Nhà Ta Có Một Nam Chủ

Chương 17: Đòn Phản Công

Ánh nắng cuối ngày len qua khung cửa sổ, rọi vào gian phòng họp nhỏ nơi đình làng Lạc Điền. Bầu không khí vừa ngột ngạt vừa căng thẳng, mọi người như nín thở chờ đợi. Trên chiếc bàn dài bóng nhẵn, quan viên ngồi ngay ngắn, sắc mặt nghiêm nghị. Lục Trạch ngồi đối diện, lưng giữ thẳng, mắt sáng nhưng khóe môi vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh như thường. Phía sau, Tần Vũ đứng lặng như một bức tường vững chãi, ánh mắt bình thản mà ngấm ngầm bảo vệ, còn Tiểu Nguyệt thì lấp ló cạnh cửa, đôi mắt to tròn đảo quanh, sẵn sàng nhảy ra “phụ diễn” bất cứ lúc nào.

Bà Cả Tống đứng nép bên, tay mân mê vạt áo bông hoa sặc sỡ, mắt liếc liên tục về phía Lý Minh vừa lững thững bước vào. Lý Minh hôm nay ăn mặc bảnh bao hơn thường lệ, áo vải trắng tinh, tóc rẽ ngôi bóng loáng. Trên tay hắn là một xấp giấy, môi cười nhạt, ánh mắt lộ rõ vẻ gian xảo. Vừa bước vào, hắn cúi đầu chào quan viên, giọng ngọt như mía lùi: “Kính thưa các vị, hôm nay tôi đến đây là vì sự trong sạch của làng Lạc Điền chúng ta. Có vài điều cần làm sáng tỏ về thân phận của Nam Chủ làng này.”

Người phụ nữ lạ mặt từ kinh thành, vẫn giữ vẻ lạnh lùng, khẽ đặt một phong thư có dấu đỏ lên bàn, giọng đều đều: “Theo lệnh trên, chúng tôi cần xác minh thân phận Nam Chủ làng Lạc Điền. Có tin đồn cho rằng thân phận của vị này chưa rõ ràng, mong mọi người phối hợp.”

Bên ngoài, dân làng tụm năm tụm ba, tiếng xì xào vang lên như ong vỡ tổ. Bà Cả Tống cau mày, quay sang thì thầm với Tần Vũ: “Lý Minh này lại bày trò gì nữa không biết! Đúng là không chịu yên thân!” Tần Vũ chỉ lặng lẽ gật đầu, bàn tay to lớn đặt lên vai Lục Trạch siết nhẹ, như ngầm truyền sức mạnh.

Lý Minh không để ai kịp phản ứng, liền trải xấp giấy ra bàn: “Tôi đã cẩn thận ghi lại những điều bất thường quanh Nam Chủ Lục. Nào là cách ăn mặc không đúng quy củ, nào là giọng nói đôi lúc quá trầm, rồi chuyện giả giọng bà già chọc người ta giữa chợ, và đặc biệt là chuyện váy suýt tuột trong cuộc thi vừa rồi. Nếu không có gì khuất tất, sao lại xảy ra nhiều chuyện lạ như vậy?”

Mọi ánh mắt dồn cả về phía Lục Trạch. Cậu nở nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt lướt qua những tờ giấy lặt vặt kia. Toàn là ghi chép vụn vặt: hôm lỡ mặc quần không cài nút, hôm nói chuyện bằng giọng cứng quá mức, hôm bày trò chọc bà Cả Tống ngã lăn ra đất cười. Đúng là chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

Quan viên nhíu mày, giọng nghiêm khắc: “Những điều này chỉ là lời nói một phía, chưa thể xem là bằng chứng xác thực.”

Lý Minh vẫn chưa chịu buông tha, nhún vai: “Nếu được phép kiểm tra tại chỗ, tôi tin mọi việc sẽ rõ ràng. Danh dự của làng, không thể vì một người mà bị tổn hại.”

Không khí trong phòng bỗng đặc quánh, như thể chỉ cần ai đó thở mạnh cũng đủ làm vỡ tan bầu không khí ấy. Bà Cả Tống đỏ mặt, dậm chân đánh rầm: “Kiểm tra giữa đình làng thì còn ra thể thống gì? Cả làng nhìn vào, trẻ con người lớn biết giấu mặt vào đâu!”

Tiểu Nguyệt chẳng chịu thua, nhảy phắt lên bậu cửa, giọng lanh lảnh vang khắp phòng: “Kiểm tra thì kiểm tra, nhưng phải công bằng nha! Ai dám chắc công tử Lý Minh đây năm ngoái không giả nữ trang đi thi thêu lấy thưởng?”

Đám đông bật cười, tiếng cười lan ra tận sân đình. Lý Minh hơi cau mày, nhưng vẫn cố giữ nụ cười lịch sự: “Việc này không thể đùa. Nếu ai cũng nói cho qua, sớm muộn gì phong tục làng cũng bị phá vỡ.”

Lục Trạch chậm rãi đứng dậy, ánh mắt sáng lên một tia giảo hoạt: “Công tử Lý Minh nói cũng phải. Nhưng thử hỏi, nếu ai cũng tự ý ghi chép chuyện riêng nhà người khác, rồi mang ra phơi bày giữa làng xóm, vậy còn gì là yên ổn, còn gì là tình nghĩa làng trên xóm dưới?”

Quan viên chần chừ, ngón tay gõ nhẹ lên bàn. Bà Cả Tống lập tức chen ngang, giọng oang oang như hát tuồng: “Tôi hỏi thật, ai dám chắc công tử Lý Minh đây chăm chỉ ghi chuyện nhà người ta là để… giấu chuyện nhà mình không nhỉ?”

Tiếng cười lại rộ lên. Tiểu Nguyệt tranh thủ lách xuống, kéo áo bà Cả Tống thì thầm: “Bà, tới lượt kế hoạch rồi đó!”

Bà Cả Tống lập tức đổi giọng, hắng giọng sang sảng: “Mà nói đến Nam Chủ, ai trong làng chẳng biết Lục Trạch nhà ta làm được bao nhiêu việc tốt! Nhờ cậu ấy mà mùa bí năm ngoái cả làng no bụng, rồi món bánh bao nhân lạ nhà cậu ấy bán chạy nhất chợ huyện! Ai lại nghi ngờ vô lý chứ?”

Chưa dứt lời, một bác nông dân lực lưỡng đứng phắt dậy: “Tôi xin làm chứng! Ruộng nhà tôi bị sâu phá, chính Nam Chủ Lục mang thuốc đến cứu cả vụ mùa!”

Một cô gái tóc tết hai bên chen vào: “Tôi cũng xin nói, món bánh khoai nhà Lục Trạch là ngon nhất vùng. Nam Chủ nào từng làm được vậy đâu?”

Dòng người nối nhau lên tiếng, ai cũng kể một chuyện tốt mà Lục Trạch từng giúp. Người kể chuyện cậu dạy trồng dưa, người nói nhờ cậu mà tìm lại được con chó lạc, lại có bà già khoe nhờ Lục Trạch khâu áo cho mùa đông khỏi lạnh. Không khí trong phòng ấm dần lên, chỉ còn Lý Minh đứng lạc lõng giữa làn sóng đồng tình, mặt mũi lúc trắng bệch lúc đỏ gay.

Quan viên nghe hết, ánh mắt dịu lại: “Lòng dân là lòng trời. Nếu Nam Chủ Lục thực sự có vấn đề, hẳn đã chẳng được cả làng yêu quý như vậy.”

Lý Minh bỗng nhếch môi, rút từ tay áo ra một phong thư: “Tôi còn có bằng chứng quan trọng hơn. Đây là thư tố cáo, có người tận mắt thấy Nam Chủ Lục ra vào phòng Tần Vũ lúc nửa đêm. Hai người này có quan hệ mờ ám, không hợp phép tắc!”

Cả làng xôn xao, tiếng bàn tán nổi lên như ong vỡ tổ. Bà Cả Tống vỗ đùi bồm bộp: “Ra vào nhà nhau thì đã sao? Ở làng này nhà ai chẳng từng nhờ nhau đun nước, nấu cháo, thậm chí ngủ nhờ lúc mưa lớn!”

Một bác nông dân khác cười hề hề: “Tôi còn từng ngủ chung giường với trưởng thôn khi vợ tôi sinh, thế cũng thành mờ ám chắc?”

Tiểu Nguyệt khoanh tay, hếch mũi: “Công tử Lý Minh ơi, ai cũng soi mói rồi dựng chuyện thì làng này sớm loạn thôi! Hay để tôi kể chuyện tối qua công tử làm gì trong nhà kho không?”

Lý Minh biến sắc, lớn tiếng: “Ngươi bịa đặt!”

Tiểu Nguyệt bĩu môi: “Bịa gì mà bịa! Cả làng đều nghe tiếng công tử hét ầm lên vì bắt gặp con chuột, còn la: ‘Mẹ ơi cứu con!’ Cần gọi thêm người làm chứng không?”

Cả phòng cười rộ, quan viên cũng phải che miệng. Bà Cả Tống chớp thời cơ, tiếp lời: “Ai cũng có lúc lỡ dại! Nhưng Nam Chủ nhà ta chưa từng làm chuyện xấu, chỉ có người thích bới móc mới dựng chuyện hại người.”

Quan viên cầm phong thư, đọc lướt rồi nhíu mày: “Người tố cáo không ký tên, thư này không có giá trị pháp lý.”

Lý Minh lúng túng, mặt đỏ bừng. Hắn ngoan cố: “Nhưng… tôi còn có nhân chứng!”Một cậu bé nhỏ con rụt rè chạy vào, là cháu họ nhà Lý Minh. Cậu bé run rẩy nhìn quanh, lí nhí: “Anh Lý Minh bảo em nói… em thấy Nam Chủ Lục lén lút ngoài vườn… nhưng thực ra hôm ấy em ngủ ở nhà bà ngoại…”

Đám đông cười ồ, tiếng cười vang tận mái đình. Quan viên nghiêm nghị: “Thôi đủ rồi. Nếu không có bằng chứng xác đáng, không được phép vu khống người khác. Lý Minh, ngươi tự ý dựng chuyện, sẽ bị phạt trồng rau một tháng!”

Lý Minh sững sờ, miệng há hốc, mặt xám ngoét. Một cô gái trẻ vỗ vai hắn: “Lần sau muốn bày trò thì nhớ tập diễn xuất cho giỏi nhé!”

Tiểu Nguyệt tranh thủ nhảy lên ghế, hét vang: “Nam Chủ Lục vạn tuế! Nam Chủ Lục vạn tuế!” Bà Cả Tống vỗ tay rầm rầm, kéo cả làng cùng hò reo. Tiếng cười, tiếng vỗ tay vang dội, khiến Lý Minh càng thêm bẽ mặt.

Tần Vũ lặng lẽ nắm tay Lục Trạch, mắt nhìn cậu đầy tự hào: “Cậu giỏi lắm. Không cần tôi bảo vệ mà vẫn thắng được cả làng.”

Lục Trạch xoa trán, cười nhẹ: “Suýt nữa thì toang rồi. May mà cả làng đứng về phe mình, đúng là ‘Khí Vận May Mắn’ không đùa được đâu!”

Tiểu Nguyệt chạy lại, mắt sáng rực: “Chị ơi, lát kể em nghe chiêu gì mà làm cả làng bảo vệ chị dữ vậy nha!”

Bà Cả Tống chen vào, khoác tay Lục Trạch: “Về nhà ăn bánh rán mừng chiến thắng thôi! Không ai dám nói xấu nhà mình nữa đâu!”

Mọi người kéo nhau rời đình làng, tiếng cười nói rộn ràng vang khắp xóm. Lý Minh lầm lũi đứng ở góc sân, mắt nhìn trân trân vào xấp giấy bị vứt xuống đất, tay run lên vì tức tối. Bên ngoài, ánh nắng hoàng hôn trải vàng lên những mái rơm, đàn gà của Tần Vũ nháo nhác chạy theo chủ, mỏ lia lịa nhặt thóc như mừng cho gia đình lại yên ổn.

Lục Trạch cùng Tần Vũ và Tiểu Nguyệt về đến nhà. Tần Vũ nhóm bếp, lửa bập bùng đỏ rực, ánh sáng nhảy múa trên vách đất. Lục Trạch ngồi xuống ghế, cảm giác hồi hộp vẫn chưa tan hết. Tiểu Nguyệt vừa đun nước vừa líu lo: “Chị, mai mình tổ chức cuộc thi ‘Ai kể chuyện hài nhất làng’ đi! Em đảm bảo bà Cả Tống thua chị em mình luôn!”

Lục Trạch bật cười, xoa đầu cô bé: “Chỉ sợ em kể chuyện, bà Cả Tống cũng phải đầu hàng thôi!”

Tần Vũ nhìn hai người, ánh mắt dịu dàng, giọng trầm ấm: “Có nhà, có người thân, ngày nào cũng vui thế này thì tốt biết mấy.”

Tiếng gõ cửa vang lên. Bà Cả Tống xuất hiện, tay ôm rổ bánh rán nóng hổi, mặt tươi rói: “Có tin gì chưa? Hình như quan viên chưa chịu đi, còn ở lại làng thêm mấy ngày!”

Lục Trạch nhíu mày: “Họ ở lại làm gì? Lại có chuyện gì nữa sao?”

Bà Cả Tống hạ giọng: “Nghe bảo trên kinh thành sắp tổ chức đại hội Nam Chủ, muốn tuyển người đi thi. Quan viên ở lại để chọn người đại diện, xem ai xứng đáng nhất.”

Tiểu Nguyệt reo lên: “Chị ơi, lần này chị đi thi chắc thắng rồi!”

Lục Trạch rùng mình: “Thi gì thì thi, miễn đừng bắt mặc váy thêu hoa trước mặt cả nước là được…”

Bà Cả Tống cười híp mắt: “Chưa biết chừng đâu, năm nay còn có phần thi múa quạt với nấu cơm đấy!”

Tần Vũ liếc nhìn Lục Trạch, ánh mắt đầy ý nhị. Lục Trạch bĩu môi: “Anh đừng mong tôi nấu cơm, tôi chỉ biết… làm bánh thôi!”

Cả nhà phá lên cười. Tiểu Nguyệt tranh thủ lẻn ra ngoài, liếc mắt về phía đình làng. Thấp thoáng bóng Lý Minh lủi thủi đi về, lưng còng xuống, vừa đi vừa lầm bầm như mèo cụt đuôi.

Bà Cả Tống chép miệng: “Thằng bé này không chịu thua đâu. Mà thôi, kệ hắn, ai bảo suốt ngày bày trò quấy phá!”

Lục Trạch ngồi lặng, ánh mắt ánh lên vẻ cảm động. Trong lòng dâng lên cảm giác biết ơn với tình làng nghĩa xóm, với những người đã đứng về phía mình không chút do dự. Cậu thầm nghĩ: “Dù mai có chuyện gì, chỉ cần có họ, mình không sợ gì hết.”

Bên ngoài, tiếng gà gáy vọng lại, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Trong nhà, ánh lửa ấm áp hắt lên gương mặt mọi người, ai cũng rạng rỡ.

Ngay lúc ấy, có tiếng chân vội vã ngoài ngõ. Một người phụ nữ từ kinh thành chạy tới, thở hổn hển: “Có tin khẩn! Quan trên muốn gặp Nam Chủ Lục ngay lập tức!”

Không khí trong nhà chùng xuống, mọi ánh mắt đều hướng về phía Lục Trạch. Cậu đứng dậy, ánh mắt quyết liệt. Tần Vũ vươn tay nắm lấy cổ tay cậu, vỗ nhẹ như nhắn nhủ: “Có tôi bên cạnh.”

Tiểu Nguyệt nắm áo Lục Trạch, mắt mở to: “Chị ơi, nhớ đừng để ai bắt nạt chị nha!”

Lục Trạch mỉm cười, bước ra cửa, lòng sẵn sàng đón nhận thử thách mới. Bóng chiều vừa buông, tiếng cười ngoài ngõ im bặt. Dưới ánh hoàng hôn, một chương mới đang chờ phía trước, đầy bất ngờ và hồi hộp.