Người Đứng Trong Bóng Tối

Chương 10: Sự thật bị chôn vùi

Tuấn và Linh trốn trong căn nhà bỏ hoang, tim họ vẫn đập loạn nhịp. Bầu không khí ngột ngạt, tiếng xe cộ bên ngoài hòa cùng tiếng th* d*c của họ tạo nên một sự căng thẳng không thể cắt đứt. Tuấn lén nhìn ra ngoài qua khe hở của cánh cửa sổ, nhưng chỉ thấy bóng tối và những ánh đèn mờ nhạt. Không khí như đang nặng trĩu, và cảm giác bị truy đuổi khiến anh không thể bình tĩnh.

“Chúng ta không thể ở đây mãi,” Linh thì thầm, ánh mắt đầy lo lắng. “Hắn sẽ không từ bỏ đâu.”

“Em đúng,” Tuấn gật đầu, tâm trí anh bắt đầu quay cuồng với những kế hoạch. “Nhưng chúng ta cần thông tin. Huy có thể biết điều gì đó.”

“Cậu ta? Em không chắc,” Linh nhíu mày. “Huy có vẻ bí ẩn, và em không tin hắn ta.”

“Nhưng Huy là người duy nhất có thể giúp chúng ta,” Tuấn nói, giọng điệu quyết đoán. “Chúng ta cần phải tìm ra sự thật về cha tôi, và Huy có thể là chìa khóa.”

Linh im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Được, nhưng phải cẩn thận. Chúng ta không thể để Khoa phát hiện ra.”

“Chúng ta sẽ không để hắn tìm thấy chúng ta,” Tuấn khẳng định, nhưng trong lòng anh vẫn nặng trĩu. Hình ảnh cha mình, một người cảnh sát dũng cảm, hiện lên trong tâm trí. Nếu cha còn sống, nếu Khoa đang giữ ông, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân nếu không làm gì đó.

Cả hai quyết định chờ một lúc nữa rồi sẽ ra ngoài. Linh lấy điện thoại ra, nhưng không có tín hiệu. Thế giới bên ngoài như một cái hộp kín, chờ đợi những gì sắp xảy ra.

“Chúng ta cần phải tìm một cách để liên lạc,” Tuấn nói. “Có thể liên hệ với Thắng.”

“Nhưng hắn có thể bị theo dõi,” Linh nhắc nhở. “Chúng ta không thể để lộ thông tin.”

“Đúng vậy. Chúng ta cần phải hành động thật nhanh và kín đáo,” Tuấn đồng ý.

Đột nhiên, một âm thanh từ bên ngoài khiến cả hai giật mình. Tiếng bước chân vang lên, rồi một giọng nói quen thuộc cất lên.

“Tuấn! Linh! Các cậu ở đâu?”

Là Huy. Tuấn cảm thấy một sự nhẹ nhõm tràn ngập, nhưng cũng không thể giấu nổi nỗi lo lắng. Huy có thể đang bị Khoa theo dõi.

“Huy!” Tuấn thì thầm, “Ở đây!”

Huy tiến vào, ánh mắt đầy quyết tâm. “Tôi vừa thấy Khoa ở gần đây. Hắn đang tìm kiếm các cậu.”

“Chúng tôi biết,” Linh nói, “Nhưng chúng ta cần phải tìm ra cha của Tuấn. Có thông tin gì không?”Huy gật đầu, vẻ nghiêm túc bao trùm khuôn mặt anh. “Tôi nghe đồn rằng ông ấy vẫn còn sống, đang bị giam giữ. Nhưng không rõ ở đâu.”

“Cái gì?” Tuấn ngạc nhiên, lòng anh tràn ngập hy vọng và lo lắng. “Cha tôi vẫn còn sống?”

“Có thể,” Huy khẳng định, “Nhưng để cứu ông ấy, chúng ta cần phải hành động ngay. Khoa không phải là người dễ đối phó.”

Tuấn cảm thấy như có một luồng sức mạnh mới trào dâng trong anh. “Tôi sẽ làm mọi thứ để cứu cha mình. Huy, chúng ta cần kế hoạch.”

“Chúng ta có thể tìm cách tiếp cận Hội đồng,” Huy đề xuất. “Họ có thể biết nơi giam giữ ông ấy.”

“Nhưng làm sao chúng ta có thể vào đó?” Linh hỏi. “Hội đồng không dễ tiếp cận.”

“Chúng ta sẽ cần phải giả mạo một số giấy tờ. Tôi có thể giúp,” Huy nói, ánh mắt sáng lên với quyết tâm. “Nhưng các cậu phải tin tôi.”

“Chúng tôi tin,” Tuấn đáp, giọng anh chắc nịch. “Chúng ta không có thời gian để chờ đợi.”

Khi họ bắt đầu vạch ra kế hoạch, từng chi tiết được thảo luận, một cảm giác hồi hộp lan tỏa trong không khí. Mỗi bước đi đều có thể dẫn đến sự sống và cái chết, nhưng quyết tâm trong ánh mắt của Tuấn và Linh không hề giảm sút.

“Chúng ta sẽ cần phải tách ra,” Huy đề xuất. “Tôi sẽ làm việc với các giấy tờ. Các cậu hãy tìm cách thu thập thêm thông tin từ bên ngoài.”

“Nhưng chúng ta không thể để bị phát hiện,” Linh lo lắng.

“Tôi sẽ tìm cách liên lạc,” Huy nói. “Và hãy giữ liên lạc với nhau. Nếu có điều gì không ổn, hãy đến nơi an toàn.”

Cả ba cùng gật đầu, lòng tràn ngập quyết tâm. Họ biết mình đang đứng trước một cuộc chiến khó khăn, nhưng không gì có thể ngăn cản họ tìm kiếm sự thật.

Khi bước ra khỏi căn nhà bỏ hoang, ánh sáng yếu ớt của đèn đường lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Tuấn cảm thấy như một cuộc chiến mới đang bắt đầu, và cha anh cần anh hơn bao giờ hết. Huy dẫn đầu, Linh theo sau, cả ba người như những bóng ma lặng lẽ lướt qua những con phố tăm tối, nơi mà ánh sáng và bóng tối cứ mãi giao thoa.

Nhưng trong lòng Tuấn, một nỗi lo lắng không nguôi. Hắn sẽ không dễ dàng để họ tiếp cận sự thật. Khoa vẫn ở đó, chực chờ trong bóng tối, chờ đợi cơ hội để tấn công.

“Chúng ta cần phải nhanh chóng,” Tuấn thì thầm, quyết tâm trong từng bước đi. “Không thể chần chừ nữa.”

Họ bước đi trong đêm, từng bước chân như gợi lên một cuộc hành trình không chỉ để tìm ra sự thật, mà còn để đấu tranh với chính bóng tối bên trong mỗi người.