Lúc này, chắc chắn ông Chu đang tức tối và ghen tị lắm!
Thấy ông Chu hậm hực định quay về, ông nội Lục vội vàng gọi giật lại:
"Chạy cái gì mà chạy?"
"Lại đây, qua đây xem đống quà Tiểu Điềm mua cho tôi này."
"..."
...
Mấy hôm nay quả thực có chút mệt mỏi.
Nguyễn Điềm ngâm mình trong bồn tắm, sau khi massage thư giãn xong liền ở phòng nghỉ ngơi. Cô thầm nghĩ, chắc phải một thời gian khá lâu nữa cô mới lại mua sắm online.
Đứng trong phòng tắm nhìn đống mỹ phẩm, dưỡng da vẫn còn nguyên tem mác chưa bóc, Nguyễn Điềm bắt đầu cảm thấy nghi ngờ cuộc đời. Không biết đống đồ này cô có kịp dùng hết trước khi chúng hết hạn hay không nữa.
Lúc nhìn vào gương, cô chợt nhận ra làn da của mình dạo này ngày càng mịn màng, căng bóng. Không biết có phải nhờ cuộc sống ăn ngon ngủ kỹ, lại thêm việc chăm sóc da cẩn thận hay không. Rõ ràng vẫn là gương mặt ấy, nhưng trông cô bây giờ còn xinh đẹp hơn cả trước khi xuyên sách.
Quả nhiên, cùng một gương mặt nhưng điều kiện sống khác nhau thì nhan sắc cũng được nâng lên một tầm cao mới. Cô đưa tay sờ lên gò má mịn màng của mình, quyết định không thèm đau đầu vì đống mỹ phẩm kia nữa mà leo lên giường, thảnh thơi lướt xem vòng bạn bè.
Vòng bạn bè của nguyên chủ cũng rất thú vị, lượng bạn bè đông đảo mà nội dung thì vô cùng phong phú. Tóm lại, hội phu nhân hào môn thì thích khoe con khoe chồng, các tiểu thư danh giá thì thích khoe ảnh đi du lịch, khoe nhan sắc sang chảnh, cũng có người lại thích khoe thành tựu sự nghiệp. Việc nguyên chủ có thể kết bạn với những người này, chắc chắn đều là nhờ cái danh vợ Lục Yến.
Hôm nay, Nguyễn Vũ cũng vừa đăng một bài viết:
【Nguyễn Vũ: Sự nghiệp mới là mục tiêu theo đuổi của tôi.】
Kèm theo dòng trạng thái là vài tấm ảnh chụp lại mấy bức tranh trong buổi triển lãm hôm trước.
Nguyễn Điềm lướt qua liền nhận ra ngay. Ơ, đây chẳng phải là những bức tranh cô đã xem hôm đó sao? Lúc ấy vì bận chọn quà cho ông nội Lục nên cô đã quan sát cực kỳ nghiêm túc, cuối cùng mới quyết định chọn bức tranh mang phong cách đồng quê ấm áp.
Lý do thứ nhất là vì ông nội Lục rất thích cuộc sống điền viên nghỉ hưu hiện tại. Lý do thứ hai là vì chính cô bây giờ cũng yêu thích cuộc sống an nhàn ấy. Ai mà hiểu được cơ chứ? Từ một nhân viên văn phòng nghèo khổ bỗng chốc đạt được tự do tài chính. Ngày xưa đi làm chỉ mong nhanh đến tuổi nghỉ hưu, bây giờ thật sự được "hưu" rồi, điều cô muốn nhất chỉ là được nghỉ ngơi thật tốt, đến mức ánh mắt lúc nào cũng sáng ngời rực rỡ.
Nếu Nguyễn Vũ chỉ đăng một câu bâng quơ như vậy, Nguyễn Điềm sẽ không nghĩ cô ta đang ám chỉ mình, biết đâu người ta thực sự có lý tưởng riêng thì sao. Nhưng đằng này, cô ta lại cố tình đăng ảnh ở triển lãm tranh, thế thì rõ ràng là đang đá xéo cô rồi còn gì.
Nguyễn Điềm chẳng ngần ngại liền để lại hai bình luận ngay phía dưới:
—— Cô mua bức nào vậy?
—— Hay tác giả của bức tranh đó chính là cô thế?
...
Mấy ngày nay, Tôn Nhược bị Nguyễn Điềm chọc tức đến mức ăn không ngon ngủ không yên, người gầy rộc đi mấy cân. Thấy con gái cưng về nhà, tâm trạng bà ta mới khá lên được một chút. Bà ta bảo Nguyễn Vũ mau sang dỗ dành Nguyễn Đào.
Nguyễn Vũ dù trong lòng không muốn nhưng vẫn đóng đạt vai cô con gái ngoan ngoãn hiếu thảo, dỗ cho Nguyễn Đào cười toe toét không ngớt. Ông ta còn cảm thán:
"Vẫn là con ngoan ngoãn biết nghĩ."
"Chẳng giống chị con..."
Vừa nhắc đến Nguyễn Điềm, cả ba người trong phòng đều nghẹn một cục tức. Nguyễn Vũ lập tức kể tội chị gái về chuyện xảy ra ở triển lãm tranh, cô ta thêm mắm dặm muối kể rằng Nguyễn Điềm đã cậy tiền cậy thế để làm nhục cô ta ra sao, bắt nạt cô ta thế nào. Còn chuyện chính cô ta là người khơi mào mỉa mai Nguyễn Điềm trước thì tuyệt nhiên giấu nhẹm đi.
Tôn Nhược hít một hơi thật sâu:
"Con nói cái gì..."
"Nó lại đi triển lãm tranh, còn mua đứt luôn cả tranh sao?"
Nguyễn Vũ ấm ức gật đầu:
"Đúng vậy ạ, bức tranh đó đắt lắm."
"..."
Nguyễn Vũ vốn khá khôn ngoan, thấy Nguyễn Đào vẫn đang đứng bên cạnh, cô ta lập tức diễn tiếp vai cô em gái hiểu chuyện:
"Nhưng con cũng không trách chị ấy đâu. Chị ấy vốn đâu có hiểu biết gì về mấy thứ nghệ thuật này. Chắc là do anh rể đưa thẻ cho nên chị ấy mới tiện tay mua bừa thôi."
Nói xong, cô ta còn cố tình lộ ra vẻ mặt vô cùng tiếc nuối:
"Có điều bức tranh đó... con thật sự rất thích."
Ý tứ trong lời nói vô cùng rõ ràng, cô ta muốn hướng Nguyễn Đào nghĩ rằng Nguyễn Điềm mua bức tranh kia hoàn toàn là vì cố tình cướp đoạt thứ mà em gái mình yêu thích.
Nguyễn Đào tức giận đập mạnh tay xuống bàn:
"Cái đồ nghịch t.ử bất hiếu này! Đúng là quá ngông cuồng rồi!"
Nguyễn Vũ vốn dĩ luôn khinh thường Nguyễn Điềm. Nghĩ đến bài đăng đầy khí chất thanh cao trên vòng bạn bè của mình, lại nghĩ đến những lời khen ngợi sắp tới của các đàn anh, cô ta vui vẻ móc điện thoại ra xem có bình luận mới nào không.
Thế nhưng vừa mới mở ứng dụng lên, cô ta liền đập ngay vào mắt hai dòng bình luận của Nguyễn Điềm.
Nguyễn Vũ lúc này không thể nào diễn nổi biểu cảm thanh cao được nữa, cô ta tức đến mức bật khóc nức nở tại chỗ.
...
Nhìn thấy quầng thâm rõ mồn một dưới mắt ông nội Lục, Nguyễn Điềm mới tá hỏa biết được hóa ra mấy đêm nay ông cụ toàn thức khuya để cày tiểu thuyết.
Thế này thì không được rồi! Cô lập tức ban lệnh nghiêm cấm ông cụ đọc truyện, ít nhất là trong thời gian này phải nghỉ ngơi, điều độ lại sức khỏe đã. Sau này muốn đọc cũng được, nhưng bắt buộc phải biết sắp xếp thời gian khoa học.
Nguyễn Điềm dùng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói với ông cụ:
"Ông nội, ông nghĩ mà xem. Bây giờ đang là mùa thu hoạch rồi, nào là vườn rau, nào là vườn cây ăn quả ngoài kia..."
Ông nội Lục liên tục gật đầu phụ họa:
"Đúng đúng đúng, còn có vườn rau với vườn cây nữa chứ."
Nguyễn Điềm tiếp tục ra quy định:
"Hôm nay đúng chín giờ tối là ông phải lên giường đi ngủ cho cháu."
"..."
Lục Yến dù công việc có bận rộn đến mấy thì vẫn duy trì thói quen thường xuyên gọi điện hỏi thăm ông nội. Chỉ riêng việc anh sẵn sàng đồng ý kết hôn với Nguyễn Điềm theo ý nguyện của ông đã đủ chứng minh tình cảm giữa hai ông cháu sâu đậm đến nhường nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhớ đến lần trước bị ông cụ gọi điện mắng mỏ suốt hơn một tiếng đồng hồ, Lục Yến không khỏi cảm thấy đau đầu. Trước kia ông nội chưa từng gắt gỏng với anh như vậy bao giờ.
Vừa tan làm, anh liền chủ động gọi điện cho ông cụ. Điện thoại đổ chuông một hồi lâu mới có người nhấc máy, thế nhưng anh còn chưa kịp mở lời thì đầu dây bên kia đã truyền đến tràng mắng xối xả.
Ông nội Lục quát lớn:
"Cháu có biết cái gì không hả?"
"Tiểu Điềm bắt ông đúng chín giờ phải đi ngủ rồi. Bây giờ đã là chín giờ mười phút, cháu gọi tới làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của ông rồi có biết không?"
"Ngày mai Tiểu Điềm còn đòi kiểm tra điện thoại của ông xem ông có lén lút thức khuya nữa không đấy."
"Cháu... lát nữa nhớ gọi điện cho Tiểu Điềm, bảo với con bé là tại cháu gọi điện nên ông mới ngủ muộn đấy nhá!"
Thật là tuyệt vời, tự dưng lại có một cái cớ hợp lý để chơi điện thoại thêm một lúc nữa! Ông nội Lục ở đầu dây bên này thầm vui sướng trong lòng. Mấy cái ứng dụng video ngắn này công nhận là hay thật, chỉ tiếc là mỗi lần chỉ được xem một lát, Tiểu Điềm quản nghiêm lắm, không cho xem nhiều mà còn cài đặt giới hạn thời gian sử dụng luôn.
Lục Yến ở đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, sau đó mới khó hiểu hỏi lại:
"Ông nói... là Nguyễn Điềm yêu cầu ông như vậy sao?"
Anh thực sự không tài nào tin nổi, người ông nội vốn vô cùng nghiêm khắc của mình lại chịu để cho Nguyễn Điềm quản thúc dễ dàng như thế.
Ông nội Lục nghe anh gọi thẳng tên vợ liền lập tức chấn chỉnh:
"Nguyễn Điềm cái gì mà Nguyễn Điềm? Đó là vợ của cháu đấy!"
"Từ bây giờ trở đi, một là gọi là Tiểu Điềm, hai là gọi là vợ, rõ chưa?"
Theo như những gì ông cụ hiểu về tính cách của cháu trai mình, Lục Yến chắc chắn sẽ chọn cách gọi "Tiểu Điềm" chứ tuyệt đối không bao giờ thốt ra nổi tiếng "vợ". Nhưng dù sao đi nữa, gọi như thế nghe cũng thân mật hơn là gọi cả họ lẫn tên rất nhiều.
Ông nội Lục phất tay áo:
"Được rồi, không thèm nói chuyện với cháu nữa, ông đi ngủ đây. Ông nghỉ hưu rồi, hồi còn trẻ ông chỉ mong nhanh đến ngày được nghỉ hưu thôi, đi làm mệt mỏi lắm cháu có biết không?"
Nói xong ông liền cúp máy, ông còn phải tranh thủ lướt điện thoại thêm một tí nữa. Lúc này, ông nội Lục thực sự không tài nào hiểu nổi, tại sao cái thằng cháu trai này của mình lại cuồng công việc đến vậy chứ? Không biết mệt là gì sao? Chẳng lẽ nó không muốn nghỉ hưu à?
Lục Yến: "..."
Ông nội Lục mở ứng dụng video ngắn ra xem một lát, sau đó lại tiện tay nhắn một cái tin cho ông Chu.
【Ông nội Lục: Cháu dâu tôi đúng là chu đáo tốt tính quá đi mất.】
【Ông Chu: ???】
【Ông nội Lục: Thôi tôi đi ngủ đây, cháu dâu không cho tôi thức khuya đâu. Ông cứ ở đấy mà thức tiếp đi nhé.】
【Ông Chu: ???】
Lúc nhận được tin nhắn, ông Chu thực ra vẫn chưa ngủ, ông đang mải mê mua sắm online trên mạng với hy vọng mình cũng sẽ có thật nhiều kiện hàng chuyển phát để bóc cho thỏa thích giống như lão Lục. Thế nhưng vừa đọc xong tin nhắn, mọi hứng khởi trong ông bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.
Thôi vậy, ông cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà thức khuya nữa. Thế nhưng ngặt nỗi ông lại nằm trằn trọc ngủ không nổi, hoàn toàn không tài nào chợp mắt nổi! Tại sao lão Lục lại có thể may mắn có được đứa cháu dâu tuyệt vời như Nguyễn Điềm cơ chứ?
Càng nghĩ càng thấy nghẹn ứ cục tức trong lòng, ông Chu liền cầm điện thoại gọi ngay cho đứa cháu trai của mình. Đầu dây bên kia vừa mới bắt máy, còn chưa kịp lên tiếng đã bị ông cụ mắng cho một trận lôi đình.
Thư Sách
Ông Chu quát lớn vào máy:
"Cái đồ vô dụng này! Sự nghiệp làm ăn không bằng một góc của Lục Yến thì đã đành, đến cả chuyện cưới vợ mà cũng không bằng người ta nữa!"
"Bây giờ ông đang bị lão Lục cười thối mũi vào mặt đây này! Cháu có biết Nguyễn Điềm là ai không? Là vợ của Lục Yến đấy!"
Người đàn ông ở đầu dây bên kia nghe vậy thì ngơ ngác, sững sờ đáp:
"Ông nội... hai người họ kết hôn rồi mà. Ông không thể bắt cháu đi làm kẻ thứ ba xen vào gia đình người ta chứ?"
"..."
Ông Chu bỗng chốc rơi vào trầm mặc.
Kẻ thứ ba...
Cháu trai của mình... liệu có làm nổi cái việc này không nhỉ? Nếu như đứa cháu dâu cưới được là Nguyễn Điềm... Ông Chu bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về tính khả thi của chuyện này.
Không được, không được rồi! Ban đầu ông cụ chỉ muốn cháu trai mình tìm kiếm và cưới một cô gái có tính cách tốt giống như Nguyễn Điềm thôi mà, sao đầu óc lại nghĩ đến cái chuyện thất đức tổn thọ như vậy cơ chứ? Lục Yến mà biết được chắc chắn sẽ đến đ.á.n.h gãy chân cháu trai ông mất.
Nhưng mà... nếu cháu dâu thực sự là Nguyễn Điềm thì tốt biết mấy... Vừa nghĩ đến đây, ông Chu lại tự thấy bản thân mình thật quá quắt, thế là ông lại tiếp tục quay sang mắng nhiếc đứa cháu trai thêm một trận ra trò nữa cho bõ tức.
...
Lục Yến cầm điện thoại trên tay, định bụng sẽ gọi cho Nguyễn Điềm theo lời ông nội dặn. Thế nhưng anh cứ cầm máy như vậy một lúc lâu, trong lòng vẫn đang đắn đo không biết nên gọi cô là Tiểu Điềm hay là vợ.
Gọi là "vợ" thì chắc chắn là điều không thể nào rồi, vậy thì chỉ còn lại lựa chọn gọi là "Tiểu Điềm". Ông nội đã nghiêm túc yêu cầu như vậy, nếu lần sau anh còn để ông nghe thấy mình gọi thẳng cả họ tên "Nguyễn Điềm" ra, kiểu gì cũng sẽ bị ăn mắng tiếp. Đã vậy thì cứ gọi là Tiểu Điềm luôn cho xong chuyện.
Huống hồ, trong lòng anh cũng đã có quyết định từ trước. Nếu như Nguyễn Điềm thực sự trở thành một người vợ đúng nghĩa như những gì anh mong muốn, anh cũng sẽ bằng lòng cùng cô làm một cặp vợ chồng thực sự.
Nguyễn Điềm ở bên này vừa nhìn thấy màn hình hiển thị cuộc gọi đến của Lục Yến liền lập tức chấn chỉnh lại tinh thần. Cho dù chỉ là nói chuyện qua điện thoại, trên môi cô vẫn vô thức nở một nụ cười rạng rỡ, chất giọng cũng tự động mềm mại, nũng nịu hẳn đi:
"Chồng ơi!"
Bây giờ Nguyễn Điềm cũng chẳng còn bận tâm đến việc mình nói giọng điệu ngọt sớt chảy nước nữa. Đối mặt với một ông chồng công cụ hoàn hảo và tốt tính như thế này, cô chỉ muốn thái độ của mình phải tốt hơn một chút, và lại tốt hơn một chút nữa mà thôi.
Trong lòng cô thầm thắc mắc, không biết sao hôm nay Lục Yến lại chủ động gọi điện muộn thế này? Có phải là do ông nội bảo anh gọi không? Nhưng không đúng, giờ này ông nội đã đi ngủ rồi mà. Hay là... anh lại muốn cô tiếp tục thực hiện nhiệm vụ xóa sạch giỏ hàng mua sắm? Tuy rằng có chút mệt mỏi, nhưng nếu là nhiệm vụ tiêu tiền thì cô cũng không phải là không thể cố gắng chịu đựng được.
Lục Yến trầm giọng nói:
"Ông nội đang chuẩn bị đi ngủ thì bị cuộc gọi của anh làm thức giấc. Ông ấy bảo anh phải gọi điện cho em."
Nguyễn Điềm nghe vậy liền ngoan ngoãn đáp lời:
"Vâng ạ chồng ơi, em biết rồi."
Sau câu nói đó, cả hai đầu dây bỗng chốc rơi vào bầu không khí im lặng. Nguyễn Điềm cứ ngỡ sau khi mình trả lời xong thì ông chồng cuồng công việc sẽ dứt khoát cúp máy như mọi khi, thế nhưng Lục Yến vẫn tiếp tục giữ cuộc gọi. Cô cũng chỉ biết ngoan ngoãn im lặng chờ đợi xem anh định nói thêm điều gì.
Ở đầu dây bên kia, Lục Yến khẽ mấp máy môi, thế nhưng hai chữ "Tiểu Điềm" kia đối với anh quả thực vô cùng gượng gạo và khó có thể thốt ra thành lời. Anh đưa mắt nhìn xuống bàn làm việc, lại nghĩ đến đống tài liệu, công việc chất đống đang chờ mình xử lý, anh tự nhủ không thể để một chuyện nhỏ nhặt này làm ảnh hưởng đến tiến độ làm việc của mình được.
Cuối cùng, bằng chất giọng trầm thấp, lạnh nhạt đặc trưng của mình, anh cất tiếng gọi:
"Tiểu Điềm."
Nguyễn Điềm: "???"
Thấy ông Chu hậm hực định quay về, ông nội Lục vội vàng gọi giật lại:
"Chạy cái gì mà chạy?"
"Lại đây, qua đây xem đống quà Tiểu Điềm mua cho tôi này."
"..."
...
Mấy hôm nay quả thực có chút mệt mỏi.
Nguyễn Điềm ngâm mình trong bồn tắm, sau khi massage thư giãn xong liền ở phòng nghỉ ngơi. Cô thầm nghĩ, chắc phải một thời gian khá lâu nữa cô mới lại mua sắm online.
Đứng trong phòng tắm nhìn đống mỹ phẩm, dưỡng da vẫn còn nguyên tem mác chưa bóc, Nguyễn Điềm bắt đầu cảm thấy nghi ngờ cuộc đời. Không biết đống đồ này cô có kịp dùng hết trước khi chúng hết hạn hay không nữa.
Lúc nhìn vào gương, cô chợt nhận ra làn da của mình dạo này ngày càng mịn màng, căng bóng. Không biết có phải nhờ cuộc sống ăn ngon ngủ kỹ, lại thêm việc chăm sóc da cẩn thận hay không. Rõ ràng vẫn là gương mặt ấy, nhưng trông cô bây giờ còn xinh đẹp hơn cả trước khi xuyên sách.
Quả nhiên, cùng một gương mặt nhưng điều kiện sống khác nhau thì nhan sắc cũng được nâng lên một tầm cao mới. Cô đưa tay sờ lên gò má mịn màng của mình, quyết định không thèm đau đầu vì đống mỹ phẩm kia nữa mà leo lên giường, thảnh thơi lướt xem vòng bạn bè.
Vòng bạn bè của nguyên chủ cũng rất thú vị, lượng bạn bè đông đảo mà nội dung thì vô cùng phong phú. Tóm lại, hội phu nhân hào môn thì thích khoe con khoe chồng, các tiểu thư danh giá thì thích khoe ảnh đi du lịch, khoe nhan sắc sang chảnh, cũng có người lại thích khoe thành tựu sự nghiệp. Việc nguyên chủ có thể kết bạn với những người này, chắc chắn đều là nhờ cái danh vợ Lục Yến.
Hôm nay, Nguyễn Vũ cũng vừa đăng một bài viết:
【Nguyễn Vũ: Sự nghiệp mới là mục tiêu theo đuổi của tôi.】
Kèm theo dòng trạng thái là vài tấm ảnh chụp lại mấy bức tranh trong buổi triển lãm hôm trước.
Nguyễn Điềm lướt qua liền nhận ra ngay. Ơ, đây chẳng phải là những bức tranh cô đã xem hôm đó sao? Lúc ấy vì bận chọn quà cho ông nội Lục nên cô đã quan sát cực kỳ nghiêm túc, cuối cùng mới quyết định chọn bức tranh mang phong cách đồng quê ấm áp.
Lý do thứ nhất là vì ông nội Lục rất thích cuộc sống điền viên nghỉ hưu hiện tại. Lý do thứ hai là vì chính cô bây giờ cũng yêu thích cuộc sống an nhàn ấy. Ai mà hiểu được cơ chứ? Từ một nhân viên văn phòng nghèo khổ bỗng chốc đạt được tự do tài chính. Ngày xưa đi làm chỉ mong nhanh đến tuổi nghỉ hưu, bây giờ thật sự được "hưu" rồi, điều cô muốn nhất chỉ là được nghỉ ngơi thật tốt, đến mức ánh mắt lúc nào cũng sáng ngời rực rỡ.
Nếu Nguyễn Vũ chỉ đăng một câu bâng quơ như vậy, Nguyễn Điềm sẽ không nghĩ cô ta đang ám chỉ mình, biết đâu người ta thực sự có lý tưởng riêng thì sao. Nhưng đằng này, cô ta lại cố tình đăng ảnh ở triển lãm tranh, thế thì rõ ràng là đang đá xéo cô rồi còn gì.
Nguyễn Điềm chẳng ngần ngại liền để lại hai bình luận ngay phía dưới:
—— Cô mua bức nào vậy?
—— Hay tác giả của bức tranh đó chính là cô thế?
...
Mấy ngày nay, Tôn Nhược bị Nguyễn Điềm chọc tức đến mức ăn không ngon ngủ không yên, người gầy rộc đi mấy cân. Thấy con gái cưng về nhà, tâm trạng bà ta mới khá lên được một chút. Bà ta bảo Nguyễn Vũ mau sang dỗ dành Nguyễn Đào.
Nguyễn Vũ dù trong lòng không muốn nhưng vẫn đóng đạt vai cô con gái ngoan ngoãn hiếu thảo, dỗ cho Nguyễn Đào cười toe toét không ngớt. Ông ta còn cảm thán:
"Vẫn là con ngoan ngoãn biết nghĩ."
"Chẳng giống chị con..."
Vừa nhắc đến Nguyễn Điềm, cả ba người trong phòng đều nghẹn một cục tức. Nguyễn Vũ lập tức kể tội chị gái về chuyện xảy ra ở triển lãm tranh, cô ta thêm mắm dặm muối kể rằng Nguyễn Điềm đã cậy tiền cậy thế để làm nhục cô ta ra sao, bắt nạt cô ta thế nào. Còn chuyện chính cô ta là người khơi mào mỉa mai Nguyễn Điềm trước thì tuyệt nhiên giấu nhẹm đi.
Tôn Nhược hít một hơi thật sâu:
"Con nói cái gì..."
"Nó lại đi triển lãm tranh, còn mua đứt luôn cả tranh sao?"
Nguyễn Vũ ấm ức gật đầu:
"Đúng vậy ạ, bức tranh đó đắt lắm."
"..."
Nguyễn Vũ vốn khá khôn ngoan, thấy Nguyễn Đào vẫn đang đứng bên cạnh, cô ta lập tức diễn tiếp vai cô em gái hiểu chuyện:
"Nhưng con cũng không trách chị ấy đâu. Chị ấy vốn đâu có hiểu biết gì về mấy thứ nghệ thuật này. Chắc là do anh rể đưa thẻ cho nên chị ấy mới tiện tay mua bừa thôi."
Nói xong, cô ta còn cố tình lộ ra vẻ mặt vô cùng tiếc nuối:
"Có điều bức tranh đó... con thật sự rất thích."
Ý tứ trong lời nói vô cùng rõ ràng, cô ta muốn hướng Nguyễn Đào nghĩ rằng Nguyễn Điềm mua bức tranh kia hoàn toàn là vì cố tình cướp đoạt thứ mà em gái mình yêu thích.
Nguyễn Đào tức giận đập mạnh tay xuống bàn:
"Cái đồ nghịch t.ử bất hiếu này! Đúng là quá ngông cuồng rồi!"
Nguyễn Vũ vốn dĩ luôn khinh thường Nguyễn Điềm. Nghĩ đến bài đăng đầy khí chất thanh cao trên vòng bạn bè của mình, lại nghĩ đến những lời khen ngợi sắp tới của các đàn anh, cô ta vui vẻ móc điện thoại ra xem có bình luận mới nào không.
Thế nhưng vừa mới mở ứng dụng lên, cô ta liền đập ngay vào mắt hai dòng bình luận của Nguyễn Điềm.
Nguyễn Vũ lúc này không thể nào diễn nổi biểu cảm thanh cao được nữa, cô ta tức đến mức bật khóc nức nở tại chỗ.
...
Nhìn thấy quầng thâm rõ mồn một dưới mắt ông nội Lục, Nguyễn Điềm mới tá hỏa biết được hóa ra mấy đêm nay ông cụ toàn thức khuya để cày tiểu thuyết.
Thế này thì không được rồi! Cô lập tức ban lệnh nghiêm cấm ông cụ đọc truyện, ít nhất là trong thời gian này phải nghỉ ngơi, điều độ lại sức khỏe đã. Sau này muốn đọc cũng được, nhưng bắt buộc phải biết sắp xếp thời gian khoa học.
Nguyễn Điềm dùng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói với ông cụ:
"Ông nội, ông nghĩ mà xem. Bây giờ đang là mùa thu hoạch rồi, nào là vườn rau, nào là vườn cây ăn quả ngoài kia..."
Ông nội Lục liên tục gật đầu phụ họa:
"Đúng đúng đúng, còn có vườn rau với vườn cây nữa chứ."
Nguyễn Điềm tiếp tục ra quy định:
"Hôm nay đúng chín giờ tối là ông phải lên giường đi ngủ cho cháu."
"..."
Lục Yến dù công việc có bận rộn đến mấy thì vẫn duy trì thói quen thường xuyên gọi điện hỏi thăm ông nội. Chỉ riêng việc anh sẵn sàng đồng ý kết hôn với Nguyễn Điềm theo ý nguyện của ông đã đủ chứng minh tình cảm giữa hai ông cháu sâu đậm đến nhường nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhớ đến lần trước bị ông cụ gọi điện mắng mỏ suốt hơn một tiếng đồng hồ, Lục Yến không khỏi cảm thấy đau đầu. Trước kia ông nội chưa từng gắt gỏng với anh như vậy bao giờ.
Vừa tan làm, anh liền chủ động gọi điện cho ông cụ. Điện thoại đổ chuông một hồi lâu mới có người nhấc máy, thế nhưng anh còn chưa kịp mở lời thì đầu dây bên kia đã truyền đến tràng mắng xối xả.
Ông nội Lục quát lớn:
"Cháu có biết cái gì không hả?"
"Tiểu Điềm bắt ông đúng chín giờ phải đi ngủ rồi. Bây giờ đã là chín giờ mười phút, cháu gọi tới làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của ông rồi có biết không?"
"Ngày mai Tiểu Điềm còn đòi kiểm tra điện thoại của ông xem ông có lén lút thức khuya nữa không đấy."
"Cháu... lát nữa nhớ gọi điện cho Tiểu Điềm, bảo với con bé là tại cháu gọi điện nên ông mới ngủ muộn đấy nhá!"
Thật là tuyệt vời, tự dưng lại có một cái cớ hợp lý để chơi điện thoại thêm một lúc nữa! Ông nội Lục ở đầu dây bên này thầm vui sướng trong lòng. Mấy cái ứng dụng video ngắn này công nhận là hay thật, chỉ tiếc là mỗi lần chỉ được xem một lát, Tiểu Điềm quản nghiêm lắm, không cho xem nhiều mà còn cài đặt giới hạn thời gian sử dụng luôn.
Lục Yến ở đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, sau đó mới khó hiểu hỏi lại:
"Ông nói... là Nguyễn Điềm yêu cầu ông như vậy sao?"
Anh thực sự không tài nào tin nổi, người ông nội vốn vô cùng nghiêm khắc của mình lại chịu để cho Nguyễn Điềm quản thúc dễ dàng như thế.
Ông nội Lục nghe anh gọi thẳng tên vợ liền lập tức chấn chỉnh:
"Nguyễn Điềm cái gì mà Nguyễn Điềm? Đó là vợ của cháu đấy!"
"Từ bây giờ trở đi, một là gọi là Tiểu Điềm, hai là gọi là vợ, rõ chưa?"
Theo như những gì ông cụ hiểu về tính cách của cháu trai mình, Lục Yến chắc chắn sẽ chọn cách gọi "Tiểu Điềm" chứ tuyệt đối không bao giờ thốt ra nổi tiếng "vợ". Nhưng dù sao đi nữa, gọi như thế nghe cũng thân mật hơn là gọi cả họ lẫn tên rất nhiều.
Ông nội Lục phất tay áo:
"Được rồi, không thèm nói chuyện với cháu nữa, ông đi ngủ đây. Ông nghỉ hưu rồi, hồi còn trẻ ông chỉ mong nhanh đến ngày được nghỉ hưu thôi, đi làm mệt mỏi lắm cháu có biết không?"
Nói xong ông liền cúp máy, ông còn phải tranh thủ lướt điện thoại thêm một tí nữa. Lúc này, ông nội Lục thực sự không tài nào hiểu nổi, tại sao cái thằng cháu trai này của mình lại cuồng công việc đến vậy chứ? Không biết mệt là gì sao? Chẳng lẽ nó không muốn nghỉ hưu à?
Lục Yến: "..."
Ông nội Lục mở ứng dụng video ngắn ra xem một lát, sau đó lại tiện tay nhắn một cái tin cho ông Chu.
【Ông nội Lục: Cháu dâu tôi đúng là chu đáo tốt tính quá đi mất.】
【Ông Chu: ???】
【Ông nội Lục: Thôi tôi đi ngủ đây, cháu dâu không cho tôi thức khuya đâu. Ông cứ ở đấy mà thức tiếp đi nhé.】
【Ông Chu: ???】
Lúc nhận được tin nhắn, ông Chu thực ra vẫn chưa ngủ, ông đang mải mê mua sắm online trên mạng với hy vọng mình cũng sẽ có thật nhiều kiện hàng chuyển phát để bóc cho thỏa thích giống như lão Lục. Thế nhưng vừa đọc xong tin nhắn, mọi hứng khởi trong ông bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.
Thôi vậy, ông cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà thức khuya nữa. Thế nhưng ngặt nỗi ông lại nằm trằn trọc ngủ không nổi, hoàn toàn không tài nào chợp mắt nổi! Tại sao lão Lục lại có thể may mắn có được đứa cháu dâu tuyệt vời như Nguyễn Điềm cơ chứ?
Càng nghĩ càng thấy nghẹn ứ cục tức trong lòng, ông Chu liền cầm điện thoại gọi ngay cho đứa cháu trai của mình. Đầu dây bên kia vừa mới bắt máy, còn chưa kịp lên tiếng đã bị ông cụ mắng cho một trận lôi đình.
Thư Sách
Ông Chu quát lớn vào máy:
"Cái đồ vô dụng này! Sự nghiệp làm ăn không bằng một góc của Lục Yến thì đã đành, đến cả chuyện cưới vợ mà cũng không bằng người ta nữa!"
"Bây giờ ông đang bị lão Lục cười thối mũi vào mặt đây này! Cháu có biết Nguyễn Điềm là ai không? Là vợ của Lục Yến đấy!"
Người đàn ông ở đầu dây bên kia nghe vậy thì ngơ ngác, sững sờ đáp:
"Ông nội... hai người họ kết hôn rồi mà. Ông không thể bắt cháu đi làm kẻ thứ ba xen vào gia đình người ta chứ?"
"..."
Ông Chu bỗng chốc rơi vào trầm mặc.
Kẻ thứ ba...
Cháu trai của mình... liệu có làm nổi cái việc này không nhỉ? Nếu như đứa cháu dâu cưới được là Nguyễn Điềm... Ông Chu bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về tính khả thi của chuyện này.
Không được, không được rồi! Ban đầu ông cụ chỉ muốn cháu trai mình tìm kiếm và cưới một cô gái có tính cách tốt giống như Nguyễn Điềm thôi mà, sao đầu óc lại nghĩ đến cái chuyện thất đức tổn thọ như vậy cơ chứ? Lục Yến mà biết được chắc chắn sẽ đến đ.á.n.h gãy chân cháu trai ông mất.
Nhưng mà... nếu cháu dâu thực sự là Nguyễn Điềm thì tốt biết mấy... Vừa nghĩ đến đây, ông Chu lại tự thấy bản thân mình thật quá quắt, thế là ông lại tiếp tục quay sang mắng nhiếc đứa cháu trai thêm một trận ra trò nữa cho bõ tức.
...
Lục Yến cầm điện thoại trên tay, định bụng sẽ gọi cho Nguyễn Điềm theo lời ông nội dặn. Thế nhưng anh cứ cầm máy như vậy một lúc lâu, trong lòng vẫn đang đắn đo không biết nên gọi cô là Tiểu Điềm hay là vợ.
Gọi là "vợ" thì chắc chắn là điều không thể nào rồi, vậy thì chỉ còn lại lựa chọn gọi là "Tiểu Điềm". Ông nội đã nghiêm túc yêu cầu như vậy, nếu lần sau anh còn để ông nghe thấy mình gọi thẳng cả họ tên "Nguyễn Điềm" ra, kiểu gì cũng sẽ bị ăn mắng tiếp. Đã vậy thì cứ gọi là Tiểu Điềm luôn cho xong chuyện.
Huống hồ, trong lòng anh cũng đã có quyết định từ trước. Nếu như Nguyễn Điềm thực sự trở thành một người vợ đúng nghĩa như những gì anh mong muốn, anh cũng sẽ bằng lòng cùng cô làm một cặp vợ chồng thực sự.
Nguyễn Điềm ở bên này vừa nhìn thấy màn hình hiển thị cuộc gọi đến của Lục Yến liền lập tức chấn chỉnh lại tinh thần. Cho dù chỉ là nói chuyện qua điện thoại, trên môi cô vẫn vô thức nở một nụ cười rạng rỡ, chất giọng cũng tự động mềm mại, nũng nịu hẳn đi:
"Chồng ơi!"
Bây giờ Nguyễn Điềm cũng chẳng còn bận tâm đến việc mình nói giọng điệu ngọt sớt chảy nước nữa. Đối mặt với một ông chồng công cụ hoàn hảo và tốt tính như thế này, cô chỉ muốn thái độ của mình phải tốt hơn một chút, và lại tốt hơn một chút nữa mà thôi.
Trong lòng cô thầm thắc mắc, không biết sao hôm nay Lục Yến lại chủ động gọi điện muộn thế này? Có phải là do ông nội bảo anh gọi không? Nhưng không đúng, giờ này ông nội đã đi ngủ rồi mà. Hay là... anh lại muốn cô tiếp tục thực hiện nhiệm vụ xóa sạch giỏ hàng mua sắm? Tuy rằng có chút mệt mỏi, nhưng nếu là nhiệm vụ tiêu tiền thì cô cũng không phải là không thể cố gắng chịu đựng được.
Lục Yến trầm giọng nói:
"Ông nội đang chuẩn bị đi ngủ thì bị cuộc gọi của anh làm thức giấc. Ông ấy bảo anh phải gọi điện cho em."
Nguyễn Điềm nghe vậy liền ngoan ngoãn đáp lời:
"Vâng ạ chồng ơi, em biết rồi."
Sau câu nói đó, cả hai đầu dây bỗng chốc rơi vào bầu không khí im lặng. Nguyễn Điềm cứ ngỡ sau khi mình trả lời xong thì ông chồng cuồng công việc sẽ dứt khoát cúp máy như mọi khi, thế nhưng Lục Yến vẫn tiếp tục giữ cuộc gọi. Cô cũng chỉ biết ngoan ngoãn im lặng chờ đợi xem anh định nói thêm điều gì.
Ở đầu dây bên kia, Lục Yến khẽ mấp máy môi, thế nhưng hai chữ "Tiểu Điềm" kia đối với anh quả thực vô cùng gượng gạo và khó có thể thốt ra thành lời. Anh đưa mắt nhìn xuống bàn làm việc, lại nghĩ đến đống tài liệu, công việc chất đống đang chờ mình xử lý, anh tự nhủ không thể để một chuyện nhỏ nhặt này làm ảnh hưởng đến tiến độ làm việc của mình được.
Cuối cùng, bằng chất giọng trầm thấp, lạnh nhạt đặc trưng của mình, anh cất tiếng gọi:
"Tiểu Điềm."
Nguyễn Điềm: "???"