Nhà Ta Có Một Nam Chủ

Chương 13: Tập Kích Tình Cảm

Sáng vừa mới tinh mơ, làng Lạc Điền còn ngái ngủ, thì trong nhà Lục Trạch đã rộn lên tiếng xôn xao nho nhỏ. Tiểu Nguyệt, như con sóc nhỏ vừa phát hiện ra hạt dẻ quý, phóng vụt vào buồng, kéo phăng tấm chăn khỏi người Lục Trạch, mắt sáng rực háo hức:

— Chị Trạch, dậy đi! Hôm nay là ngày trọng đại! Chiến dịch “tác hợp ca ca với chị” chính thức khởi động!

Lục Trạch chưa kịp định thần, còn ngái ngủ, chỉ kịp ú ớ:

— Lại bày trò gì nữa đây…?

Tiểu Nguyệt đã lôi cậu dậy, lăng xăng nhặt áo, miệng thì thầm không ngớt như sợ để sót mất bí kíp:

— Em nghe bà Tống bảo, ai mà có duyên cùng ăn cùng làm là sẽ nên đôi. Hôm nay chị với ca ca phải làm mọi việc cùng nhau, không ai được lẻ bóng đâu nhé!

Lục Trạch bật cười, xoa đầu cô bé:

— Được rồi, nghe em hết. Chị mà không thành đôi với ca ca em, chắc cả làng này cũng không ai dám nhận là “bà mối” nữa!

Tiểu Nguyệt vênh mặt, mắt lấp lánh:

— Chị cứ chờ xem! Hôm nay, em là chỉ huy trưởng “đội mai mối Lạc Điền”!

*

Bước ra sân, Lục Trạch còn chưa tỉnh hẳn, đã thấy Tần Vũ đứng trước hiên, áo sắn tay, tay cầm cái cuốc, dáng vẻ chuẩn bị ra đồng. Tiểu Nguyệt lập tức chắn ngang, ra hiệu dừng lại:

— Ca ca, hôm nay anh không được đi ruộng một mình! Phải cùng chị Trạch hái rau, rồi cùng nấu cơm, còn lại để em lo hết!

Tần Vũ ngơ ngác nhìn hai người, chưa kịp phản ứng, thì Tiểu Nguyệt đã nghiêm nghị bổ sung:

— Ai làm trái lệnh “ban mai mối” thì hôm nay bị phạt quét sân, cấm cãi!

Lục Trạch khoanh tay, dựa vào cột, nháy mắt trêu:

— Nếu anh không nghe thì để tôi ngủ tiếp cho khỏe!

Tần Vũ lúng túng, mặt hơi đỏ, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu nghe theo, dáng vẻ vừa cam chịu vừa bất lực trước “bà mối nhí”.

*

Bữa sáng hôm ấy, trên bàn đã bày đầy bánh củ mài, cháo đậu xanh, lại còn có thêm dưa muối xắt nhỏ do chính tay Tiểu Nguyệt chuẩn bị. Đặc biệt, hai chiếc ghế được xếp sát rạt, đến mức Lục Trạch với Tần Vũ chỉ cần nghiêng đầu là va vào nhau. Tiểu Nguyệt ngồi xa xa, chống cằm quan sát, ánh mắt sáng như đang xem trò vui.

Tần Vũ ngồi xuống, mặt căng như dây đàn, tay chân thừa thãi, cứ lấm lét nhìn sang Lục Trạch, lại ngó xuống bát cháo. Lục Trạch thì giả vờ không biết gì, thong thả khuấy cháo, môi khẽ nhếch cười.

Tiểu Nguyệt không nhịn được, giục:

— Ca ca, món này chị Trạch tự tay làm đấy, ăn đi rồi khen thật to cho em nghe!

Tần Vũ đỏ bừng mặt, ngập ngừng:

— Ừm… Ngon lắm… Cảm ơn Trạch.

Lục Trạch nhướng mày, cười tinh nghịch:

— Thích thì ăn nhiều vào, anh mà đói thì đừng trách tôi!

Tần Vũ càng đỏ mặt, cúi gằm, miệng cười mà không dám ngẩng đầu. Tiểu Nguyệt cười tít mắt, hài lòng gật gù:

— Được rồi, ăn xong nhớ cùng nhau đi hái bí cho em làm bánh nhé!

*

Ăn sáng xong, Tiểu Nguyệt mang ra một quyển sổ tay cũ kỹ, bên trong chi chít chữ nhỏ: “Nhiệm vụ tiếp xúc: 1. Hái bí chung, 2. Tưới rau, 3. Làm bánh, 4. Kể chuyện đêm trăng…” Cô bé chỉ vào từng dòng, giọng trịnh trọng:

— Hôm nay các chị phải làm đủ hết, em sẽ giám sát!

Bà Cả Tống nghe chuyện, từ đâu chạy tới, vỗ đùi đánh đét:

— Bà ủng hộ hết mình! Hai đứa này mà thành đôi, làng mình tha hồ có chuyện hay để tám!

Lục Trạch nhìn sổ, suýt bật cười, còn Tần Vũ thì chỉ biết đứng ngẩn ra, không dám cãi.

*

Bên ngoài, Lý Minh đã đứng lấp ló ngoài ngõ từ sớm, mắt láo liên nhìn vào sân nhà Lục Trạch. Thấy hai người cùng nhau ra vườn, mặt hắn tối sầm lại, lẩm bẩm đầy chua chát:

— “Liên minh ruộng vườn” lại bày trò! Để xem các người được mấy ngày vui!

Nhưng Tiểu Nguyệt đã bố trí “lực lượng phòng vệ” hùng hậu: hai đứa trẻ xóm trên canh ở đầu ngõ, hễ thấy Lý Minh lại gần là đồng loạt la lên:

— Lý Minh tới phá kìa! Tránh xa ra!

Lý Minh tức đến nghiến răng, nhưng không làm gì được, đành bỏ đi, vừa đi vừa đá bụi rậm.

*

Trong vườn bí, không khí nhẹ nhàng và xanh mát. Lục Trạch cùng Tần Vũ hái bí, thỉnh thoảng lại cố tình tạo ra những “cú va chạm nhẹ”. Có lúc Lục Trạch giả vờ cúi xuống nhặt bí, bất ngờ ngẩng lên va vào vai Tần Vũ, khiến anh chàng loạng choạng suýt ngã.

— Ôi, xin lỗi, tôi bất cẩn quá! — Lục Trạch giả bộ hốt hoảng, mắt thì lấp lánh tia cười.

Tần Vũ lúng túng xua tay:

— Không sao đâu… Tôi… tôi không để ý…

Tiểu Nguyệt nấp sau bụi rậm, hai mắt sáng rực, tay nắm chặt, miệng lẩm bẩm:

— Được lắm, cứ thế mà phát huy!

Không khí càng lúc càng gần gũi, mỗi lần Lục Trạch cười, Tần Vũ lại ngơ ngẩn nhìn theo, mãi mới nhận ra mình đang mỉm cười mà không hay.

*

Trưa đến, Tiểu Nguyệt lại bày trò mới. Cô bé chạy sang nhà bà Tống mượn trứng gà, dúi vào tay Lục Trạch:

— Chị Trạch, ca ca thích ăn trứng hấp mật ong lắm! Chị làm đi, để em trông vườn cho!

Nói xong, cô bé biến mất như làn khói, để lại hai “nạn nhân” nhìn nhau bối rối. Lục Trạch bật cười, đeo tạp dề vào bếp. Tần Vũ định vào phụ, nhưng bị cản lại:

— Anh ra hiên ngồi chờ đi, tôi làm xong sẽ gọi.

Tần Vũ gật đầu, ngoan ngoãn ngồi ngoài hiên, ánh mắt lơ đãng nhìn ra vườn, lòng bỗng thấy nhẹ nhàng lạ thường. Anh vốn quen làm mọi thứ một mình, nay ngồi chờ người khác nấu cho ăn, lại có đứa em gái bày trò, cảm giác như cả thế giới trở nên ấm áp hơn.

Trong bếp, Lục Trạch vừa đập trứng vừa khẽ cười:

— Không biết mình có phải “đối tượng mai mối” dễ thương nhất Lạc Điền không nhỉ…

*

Khi món trứng hấp mật ong bốc khói nghi ngút, Lục Trạch bê ra mâm, gọi Tần Vũ vào. Hai người ngồi đối diện, Tần Vũ nhìn đĩa trứng, ngập ngừng:

— Tôi… chưa từng được ai làm món này cho ăn…

Lục Trạch chống cằm, cười ranh mãnh:

— Ừ, thích thì ăn nhiều vào. Sau này anh phải phụ tôi trồng thêm rau thơm nhé!

Tần Vũ gật đầu, múc một thìa, ăn xong mắt sáng lên ngạc nhiên:

— Ngon thật… Thơm, ngọt vừa phải…

Lục Trạch nhìn vẻ mặt bối rối ấy, cảm giác trong lòng chợt ấm lên. Cậu gắp thêm cho Tần Vũ một thìa, đùa:

— Ở đây không ai giành với anh đâu, cứ ăn hết đi!

Tần Vũ đỏ mặt, cúi đầu ăn tiếp, nhưng khóe môi đã nở nụ cười hiếm thấy.

*

Buổi chiều, đám trẻ con rủ nhau ra bờ ao bắt cá. Tiểu Nguyệt dẫn đầu, hô vang:

— Thi bắt cá! Ai thắng được tặng bánh đậu xanh!

Lục Trạch liếc Tần Vũ, giả vờ nghiêm túc:

— Nếu tôi thắng, anh phải quét sân một tháng.

Tần Vũ cười, gật đầu:

— Nếu tôi thắng, cậu nấu cơm cho tôi ăn một tháng!

Tiểu Nguyệt chen vào:

— Nếu hòa thì hai người cùng nhau dọn dẹp nhà, không ai được trốn!

Cả nhóm bật cười, tiếng cười rộn rã vang khắp bờ ao.

Trong lúc thi, Lục Trạch cố tình lội gần Tần Vũ, giả vờ trượt chân ngã dúi dụi. Tần Vũ vội đưa tay đỡ, hai người cùng ngã nhào xuống nước. Đám trẻ con cười rộ, Tiểu Nguyệt hét toáng:— Ôi trời, hai người ngã cùng một chỗ rồi! Có phải duyên phận không vậy?

Lục Trạch ngoi lên, tóc rối bù, mặt lấm lem, vẫn cười không dứt. Tần Vũ vừa ngượng vừa lo, vội phủi bùn cho Lục Trạch, giọng lo lắng:

— Có đau không? Để tôi xem…

— Không sao đâu, tôi quen rồi! — Lục Trạch lắc đầu, bật cười.

Tần Vũ thở phào, ánh mắt dịu dàng đầy quan tâm. Lục Trạch bắt gặp ánh mắt ấy, trong lòng có gì đó xao động khó nói thành lời.

*

Chiều muộn, Tiểu Nguyệt dúi vào tay Lục Trạch một mẩu giấy nhỏ, thì thầm:

— Tối nay nhớ ra sân ngồi với ca ca nhé! Em có kế hoạch lớn!

Lục Trạch mở giấy, thấy vẽ hình hai bàn tay nắm nhau, bên dưới đề: “Nói chuyện dưới trăng, nhớ nắm tay!” Ký tên: “Ban mai mối Lạc Điền”.

Cậu bật cười, gấp lại nhét vào túi áo.

*

Tối đến, gió đồng thổi mát rượi, ánh trăng vằng vặc trải khắp sân. Lục Trạch dọn dẹp xong, ra hiên, thấy Tần Vũ đã ngồi sẵn trên bậc thềm, vai áo phủ một lớp sáng dịu dàng.

Lục Trạch ngồi xuống sát bên, cố tình xích lại gần hơn thường lệ. Tần Vũ khẽ giật mình, nhưng rồi thả lỏng, mắt nhìn xa ra cánh đồng.

Một lúc sau, anh nói nhỏ:

— Ở đây, mọi người tốt thật. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày được yên ổn như thế này…

Lục Trạch nghiêng đầu, giọng trêu:

— Anh có nghĩ sẽ sống như vậy mãi không?

Tần Vũ quay sang, gặp ánh mắt sáng của Lục Trạch, bối rối không nói nên lời. Lục Trạch cười nhẹ, vỗ vai anh:

— Đùa thôi, ai cũng mong bình yên cả mà.

Tần Vũ mím môi, rồi khẽ nói:

— Nếu có cậu ở bên… tôi nghĩ mình sẽ không sợ gì nữa.

Câu nói rơi xuống, nhẹ như gió, nhưng làm Lục Trạch chợt lặng đi. Hai người ngồi cạnh, không ai nói gì thêm, chỉ lắng nghe tiếng dế râm ran, gió đồng nhè nhẹ lùa qua mái hiên.

Ở góc tối phía xa, Tiểu Nguyệt núp sau bụi tre, mắt sáng như sao, vẫy tay ra hiệu cho bà Tống – cũng đang rình hóng chuyện – cả hai cười rúc rích, vui như vừa phát hiện bí mật lớn.

*

Sáng hôm sau, “chiến dịch mai mối” tiếp tục lên cấp độ mới. Tiểu Nguyệt dán ngay cửa một tờ giấy to: “Nhiệm vụ hôm nay: 1. Cùng nhau ra chợ mua giống dưa mới. 2. Về nấu cơm. 3. Dắt trâu ra đồng – nhớ đi cạnh nhau!”

Lục Trạch đọc xong, suýt nghẹn vì cười. Tần Vũ thì đỏ mặt, chẳng dám trái ý “ban mai mối nhí”, đành cùng nhau lên đường ra chợ, phía sau là ánh mắt dõi theo của Tiểu Nguyệt và đám trẻ con.

Trên đường, Lục Trạch kể chuyện cười, Tần Vũ lúc đầu chỉ cười gượng, sau cũng bị cuốn theo, thỉnh thoảng lại góp thêm một câu, không khí nhẹ tênh như có gió xuân thổi qua.

Đến chợ, Lục Trạch kéo Tần Vũ đi chọn giống dưa. Hai người cùng cúi xuống, đầu gần chạm nhau, bàn tay vô tình chạm nhẹ. Tần Vũ giật mình rụt lại, rồi lại cố tỏ ra bình thản.

Bà Cả Tống xuất hiện bất ngờ, cười toe:

— Hai đứa chọn giống dưa mà tình cảm quá nhỉ! Phải giống nhau mới tốt giống chứ!

Cả hai cùng đỏ mặt, không biết đáp ra sao, chỉ biết cắm cúi chọn dưa, mặc cho bà Tống đứng bên cười khanh khách.

*

Về đến nhà, Tiểu Nguyệt chuẩn bị sẵn rổ rau, giục hai người cùng nấu cơm. Lục Trạch bày trò, giao cho Tần Vũ nhặt rau muống non – món Tần Vũ chưa từng làm. Anh loay hoay mãi mới được một nhúm, vừa làm vừa liếc sang Lục Trạch cầu cứu.

Lục Trạch giả vờ nghiêm túc:

— Nhặt thế này thì tối mới ăn được cơm. Để tôi dạy cho!

Cậu ngồi sát lại, tay cầm tay Tần Vũ, hướng dẫn từng động tác. Tần Vũ đỏ mặt, không dám rụt tay, chỉ cúi đầu nghe lời.

Tiểu Nguyệt thò đầu vào bếp, cười toe:

— Hai người cứ từ từ, em đi nhặt củi đây!

*

Bữa cơm hôm ấy ấm áp lạ thường. Tần Vũ thỉnh thoảng lại nhìn sang Lục Trạch, ánh mắt dịu dàng chưa từng có. Lục Trạch vừa ăn vừa kể chuyện trên trời dưới đất, khiến Tần Vũ không nhịn được cười.

Sau bữa cơm, Tiểu Nguyệt lại nghĩ ra trò mới: “Thi quét sân”. Ai quét sạch hơn sẽ được thưởng bánh nếp. Lục Trạch và Tần Vũ mỗi người một cây chổi, vừa quét vừa trò chuyện, tiếng cười vang khắp sân.

*

Bỗng đâu, tiếng trẻ con hò hét ngoài ngõ. Đám nhỏ chạy vào báo:

— Lý Minh lại tới phá vườn bí!

Cả nhóm vội chạy ra, thấy Lý Minh đang đứng giữa ruộng bí, mặt cau có, tay cầm một nhánh bí non vừa bẻ. Hắn vội chống chế:

— Tôi chỉ… đi ngang qua thôi!

Lục Trạch khoanh tay, mắt nheo lại:

— Đi ngang mà bẻ bí nhà người ta, nghe lạ thật!

Tần Vũ tiến lên, giọng trầm:

— Lý Minh, cậu muốn gì?

Lý Minh hất cằm, cố ra vẻ không sợ:

— Tôi chỉ xem thử giống bí “liên minh” của các người có gì hay! Đừng tưởng thắng một lần là hơn người!

Tiểu Nguyệt chống nạnh:

— Ai phá bí nhà này thì phải bồi thường, còn phải xin lỗi trước làng!

Bà Tống cũng đến, giọng oang oang:

— Lý Minh, đừng tưởng bà không biết trò của cậu! Để bà báo trưởng thôn cho mà xem!

Lý Minh thấy không ổn, lén giấu nhánh bí ra sau, rồi giả vờ bỏ đi. Nhưng vừa quay đã vấp phải rổ dưa, suýt ngã dúi dụi. Đám trẻ con cười rộ, Lục Trạch chỉ lắc đầu, không nói gì.

Tần Vũ đứng sát cạnh Lục Trạch, như muốn bảo vệ. Lục Trạch liếc sang, ánh mắt đầy tin cậy. Trong lòng cậu, cảm giác yên tâm ngày một lớn.

*

Tối đến, Tiểu Nguyệt kéo Lục Trạch ra hiên, thì thầm:

— Kế hoạch mai: “Cùng nhau đi chợ phiên, mua vải làm áo đôi!” Chị đừng trốn nhé!

Lục Trạch cười, véo nhẹ mũi cô bé:

— Em đúng là “bà mối số một” Lạc Điền!

Tiểu Nguyệt cười khanh khách, mắt long lanh:

— Em mà không làm thì bao giờ mới có chị dâu cho em ăn bánh ngon!

*

Đêm xuống, Lục Trạch ngồi trước hiên, ngước nhìn trăng sáng. Trong nhà, Tần Vũ đang sửa lại cái rổ, mặt lộ vẻ suy nghĩ. Lục Trạch vào, ngồi xuống bên cạnh, hỏi:

— Anh nghĩ gì thế?

Tần Vũ ngẩng lên, gặp ánh mắt Lục Trạch, hơi lúng túng:

— Tôi chỉ nghĩ, có cậu ở đây, mọi thứ đều dễ dàng hơn.

Lục Trạch bật cười, vỗ vai anh:

— Có tôi ở đây, anh còn phải chịu nhiều trò “tập k*ch t*nh cảm” lắm đấy!

Tần Vũ cười theo, ánh mắt ấm áp lạ thường.

*

Ngoài sân, gió lùa qua mái tranh, tiếng dế râm ran. Một bóng người thấp thoáng ngoài cổng, ánh mắt lóe lên vẻ toan tính. Lý Minh lặng lẽ quan sát, khóe môi nhếch lên:

— Để xem các người vui được bao lâu…

Bên trong, tiếng cười vẫn vang, chẳng ai hay sóng ngầm đang lặng lẽ dâng cao. Ngày mai, chợ phiên Lạc Điền hứa hẹn một trận náo loạn mới, khi Tiểu Nguyệt tiếp tục bày trò, còn Lý Minh âm thầm chuẩn bị cho một cú phản đòn bất ngờ.