Sáng sớm ở Lạc Điền, trời còn bảng lảng sương mỏng, không khí lành lạnh len vào từng kẽ ngón tay. Lục Trạch tỉnh dậy, chăn chưa kịp gấp, đã nghe tiếng cười khúc khích vang lên từ sân trước. Tiểu Nguyệt đang lăng xăng quét sân, vừa làm vừa hát nhại kiểu người lớn, giọng trẻ con nhưng lảnh lót, như muốn báo hiệu một ngày mới chẳng yên tĩnh chút nào.
Cậu buộc tóc, khoác áo, khẽ hé cửa bước ra ngoài. Ánh sáng nhạt chiếu lên vườn bí xanh rì phía sau, còn sương lất phất đọng trên lá. Ngay trước cổng, bóng dáng cao lớn của Tần Vũ đã lù lù ở đó, tay ôm một rổ trứng, áo khoác bạc màu vắt hờ lên vai.
— Dậy sớm thế? – Lục Trạch hỏi, cố tỏ vẻ thản nhiên, nhưng mắt vẫn không giấu nổi chút ngờ vực.
Tần Vũ gãi đầu, hơi cúi xuống như sợ rổ trứng rơi:
— Gà nhà tôi đẻ tốt, mang sang cho cậu… Với lại, sáng nay có việc gì cần giúp, cứ bảo tôi.
Lục Trạch nhướng mày, khoé môi cong lên:
— Đem trứng cho tôi hay cho Tiểu Nguyệt? Hay là cho cả nhà ăn sáng?
Tần Vũ đỏ mặt, cúi gằm, lắp bắp:
— Thì… cho ai cũng được, nhà tôi còn nhiều trứng lắm.
Tiểu Nguyệt ló đầu qua cửa, hai mắt sáng rỡ như ngọc, vừa nhai bánh mì vừa reo to:
— Oa, ca ca mang trứng! Chị Trạch ơi, làm bánh trứng đi!
Lục Trạch véo mũi cô bé:
— Được rồi, nhưng phải giúp chị dọn vườn thì mới được ăn nhé!
Tiểu Nguyệt quay sang Tần Vũ, mặt nghiêm túc:
— Ca ca khỏe nhất, anh làm việc nặng cho chị Trạch đi!
Tần Vũ gật đầu, không nói thêm, xắn tay áo đi thẳng ra vườn. Lục Trạch nhìn bóng lưng anh, chợt thấy trong lòng dâng lên cảm giác khó gọi tên: vừa yên tâm, vừa ấm áp, như thể cuối cùng cũng tìm được một người bạn đồng hành thật sự nơi đất khách.
*
Ruộng bí phía sau nhà Lục Trạch là niềm tự hào mới của cả làng. Luống bí cao, rãnh thoát nước thẳng tắp, hoa cúc vàng trồng xen kẽ để xua sâu bọ. Mỗi lần Lý Minh đi ngang, lại không quên buông lời mỉa mai, nhưng dân làng thì chỉ trầm trồ: “Đúng là mô hình của Lục Trạch, chẳng ai bắt chước nổi!”
Sáng nay, Lục Trạch định kiểm tra mấy gốc bí, vừa cúi xuống đã nghe tiếng cào đất đều đều phía sau. Tần Vũ đang dọn cỏ, động tác chắc nịch, mồ hôi lấm tấm trên trán. Thỉnh thoảng, anh ngẩng lên, ánh mắt dịu dàng như muốn hỏi gì mà ngại mở lời.
— Cậu tính trồng thêm gì ở góc này không? – Tần Vũ lên tiếng, giọng trầm mà chân thành.
— Định thử trồng đậu bắp. Ở quê tôi, người ta xen đậu bắp giữ đất, lại có rau ăn quanh năm.
Tần Vũ gật gù, vẻ mặt suy nghĩ:
— Ở đây chưa ai trồng cả. Nếu cậu cần gì, tôi giúp.
Lục Trạch hơi ngạc nhiên, vốn dĩ Tần Vũ vẫn ít nói, nay lại chủ động thế này, rõ là có ý muốn “liên minh” thật sự.
— Cậu không sợ làng xóm lại xì xào à? – Cậu bật cười, liếc sang hàng rào nơi mấy bà hàng xóm đang lom lom nhìn sang.
Tần Vũ điềm nhiên đáp:
— Mặc kệ. Làm việc tốt, trời không phụ.
Chỉ một câu đơn giản mà khiến Lục Trạch bất giác nhẹ lòng. Đúng là kiểu “đầu gỗ” chính hiệu, nhưng lại chân thành đến lạ.
*
Chưa kịp quay vào lấy dụng cụ, ngoài cổng đã vang lên tiếng gọi lanh lảnh:
— Trạch ơi, ra đây xem có chuyện vui này!
Bà Cả Tống, dáng người tròn trịa, tóc búi củ tỏi, kéo theo mấy bà hàng xóm, vừa đi vừa cười tủm tỉm. Vừa thấy Tần Vũ, bà đã réo:
— Ối trời, hai đứa lại kè kè nhau à? Sớm tinh mơ đã làm vườn chung, bảo sao bí nhà này to nhất làng!
Lục Trạch chưa kịp đáp, Tiểu Nguyệt đã nhanh miệng:
— Chị Trạch với ca ca làm gì cũng giỏi hết! Bà Tống muốn ăn bánh trứng không, cháu làm cho!
Bà Tống cười rũ rượi:
— Được, nhưng phải cho bà xem màn “liên minh trồng rau” trước đã!
Hai bà hàng xóm bên cạnh cũng hùa theo:
— Nghe bảo Tần Vũ sắp trồng rau sạch với nhà Trạch, có thật không?
— Hay là hai nhà sáp lại thành một cho làng vui cửa vui nhà?
Tần Vũ đỏ mặt, quay đi, vờ chăm chú nhổ cỏ, nhưng bàn tay thì run nhẹ. Lục Trạch nhún vai, cười lém lỉnh:
— Các bà cứ ở lại xem. Ai phụ làm đất, chiều tôi đãi bánh trứng!
Đám bà tám cười ồ, kéo nhau ngồi bệt xuống bờ rào, vừa bàn tán vừa “giám sát” như thể xem hội.
*
Buổi sáng rộn rã tiếng cuốc xẻng, xen kẽ tiếng kể chuyện của Tiểu Nguyệt và lời bình phẩm của các bà tám. Lục Trạch hướng dẫn Tần Vũ cách ươm giống, còn chỉ thêm mẹo pha nước vỏ cam, tỏi để xịt đuổi sâu.
— Ở quê tôi, người ta ngâm vỏ cam, tỏi băm nhỏ với nước, xịt lên lá là sâu chạy mất!
Tần Vũ gật đầu, ánh mắt sáng lên như vừa phát hiện kho báu:
— Nhà tôi còn nhiều vỏ cam, để tôi thử pha.
Tiểu Nguyệt xen vào, giọng chắc nịch:
— Ca ca học gì cũng giỏi, chị Trạch dạy gì cũng nhớ hết!
Tần Vũ mỉm cười, xoa đầu cô bé:
— Ừ, ca ca học nhanh mà.
Lục Trạch nhìn cảnh đó, trong lòng dâng lên cảm giác bình yên kỳ lạ. Mọi tính toán, cảnh giác đều tan biến. Dưới nắng sớm, chỉ còn lại niềm vui giản dị của những người thật sự quan tâm nhau.
*
Đến trưa, khi vườn đã tươm tất, Lục Trạch kéo Tần Vũ vào bếp làm bánh trứng. Cậu đánh trứng với sữa đậu nành, thêm chút mật ong, rán thành từng miếng vàng ruộm thơm phức. Tiểu Nguyệt đứng bên, ngửi mùi thơm mà nuốt nước miếng ừng ực.
Bà Tống vừa vào đã xuýt xoa:
— Bánh trứng thế này, ai mà chẳng mê! Trạch à, cậu mà về làm dâu nhà ai, chắc nhà ấy mập hết cả họ!
Tần Vũ suýt làm rơi dao, mặt đỏ bừng. Lục Trạch liếc anh, cười:
— Bà nói oan tôi rồi. Tôi chỉ làm bánh cho người mình quý thôi. Ai ăn ké thì chiều phụ nhổ cỏ tiếp nhé!
Bà Tống cười ngặt nghẽo, liếc Tần Vũ đầy ẩn ý:
— Vậy chắc Tần Vũ là “người quý” rồi. Gớm, hai đứa này hợp nhau quá!
Tiểu Nguyệt phụ họa:
— Đúng rồi, chị Trạch bảo ca ca là người tốt nhất làng!
Tần Vũ đỏ mặt, chỉ cắm cúi cắt bánh, không nói gì. Bà Tống càng được thể, lại đùa:
— Thế để bà làm mối luôn cho xong!
Lục Trạch giả vờ ngáp:
— Bà Tống, ăn đi, không tôi cấm cửa luôn đấy!
Cả nhà cười rộn rã. Tần Vũ kín đáo gắp thêm miếng bánh cho Tiểu Nguyệt và Lục Trạch, ánh mắt dịu dàng đến lạ.
Lục Trạch khẽ nói:
— Cảm ơn nhé, Tần Vũ.Tần Vũ chỉ gật đầu, không nói, nhưng nụ cười hiền lành đã thay cho mọi lời.
*
Chiều, khi cả làng nghỉ ngơi, Lục Trạch tranh thủ ra vườn kiểm tra rau mới gieo. Cậu đang lúi húi vạch cỏ thì Tần Vũ lại mang xô nước ấm tới.
— Tôi tưới hộ cậu nhé?
Lục Trạch ngẩng lên, ngạc nhiên:
— Cậu không về nhà nghỉ sao? Làm cả buổi rồi mà.
Tần Vũ ngồi xuống cạnh, tay tưới từng gốc rau cẩn thận:
— Tôi thích làm cùng cậu. Ở đây vui hơn.
Câu nói ấy khiến Lục Trạch sững lại. Cậu nhìn Tần Vũ, bắt gặp ánh mắt chân thành, ngập ngừng nhưng đầy ấm áp. Hai người lặng lẽ làm việc bên nhau, không cần nói gì thêm, nhưng khoảng lặng ấy lại thân thuộc lạ lùng.
Một lúc sau, Tần Vũ nhỏ giọng:
— Hồi sáng, mọi người bàn tán nhiều quá… Cậu có buồn không?
Lục Trạch phì cười:
— Tôi quen rồi. Ai muốn nói gì thì nói. Có “quân tiếp viện” như cậu rồi, tôi chẳng sợ ai nữa!
Tần Vũ cười hiền, ánh mắt như có nắng. Lục Trạch bỗng thấy nhẹ nhõm, mọi lo lắng biến mất tự lúc nào.
*
Tối đến, làng Lạc Điền lại lên đèn. Tiếng cười nói, mùi cơm mới, mọi thứ hoà thành một bản nhạc yên bình. Nhưng ngoài ngõ, lời bàn tán chưa dứt:
— Tần Vũ dạo này cứ như cái bóng của Lục Trạch ấy nhỉ?
— Hai đứa đó đúng là trời sinh một cặp!
— Không khéo năm nay làng mình có “gia đình kiểu mẫu” sớm thôi!
Bà Tống nghe được, chạy về nhà, vừa đi vừa xoa tay:
— Trạch ơi, mai bà dẫn cậu đi xem đất trồng dưa. Biết đâu lại phát tài nhờ bí quyết của cậu!
Lục Trạch cười đáp:
— Bà cứ chuẩn bị bánh nếp đi, tôi chỉ chỉ cho người nào đãi món ngon thôi!
Bà Tống cười khanh khách, hứa chắc như đinh đóng cột.
*
Đêm xuống, nhà Lục Trạch sáng đèn. Cậu ngồi bên bếp, hong tay trước lửa, thỉnh thoảng liếc sang Tần Vũ đang tỉ mẩn sửa lại rổ tre. Tiểu Nguyệt nằm lăn dưới đất, miệng kể chuyện ma tự chế, giọng vừa hồi hộp vừa nghịch ngợm.
Lục Trạch bất chợt hỏi nhỏ:
— Tần Vũ này, sao dạo này cậu hay sang nhà tôi vậy?
Tần Vũ ngập ngừng, mắt nhìn vào ngọn lửa:
— Ở đây… tôi thấy bình yên. Trước kia một mình, làm gì cũng mệt. Giờ có cậu… mọi thứ dễ chịu hơn.
Lục Trạch lặng thinh. Cậu từng nghĩ chỉ cần tránh rắc rối là đủ, không ngờ lại trở thành chốn bình yên cho người khác.
Tiểu Nguyệt bất ngờ ngồi bật dậy, chỉ ra sân:
— Chị Trạch, ngoài kia có ai kìa!
Cả ba cùng nhìn ra. Sân tối om, chỉ có bóng tre đổ dài. Lục Trạch nhíu mày, trực giác báo động. Tần Vũ đứng dậy ra hiên, ánh mắt cảnh giác. Tiểu Nguyệt núp sau lưng Lục Trạch, mắt tròn xoe.
Một lúc sau, ngoài sân chỉ còn tiếng gió. Tần Vũ quay lại:
— Không thấy ai. Có lẽ mèo hoang thôi.
Lục Trạch liếc xuống bậc thềm, thấy vết bùn nhỏ còn ướt – rõ ràng không phải dấu chân mèo. Cậu chỉ cười:
— Chắc con mèo đen nhà bà Tống đấy. Nó hay mò sang xin ăn.
Tiểu Nguyệt vẫn nghi ngờ, nhưng rồi buồn ngủ quá, lăn ra ngủ luôn.
Chờ cô bé ngủ say, Tần Vũ ngồi xuống bên Lục Trạch, giọng nhỏ nhẹ:
— Có chuyện gì, cậu cứ nói với tôi. Tôi không để ai làm hại cậu đâu.
Lục Trạch nhìn anh, lần đầu không cười cợt, chỉ khẽ gật đầu.
*
Sáng hôm sau, làng Lạc Điền rộ lên tin đồn đêm qua có người lảng vảng quanh nhà Lục Trạch. Bà Tống kéo cả nhóm tới, xì xào:
— Nhà ai có “quân tiếp viện” như này thì chẳng ai dám bén mảng đâu. Nhưng phải cảnh giác, dạo này làng lắm chuyện lạ!
Lý Minh xuất hiện, mặt mày cau có, ánh mắt vừa tức vừa dè chừng. Hắn đứng ngoài ngõ, vờ đi ngang, nhưng không rời mắt khỏi nhóm người trong sân nhà Lục Trạch.
Lục Trạch giả vờ không để ý, tiếp tục cùng Tần Vũ kiểm tra rau. Hai người phối hợp ăn ý, chỉ cần liếc mắt, gật đầu là hiểu nhau.
Bà Tống đứng xem, xuýt xoa:
— Hai đứa này trời sinh một cặp! Từ ngày “liên minh” với Trạch, ruộng đồng nhà Tần Vũ tốt lên hẳn!
Một bà khác góp lời:
— Nhìn ruộng bí nhà này thì biết. Còn Lý Minh ấy hả, trồng gì cũng bị sâu rầy, chẳng hiểu sao!
Lý Minh nghe vậy, mặt càng tối lại, quay đi mà miệng vẫn lẩm bẩm tức tối.
*
Chiều, Lục Trạch cùng Tần Vũ sang thăm vườn dưa nhà bà Tống. Đám trẻ con kéo đến xem đông như hội. Tiểu Nguyệt dẫn đầu, vừa chạy vừa hò hét:
— Để chị Trạch chỉ cách trồng dưa, bà Tống sắp giàu rồi!
Bà Tống cười vang:
— Chỉ cần Trạch chỉ, bà đãi cả làng bánh nếp!
Lục Trạch nháy mắt:
— Được, nhưng phải giữ bí quyết, kẻo Lý Minh nghe lỏm lại phá vườn đấy!
Đám trẻ con cười rộ, bà Tống cũng cười lăn lóc. Tần Vũ lặng lẽ đứng bên, thỉnh thoảng liếc sang Lục Trạch, ánh mắt dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra.
*
Tối đến, nhà đã vắng người, chỉ còn tiếng dế kêu ngoài đồng. Lục Trạch ngồi trước hiên, lòng nhẹ tênh. Tần Vũ ra ngồi cạnh, hai người im lặng khá lâu. Cuối cùng, Tần Vũ khẽ hỏi:
— Cậu không định hỏi tôi chuyện đêm qua à?
Lục Trạch lắc đầu, mắt ánh lên nét nghịch ngợm:
— Không cần. Tôi tin cậu. Có cậu ở đây, tôi chẳng sợ gì.
Tần Vũ không nói, nhưng nụ cười lặng lẽ trên môi đủ thay lời cảm ơn.
Xa xa, một bóng người thấp thoáng ngoài đường, rồi biến mất sau bụi tre. Lục Trạch nhận ra ánh mắt ấy – lạnh lẽo và toan tính: Lý Minh.
Cậu siết chặt tay, nụ cười dần tắt. Trận chiến còn dài, nhưng giờ đây, cậu không còn đơn độc nữa.
Trong đêm tối, hai người ngồi bên nhau, lặng lẽ chuẩn bị cho những thử thách mới. Tiếng chó sủa xa xa, báo hiệu điều gì đó bất thường đang đến gần.
Lục Trạch hít một hơi thật sâu, ngước nhìn bầu trời đầy sao. Trong lòng, cảm giác ấm áp vẫn cháy bền bỉ, nhưng tận sâu thẳm, cậu biết, một cơn sóng ngầm đang lặng lẽ tiến tới, chờ bùng lên bất cứ lúc nào.