Người Giám Sát Thời Gian

Chương 5: Khám phá bí mật

Thảo và Nam bước theo Tùng vào một căn phòng tối tăm, những chiếc bàn chất đầy thiết bị lạ lùng và công nghệ chưa từng thấy. Không khí nặng nề, như thể thời gian đã ngừng lại trong không gian này. Tùng quay lại, ánh mắt hắn lấp lánh một cách kỳ lạ.

“Đây là nơi tôi thực hiện các thí nghiệm,” hắn nói, giọng nói trầm trầm. “Công nghệ mà Quốc Bảo đang tìm kiếm, nó nằm trong tay tôi.”

“Chúng tôi cần biết rõ hơn về những thí nghiệm đó,” Thảo nói, không rời mắt khỏi hắn. “Anh đã tạo ra những cuộc tấn công thời gian như thế nào?”

Tùng nhếch môi, ánh mắt có phần điên cuồng. “Thời gian không phải là một dòng chảy thẳng. Nó có thể bị bẻ cong, bị thao túng. Tôi đã phát triển một thiết bị có thể tạo ra những lỗ hổng trong thời gian, cho phép tôi đi đến những thời điểm mà tôi muốn.”

“Nhưng anh không thể làm điều đó một mình,” Nam lên tiếng. “Quốc Bảo sẽ không tha cho anh.”

“Đúng vậy,” Tùng thừa nhận. “Hắn đang muốn có được công nghệ này để thực hiện những kế hoạch điên rồ của mình. Hắn không quan tâm đến hậu quả.”

“Chúng ta phải ngăn chặn hắn,” Thảo nói, giọng kiên quyết. “Nếu không, mọi thứ sẽ bị đảo lộn.”

Tùng gật đầu, vẻ nghiêm túc hiện rõ trên khuôn mặt. “Tôi sẽ giúp các người, nhưng trước tiên, tôi cần một thứ.” Hắn dừng lại, ánh mắt dán chặt vào Thảo. “Tôi cần thông tin về các Giám Sát viên. Ai trong số họ có thể giúp chúng ta?”

“Chúng tôi không thể tiết lộ thông tin về tổ chức,” Nam phản đối. “Điều đó sẽ gây nguy hiểm cho cả chúng tôi.”

“Nhưng nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ, tất cả sẽ là vô nghĩa!” Tùng quát lên, sự điên loạn trong hắn đang dâng lên. “Tôi đã thấy những điều khủng khiếp mà thời gian có thể gây ra. Tôi không thể đứng yên nhìn hắn phá hủy tất cả.”

Thảo cảm nhận được sự bất an trong giọng nói của Tùng. Hắn không chỉ là một kẻ điên rồ, mà còn là một người từng trải qua nỗi đau mất mát. “Được rồi,” cô nói, hạ giọng xuống. “Chúng tôi sẽ giúp anh, nhưng anh phải hứa sẽ không đi quá giới hạn.”

Tùng nhếch mép cười, nụ cười đó có phần đáng sợ. “Tôi chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về mình.”

“Chúng ta cần phải phối hợp,” Nam nhấn mạnh. “Mọi hành động phải được thực hiện cẩn thận.”

“Nhưng trước tiên, chúng ta cần tìm ra nơi Quốc Bảo đang hoạt động,” Tùng nói, ánh mắt trở nên sắc lạnh. “Hắn có một căn cứ bí mật, nơi mà hắn thực hiện những cuộc thí nghiệm của mình.”

“Căn cứ bí mật?” Thảo hỏi. “Có thông tin gì về nó không?”

“Có,” Tùng khẳng định. “Nhưng để vào được đó, chúng ta cần một thiết bị mà tôi đã từng phát triển. Nó có khả năng hack vào hệ thống bảo mật của hắn.”

“Chúng ta sẽ cần thời gian,” Nam nhắc nhở. “Thời gian không phải là thứ chúng ta có nhiều.”“Thời gian chính là thứ tôi biết cách thao túng,” Tùng nói, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta có thể tạo ra một lỗ hổng và xâm nhập vào hệ thống của hắn.”

“Nghe có vẻ liều lĩnh,” Nam nói, vẻ lo lắng hiện rõ. “Nhưng nếu không làm gì, chúng ta sẽ chỉ đứng nhìn hắn thực hiện âm mưu của mình.”

“Chúng ta phải bắt đầu ngay bây giờ,” Thảo quyết định. “Tùng, hãy dẫn chúng tôi đến nơi mà anh đã giấu thiết bị đó.”

Tùng gật đầu, dẫn đường ra khỏi căn phòng. Họ đi qua những hành lang tối tăm, không khí càng lúc càng nặng nề. Thảo cảm thấy tim mình đập nhanh, lo lắng về những gì đang chờ đợi họ phía trước.

Khi họ đến một căn phòng nhỏ, Tùng mở cửa và bước vào. “Đây là nơi tôi cất giấu thiết bị,” hắn nói, chỉ vào một chiếc hộp lớn. “Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận. Nếu Quốc Bảo phát hiện ra, hắn sẽ không do dự để tiêu diệt chúng ta.”

“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Thảo khẳng định. “Hãy làm nhanh lên.”

Tùng mở hộp, bên trong là một thiết bị hình trụ với những đèn LED nhấp nháy. “Đây là nó. Nó có thể phá vỡ hệ thống bảo mật và cho phép chúng ta truy cập vào căn cứ của Quốc Bảo.”

“Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể,” Nam nói. “Nếu không, chúng ta sẽ chỉ tự đưa mình vào nguy hiểm.”

“Đúng vậy,” Thảo đồng tình. “Chúng ta phải chuẩn bị mọi thứ trước khi hành động.”

“Để làm được điều đó, chúng ta cần thông tin về căn cứ của hắn,” Tùng nói. “Tôi có một số tài liệu ở đây, nhưng chúng cần phải được phân tích kỹ lưỡng.”

Thảo và Nam nhìn nhau, cả hai đều hiểu rằng thời gian không còn nhiều. Họ phải hành động nhanh chóng trước khi Quốc Bảo thực hiện bước tiếp theo trong âm mưu của mình.

“Chúng ta sẽ làm việc cùng nhau,” Thảo quyết định. “Mỗi người sẽ có nhiệm vụ riêng.”

“Được,” Nam nói. “Tôi sẽ tìm cách xác định vị trí căn cứ của Quốc Bảo.”

“Tôi sẽ phân tích tài liệu,” Tùng nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để hắn thắng.”

Khi họ bắt đầu làm việc, Thảo cảm thấy một niềm hy vọng nhỏ nhoi. Họ đã tìm được đồng minh, và cùng nhau, họ có thể làm được điều gì đó lớn lao. Nhưng trong lòng cô vẫn còn một nỗi lo sợ, liệu thời gian có cho phép họ thực hiện kế hoạch này hay không?

Tiếng máy tính kêu rít lên, ánh sáng từ màn hình chiếu sáng khuôn mặt căng thẳng của cả ba. Cuộc chiến đã thực sự bắt đầu, và từng giây từng phút đều quan trọng hơn bao giờ hết.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn