Người Giám Sát Thời Gian

Chương 6: Cuộc đối đầu đầu tiên

Minh Thảo đứng trước màn hình máy tính, những dòng mã nhảy múa trước mắt cô. Không khí trong phòng nặng nề, mỗi giây đều như kéo dài thêm. Cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng từ Nam và Hằng, cả ba đều biết rằng thời gian không còn nhiều. Quốc Bảo đang tiến gần hơn đến mục tiêu của hắn, và họ phải hành động ngay.

“Thảo, em đã có tiến triển gì chưa?” Nam hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.

“Em đang cố gắng xâm nhập vào hệ thống của hắn,” Thảo trả lời, tay vẫn không ngừng gõ phím. “Chúng ta cần biết rõ vị trí căn cứ của hắn trước khi lên kế hoạch.”

“Có thể hắn đang ở trong khu vực ngoại ô thành phố,” Hằng đưa ra một phỏng đoán. “Tôi đã nghe nói về một khu nhà bỏ hoang mà có thể hắn đã cải tạo lại.”

“Đúng vậy,” Nam gật đầu. “Chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ hơn về khu vực đó. Hằng, em có thể tìm thông tin về khu nhà đó không?”

“Để tôi thử,” Hằng nói và lập tức bắt tay vào công việc. Cô mở một trang web tìm kiếm, nhanh chóng tìm ra những thông tin liên quan.

Trong khi đó, Thảo tiếp tục chiến đấu với dòng mã. Cô cảm thấy áp lực đè nặng lên vai, nhưng không được phép thất bại. Bỗng, màn hình hiện lên một thông báo. “Đã phát hiện xâm nhập.” Cô giật mình, tim đập thình thịch. “Họ đã phát hiện ra tôi!”

“Cái gì?” Nam quay lại, vẻ lo lắng hiện rõ. “Em phải nhanh chóng thoát ra!”

“Không thể,” Thảo lắc đầu. “Nếu tôi thoát ra bây giờ, mọi thông tin sẽ bị xóa. Tôi phải làm cho họ không phát hiện ra vị trí của mình.”

“Chúng ta không có thời gian!” Nam kêu lên, giọng bức bách.

“Để tôi xử lý,” Tùng bước tới, ánh mắt quyết đoán. “Cho tôi một phút.”

“Được, nhưng nhanh lên!” Nam đáp.

Tùng tiến lại gần, bắt đầu thao tác trên bàn phím. “Tôi có thể tạo ra một lỗ hổng tạm thời, giúp em thoát ra mà không bị phát hiện.”

Thảo nhìn Tùng làm việc, cảm giác tin tưởng dâng lên trong lòng. Cô biết rằng họ đang ở trong một tình huống nguy hiểm, nhưng sự quyết tâm của Tùng khiến cô cảm thấy có hy vọng. “Được, làm nhanh lên!”

Tùng gõ một loạt phím, ánh sáng từ màn hình càng lúc càng nhấp nháy. Cuối cùng, một thông báo hiện lên: “Lỗ hổng đã được tạo ra.”

“Đi thôi!” Thảo lập tức rút tay ra khỏi bàn phím, và trong chớp mắt, màn hình tối sầm lại. “Đã thoát.”

“Chúng ta cần phải hành động ngay,” Nam nói, giọng đầy quyết tâm. “Hằng, em đã tìm thấy thông tin gì không?”

“Có thể căn cứ của Quốc Bảo nằm ở một khu nhà bỏ hoang gần bờ sông,” Hằng nói nhanh. “Tôi đã tìm thấy một số tài liệu cũ về nó.”“Chúng ta phải đến đó ngay lập tức,” Thảo quyết định. “Tùng, em có thể hướng dẫn chúng ta đến đó không?”

“Được,” Tùng gật đầu, ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Quốc Bảo sẽ không để cho bất kỳ ai xâm phạm vào lãnh thổ của hắn.”

Họ vội vã rời khỏi căn phòng, lòng tràn đầy lo lắng và quyết tâm. Khi ra ngoài, ánh sáng chói chang của mặt trời làm họ chói mắt, nhưng không ai có thời gian để cảm thấy khó chịu. Họ cần phải hoàn thành nhiệm vụ này.

Khi đến gần khu vực nhà bỏ hoang, không khí trở nên căng thẳng hơn. Hằng nhìn quanh, ánh mắt dò xét. “Chúng ta có thể vào từ hướng bên trái, nơi có ít ánh sáng hơn.”

“Đúng vậy,” Nam đồng tình. “Chúng ta sẽ không gây ra tiếng động.”

Thảo gật đầu, lòng cô nặng trĩu khi nghĩ đến những gì có thể xảy ra bên trong. Họ lén lút di chuyển, từng bước chân nhẹ nhàng như những bóng ma. Khi đến gần cánh cửa, Tùng dừng lại. “Để tôi mở cửa.”

Hắn dùng một thiết bị nhỏ, và cánh cửa mở ra với một tiếng kêu nhẹ. Họ nhanh chóng bước vào trong, không ai dám thở mạnh. Bên trong, không gian tối tăm và lạnh lẽo, chỉ có những tiếng động lạ vọng lại từ những góc tối.

“Chúng ta cần phải tìm kiếm thông tin ngay lập tức,” Thảo nói, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng. “Quốc Bảo có thể ở đây bất cứ lúc nào.”

Họ chia nhau ra, mỗi người một hướng. Hằng nhanh chóng tìm thấy một phòng thí nghiệm với nhiều thiết bị công nghệ hiện đại. “Đây rồi!” cô kêu lên, ánh mắt lấp lánh. “Có thể tìm thấy thông tin ở đây.”

Nam và Tùng vội vã chạy đến bên Hằng. Họ bắt đầu lục lọi, tìm kiếm tài liệu. Trong khi đó, Thảo đứng bên ngoài, cảm giác như có điều gì đó không ổn.

Bỗng, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Cô quay lại, tim đập thình thịch. “Có ai đó đến!”

“Chạy!” Nam hét lên, và cả nhóm lập tức di chuyển về phía lối ra. Họ chạy như bay, nhưng âm thanh bước chân từ phía sau càng lúc càng gần.

“Chúng ta không thể để bị bắt!” Tùng hối thúc.

Họ lao ra khỏi căn cứ, cảm giác như mọi thứ đang diễn ra quá nhanh. Nhưng khi ra đến ngoài, họ nhận ra một điều: Quốc Bảo đã chuẩn bị sẵn một đội quân tay sai chờ đợi họ.

“Chạy!” Thảo hét lên, nhưng họ đã bị bao vây.

“Không thể lùi lại,” Nam nói, ánh mắt sắc lạnh. “Chúng ta phải đứng lên chiến đấu.”

“Đúng vậy,” Tùng gật đầu. “Chúng ta không còn đường lui.”

Họ đứng vững, chuẩn bị cho cuộc chiến đầu tiên, và trong giây phút đó, Thảo hiểu rằng mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Cuộc đối đầu với Quốc Bảo và những âm mưu của hắn sẽ là thử thách lớn nhất trong cuộc đời họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn