Người Đứng Trong Bóng Tối

Chương 9: Đối đầu và trốn chạy

Khi ánh sáng ban mai vừa ló dạng, Tuấn và Linh đã sẵn sàng cho hành trình mới. Họ không thể nào quên cái nhìn lạnh lùng của Khoa, một kẻ mà họ biết sẽ không dễ dàng tha thứ cho bất kỳ ai dám thách thức quyền lực của hắn. Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng, nhưng quyết tâm của họ còn lớn hơn.

“Chúng ta cần tìm ra những người có thể giúp đỡ,” Linh nói, tay lướt qua màn hình máy tính. “Có thể liên hệ với một vài đồng nghiệp cũ của Khoa, hoặc những người đã từng làm việc với hắn.”

“Đúng vậy. Nhưng phải thật cẩn thận. Một sai lầm nhỏ có thể khiến chúng ta rơi vào tình thế nguy hiểm,” Tuấn cảnh báo. Anh không muốn mạo hiểm, nhất là khi Khoa đã có những bước đi đầy mưu mô.

Họ quyết định chia nhau ra để tìm kiếm thông tin. Linh sẽ tìm kiếm trên mạng xã hội, trong khi Tuấn sẽ liên lạc với những người trong ngành. Cả hai đều hiểu rằng thời gian không chờ đợi, và càng nhanh chóng thu thập được thông tin, họ càng có cơ hội.

Những giờ phút tiếp theo trôi qua trong sự căng thẳng. Linh ngồi trước màn hình, ánh sáng xanh của máy tính phản chiếu lên gương mặt. Cô tập trung tìm kiếm những manh mối, trong khi Tuấn đứng bên cửa sổ, ánh mắt dõi theo những chiếc xe chạy qua. Tâm trí anh đầy rẫy hình ảnh về Khoa, về cuộc sống của cha mình, và những điều mà anh sắp phải đối mặt.

“Có một người tên là Thắng, từng làm việc với Khoa cách đây vài năm. Hắn có thể biết điều gì đó,” Linh bỗng lên tiếng, giọng đầy hy vọng.

“Chúng ta cần gặp hắn ngay. Nhưng phải cẩn thận,” Tuấn nhắc lại, lòng trĩu nặng với những suy nghĩ về những nguy hiểm đang rình rập.

Họ đã quyết định gặp Thắng ở một quán cà phê nhỏ, nơi mà những cuộc trò chuyện có thể diễn ra trong bí mật. Trong lòng Tuấn, sự lo lắng càng dâng cao. Hắn biết rằng Khoa không ngồi yên. Hắn sẽ không để cho bất kỳ ai cản đường mình.

Khi họ đến quán, không khí trong quán ấm áp nhưng cũng đầy vẻ ngột ngạt. Linh và Tuấn chọn một góc khuất, nơi mà ánh sáng không quá chói và có thể dễ dàng quan sát xung quanh. Họ chờ đợi, lòng đầy bồn chồn.

“Có thể Thắng không đến,” Linh nói, giọng thấp. “Nếu hắn cảm thấy không an toàn…”

“Chúng ta sẽ chờ. Nếu hắn không đến, chúng ta sẽ phải tìm cách khác,” Tuấn đáp, cố gắng giữ bình tĩnh.

Đột nhiên, một bóng người bước vào quán. Đó là Thắng, người đàn ông có vẻ ngoài gầy gò, với đôi mắt sâu thẳm. Hắn nhìn quanh, như thể đang tìm kiếm điều gì đó. Khi ánh mắt hắn chạm phải Tuấn và Linh, một nụ cười yếu ớt hiện lên trên khuôn mặt.

“Xin lỗi vì đã làm các bạn chờ,” Thắng nói, giọng khẽ. “Tôi không muốn bị ai nhìn thấy.”

“Chúng tôi rất cần thông tin về Khoa,” Tuấn mở lời ngay. “Hắn có thể đang theo dõi chúng tôi.”

Thắng nhìn quanh một lần nữa trước khi ngồi xuống. “Khoa không phải là người dễ chơi. Hắn có những mối quan hệ chặt chẽ với Hội đồng. Nếu các bạn đang điều tra hắn, có thể sẽ gặp rắc rối lớn.”

“Chúng tôi không thể dừng lại,” Linh nói, ánh mắt kiên quyết. “Chúng tôi cần biết hắn đã làm gì.”

“Hắn… hắn đã tham gia vào nhiều vụ việc mờ ám. Nhưng những gì tôi biết chỉ là bề nổi. Hắn có những mối quan hệ sâu sắc trong giới luật pháp,” Thắng lộ vẻ lo lắng. “Tôi khuyên các bạn nên dừng lại.”

“Chúng tôi không thể,” Tuấn cắt ngang. “Cha tôi đã chết, và Khoa có liên quan. Chúng tôi phải tìm ra sự thật.”

Thắng im lặng một lúc, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, hắn nói: “Nếu các bạn quyết tâm, hãy cẩn thận. Tôi có thể cho các bạn một cái tên, một người có thể biết nhiều hơn về Khoa. Nhưng hãy nhớ, mọi thứ đều có giá.”“Chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết,” Linh đáp.

Thắng đưa cho họ một mảnh giấy, rồi nhìn quanh một lần nữa. “Tôi không thể ở lại lâu. Hãy cẩn thận.”

Khi Thắng rời đi, Tuấn và Linh nhìn nhau, cảm giác như đã bước một bước lớn hơn về phía sự thật. Nhưng niềm vui chưa kịp nở, một cơn gió lạnh lùa qua quán, khiến họ bỗng dưng cảm thấy bất an.

“Hãy trở về nhanh chóng,” Tuấn thì thầm, lòng thắt lại. “Chúng ta cần phải lên kế hoạch trước khi Khoa phát hiện ra.”

Vừa bước ra khỏi quán, họ nhận ra rằng bầu không khí bên ngoài đã trở nên nặng nề. Những chiếc xe đi lại vội vã, và tiếng động ồn ào của thành phố dường như trở thành một thứ gì đó xa lạ. Linh nhìn xung quanh, cảm giác như có ai đó đang theo dõi họ.

“Tuấn, em có cảm giác không ổn,” Linh thốt lên, ánh mắt lo lắng.

“Chúng ta cần phải đi ngay,” Tuấn nói, tay nắm chặt mảnh giấy trong túi. “Đừng nhìn lại.”

Họ đi nhanh về phía chiếc xe, nhưng ngay khi đến gần, một chiếc xe đen đỗ lại bên cạnh. Cánh cửa mở ra, và một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Đứng lại!”

Khoa xuất hiện, ánh mắt như lửa đốt. Tuấn và Linh nhìn nhau, không kịp nghĩ ngợi, họ quay người chạy đi. Tim Tuấn đập thình thịch, anh biết Khoa sẽ không để họ thoát.

“Chạy!” Tuấn hô lớn, hai người lao vào những con hẻm nhỏ. Họ không biết phía trước có điều gì đang chờ đợi, nhưng không thể dừng lại. Ánh đèn từ chiếc xe chiếu sáng, tiếng động cơ gầm rú như đang đuổi theo họ.

“Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp!” Linh kêu lên, hơi thở dồn dập. “Không thể để hắn bắt được!”

Họ chạy vào một khu phố tăm tối, nơi ánh sáng chỉ le lói từ những tấm biển quảng cáo mờ nhạt. Tuấn cảm thấy sự hiện diện của Khoa gần kề, như một cái bóng đang bám theo từng bước chân của họ.

“Đi vào đây!” Tuấn dẫn Linh vào một căn nhà bỏ hoang. Cánh cửa kêu kẽo kẹt khi họ đẩy vào, rồi khép lại. Căn phòng tối tăm, bụi bặm, không có ai bên trong. Họ th* d*c, cố gắng lắng nghe âm thanh bên ngoài.

“Chúng ta sẽ phải chờ cho đến khi hắn đi,” Tuấn thì thầm. “Nhưng phải nhanh chóng nghĩ cách thoát ra.”

“Em không biết hắn sẽ tìm chúng ta ở đâu,” Linh lo lắng. “Nhưng em cảm thấy hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu.”

“Chúng ta đã đến quá gần với sự thật để dừng lại,” Tuấn khẳng định, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm cách bảo vệ bản thân và tiếp tục cuộc chiến này.”

Cửa sổ phía trước hé mở, ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài chiếu vào. Cảm giác căng thẳng vẫn bao trùm, nhưng họ đã sẵn sàng để đối mặt với những gì sắp đến. Không còn đường lùi, cuộc chiến vì sự thật đã chính thức bắt đầu.