Trần Bảo ngồi bên bàn làm việc, đôi mắt trầm ngâm nhìn vào những tài liệu trước mặt. Anh đã điều tra mọi thông tin liên quan đến Lý Tâm, nhưng càng tìm kiếm, anh càng cảm thấy lạc lối. Không hồ sơ, không dấu vết, như thể cô gái ấy xuất hiện từ hư vô. Sự bí ẩn quanh Lý Tâm khiến anh càng thêm tò mò.
“Có lẽ đã đến lúc thử thách cô ấy,” Trần Bảo tự nhủ, quyết định không để sự nghi ngờ đè nặng lên tâm trí. Anh cần một cách để khám phá những bí mật ẩn giấu trong tâm hồn Lý Tâm.
“Món Đinh Hương,” anh nghĩ. Đó là món ăn không chỉ yêu cầu kỹ năng nấu nướng mà còn cần sự kết nối sâu sắc với nguyên liệu. “Nếu Lý Tâm có thể nấu món này, có lẽ cô ấy sẽ bộc lộ điều gì đó về bản thân.”
Khi Lý Tâm bước vào bếp, Trần Bảo đã chuẩn bị sẵn mọi thứ. “Hôm nay, chúng ta sẽ thử làm món Đinh Hương,” anh nói, giọng điềm tĩnh. “Nó cần sự đồng điệu giữa linh hồn và nguyên liệu.”
Lý Tâm nhìn anh, đôi mắt sáng lên một cách đầy háo hức. “Tôi rất muốn thử sức với món này,” cô đáp, nhưng trong ánh mắt vẫn có chút lo lắng. “Tôi nghe nói đây là một món ăn khó.”
“Đúng vậy, nhưng nếu cô có thể nấu ra nó, tôi tin rằng cô có khả năng làm nhiều điều lớn lao hơn nữa,” Trần Bảo khuyến khích.
Cô bắt đầu công việc, nhẹ nhàng lựa chọn nguyên liệu, từng động tác đều thể hiện sự cẩn thận và tỉ mỉ. Nhưng khi nồi nước sôi sùng sục, một cơn đau nhói bất chợt dội đến, khiến Lý Tâm khựng lại. Mồ hôi lấm tấm trên trán cô, nhưng cô không bỏ cuộc. Bằng tất cả sự quyết tâm, cô tiếp tục.
Mùi hương từ món ăn bắt đầu lan tỏa, nhưng trong một khoảnh khắc, Lý Tâm đột ngột ngã quỵ, phun ra một ngụm máu. Trần Bảo hoảng hốt lao đến, đỡ cô dậy. “Lý Tâm! Cô sao vậy?”
Cô nhắm chặt mắt, cơ thể run rẩy. Một dòng ký ức dồn dập ùa về, như những mảnh ghép rời rạc, nhưng lại đầy sống động. “Tôi… tôi là Thần Th师…” Lời nói bật ra từ miệng cô, trong khi những hình ảnh từ một thế giới khác hiện lên trước mắt.
Trần Bảo sửng sốt, không thể hiểu nổi. “Thần Th师? Cô đang nói gì vậy?”“Ngô gia… họ đã giết tôi… để lấy huyết mạch,” Lý Tâm thều thào, tay nắm chặt. “Tôi đã xuyên không vào cơ thể này. Tôi là con gái của một gia tộc bị diệt vong. Huyết mạch của tôi… được giữ lại trong Ngô Huyền.”
Trần Bảo cảm thấy mình như bị cuốn vào một dòng chảy bí ẩn. “Cô nói sao? Ngô Huyền… là người nhận huyết mạch của cô?”
“Đúng vậy,” Lý Tâm thở hổn hển. “Tôi đã sống trong cơ thể này 18 năm… nhưng ký ức… đã bị chôn vùi. Món Đinh Hương… đã đánh thức chúng.”
Trần Bảo nhìn cô, trong lòng dâng lên sự cảm thông. “Cô không đơn độc. Tôi sẽ giúp cô tìm ra sự thật.”
Ánh mắt Lý Tâm sáng lên, nhưng sự lo lắng vẫn còn đó. “Nếu họ biết tôi đã hồi phục ký ức… họ sẽ không tha cho tôi.”
“Chúng ta sẽ tìm cách bảo vệ cô,” Trần Bảo khẳng định, sự quyết tâm trong giọng nói. “Nhưng trước hết, chúng ta cần biết rõ về Ngô gia và những bí mật họ đang che giấu.”
Lý Tâm gật đầu, cảm giác được nâng đỡ bởi sự đồng hành của Trần Bảo. Cô biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ít nhất, giờ đây cô không phải đi một mình. Những ký ức vỡ tan, nhưng cũng là lúc những mảnh ghép mới bắt đầu hình thành, hướng đến một tương lai mà cô sẽ không chỉ là Lý Tâm bình thường, mà là người thừa kế của một dòng máu đầy quyền lực và bí ẩn.
“Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau,” Lý Tâm nói, giọng chắc chắn hơn. “Bắt đầu từ bây giờ, tôi sẽ không chỉ là một đầu bếp. Tôi sẽ là người bảo vệ di sản của gia tộc mình.”
Trần Bảo mỉm cười, cảm nhận được sức mạnh từ quyết tâm của cô. “Chúng ta sẽ cùng nhau đấu tranh.”
Và từ đó, cuộc hành trình tìm kiếm sự thật về nguồn gốc của Lý Tâm bắt đầu, giữa những âm mưu và quyền lực, trong một thế giới nơi mọi thứ không bao giờ đơn giản. Họ đã sẵn sàng, nhưng không ai biết rằng những thử thách phía trước sẽ lớn lao đến mức nào.