Nhưng hình tượng ta xây dựng ở đây là một quả phụ có phu quân c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử. Nửa đêm nửa hôm lại kéo một nam nhân từ trong phòng ra nha môn thì tính là chuyện gì? Thật sự rất dễ khiến người khác dị nghị.
Vứt hắn ngoài cửa mặc kệ sao? Nhìn người hắn nóng ran thế này, hẳn là đang sốt rất nặng, lỡ c.h.ế.t ngay trước cửa nhà ta thì sao?
Ta thở dài, đỡ hắn lên giường nằm.
Lúc dìu hắn, toàn thân hắn nóng bỏng, còn không nhịn được khẽ rên lên.
“Ngươi chờ một chút, ta đi mời đại phu cho ngươi.”
Hắn nắm lấy cánh tay ta:
“Ta không phải phát sốt, ta là...... bị người ta hạ t.h.u.ố.c.”
Hắn giãy giụa ngồi dậy, ngước mắt nhìn ta.
Đôi mắt đỏ hoe, vẻ mặt đầy tủi thân.
“Tỷ tỷ, tỷ có thể giúp ta một chút không?”
......
Sáng hôm sau, tay ta đau nhức đến mức ngay cả đũa cũng không cầm nổi.
Ăn sáng xong, ta bảo Lục Miên trông coi cửa hàng phía trước, còn ta trở lại hậu viện, lay người họa sư kia tỉnh dậy.
“Ngươi dậy đi, ta có chuyện muốn hỏi ngươi.”
Hắn mở đôi mắt còn ngái ngủ: “Sao vậy? Tỷ tỷ.”
Ta có chút khó xử, nhưng vẫn lấy hết can đảm hỏi hắn.
Ánh mắt ta nhìn về phía thân thể hắn.
“Tại sao...... chỗ đó của ngươi lại như vậy?”
“Ý gì?”
“Chỗ đó của phu quân ta không giống của ngươi. Ngươi như vậy là vì uống t.h.u.ố.c mới thành ra thế này sao?”
Hắn cũng không còn buồn ngủ nữa, hai mắt mở tròn xoe, lập tức bật người ngồi dậy.
“Ý là sao? Cô kể cụ thể cho ta nghe xem.”
Ta kể cho hắn nghe chuyện phòng the giữa ta và Cố Kỳ Việt, cùng những chỗ ta cảm thấy nghi hoặc.
Nghe xong, hắn vỗ đùi cười lớn:
“Ôi trời đất ơi, trên đời này vậy mà còn có chuyện vô lý đến thế!”
“Cứ luôn mềm, vậy chẳng phải là đang bất lực sao! Hắn đúng là giỏi lừa người, mà cô cũng thật là ngốc!”
10
Ta đúng là đủ ngốc.
Ta vẫn nhớ đêm tân hôn, Cố Kỳ Việt ôm ta hôn một hồi rồi dừng lại nghỉ ngơi.
Ta ngây thơ hỏi hắn:
“Đây chính là động phòng của phu thê sao?”
Hắn sững người một chút, hỏi ngược lại ta:
“Nàng không biết?”
Ta đáp: “Hầu gia nói đùa rồi, thiếp là lần đầu gả đi, sao lại biết những chuyện này?”
Hắn lại hỏi ta: “Trước khi nàng đến đây, ma ma chưa từng cho nàng xem tranh tránh lửa sao?”
Ta đáp: “Tranh tránh lửa là gì?”
“Ma ma năm ngoái đã về quê dưỡng bệnh rồi, kế mẫu cũng chưa từng đưa cho ta thứ này.”
Hắn bật cười, thần thái cũng thả lỏng, hướng ra ngoài gọi người mang nước vào.
Sau khi lau rửa xong, hắn ôm ta, cẩn thận giải thích cho ta.
Hắn nói phu thê giao hợp chính là hôn môi, ôm ấp, sau khi kết thúc thì lau rửa sạch sẽ, như vậy là xong một lần.
Nói xong, hắn lại ôm ta vuốt ve.
Đêm đó tổng cộng gọi nước tám lần.
Về sau, ta cảm thấy mình sắp bị hắn làm tróc cả một lớp da.
Ta không nhịn được hỏi: “Hầu gia, vẫn chưa xong sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn cười vô cùng đắc ý: “Sao? Thế này đã không chịu nổi rồi? Gia có lợi hại không?”
Nói xong, hắn ôm lấy eo ta, cứ thế va tới va lui.
Mặc dù ta không biết tại sao phải va như vậy, nhưng Khinh Sương từng nói với ta, lần đầu tiên của nữ nhân đều khá vất vả.
Đêm tân hôn của nàng ấy, nàng ấy bị phu quân hành hạ đến c.h.ế.t đi sống lại.
Ừm, quả nhiên là khá là vất vả.
Trong tiếng cười của người họa sư kia, ta chậm rãi đi ra ngoài.
Ta ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn đá trong sân, tiêu hóa những lời vừa nghe được.
Hóa ra không phải ta không được, mà là Cố Kỳ Việt không được.
Tin tức này giống như một chiếc b.úa nhỏ, chậm rãi gõ vào lòng ta. Ban đầu chỉ khe khẽ, về sau càng lúc càng đau.
Thật ra những năm qua, không phải ta chưa từng nghi ngờ.
Mỗi khi tỷ muội chúng ta nói những lời tục tĩu về chuyện phu thê, có rất nhiều điều ta nghe không hiểu. Nhưng khi ta đi hỏi Cố Kỳ Việt, hắn lại nổi trận lôi đình.
Ta chưa từng thấy hắn nổi giận với ta lớn đến như vậy. Hắn thậm chí còn nói ta không biết xấu hổ, không giữ phụ đức.
Sau đó, ta càng không dám kể chuyện phòng the của mình trước mặt người ngoài.
Suốt năm năm này, ta chịu đủ khổ sở vì không thể mang thai.
Để có thai, ta uống hết bát t.h.u.ố.c đắng này đến bát t.h.u.ố.c đắng khác, ăn đủ loại phương t.h.u.ố.c dân gian dưỡng t.h.a.i khiến người ta buồn nôn, quỳ lạy khắp các vị Phật, Bồ Tát, chịu đựng sự chế giễu và chỉ trỏ của người ngoài, vậy mà vẫn không thể mang thai.
Ta từng buồn bực, từng u uất, thậm chí còn hoài nghi có phải kiếp trước mình đã gây ra tội nghiệt gì hay không, ngày ngày quỳ trước Phật sám hối cầu nguyện.
Không ngờ, hóa ra tất cả những chuyện này đều là bởi vì hắn bất lực!
Mà Cố Kỳ Việt lại vừa nhìn ta vì không thể m.a.n.g t.h.a.i mà phải chịu người khác trách móc, vừa tạo dựng cho bản thân danh tiếng dũng mãnh cùng hình tượng yêu thương thê t.ử.
Đúng là vô sỉ đến cực điểm!
Đáng cười thay, ta vậy mà còn từng cho rằng hắn dành tình cảm sâu đậm cho ta.
Nghĩ đến đây, ta bật cười. Cười đến mức nước mắt cũng chảy ra.
Trước mắt đột nhiên phủ xuống một bóng người.
Vị công t.ử tuấn tú cười tủm tỉm, cảm thán:
“Phu nhân đến lúc này vẫn còn có thể cười được, quả nhiên là có khí độ. Hoắc mỗ tự thấy không bằng!”
11
“Ta cười chính mình là một kẻ ngốc. Ngươi biết không? Phu quân ta tuy bất lực nhưng trong mắt người ngoài, hắn lại vốn nổi danh là dũng mãnh, một đêm có thể tám lần.”
“Một đêm tám lần! Phu quân cô chẳng lẽ là Ninh An Hầu?!”
Ta dần dần ngừng cười.
“Ơ? Bị ta nói trúng rồi à? Cô chính là vị phu nhân không thể sinh con của Ninh An Hầu?”
“Ôi chao, hôm nay đúng là hết bất ngờ này đến bất ngờ khác! Hóa ra Ninh An Hầu nổi tiếng dũng mãnh khắp kinh thành lại là một kẻ bất lực!”
Sắc mặt ta lạnh xuống: “Sao ngươi biết?”
Hắn cười đáp:
“Uy danh của Ninh An Hầu không chỉ lưu truyền trong giới quý nhân các cô, mà trong đám dân thường chúng ta cũng nổi tiếng lẫy lừng.”
“Dù sao một đêm tám lần, trên đời này cũng hiếm thấy lắm. Ha ha ha ha!”
Nói xong, hắn ghé sát lại gần ta.
“Tỷ tỷ, Ninh An Hầu bắt nạt tỷ như vậy, khiến tỷ phải gánh tiếng xấu suốt bao nhiêu năm, tỷ cam tâm sao?”
“Hay là để ta giúp tỷ báo thù!”
......
Người họa sư trẻ tuổi ở lại.
Hắn nói mình tên Hoắc Bình, nhà ở gần ngoại thành kinh thành, từ nhỏ đã thích vẽ tranh, nên đến kinh thành thử vận may.
Mấy ngày trước hắn bị một phú thương để mắt tới, muốn chiêu hắn làm con rể ở rể.
Hắn không chịu, người kia liền hạ t.h.u.ố.c hắn, định cưỡng ép hắn.
Hắn liều mạng chạy trốn, được ta cứu.
Vì vậy hắn cầu xin ta thu nhận hắn một thời gian, để hắn ở đây tránh đầu sóng ngọn gió.
Vứt hắn ngoài cửa mặc kệ sao? Nhìn người hắn nóng ran thế này, hẳn là đang sốt rất nặng, lỡ c.h.ế.t ngay trước cửa nhà ta thì sao?
Ta thở dài, đỡ hắn lên giường nằm.
Lúc dìu hắn, toàn thân hắn nóng bỏng, còn không nhịn được khẽ rên lên.
“Ngươi chờ một chút, ta đi mời đại phu cho ngươi.”
Hắn nắm lấy cánh tay ta:
“Ta không phải phát sốt, ta là...... bị người ta hạ t.h.u.ố.c.”
Hắn giãy giụa ngồi dậy, ngước mắt nhìn ta.
Đôi mắt đỏ hoe, vẻ mặt đầy tủi thân.
“Tỷ tỷ, tỷ có thể giúp ta một chút không?”
......
Sáng hôm sau, tay ta đau nhức đến mức ngay cả đũa cũng không cầm nổi.
Ăn sáng xong, ta bảo Lục Miên trông coi cửa hàng phía trước, còn ta trở lại hậu viện, lay người họa sư kia tỉnh dậy.
“Ngươi dậy đi, ta có chuyện muốn hỏi ngươi.”
Hắn mở đôi mắt còn ngái ngủ: “Sao vậy? Tỷ tỷ.”
Ta có chút khó xử, nhưng vẫn lấy hết can đảm hỏi hắn.
Ánh mắt ta nhìn về phía thân thể hắn.
“Tại sao...... chỗ đó của ngươi lại như vậy?”
“Ý gì?”
“Chỗ đó của phu quân ta không giống của ngươi. Ngươi như vậy là vì uống t.h.u.ố.c mới thành ra thế này sao?”
Hắn cũng không còn buồn ngủ nữa, hai mắt mở tròn xoe, lập tức bật người ngồi dậy.
“Ý là sao? Cô kể cụ thể cho ta nghe xem.”
Ta kể cho hắn nghe chuyện phòng the giữa ta và Cố Kỳ Việt, cùng những chỗ ta cảm thấy nghi hoặc.
Nghe xong, hắn vỗ đùi cười lớn:
“Ôi trời đất ơi, trên đời này vậy mà còn có chuyện vô lý đến thế!”
“Cứ luôn mềm, vậy chẳng phải là đang bất lực sao! Hắn đúng là giỏi lừa người, mà cô cũng thật là ngốc!”
10
Ta đúng là đủ ngốc.
Ta vẫn nhớ đêm tân hôn, Cố Kỳ Việt ôm ta hôn một hồi rồi dừng lại nghỉ ngơi.
Ta ngây thơ hỏi hắn:
“Đây chính là động phòng của phu thê sao?”
Hắn sững người một chút, hỏi ngược lại ta:
“Nàng không biết?”
Ta đáp: “Hầu gia nói đùa rồi, thiếp là lần đầu gả đi, sao lại biết những chuyện này?”
Hắn lại hỏi ta: “Trước khi nàng đến đây, ma ma chưa từng cho nàng xem tranh tránh lửa sao?”
Ta đáp: “Tranh tránh lửa là gì?”
“Ma ma năm ngoái đã về quê dưỡng bệnh rồi, kế mẫu cũng chưa từng đưa cho ta thứ này.”
Hắn bật cười, thần thái cũng thả lỏng, hướng ra ngoài gọi người mang nước vào.
Sau khi lau rửa xong, hắn ôm ta, cẩn thận giải thích cho ta.
Hắn nói phu thê giao hợp chính là hôn môi, ôm ấp, sau khi kết thúc thì lau rửa sạch sẽ, như vậy là xong một lần.
Nói xong, hắn lại ôm ta vuốt ve.
Đêm đó tổng cộng gọi nước tám lần.
Về sau, ta cảm thấy mình sắp bị hắn làm tróc cả một lớp da.
Ta không nhịn được hỏi: “Hầu gia, vẫn chưa xong sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn cười vô cùng đắc ý: “Sao? Thế này đã không chịu nổi rồi? Gia có lợi hại không?”
Nói xong, hắn ôm lấy eo ta, cứ thế va tới va lui.
Mặc dù ta không biết tại sao phải va như vậy, nhưng Khinh Sương từng nói với ta, lần đầu tiên của nữ nhân đều khá vất vả.
Đêm tân hôn của nàng ấy, nàng ấy bị phu quân hành hạ đến c.h.ế.t đi sống lại.
Ừm, quả nhiên là khá là vất vả.
Trong tiếng cười của người họa sư kia, ta chậm rãi đi ra ngoài.
Ta ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn đá trong sân, tiêu hóa những lời vừa nghe được.
Hóa ra không phải ta không được, mà là Cố Kỳ Việt không được.
Tin tức này giống như một chiếc b.úa nhỏ, chậm rãi gõ vào lòng ta. Ban đầu chỉ khe khẽ, về sau càng lúc càng đau.
Thật ra những năm qua, không phải ta chưa từng nghi ngờ.
Mỗi khi tỷ muội chúng ta nói những lời tục tĩu về chuyện phu thê, có rất nhiều điều ta nghe không hiểu. Nhưng khi ta đi hỏi Cố Kỳ Việt, hắn lại nổi trận lôi đình.
Ta chưa từng thấy hắn nổi giận với ta lớn đến như vậy. Hắn thậm chí còn nói ta không biết xấu hổ, không giữ phụ đức.
Sau đó, ta càng không dám kể chuyện phòng the của mình trước mặt người ngoài.
Suốt năm năm này, ta chịu đủ khổ sở vì không thể mang thai.
Để có thai, ta uống hết bát t.h.u.ố.c đắng này đến bát t.h.u.ố.c đắng khác, ăn đủ loại phương t.h.u.ố.c dân gian dưỡng t.h.a.i khiến người ta buồn nôn, quỳ lạy khắp các vị Phật, Bồ Tát, chịu đựng sự chế giễu và chỉ trỏ của người ngoài, vậy mà vẫn không thể mang thai.
Ta từng buồn bực, từng u uất, thậm chí còn hoài nghi có phải kiếp trước mình đã gây ra tội nghiệt gì hay không, ngày ngày quỳ trước Phật sám hối cầu nguyện.
Không ngờ, hóa ra tất cả những chuyện này đều là bởi vì hắn bất lực!
Mà Cố Kỳ Việt lại vừa nhìn ta vì không thể m.a.n.g t.h.a.i mà phải chịu người khác trách móc, vừa tạo dựng cho bản thân danh tiếng dũng mãnh cùng hình tượng yêu thương thê t.ử.
Đúng là vô sỉ đến cực điểm!
Đáng cười thay, ta vậy mà còn từng cho rằng hắn dành tình cảm sâu đậm cho ta.
Nghĩ đến đây, ta bật cười. Cười đến mức nước mắt cũng chảy ra.
Trước mắt đột nhiên phủ xuống một bóng người.
Vị công t.ử tuấn tú cười tủm tỉm, cảm thán:
“Phu nhân đến lúc này vẫn còn có thể cười được, quả nhiên là có khí độ. Hoắc mỗ tự thấy không bằng!”
11
“Ta cười chính mình là một kẻ ngốc. Ngươi biết không? Phu quân ta tuy bất lực nhưng trong mắt người ngoài, hắn lại vốn nổi danh là dũng mãnh, một đêm có thể tám lần.”
“Một đêm tám lần! Phu quân cô chẳng lẽ là Ninh An Hầu?!”
Ta dần dần ngừng cười.
“Ơ? Bị ta nói trúng rồi à? Cô chính là vị phu nhân không thể sinh con của Ninh An Hầu?”
“Ôi chao, hôm nay đúng là hết bất ngờ này đến bất ngờ khác! Hóa ra Ninh An Hầu nổi tiếng dũng mãnh khắp kinh thành lại là một kẻ bất lực!”
Sắc mặt ta lạnh xuống: “Sao ngươi biết?”
Hắn cười đáp:
“Uy danh của Ninh An Hầu không chỉ lưu truyền trong giới quý nhân các cô, mà trong đám dân thường chúng ta cũng nổi tiếng lẫy lừng.”
“Dù sao một đêm tám lần, trên đời này cũng hiếm thấy lắm. Ha ha ha ha!”
Nói xong, hắn ghé sát lại gần ta.
“Tỷ tỷ, Ninh An Hầu bắt nạt tỷ như vậy, khiến tỷ phải gánh tiếng xấu suốt bao nhiêu năm, tỷ cam tâm sao?”
“Hay là để ta giúp tỷ báo thù!”
......
Người họa sư trẻ tuổi ở lại.
Hắn nói mình tên Hoắc Bình, nhà ở gần ngoại thành kinh thành, từ nhỏ đã thích vẽ tranh, nên đến kinh thành thử vận may.
Mấy ngày trước hắn bị một phú thương để mắt tới, muốn chiêu hắn làm con rể ở rể.
Hắn không chịu, người kia liền hạ t.h.u.ố.c hắn, định cưỡng ép hắn.
Hắn liều mạng chạy trốn, được ta cứu.
Vì vậy hắn cầu xin ta thu nhận hắn một thời gian, để hắn ở đây tránh đầu sóng ngọn gió.