Thời Noãn đi được một đoạn dài mới nhớ ra mình không mang điện thoại, nếu không đã có thể chụp cho Giang Dật Thần vài tấm hình rồi. Đến bên hồ, Phán Phán muốn chạy tới đó. Cô dắt nó vừa đi vừa hỏi: “Mày từ đâu tới?”
Phán Phán đang mải chơi với một con côn trùng, không thèm để ý đến cô. Thời Noãn tự lẩm bẩm: “Lẽ nào là từ nước ngoài? Chẳng lẽ ở tiệm thú cưng mà lớn được thế này sao?”
Khả năng này rất thấp, hơn nữa nhiều nơi cấm nuôi ch.ó lớn…vậy nên khả năng từ nước ngoài về là cao nhất. Không biết nghĩ đến điều gì, Thời Noãn chợt cười gian xảo, vò đầu Phán Phán hỏi: “Nói thầm cho tao nghe, Giang Dật Thần có dắt mày đi gặp cô em nào khác không? Hửm?”
Phán Phán dĩ nhiên không biết nói, nhưng bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói đầy nghi hoặc: “Cô…là Thời Noãn?”
Thời Noãn quay đầu lại, một người phụ nữ tầm 40 tuổi đang quan sát cô kỹ lưỡng. Cô lịch sự mỉm cười: “Vâng, là tôi. Xin hỏi bà là?”
“Ôi chao, đúng là cô thật rồi.”
Người đàn bà kia lập tức đổi sắc mặt, ánh mắt khinh bỉ không thèm che giấu. “Không ngờ lại ở cùng khu với chúng tôi. Cô ở đây với ai thế? Không phải là được ông chú của cô nuôi giấu đấy chứ?”
“Tôi nói này, con gái con lứa thì nên biết điều một chút. Đã trưởng thành rồi thì tự lực cánh sinh không được à? Chú cô sắp kết hôn rồi, còn bám lấy người ta làm gì? Không biết lễ nghĩa liêm sỉ là gì sao?”
Thời Noãn bị những lời dồn dập của bà ta làm cho sững sờ tại chỗ. Cô thu lại nụ cười, lạnh lùng nói: “Thưa bà, tôi không quen bà.”
“Không quen thì đã sao, tôi thấy bất bình thì nói không được à?”
Người đàn bà kia nghe cô nói vậy, cơn giận càng bốc lên. Thấy có người đi ngang qua, bà ta túm lấy hỏi: “Xem tin sốt dẻo hôm nay chưa? Cái đứa quyến rũ chú mình ấy…Con bé này lại ở ngay khu nhà mình đây này. Xem đi, nó còn thấy mình có lý lắm!”
Người đi đường nghe vậy liền hứng thú dừng lại xem náo nhiệt. Chẳng mấy chốc, Thời Noãn đã bị mấy người vây quanh. “Tôi nói này cô gái, người ta tốt tâm nuôi lớn cô, sao cô có thể lấy oán trả ơn như vậy? Chẳng phải làm nhà người ta gà bay ch.ó chạy sao?”
“Chẳng phải sao, vị hôn thê chính thức của người ta chắc chắn là đau lòng lắm!”
Những lời ra tiếng vào khiến đầu óc Thời Noãn ong ong. Cô định rời đi, nhưng mấy người này như cố ý đứng chắn trước mặt không cho cô đi. Tiếng ồn ào khiến cô gần như bị ù tai, Thời Noãn đột nhiên không thể nhẫn nhịn được nữa, hét lớn một tiếng: “Phán Phán!”
“Gâu gâu gâu…!”
Tiếng ch.ó sủa điếc tai vang lên, mọi người mới phát hiện bên cạnh còn có một con chó…cực lớn! Phán Phán nãy giờ vẫn ngồi bên cạnh, nghe Thời Noãn gọi mới đứng dậy. Dáng người cao lớn dũng mãnh trong phút chốc giống hệt một kỵ sĩ.
Thời Noãn âm thầm thở phào, cúi người nhặt dây xích lên. “Tôi nghĩ, chuyện của tôi không cần thiết phải giải thích với các người, càng không cần nghe các người dạy bảo. Thay vì ở đây dạy tôi cách làm người, các người nên về dạy dỗ con cháu nhà mình thì hơn.”
Cô ngẩng đầu, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng rực kiên định: “Chưa biết toàn bộ sự thật, đừng vội đ.á.n.h giá.”
Giọng nói thanh lãnh của cô mang theo chút khàn đặc: “Cái đạo lý này các người cũng không hiểu, sao lại đến chỗ tôi đứng trên đỉnh cao đạo đức làm gì? Giáo dưỡng của các người tốt đẹp đến mức nào cơ chứ?”
Người đàn bà kia nghe vậy liền thấy mình bị mắng: “Cô…!”
“Gâu!”
Phán Phán đứng uy phong lẫm liệt trước mặt Thời Noãn, chỉ một ánh mắt cũng khiến người ta không dám bước tới. Người đàn bà sợ hãi nuốt nước bọt, vội vàng kéo nhau bỏ đi, không quên để lại một câu: “Chúng tôi…không thèm chấp cái loại ranh con như cô, cô cứ đợi đấy! Ác giả ác báo!”
Xung quanh trống trải hẳn đi, Thời Noãn thở hắt ra, cúi đầu nhìn Phán Phán, gượng cười: “Mày đúng là giống hệt anh ấy, anh hùng của tao.”
Cô vẫn chưa rõ chuyện gì đã xảy ra. Nhưng nghe lời người đàn bà kia nói…Tin tức sao? Thời Noãn nhớ tới những lời Mẫn Yên đã nói, liền nhíu mày, dắt Phán Phán nhanh chóng về nhà.
Điện thoại để trên sofa. Cô cầm lấy và mở ra. Vài tin đầu trên hot search Weibo đều liên quan đến nhà họ Phó, phía dưới đang thăng hạng thậm chí còn có cả nhà họ Thời. Cư dân mạng cái gì cũng tìm ra được, thậm chí còn kéo cả vụ hỏa hoạn năm xưa vào. Còn chưa kịp xem kỹ, đột nhiên một bài đăng mới nhảy ra.
Là…Giang Dật Thần. Tài khoản Weibo của anh gần như chưa bao giờ đăng cái gì. Nhưng hôm nay, anh dùng tài khoản chính chủ đăng một dòng trạng thái: 【Đã kết hôn. Với tư cách là chồng của Thời tiểu thư, tôi rất vinh hạnh.】 Phía dưới đính kèm một tấm ảnh giấy đăng ký kết hôn, chính là tấm ảnh chụp ngày họ ra khỏi Cục Dân chính. Thông tin quan trọng đã được che mờ, chỉ thấy ngày tháng và đôi nam nữ đẹp như tranh vẽ.
Chỉ trong hai phút Thời Noãn ngẩn ngơ, bình luận dưới bài đăng đã gần một ngàn. Cư dân mạng lập tức so sánh, nhiều người chỉ ra dấu vết photoshop của những bức ảnh trước đó. Trong phút chốc, cục diện bắt đầu xoay chuyển. Trái tim đang hoảng loạn của Thời Noãn cũng kỳ tích thay mà bình định lại.
Giang Dật Thần. Người đàn ông này đúng là…! Thời Noãn c.ắ.n môi, lại không nhịn được mà mỉm cười.
Chiều đó Giang Dật Thần gọi điện về, tán gẫu vài câu rồi hỏi cô đang làm gì. Thời Noãn cười khẽ: “Làm gì được chứ? Anh mang về cho em một con ch.ó to thế này, thời gian bên nó còn không đủ…Sao thế, có chuyện gì à?”
Giang Dật Thần khựng lại: “Không có.”
Giọng anh đầy sủng ái: “Muốn ăn gì không? Anh mua về cho.”
“Không ăn.”
Thời Noãn nói: “Anh muốn ăn gì? Em nấu cơm đợi anh.”
Phía đối diện im lặng một lát: “Em chắc chứ?”
“…”
Đột nhiên không chắc lắm, cô nghiêm túc ho khan một tiếng: “Vậy hôm nay chưa nấu, đợi dì Hoa về em sẽ học thêm ở dì.”
Cúp điện thoại, Thời Noãn lăn lộn trên sofa. Phán Phán thấy thế cũng chạy tới lăn một vòng dưới sàn. Cô cười ha ha: “Phán Phán, cái này không phải Giang Dật Thần dạy mày chứ? Lăn xấu quá đi!”
Con ch.ó oai phong thế mà lúc lăn lộn lại trông “ngáo”
thế kia. Phán Phán như hiểu ý, lại lăn thêm hai vòng nữa.
Tiếng chuông cửa dưới lầu cắt ngang thời gian vui vẻ. Thời Noãn xỏ dép chạy xuống, Phán Phán lẽo đẽo theo sau. “Nhanh lên Phán Phán…lại đây đuổi theo tao này!”
Cô cười tươi ra mở cửa, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông đứng ngoài, mọi nụ cười bỗng cứng đờ trên mặt.
“Chú nhỏ.”
Thời Noãn đứng thẳng người, vén lọn tóc rối: “Chú…có việc gì không?”
Phó Triệu Sâm im lặng hồi lâu, ánh hoàng hôn chiếu vào khiến hốc mắt anh vằn tia máu, giọng khàn đặc: “Tin tức trên mạng…chú qua xem cháu thế nào.”
Thời Noãn mỉm cười: “Cháu rất tốt, cảm ơn chú nhỏ đã quan tâm.”
Thái độ lễ phép nhưng xa cách của cô càng đẩy mối quan hệ của họ vào tình thế không thể cứu vãn, như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau nữa. Tim Phó Triệu Sâm như bị ai bóp chặt. Anh trấn tĩnh một lát mới nói: “Chú thực ra là muốn báo cho cháu, phía sau Mẫn Yên chắc hẳn còn có người khác, cháu bình thường phải cẩn thận một chút.”