Người Thám Hiểm Vô Danh

Chương 17: Quyết Định Khó Khăn

Nguyên Hạo, Bảo Long, Minh Châu và Tiểu Nguyệt đứng giữa không gian chật chội của ngôi mộ cổ, ánh sáng từ viên ngọc vẫn phát ra rực rỡ. Những tiếng động xung quanh càng lúc càng lớn, như thể những bức tường gợi nhớ đến quá khứ đang gầm gừ, đe dọa sự an toàn của họ.

“Chúng ta cần quyết định ngay bây giờ,” Nguyên Hạo lên tiếng, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm. “Viên ngọc này có sức mạnh vô biên, nhưng liệu chúng ta có nên giữ nó hay không?”

“Giữ nó!” Bảo Long phản ứng ngay lập tức. “Nó có thể giúp chúng ta bảo vệ chính mình và những người xung quanh. Nếu rơi vào tay kẻ xấu, họ sẽ sử dụng sức mạnh này để gây ra những thảm họa.”

“Nhưng có thể sức mạnh của viên ngọc sẽ khiến chúng ta trở thành những kẻ tàn bạo như họ,” Minh Châu lên tiếng, giọng cô đầy lo lắng. “Chúng ta không thể để tham vọng làm mờ mắt.”

“Đúng vậy,” Tiểu Nguyệt bổ sung, “Nếu chúng ta giữ nó, liệu chúng ta có thể kiểm soát được sức mạnh của nó? Hay nó sẽ kiểm soát chúng ta?”

Nguyên Hạo thở dài, cảm thấy áp lực từ những ánh mắt mong chờ. “Chúng ta đã thấy điều gì xảy ra khi sức mạnh không được kiểm soát. Cha tôi đã mất tích vì những thứ như thế này. Tôi không muốn những gì xảy ra với ông ấy lại tiếp diễn.”

“Vậy thì chúng ta chôn vùi nó,” Bảo Long gợi ý, “Đó là cách an toàn nhất. Không ai có thể sử dụng nó nếu nó không tồn tại.”

“Nhưng việc chôn nó cũng đồng nghĩa với việc chôn vùi cả cơ hội cứu giúp những người vô tội,” Minh Châu lập luận. “Chúng ta có thể tạo ra một nền tảng cho hòa bình, nếu biết sử dụng đúng cách.”

Mỗi người trong nhóm đều có lý do riêng cho quyết định của mình. Nguyên Hạo cảm thấy trái tim mình nặng trĩu. Họ đã vượt qua rất nhiều thử thách để đến được đây, và giờ đây, họ lại phải đối mặt với một quyết định khó khăn hơn bao giờ hết.

“Nguyệt, em nghĩ sao?” Nguyên Hạo hỏi, ánh mắt chuyển sang Tiểu Nguyệt, người thường mang lại sự lạc quan cho nhóm.

Cô gái nhỏ nhắn nhìn xuống viên ngọc, đôi mắt to tròn lấp lánh. “Em nghĩ rằng, có lẽ chúng ta nên để viên ngọc ở đây. Nếu có ai đó thực sự cần sức mạnh, họ sẽ tìm ra nó. Nhưng chúng ta không thể để nó gây hại cho bất kỳ ai.”

“Đó là một ý kiến hay,” Bảo Long gật đầu. “Chúng ta có thể để lại một dấu hiệu nào đó để người khác biết rằng đây không phải là nơi để khai thác sức mạnh.”

“Nhưng ai sẽ đảm bảo rằng không ai tìm thấy nó?” Minh Châu nhấn mạnh. “Sẽ luôn có những kẻ tham lam.”Nguyên Hạo cảm thấy mệt mỏi với những tranh luận. “Chúng ta cần thời gian để suy nghĩ. Hãy nghỉ ngơi một chút trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.”

Trong không gian im lặng, mỗi người đều chìm vào suy nghĩ riêng. Nguyên Hạo ngồi xuống, tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, tay nắm chặt viên ngọc. Anh cảm nhận được sức mạnh của nó, nhưng cũng cảm thấy nỗi lo sợ về những gì nó có thể mang lại.

Bảo Long đi qua đi lại, không ngừng lẩm bẩm những suy nghĩ. Minh Châu thì lặng lẽ ngắm nhìn viên ngọc, trong khi Tiểu Nguyệt ngồi bên cạnh, v**t v* những chiếc lá xanh mà cô đã nhặt được trong ngôi mộ.

“Nguyên Hạo,” cuối cùng, Minh Châu lên tiếng, “em nghĩ rằng chúng ta nên tìm cách bảo vệ viên ngọc này. Chúng ta có thể tạo ra một bẫy để ngăn chặn những kẻ tham lam.”

“Ý hay đấy,” Bảo Long đồng tình. “Nhưng chúng ta cần phải hành động nhanh chóng. Những cạm bẫy xung quanh sẽ không dừng lại mãi mãi.”

Nguyên Hạo gật đầu. “Được rồi, hãy bắt tay vào việc. Chúng ta sẽ chôn viên ngọc ở đây, nhưng không phải trước khi tạo ra một cách để bảo vệ nó.”

Cả nhóm bắt đầu làm việc, tạo ra những cạm bẫy xung quanh, dùng những vật liệu có sẵn trong ngôi mộ để thiết lập một hệ thống bảo vệ. Tiếng va chạm của đá và kim loại vang lên trong không gian, hòa quyện với những tiếng thở hổn hển của họ.

Khi mọi thứ đã hoàn tất, họ đứng lại, nhìn vào viên ngọc lấp lánh nằm trong một cái hố nhỏ, được bao quanh bởi những cạm bẫy mà họ vừa tạo ra. Nguyên Hạo cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng cũng có nỗi lo lắng không nguôi.

“Đã đến lúc,” anh nói, “Chúng ta sẽ chôn viên ngọc và để lại một dấu hiệu để cảnh báo những kẻ khác. Đừng để tham vọng dẫn dắt chúng ta.”

Khi họ bắt đầu lấp đất lên viên ngọc, bỗng dưng, một tiếng động lớn vang lên từ phía sâu trong ngôi mộ. Mặt đất rung chuyển, và một cánh cửa bí mật mở ra, từ đó phát ra ánh sáng chói lòa.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Tiểu Nguyệt kêu lên, ánh mắt đầy hoang mang.

“Chúng ta phải đi!” Bảo Long hét lên, “Nhanh lên!”

Nguyên Hạo không kịp suy nghĩ, anh lao về phía cánh cửa mở, lòng đầy lo lắng và hồi hộp. Những bí mật chưa được khám phá vẫn đang chờ đợi họ, và cuộc hành trình của họ vẫn chưa kết thúc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn