Nguyên An Tựa Gió

Chương 7

Đối với những lời hắn nói, ta không tin lấy một chữ nhưng ta vẫn bị ép phải giữ hắn lại.

Bởi vì hắn ngồi dưới đất ôm lấy chân ta, khóc lóc t.h.ả.m thiết:

“Tỷ tỷ, tỷ thương tình ta đi, trong nhà ta chỉ còn lại một mình ta thôi, ta không còn chỗ nào để đi nữa!”

“Phụ thân ta mất sớm, mẫu thân ta tái giá. Mấy người thúc bá thấy ta yếu thế liền bắt nạt ta, chiếm ruộng đất nhà ta, cữu cữu ta thì vô tình vô nghĩa, muốn bán ta vào nam quán để kiếm tiền. Không ai đối xử tốt với ta, chỉ có tỷ......”

“Tỷ là người tốt nhất trên đời, tối qua tỷ còn giúp ta——”

Ta bước tới, một tay bịt miệng hắn.

“Nói thêm một câu nữa, ta cũng bán ngươi vào nam quán!”

......

Ta và hắn thỏa thuận, ta chỉ cho hắn ở lại đây nửa tháng.

Hơn nữa, hắn chỉ được phép ở hậu viện, không được tùy tiện đi ra cửa hàng phía trước.

Nhưng hắn là kiểu người không thể ngồi yên, thường nhân lúc hiệu sách không có ai liền chạy sang tìm ta tán gẫu.

“A Nguyên, tỷ đang đọc sách gì vậy?”

“A Nguyên, sao tỷ thích đọc sách thế!”

“Ăn cơm thôi, đồ ngốc.”

“Này, kể ta nghe chuyện hồi nhỏ của tỷ đi!”

“Này, rốt cuộc giữa tỷ và Ninh An Hầu là chuyện thế nào?”

Có đôi khi bị hắn quấn lấy đến mức không chịu nổi, ta cũng sẽ nói với hắn vài câu.

Ta kể cho hắn nghe chuyện hồi nhỏ của mình.

Kể rằng mẫu thân ta đã cứu Cố Kỳ Việt như thế nào.

Kể về sự thiên vị của phụ thân, kể về những sự hà khắc ngầm mà kế mẫu dành cho ta sau lưng mọi người, kể về chuyện Tô Minh Thư cướp đồ của ta, còn có những nỗi sợ hãi sâu trong lòng ta.

Về chuyện ta hòa ly, ta hỏi hắn:

“Ngươi có cảm thấy ta lòng dạ hẹp hòi, không dung được người khác không?”

Dù sao trong kinh thành hiện nay, những phủ đệ có chút gia thế thì gần như đều có thiếp thất.

Hắn cười một tiếng, nụ cười có phần khinh thường.

“Đây không phải vấn đề của tỷ, mà là vấn đề của thời thế này, là vấn đề của nam nhân.”

“Bọn họ có thể có rất nhiều nữ nhân, nhưng lại không cho phép nữ nhân có nhiều nam nhân.”

“Bọn họ nhốt nữ nhân vào cùng một tòa nhà, lại không cho các nàng được đối xử bình đẳng, vậy thì các nàng chỉ có thể tranh đấu.”

“Giống như tỷ và Tô Minh Thư, nếu hai người cùng gả vào Hầu phủ, nơi hai người có thể ở cũng chỉ rộng chừng ấy, vậy thì sẽ giống như hai con dế trong một chiếc chum, cứ đấu đá qua lại, để Cố Kỳ Việt lấy đó làm trò vui.”

“Tỷ không muốn làm một con dế, tỷ muốn làm một con người, vậy thì có gì sai?”

12

Ta bị những lời nói thẳng thừng của hắn làm cho kinh ngạc.

Những lời như vậy quả thực là đại nghịch bất đạo nhưng ngẫm kỹ lại, đúng là có lý.

Ta định nói với hắn, những lời này không thể tùy tiện nói với người ngoài, để tránh rước họa sát thân. 

Nhưng còn chưa kịp mở miệng, phía trước cửa hàng đã nổi lên một trận náo loạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta bước tới xem, hóa ra là một chiếc xe ngựa được trang hoàng tinh xảo đang dừng trước cửa hiệu sách, thùng xe rộng lớn chắn gần hết con phố, khiến dân chúng đi ngang qua không ngừng phàn nàn.

Phu xe ngồi phía trước “vút” một tiếng quất roi trong tay, quát:

“Tránh hết ra, đây là xe ngựa của phu nhân Ninh An Hầu!”

Từ bên trong, trước tiên bước xuống hai nha hoàn ăn mặc chỉnh tề. Bọn họ vội vàng vén rèm, cẩn thận đỡ Tô Minh Thư từ trong xe bước ra.

Tô Minh Thư mặc một bộ váy gấm dệt hoa hải đường, trên đầu cài đầy châu ngọc.

Cả người nàng ta trông vô cùng phú quý hoa lệ, ánh vàng lấp lánh ch.ói mắt.

Nàng ta cố ý bước thật chậm, khiến mọi người xung quanh đều dừng chân nhìn ngắm.

Sau khi vào cửa hàng, nàng ta trước tiên lấy khăn tay che nhẹ ch.óp mũi, ghét bỏ đ.á.n.h giá cách bài trí xung quanh hiệu sách.

Sau đó lại phe phẩy khăn như thể muốn quạt đi lớp bụi vốn chẳng hề tồn tại trong không khí, giọng điệu đầy châm chọc:

“Tỷ tỷ, hà tất phải như vậy? Đang yên đang lành hưởng cuộc sống giàu sang phú quý ở Hầu phủ không muốn, giờ lại co ro ở nơi thế này, dựa vào một đống sách cũ để miễn cưỡng kiếm sống, có gì thú vị chứ?”

Ta nhìn những dân chúng bình thường đang vây quanh cửa xem náo nhiệt, giọng điệu bình thản:

“Không biết Hầu phu nhân đại giá quang lâm, có chuyện gì quan trọng?”

Khóe môi Tô Minh Thư cong lên một nụ cười:

“Không thể nói là chuyện quan trọng. Chỉ là tỷ muội chúng ta một thời, muội muội trong lòng nhớ tỷ, nên đến thăm tỷ mà thôi.”

Nói xong, nàng ta quay mặt về phía đám đông:

“Các vị hàng xóm láng giềng vẫn chưa biết phải không? Vị này chính là Hầu phu nhân trước đây của Ninh An Hầu phủ. Bởi vì gả vào Hầu phủ năm năm mà vẫn không thể sinh con nối dõi, cuối cùng bị Hầu phủ đuổi ra ngoài.”

“Bây giờ ngay cả nhà mẹ đẻ cũng không thể quay về, chỉ có thể ở nơi này mở một hiệu sách nhỏ, miễn cưỡng kiếm sống qua ngày. Đáng thương lắm phải không?”

Dân chúng vây trước cửa nghe vậy liền xôn xao bàn tán.

Vô số lời nghị luận bay vào tai ta:

“Thì ra nàng ta chính là Hầu phu nhân Ninh An Hầu trước đây, người không thể sinh con sao?”

“Ôi, đúng là đáng thương. Nữ nhân không thể sinh con, cuối cùng cũng chẳng có chỗ đứng.”

“Đáng thương gì chứ? Chỉ không sinh được con thì thôi đi. Nhưng nghe nói nàng ta không chỉ không thể sinh con, mà còn ghen tuông ghê gớm, một mình nắm giữ hậu viện, không cho Hầu gia nạp thiếp. Như vậy chẳng phải muốn đoạn tuyệt hương hỏa của Hầu phủ sao!”

“Đáng đời! Chẳng trách cuối cùng bị Hầu phủ đuổi ra ngoài.”

“Đúng vậy, loại nữ nhân này mà Ninh An Hầu có thể nhẫn nhịn nàng ta năm năm, cũng xem như tình sâu nghĩa nặng rồi.”

......

Nghe càng lúc càng nhiều lời trách móc, trên mặt Tô Minh Thư lộ ra vẻ khoái chí.

Ngay sau đó, chẳng biết nghĩ đến điều gì, nàng ta lại chuyển sang căm hận.

Nàng ta ghé sát lại gần ta, dùng giọng chỉ hai người chúng ta mới có thể nghe thấy mà chất vấn:

“Ngươi cố ý, đúng không? Tô Minh Nguyên!”

“Ngươi biết rõ Hầu gia bất lực, vậy mà cố tình giúp hắn truyền ra cái danh dũng mãnh, cố ý dụ ta mắc câu, đúng không?”

Ta nhướng mày, trong lòng cũng dâng lên một tia khoái chí.

Ta mỉm cười nhìn nàng ta, từng chữ rõ ràng, chậm rãi nói:

“Tô Minh Thư, ta chúc ngươi và Cố Kỳ Việt bạc đầu giai lão, đời đời kiếp kiếp, mãi mãi không chia lìa.”

Nghe ta nói xong, chiếc khăn trong tay nàng ta suýt bị vò nát. Gương mặt xinh đẹp vì căm hận mà trở nên có chút vặn vẹo.