Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 171

“Hắn chỉ nói có một câu như vậy, không nói gì thêm nữa à?”

Lúc này đã là chạng vạng tối, Giang Dật Thần đã về nhà, cả hai đang ngồi trên sofa phòng khách. Thời Noãn tựa vào chân người đàn ông, thỉnh thoảng lại há miệng đón lấy quả việt quất anh đút cho.

 Cô “ừm”

một tiếng: “Nói xong là đi luôn.”

Nghĩ cũng lạ. Trước đây Phó Triệu Sâm còn đeo bám dữ dội, lần này thì không, thậm chí Thời Noãn còn chẳng cần phải đắn đo xem có nên mời anh ta vào nhà hay không. Giang Dật Thần một tay v**t v* tóc cô, đôi mắt sâu thẳm lộ vẻ suy tư, hồi lâu không nói gì.

 Thời Noãn lật người ngồi dậy, thở dài: “Sẽ là ai nhỉ?”

Cả buổi chiều ở nhà, cô đã rà soát lại tất cả những người mình quen biết nhưng vẫn không nghĩ ra được ai. Dù tính tình cô không tốt lắm nhưng cũng không đến mức đắc tội với “đại lão”

nào chứ?

 Giang Dật Thần đưa tay vỗ nhẹ vào eo cô: “Nghĩ không thông thì khoan hãy nghĩ. Muốn ăn gì? Anh đi làm.”

“Ăn anh.”

“…”

Hai chữ này vừa thốt ra, ánh mắt người đàn ông đột ngột thu hẹp lại: “Em chắc chứ?”

“Không chắc.”

Thời Noãn cười né tránh cái chạm của anh, đứng dậy kéo anh đi: “Nhanh lên đi Giang tổng, bụng em sắp xẹp lép vì đói rồi đây.”

 Giang Dật Thần nhìn cô, ánh sáng nhạt nhòa bao phủ quanh cô như một cái lồng vô hình, cảm giác ấy khiến tim anh đập nhanh một cách khó tả. Anh cởi áo vest, xắn ống tay áo sơ mi đen lên hai nấc, để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc trên cánh tay.

 Thời Noãn đứng ở quầy bar bên ngoài bếp, vừa uống nước vừa thỉnh thoảng liếc nhìn anh. Ừm, rất đẹp trai. Vai rộng eo thon, đôi chân dài miên man. Gương mặt kia lại càng tinh tế không chỗ chê. Thời Noãn không nhịn được giơ tay tạo thành một khung hình, nheo một con mắt lại. Cảnh tượng trong bếp bỗng chốc như biến thành một bức tranh động đầy thu hút, được lưu giữ trong tâm trí cô.

 Ba món mặn một món canh, chưa đầy một tiếng đã xong xuôi. Khi Giang Dật Thần bưng thức ăn lên bàn, Thời Noãn rất nhiệt tình ủng hộ bằng một tiếng “Wao”. “Em đã nói rồi, tay nghề của Giang tiên sinh có thể đi làm đầu bếp nhà hàng được rồi đấy.”

“Anh cũng nói rồi, chỉ có Thời tiểu thư mới được ăn cơm anh nấu thôi.”

Anh liếc cô một cái, cười nói: “Đi xới cơm đi.”

“Tuân lệnh!”

 Thời Noãn lon ton chạy đi, vào bếp lấy hai chiếc bát nhỏ xới cơm mang ra. Lúc đi ngang qua cửa, người đàn ông đang cởi tạp dề, cô vô tình quẹt qua…m.ô.n.g anh. Phải nói là, cảm giác săn chắc đó khá là tuyệt. Giang Dật Thần rửa tay xong đi ra, thấy ngay bộ dạng vẫn còn đang “dư vị”

của cô. Anh nhướng mày, kéo ghế ngồi xuống. “Không có gì muốn nói sao?”

“Hả…”

Thời Noãn ngồi thẳng lưng lên, cứ tưởng hành động nhỏ lúc nãy bị phát hiện, cô c.ắ.n đũa ấp úng: “Em đã chạm tay vào đâu, chẳng qua là cảm thán chút thôi mà…thật là hẹp hòi.”

 “Hửm?”

Giang Dật Thần không hiểu ý cô: “Cái gì?”

“Thì là cái m.ô.n.g của anh…”

! Nói hớ một nửa, Thời Noãn mới sực nhận ra, có lẽ người đàn ông này không nói về chuyện đó, sao cô lại “lạy ông tôi ở bụi này”

thế này? Quả nhiên, đôi mắt đào hoa lấp lánh của Giang Dật Thần khẽ động, như muốn nói: Không ngờ em lại là loại người như vậy đấy Thời Noãn.

 Thời Noãn gắp một miếng khoai tây nhét vào miệng, hai bên má đỏ bừng lên thấy rõ. Cô thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn anh…ánh mắt ấy vừa như mong đợi anh nói gì đó, vừa như đe dọa anh không được nói. Giang Dật Thần bất lực bật cười, anh day nhẹ chân mày rồi mới cầm đũa gắp cho cô miếng sườn. “Chuyện trên mạng, anh cứ tưởng em thấy hết rồi.”

Vốn dĩ lúc mới về anh định hỏi ngay, nhưng thấy cô có vẻ không bị ảnh hưởng gì, chắc là người phụ nữ ngốc nghếch này đã tự dỗ dành mình xong rồi.

 Thời Noãn ngẩng đầu nhìn anh, một lúc sau mới “ồ”

một tiếng. Hóa ra là nói chuyện này. “Lúc đầu…đúng là không vui lắm.”

Cô cúi đầu chọc chọc bát cơm, giọng rất nhỏ: “Nhưng chẳng phải anh đã đưa Phán Phán về bầu bạn với em sao? Còn đăng cả Weibo công khai nữa, hình như thế là em ổn rồi.”

Được ai đó đặt vào lòng để bảo vệ một cách nghiêm túc như vậy, Thời Noãn đã thấy rất mãn nguyện. Bị phỉ báng, bị vu khống cũng không sao, đó là lỗi của những người kia.

 Giang Dật Thần bỗng bật cười, ngũ quan đều thả lỏng một cách mềm mại. Anh nghiêng người xoa đầu cô, giọng trầm thấp êm tai: “Ừ, em là một cô gái ngoan.”

 Ăn cơm xong, Giang Dật Thần đi rửa bát. Thời Noãn ngồi trên sofa hít sâu một hơi, cầm điện thoại mở Weibo. Khác với những lời c.h.ử.i bới buổi chiều, lúc này mở ra đã có thể thấy một vài lời chúc phúc. Điều khiến cô ngạc nhiên hơn là…Phó Triệu Sâm vậy mà cũng đăng một bài Weibo. 【Ơn nuôi dưỡng chưa bao giờ cần báo đáp, ngoài ra Noãn Noãn đã kết hôn, tôi cũng đã có vị hôn thê, mong mọi người giữ mồm giữ miệng.】

 Thời Noãn nhìn chằm chằm màn hình hồi lâu, ngón tay thanh mảnh chậm rãi lướt vào phần bình luận. Có người bảo Phó Triệu Sâm giả tạo, cũng có người an ủi, khen ngợi anh ta. Anh ta đều không phản hồi. Vậy bài đăng này là được đăng từ trước khi anh ta đến tìm cô sao?

 Đang thẩn thờ thì một bóng đen đổ xuống. Thời Noãn quay lại, ánh mắt Giang Dật Thần vừa vặn lướt qua màn hình của cô: “Đang xem Weibo à?”

“Vâng.”

Cô nhích ra một chút lấy chỗ, cảm nhận được anh tiến lại gần liền thuận thế tựa vào n.g.ự.c anh, thản nhiên giơ điện thoại cho anh xem: “Em mới thấy, Phó Triệu Sâm cũng đăng Weibo đính chính rồi.”

Giang Dật Thần nhướng mày, nương theo tay cô lướt xuống vài cái. Anh thản nhiên nói: “Ừ, đó là việc anh ta nên làm.”

 Hai người thật sự cùng nhau nghiêm túc xem, thậm chí còn lôi cả những bình luận sắc sảo của cư dân mạng ra thảo luận, có vài cái Thời Noãn thấy khá thú vị. Đúng lúc này, Thời Noãn nhận được điện thoại. Là người cô sắp xếp canh gác camera bên phía Cục Lâm nghiệp gọi tới. “Thời tiểu thư, chúng tôi thấy có hai người lén lút vào núi, có cần chặn họ lại không?”

Tim Thời Noãn thắt lại một cái, cô quay sang nhìn Giang Dật Thần. “Không cần, cứ theo dõi xem họ muốn làm gì, tôi sẽ tới ngay.”

Cúp máy, Giang Dật Thần lên tiếng trước: “Anh đi cùng em.”

 Gần 12 giờ đêm, không gian đã yên tĩnh trở lại. Thời Noãn và Giang Dật Thần thay quần áo ra ngoài, để đề phòng vạn nhất, họ còn dắt theo Phán Phán. Từ đây đến ngọn núi vô danh mất gần 4 tiếng lái xe. Giang Dật Thần lấy một tấm chăn mỏng từ ghế sau đưa cho cô, dịu dàng nói: “Em ngủ một lát đi, đến nơi anh gọi.”

Thời Noãn thực ra chẳng có tâm trạng nào để ngủ, nhưng nhìn ánh mắt quan tâm của anh, cô vẫn gật đầu.

 Ba tiếng sau, xe dừng lại dưới chân núi. “Đến rồi.”

Hai chữ nhẹ nhàng như giọt nước rơi xuống mặt hồ yên ả, Thời Noãn mới choàng tỉnh. Cô đẩy cửa xuống xe, mới phát hiện lòng bàn tay mình đã đẫm mồ hôi từ lúc nào. Tiểu Lưu, người phụ trách camera, cầm đèn pin đi tới, cung kính nói: “Thời tiểu thư, Giang tổng. Hai người đó đã lên núi được một lúc rồi, tính theo tốc độ thì chắc giờ đã đến chỗ ngôi nhà đó.”

Giang Dật Thần nắm c.h.ặ.t t.a.y Thời Noãn, hỏi: “Anh có chắc họ không phải đi leo núi không?”