Người Thám Hiểm Vô Danh

Chương 16: Những Bí Mật Được Hé Lộ

Nguyên Hạo và nhóm bạn đứng trong lòng ngôi mộ cổ, ánh sáng từ đèn pin yếu ớt chiếu sáng những bức tường đầy ký tự cổ xưa. Hơi thở của họ hòa quyện với không khí nặng nề, chứa đựng sự hồi hộp và lo lắng. Mỗi bước đi đều như đang tiến sâu vào một bí mật chưa được hé lộ.

“Chúng ta phải tìm ra bảo vật trước khi quá muộn,” Nguyên Hạo nói, giọng anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Anh cảm thấy được sức mạnh của cái gì đó đang chờ đợi họ, như một con thú đang rình rập trong bóng tối.

“Đừng lo, anh có tôi,” Minh Châu đáp, ánh mắt cô sáng lên, tràn đầy quyết tâm. “Tôi đã nghiên cứu rất nhiều về những ngôi mộ như thế này. Có thể có những cạm bẫy, nhưng nếu chúng ta cẩn thận, mọi thứ sẽ ổn thôi.”

“Lần này tôi không để cô một mình,” Bảo Long nói, nắm chặt vũ khí, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào có thể xảy ra. “Tôi sẽ bảo vệ các bạn.”

Tiểu Nguyệt đứng bên cạnh, đôi mắt to tròn của cô không giấu nổi sự hồi hộp. “Mọi người ơi, mình cảm thấy có gì đó lạ lắm. Hình như có ai đó đang theo dõi chúng ta.”

“Đừng lo quá, Nguyệt,” Nguyên Hạo trấn an, nhưng trong lòng anh cũng dấy lên một cảm giác không yên. “Chúng ta hãy tiếp tục.”

Họ tiến sâu hơn vào trong, cho đến khi một ánh sáng lấp lánh xuất hiện ở cuối hành lang. Nguyên Hạo vội vàng bước tới, và khi ánh sáng từ đèn pin chiếu vào, họ thấy một chiếc bàn thờ lớn, trên đó đặt một chiếc hộp bằng vàng ròng.

“Đó là bảo vật!” Minh Châu thốt lên, mắt cô sáng rực lên như những viên ngọc quý.

Nguyên Hạo tiến tới, nhưng ngay khi anh chạm vào hộp, một tiếng rít vang lên. Những bức tường xung quanh bắt đầu chuyển động, và những cạm bẫy ẩn giấu bắt đầu hoạt động. Những mũi tên nhọn từ trên cao lao xuống, và một bức tường đá lớn bắt đầu trượt xuống.

“Chạy!” Bảo Long hét lên, lao về phía Nguyên Hạo, kéo anh ra khỏi vùng nguy hiểm.

Minh Châu nhanh chóng lùi lại, dùng cung tên bắn vào những cơ chế cạm bẫy, cố gắng ngăn chúng lại. “Chúng ta không thể để nó rơi vào tay kẻ khác!”

“Để tôi!” Tiểu Nguyệt nói, cô nhanh nhẹn chạy tới, sử dụng khả năng của mình để giao tiếp với những sinh vật xung quanh. Một con rắn lớn xuất hiện từ một góc tối, và Tiểu Nguyệt ra hiệu cho nó dừng lại.

“Đừng làm hại bọn tôi! Chúng tôi chỉ muốn bảo vệ kho báu này,” cô nói, giọng vang vọng đầy tự tin.

“Nguyệt, nhanh lên!” Nguyên Hạo gọi, trong khi anh cùng Bảo Long và Minh Châu cố gắng giữ vững thế phòng thủ.Khi cạm bẫy bắt đầu dịu lại, họ quay lại nhìn chiếc hộp vàng. Nguyên Hạo không thể kiềm chế cảm xúc, đôi tay anh run rẩy khi mở nắp hộp. Bên trong là một viên ngọc lấp lánh, phát ra ánh sáng chói lòa. “Đây… đây là viên ngọc của vương triều cổ đại. Nó có thể thay đổi cục diện cuộc chiến.”

“Cục diện?” Minh Châu nhướng mày, “Có nghĩa là sức mạnh của nó rất lớn.”

“Đúng vậy,” Nguyên Hạo nói, lòng anh tràn ngập cảm xúc. “Chúng ta không thể để nó rơi vào tay kẻ xấu.”

Ngay khi họ định rời đi, một tiếng động lớn vang lên. Từ bóng tối, một nhóm người lạ xuất hiện, dẫn đầu là Huy, kẻ thù cũ của Nguyên Hạo.

“Tôi đã biết các người sẽ đến đây,” Huy cười khẩy, ánh mắt đầy thách thức. “Viên ngọc đó thuộc về tôi!”

“Không, nó thuộc về những người xứng đáng,” Nguyên Hạo đáp, ánh mắt anh sắc bén. “Và các người không xứng đáng.”

Cuộc chiến lại bùng nổ. Nguyên Hạo lao vào Huy, hai người đối đầu như những con thú hoang. Những cú đấm và đá vang lên, tiếng thở hổn hển hòa cùng tiếng rít của cạm bẫy xung quanh. Bảo Long, Minh Châu và Tiểu Nguyệt cũng không ngừng chiến đấu, cố gắng bảo vệ viên ngọc.

“Cẩn thận, Huy!” Bảo Long quát lên khi một tên cướp định tấn công từ phía sau. Anh nhanh chóng đẩy tên đó ra, không cho hắn có cơ hội.

Nguyên Hạo và Huy đang trong một cuộc chiến sống còn, mỗi cú đấm đều mang theo sự tức giận và nỗi đau của quá khứ. “Mày không thể thắng được tao, Huy!” Nguyên Hạo gầm lên, dồn sức vào cú đấm cuối cùng.

Huy ngã gục xuống, nhưng sự yên bình không kéo dài. Một tiếng động khác vang lên, và từ sâu trong ngôi mộ, một luồng ánh sáng mạnh mẽ phát ra. Những bức tường bắt đầu rung chuyển, như thể ngôi mộ đang cố gắng bảo vệ bí mật của nó.

“Chúng ta phải đi ngay!” Minh Châu nói, giọng đầy lo lắng. “Có điều gì đó không ổn.”

“Đúng, nhanh lên!” Nguyên Hạo đồng ý, cảm thấy áp lực đè nặng. “Chúng ta cần phải rời khỏi đây trước khi quá muộn.”

Họ chạy, lòng đầy hoang mang. Những bí mật của ngôi mộ cổ đang dần hé lộ, nhưng không ai biết rằng, phía sau họ, Huy và những kẻ thù khác vẫn âm thầm rình rập, chờ đợi cơ hội để phục thù. Cuộc chiến chưa kết thúc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn