Lễ đính hôn của Ngô Huyền và Công Tử Cổ được tổ chức trong không khí trang trọng, nhưng cũng nặng nề bởi những âm mưu đằng sau. Trong ánh đèn lung linh của cung điện, những bộ trang phục lộng lẫy và những nụ cười giả tạo che giấu những toan tính tăm tối. Lý Tâm, một trong những đầu bếp chính cho bữa tiệc, cảm nhận rõ sự căng thẳng trong không khí. Cô không thể ngừng suy nghĩ về những gì sắp xảy ra.
Công Tử Cổ, người đã bước qua ngưỡng cửa tuổi già, đứng đó với vẻ mặt hãnh diện. Ông ta là biểu tượng của những hủ tục, giữ lấy quyền lực bằng những mối quan hệ tồi tệ và những bí mật đen tối. Ngô Huyền, với sự quyết đoán và sức mạnh của mình, là người duy nhất có thể đưa ông ta đến gần hơn với tham vọng của gia tộc.
“Lý Tâm, cô đã chuẩn bị thực đơn cho bữa tiệc chứ?” Ngô Huyền hỏi, ánh mắt sắc bén.
“Vâng, thưa cô,” Lý Tâm trả lời, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Món Hoa Kai Vạn Đạo sẽ là điểm nhấn chính.”
Ngô Huyền gật đầu, trong lòng đầy tự hào về sự sáng tạo của Lý Tâm. Món ăn này không chỉ mang ý nghĩa ẩm thực, mà còn là một vũ khí tinh vi, được thiết kế để k*ch th*ch những h*m m**n tàn bạo nhất. Những nguyên liệu được chọn lọc kỹ lưỡng, không chỉ để làm thỏa mãn vị giác mà còn là một phần của kế hoạch lớn hơn.
Khi bữa tiệc bắt đầu, âm thanh tiếng nhạc hòa quyện với tiếng cười nói của khách mời. Lý Tâm đứng bên bếp, ánh mắt thỉnh thoảng hướng về phía Ngô Huyền, cảm nhận sự lo lắng đang dâng cao. Cô biết rằng, mọi thứ sẽ không đơn giản như vẻ bề ngoài. Trong khi khách mời thưởng thức món ăn, cô cảm nhận được sự bất an trong lòng.
“Chúng ta cần phải bắt đầu,” Trần Bảo, người bạn đồng hành của Lý Tâm, thì thầm bên tai cô. “Mọi thứ đã được chuẩn bị. Ngô Huyền cần sự hỗ trợ của chúng ta.”
“Nhưng nếu kế hoạch thất bại…?” Lý Tâm lo lắng.
“Không có lựa chọn nào khác. Chúng ta phải tạo ra cơ hội,” Trần Bảo kiên định.
Bữa tiệc tiếp tục diễn ra, và khi món Hoa Kai Vạn Đạo được dọn lên, không khí trở nên dày đặc. Công Tử Cổ ngồi ở vị trí trung tâm, ánh mắt háo hức. Ông ta không biết rằng món ăn này sẽ trở thành khởi đầu cho một thảm kịch.Khi ông ta đưa món ăn vào miệng, một thứ cảm xúc kỳ lạ chợt dâng lên. Sự thèm khát và d*c v*ng bùng nổ, khiến ông ta không thể kiểm soát bản thân. Những tiếng kêu thét vang lên khi Công Tử Cổ bắt đầu xé xác mình trước sự kinh hãi của mọi người. Lý Tâm nhìn cảnh tượng đó, không thể tin vào mắt mình. Đó là kết quả của một món ăn được thiết kế để đưa ra thông điệp.
“Ta tự chủ sinh tử!” Ngô Huyền hét lên, cầm dao đứng trên xác thối của Công Tử Cổ. Ánh mắt cô ánh lên sự mạnh mẽ, tuyên bố quyền lực của mình trong gia tộc.
Đám đông hoảng loạn, và trong khi mọi người chạy trốn, Trần Bảo nhanh chóng ra hiệu cho nhóm quân "Thực Vệ" đã được chuẩn bị sẵn ở bên ngoài. Họ bao vây cung điện, không cho bất kỳ ai thoát ra.
“Chúng ta đã thành công,” Trần Bảo nói với Lý Tâm, cảm xúc lẫn lộn trong lòng. “Nhưng điều này chỉ là khởi đầu.”
“Còn nhiều điều cần làm,” Lý Tâm đáp, ánh mắt đượm buồn nhưng đầy quyết tâm. Cô biết rằng những âm mưu còn phức tạp hơn rất nhiều, và cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
“Chúng ta phải tìm cách giải quyết mọi chuyện,” cô tiếp tục, giọng nói chắc chắn. “Ngô Huyền sẽ không dễ dàng buông bỏ quyền lực của mình.”
“Cô đã sẵn sàng cho cuộc chiến này chưa?” Trần Bảo hỏi, không giấu nổi sự lo lắng.
“Đã đến lúc phải đối mặt với sự thật,” Lý Tâm đáp, ánh mắt sáng rực. “Tôi không thể đứng nhìn gia tộc của mình bị diệt vong thêm một lần nữa.”
Cả hai hướng ánh nhìn về phía cung điện, nơi mà cuộc chiến quyền lực đã bắt đầu. Tương lai còn nhiều điều chưa biết, nhưng họ biết rằng, cùng nhau, họ sẽ không để bất kỳ ai quyết định số phận của mình.