? Chẳng lẽ nó uống nhầm t.h.u.ố.c đoạn tuyệt tình ái rồi? Đây đâu phải tiểu thuyết tiên hiệp! Quyết tâm vun đắp tình cảm cho hai đứa, ông chủ động nói:

​"Tiểu Điềm à, ông rất vui vì cháu ở đây với ông. Nhưng cháu với Lục Yến là vợ chồng, cứ sống riêng thế này... Cháu yên tâm, ông nhất định sẽ mắng nó."

​Nguyễn Điềm vội lắc đầu nguầy nguậy. Cô chẳng muốn sống chung với Lục Yến chút nào. Hiện tại ngày nào cũng được trải qua cuộc sống nghỉ hưu của người giàu, nếu ở cùng, Lục Yến chỉ thấy cô làm phiền công việc của anh. Dù thế nào... cô cũng không thể dọn đến ở chung được.

​"Ông nội, chồng cháu rất bận. Cháu không thể làm phiền anh ấy."

​Tối hôm đó, ông nội Lục ăn ít hơn bình thường. Ông thừa hiểu, Nguyễn Điềm rất thích Lục Yến, thích vô cùng. Nhưng gần đây... hình như cô rất ít khi chủ động nhắc đến anh.

​Nguyễn Điềm thấy vậy liền quan tâm hỏi: "Ông nội, hôm nay đồ ăn không hợp khẩu vị sao?"

​Ông nội Lục nghe thế lập tức bừng tỉnh, dõng dạc: "Thêm cho ông một bát cơm!"

​...

​Một trận mưa thu trút xuống, thời tiết càng lúc càng se lạnh. Trước đây Nguyễn Điềm rất thích ra vườn cây, vườn rau dạo chơi, nhưng giờ trời lạnh cô lười ra ngoài hẳn. Ở trong nhà thôi cũng đã rất thoải mái rồi.

​Vì đổi mùa, các thương hiệu lớn lại rục rịch mang bộ sưu tập mùa đông mới tới. Đúng như cô đoán, có rất nhiều quần áo mùa thu mới tinh cô còn chưa mặc lần nào. Bình thường vốn đã ít ra ngoài, quần áo lại quá nhiều, Nguyễn Điềm bèn chui vào phòng thay đồ, thử từng bộ rồi chụp ảnh, coi như một thú vui.

​Cả buổi chiều bận rộn, chụp xong cô bắt đầu ngồi chỉnh ảnh. Đúng lúc ấy, dì Lý gọi điện tới. Đầu bếp ở biệt thự vừa làm thêm rất nhiều đồ ăn vặt mới, hỏi xem có cần mang sang không. Đám đầu bếp bên đó biết gần đây Nguyễn Điềm thích đồ ăn vặt bên trang viên nên lập tức thi nhau trổ tài. Biết cô chuộng vị cay Tứ Xuyên, họ đều làm theo phong cách ấy, ngoài ra còn chu đáo làm thêm vài món tráng miệng.

​Nguyễn Điềm cười tít mắt: "Thưởng! Thưởng hết!"

​Trời lạnh rồi, cũng nên phát thưởng để mọi người còn sắm thêm đồ mùa đông chứ.

​Sau đó, cô đăng một bài lên vòng bạn bè, trong lòng tự xuýt xoa: Mình đẹp thật. Ăn ngon, uống ngon, làm một con cá mặn giàu có, khí sắc đúng là khác hẳn.

​Chính cô còn ngắm đi ngắm lại ảnh mình mấy lần. Chẳng mấy chốc, lượt thả tim và bình luận khen ngợi nhảy lên nhiều đến mức cô bất ngờ. Nhưng nghĩ lại thì, mọi người đâu phải thực sự thích cô, họ chỉ đang nể mặt vị trí "Phu nhân Lục" mà thôi.

​【Phu nhân Lục đẹp quá!】

【Bộ đồ này mặc trên người cô đẹp hơn hẳn lúc tôi thấy trong cửa hàng.】

【Đúng là dáng chuẩn mặc gì cũng đẹp.】

​Tuy nhiên, giữa những lời khen ngợi lại lọt thỏm một bình luận rất chua ngoa của Tôn Nhược. Nguyễn Điềm đoán Nguyễn Vũ chắc cũng muốn bình luận xỉa xói, nhưng sau chuyện lần trước nên không dám tương tác với cô nữa.

​(Tôn Nhược): Rảnh thì nên về thăm cha con một chút.

​Nguyễn Điềm lười để ý, trực tiếp ấn nút chặn luôn. Ai rảnh mà diễn kịch với bà ta?

​Tôn Nhược và Nguyễn Điềm vốn có không ít bạn chung. Bà ta còn đang đắc ý chờ Nguyễn Điềm trả lời, kết quả... đột nhiên không xem được vòng bạn bè của cô nữa. Nhắn tin thử thì hệ thống báo hai người không còn là bạn bè.

​Nguyễn Điềm... vậy mà dám chặn bà ta!

​Tôn Nhược tức tối quay sang mách Nguyễn Đào: "Em chỉ bảo nó rảnh thì về thăm anh, sao nó lại chặn em?"

​Nguyễn Đào cầm điện thoại định gọi mắng vốn, nhưng nhớ lại mấy cuộc gọi bẽ mặt trước, ông lại lặng lẽ cất đi. Có gọi... chắc nó cũng chỉ bảo đang bận. Bận tiêu tiền. Từ lúc lấy Lục Yến, nó không chịu giúp nhà mẹ đẻ thì chớ, lại còn đối xử với ông như vậy.

​...

​Sáng hôm sau, Nguyễn Điềm còn chưa tỉnh ngủ đã bị gọi dậy. Mọi người trong nhà đều biết đồng hồ sinh học của cô nên bình thường chẳng ai dám làm phiền, nhưng lần này thì khác. Nguyễn Đào đã vác mặt đến tận trang viên, đang ngồi nói chuyện với ông nội Lục, lại còn liên tục buông lời nói xấu Nguyễn Điềm.

​Cô giúp việc trẻ chạy lên báo tin, vẻ mặt vừa lo lắng vừa sốt ruột. Nguyễn Điềm nghe xong, chẳng những không hoảng mà lập tức nói: "Thưởng cho em!"

​Cô gái vội xua tay: "Thưa phu nhân, em báo tin không phải hoàn toàn vì tiền thưởng đâu. Chỉ là... phu nhân đẹp quá. Mỗi lần nhìn thấy cô, em đều ngẩn ngơ..."

​"..."

​Thì ra... lại là một cô nàng u mê cái đẹp.