Nhà Ta Có Một Nam Chủ

Chương 18: Hòa Đàm Dưới Ánh Trăng

Trăng lên cao, sáng vằng vặc như vẩy bạc khắp mái nhà đất. Gió đêm luồn qua hàng rào tre, thổi mát lạnh mà cũng dễ chịu lạ thường. Trong gian nhà nhỏ, mọi người đã yên giấc, chỉ còn Lục Trạch ngồi bên bậc cửa, tay mân mê chén trà nguội. Đêm nay, cậu không sao ngủ được, trong lòng như có cả đàn ong vo ve.

Tần Vũ lặng lẽ bước ra hiên, dáng người cao lớn nhưng bước chân lại nhẹ nhàng như sợ đánh thức ai. Anh tựa vai vào cột gỗ, mái tóc đen buộc gọn, mặt nghiêm nghị mà ánh mắt lại dịu dàng lạ. Ánh trăng vắt ngang qua sống mũi thẳng, soi rõ cả những vết rám nắng trên gò má.

“Chưa ngủ à?” Tần Vũ hỏi, giọng ấm như than hồng.

Lục Trạch nhếch mép cười: “Ngủ thế nào được, đầu óc cứ quay như cối xay lúa. Sắp tới không biết còn bao nhiêu trò nữa chờ mình đâu.”

Tần Vũ ngồi xuống bên cạnh, lặng lẽ đẩy chén trà lại gần. Họ cùng ngồi im, nghe tiếng côn trùng rả rích và tiếng thở đều đều vọng ra từ trong nhà, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng.

Một hồi lâu, Tần Vũ lên tiếng: “Em có sợ không?”

Lục Trạch bật cười, tiếng cười khô khốc nhưng lại có chút buông lỏng: “Sợ cũng chẳng thay đổi được gì. Nhưng mà… nếu mai bắt mặc váy thêu hoa trước mặt cả làng, chắc tôi trốn lên núi ở với khỉ thật.”

Tần Vũ hiếm khi cười, vậy mà lần này lại bật ra một tiếng cười thật sự. Âm thanh ấy vang lên trong đêm, nghe vừa lạ vừa thân thuộc. Lục Trạch nhìn anh, bắt gặp trong mắt anh không còn vẻ lạnh lùng thường ngày mà chỉ còn lại dịu dàng, như thể mọi phòng bị đều tan biến.

Tần Vũ khẽ gọi: “Lục Trạch.”

Lần đầu tiên anh gọi tên cậu mà không thêm chữ “nhà” như cách mọi người trong làng vẫn gọi, nghe vừa thân mật vừa nghiêm túc.

“Có chuyện gì, cứ nói với tôi. Đừng giữ trong lòng.”

Lục Trạch lặng im. Đêm trăng sáng thế này, mọi bí mật như bị kéo ra khỏi ngực. Cậu quay đầu sang, ánh mắt sáng lên trong bóng tối.

“Anh biết không, tôi… thật ra không phải người ở đây.”

Tần Vũ không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ lặng lẽ lắng nghe.

“Tôi từng sống ở nơi khác, xa lắm. Ở đó, mọi thứ ngược lại: con trai phải mạnh mẽ, con gái thì được chiều chuộng nhưng cũng cực chẳng kém. Tôi cứ nghĩ chỉ cần cố gắng thì sẽ được sống yên ổn, ai ngờ càng cố lại càng bị cuốn vào rắc rối.”

Cậu mỉm cười, trong mắt là cả trời mỏi mệt: “Tôi không giỏi giao tiếp, cũng không thích tranh đấu. Chỉ muốn một mái nhà, sáng có người bên cạnh, tối về ăn chung mâm, không phải lo ai làm tổn thương mình. Nhưng hóa ra, ở đâu cũng chẳng dễ dàng.”

Tần Vũ bóp nhẹ bàn tay mình, các khớp nổi lên dưới ánh trăng. Một lúc sau, anh hỏi khẽ: “Ở đây… em có thấy bớt lẻ loi hơn không?”

Lục Trạch không trả lời ngay. Cậu nhìn những vết chai trên tay mình, rồi khẽ gật đầu: “Có. Ở đây, tôi gặp anh, gặp Tiểu Nguyệt, gặp cả bà Cả Tống suốt ngày lắm chuyện. Mọi người ồn ào, nhiều khi phiền thật, nhưng lại rất thật lòng.”

Không khí dịu lại như nước suối mát. Tần Vũ nhìn cậu, ánh mắt ánh lên một tia sáng hy vọng.

“Em không cần phải là ai khác. Chỉ cần là em thôi.”

Lục Trạch bật cười, ném cho anh một cái liếc đầy tinh quái: “Câu này nghe sến lắm. Nếu Tiểu Nguyệt nghe thấy, mai lại ghép đôi chúng ta lên tận cổng làng cho xem.”

Tần Vũ đỏ mặt quay đi, nhưng khóe môi lại cong lên. Anh ngập ngừng một lúc, rồi bất ngờ đưa tay nắm lấy tay Lục Trạch. Động tác có phần vụng về, nhưng bàn tay lại ấm áp và chắc chắn.

“Có tôi ở đây, dù phía trước có là gì, tôi cũng sẽ đứng cạnh em.”

Lục Trạch cảm nhận rõ trái tim mình đập loạn. Cậu chưa từng nghĩ sẽ có người nắm tay mình dưới ánh trăng, nói những lời giản dị mà kiên quyết như thế. Không hoa mỹ, không hứa hẹn xa xôi, chỉ có sự vững vàng khiến người ta tin tưởng.

“Anh không sợ bị liên lụy à?” Cậu hỏi, giọng nhỏ lại.

Tần Vũ lắc đầu: “Tôi chỉ sợ… em không tin tôi thôi.”

Lục Trạch bật cười thành tiếng, buông tay rồi lại đan chặt lấy tay anh, như muốn truyền hết chân thành của mình.

“Được. Vậy thì chúng ta lập một liên minh đi. Liên minh bất khả xâm phạm, chuyên trị mấy kẻ thích phá làng phá xóm. Ai dám động vào nhà mình, mình liền bày trò chơi lại cho biết mặt!”

Tần Vũ gật đầu, nghiêm túc đến mức buồn cười: “Được. Nhưng tôi phải là người quyết định món ăn sáng.”

Lục Trạch tròn mắt: “Không được! Bữa sáng là sinh mệnh của tôi!”

Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười, tiếng cười vang xa qua rặng tre, làm đêm yên tĩnh cũng trở nên ấm áp.

Một lúc sau, Tần Vũ hỏi nhỏ: “Còn bí mật nào nữa không?”

Lục Trạch nghĩ ngợi rồi lắc đầu: “Chỉ vậy thôi. Tôi vốn là nữ giả nam, ở đây cũng chẳng lạ gì. Những chuyện khác, tôi đều nói ra rồi.”

Tần Vũ gật đầu, ánh mắt rực lên vẻ kiên định: “Em là ai, tôi đều chấp nhận. Chỉ cần em ở lại, nhà này luôn có chỗ cho em.”

Lục Trạch nhìn anh, lòng chợt mềm ra như bột nhồi nước. Cậu không ngờ mình lại có thể rung động với một “nam chủ” đầu gỗ, vậy mà chỉ một câu nói cũng đủ làm tim cậu loạn nhịp.

Gió lùa qua khe cửa, mang theo hương cỏ mới cắt. Lục Trạch rùng mình, Tần Vũ liền cởi áo khoác phủ lên vai cậu.

“Ngồi lâu lạnh đấy.”

“Anh cứ như ông cụ non.” Lục Trạch lườm, nhưng tay lại kéo chặt áo hơn.

Tần Vũ cười: “Tôi già rồi mà, phải chăm em kỹ một chút.”

Một khoảng lặng dễ chịu kéo dài. Lục Trạch ngửa cổ nhìn trời, ánh trăng sáng rực rỡ, soi rõ từng đường nét trên mặt cậu. Bất chợt, cậu hỏi:

“Tần Vũ, anh có ước mơ gì không? Ngoài chuyện bảo vệ gia đình ấy.”Tần Vũ trầm ngâm một lúc rồi đáp: “Tôi muốn mỗi sáng tỉnh dậy, nghe tiếng người thân tranh nhau xem ăn gì. Muốn có một mái nhà, trong nhà có người chờ tôi về. Muốn… được yên ổn, không phải sợ ngày mai có ai đến phá nữa.”

Anh quay sang nhìn Lục Trạch: “Còn em, ước mơ là gì?”

Lục Trạch mím môi cười: “Tôi cũng vậy thôi. Chỉ cần ăn ngon, mặc ấm, có người bên cạnh, thế là đủ. Sóng gió đến đâu cũng chịu được.”

Tần Vũ gật đầu, ánh mắt sáng rỡ: “Vậy thì từ giờ, chúng ta cùng nhau giữ lấy mái nhà này nhé.”

Lục Trạch chìa tay ra, nghiêm túc: “Bắt tay! Liên minh bất khả xâm phạm, không ai được phép phá vỡ!”

Tần Vũ nắm chặt, tay to ấm và chắc chắn.

Đúng lúc ấy, trong chuồng gà vang lên tiếng gáy lạ, khiến cả hai giật mình. Tần Vũ bật cười: “Gà nhà tôi cũng muốn làm nhân chứng cho liên minh của chúng ta đấy.”

Lục Trạch cười ranh mãnh: “Mai cho nó ăn thêm bát ngô, kẻo nó mách lẻo cho làng biết bí mật của mình.”

Cậu ngả người dựa vào vai Tần Vũ, thở ra nhè nhẹ. Hai người ngồi bên nhau, không ai nói gì, nhưng sự im lặng ấy lại ấm áp lạ lùng.

Một lúc sau, Lục Trạch khẽ lên tiếng: “Tần Vũ, nếu một ngày nào đó tôi bị lộ thân phận, hoặc có người đến bắt tôi đi, anh có sợ không?”

Tần Vũ lắc đầu, mắt đầy kiên định: “Tôi sẽ không để ai mang em đi đâu hết. Nếu thật sự không còn cách, tôi sẽ đi cùng em.”

Lục Trạch cười khúc khích, chọc vào ngực anh: “Nếu tôi chạy lên núi ở với khỉ, anh cũng lên theo à?”

Tần Vũ gật đầu: “Khỉ thì khỉ. Miễn có em là được.”

Không khí lại rộn ràng, tiếng cười nhỏ lan tỏa giữa đêm yên tĩnh. Lục Trạch cảm thấy trong lòng nhẹ bẫng, như mọi lo lắng đều đã có người san sẻ. Cậu tựa sát vào vai Tần Vũ, nghe rõ nhịp tim trầm ổn của anh, như một lời hứa không thành tiếng.

Trăng tròn sáng suốt canh, soi hai bóng người ngồi sát bên nhau. Họ đã thật sự mở lòng, cởi bỏ những nghi ngại, cùng nhau xác lập một liên minh không ai có thể phá vỡ.

Bỗng bên ngoài vang lên tiếng bước chân lén lút. Lục Trạch bật dậy, mắt cảnh giác. Tần Vũ cũng đứng phắt lên, tay cầm cây gậy tre dựng sẵn bên cửa.

Ngoài sân, bóng một người lấp ló. Ánh trăng lướt qua, lộ ra gương mặt Lý Minh – công tử thôn bên, đang lom khom như mèo ăn vụng.

Lục Trạch thì thào: “Không lẽ hắn lại bày trò gì nữa?”

Tần Vũ siết chặt tay, mắt sắc như dao: “Để tôi ra xem.”

Lục Trạch kéo tay anh lại: “Đêm nay chúng ta là liên minh, để tôi tiếp đãi khách không mời.”

Cậu chỉnh lại áo, bước ra sân, nụ cười ranh mãnh nở trên môi. Tần Vũ đi sau, dáng vẻ như hổ mẹ canh con.

Lý Minh vừa ngẩng đầu đã đối mặt hai người, mặt trắng bệch, lắp bắp: “Tôi… tôi chỉ đi ngang thôi mà!”

Lục Trạch khoanh tay, nhướn mày: “Đêm hôm khuya khoắt, công tử thôn bên lại ‘đi ngang’ sân nhà tôi? Định tìm bí quyết trồng rau hay trộm gà vậy?”

Lý Minh đỏ mặt, lùi lại mấy bước, miệng lí nhí: “Tôi… nghe nói quan viên sẽ chọn Nam Chủ mới, nên… qua xem Lục huynh có cần giúp gì không.”

Tần Vũ nghiêm giọng: “Giúp kiểu gì? Đổ nước bẩn vào ruộng nhà người ta à?”

Lý Minh cười gượng, hai tay xoa vào nhau: “Đâu có. Tôi chỉ… quan tâm thôi.”

Lục Trạch nghiêng đầu: “Vậy tốt quá. Mai quan viên muốn kiểm tra tài nghệ Nam Chủ, ai làm được món bánh mới thì được điểm cộng. Công tử thôn bên thích giúp người, sao không đăng ký luôn đi?”

Lý Minh xanh mặt, lắp bắp: “Tôi… tôi không biết làm bánh…”

Tần Vũ chen vào: “Không sao, nghe nói còn phần thi… dọn chuồng gà. Công tử chắc sẽ xuất sắc lắm.”

Lý Minh tức đến mức suýt khóc, nhưng vẫn cố giữ vẻ nho nhã: “Thôi, tôi về đây. Mai gặp.”

Hắn quay đầu chạy biến, bóng dáng khuất sau rặng tre. Lục Trạch và Tần Vũ nhìn nhau, cùng bật cười.

“Anh thấy không, liên minh của chúng ta vừa lập đã có hiệu quả rồi.” Lục Trạch vỗ tay, ánh mắt tinh quái.

Tần Vũ gật đầu, nụ cười lặng lẽ: “Chỉ cần em không sợ, tôi cũng chẳng sợ ai hết.”

Lục Trạch chép miệng: “Có điều, mai chắc còn lắm trò vui. Chưa biết quan viên sẽ giở chiêu gì. Nhưng mà, tôi tin, chỉ cần có anh và Tiểu Nguyệt, tôi không ngán ai hết.”

Tần Vũ nhìn cậu, ánh mắt dịu dàng: “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Bên trong, tiếng Tiểu Nguyệt ngáy khe khẽ, như nhịp trống thúc giục. Ngoài sân, trăng vẫn sáng, gió vẫn mát, và hai người ngồi cạnh nhau, cùng đối diện với thử thách phía trước bằng một liên minh vững chắc.

Lục Trạch ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn vành vạnh, lòng dâng lên cảm giác bình yên hiếm có. Cậu không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng lúc này, dưới ánh trăng này, cậu tin mình đã tìm được mái nhà thực sự.

Trong khoảnh khắc ấy, tiếng chân người lại vang lên ngoài cổng, cắt ngang sự yên tĩnh. Một bóng dáng lạ xuất hiện, tay cầm theo một cuộn giấy đỏ, giọng nói vang giữa đêm:

“Có thư khẩn từ quan trên gửi Nam Chủ Lục! Lệnh triệu tập ngay đầu giờ Thìn mai, không được chậm trễ!”

Lục Trạch và Tần Vũ nhìn nhau, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác. Liên minh vừa lập, thử thách đã kéo đến cửa. Trăng vẫn sáng, nhưng những biến động mới đã bắt đầu rình rập quanh mái nhà nhỏ giữa làng Lạc Điền này.