Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 393: Đàn cái voi sát thủ quay lại (1)


"Mèo c.h.ế.t tiệt." Con chim mắng một tiếng vèo một cái bay khỏi cái bàn, "Hải Châu, chim đi đây."

"Ừ." Hải Châu xách con cá chình đã rửa sạch vào bếp, hỏi: "Phong Bình đâu? Đang nhóm lửa bên nhà hàng xóm à?"

"Đang đọc sách bên nhà Trường Mệnh, để muội đi gọi nó." Đông Châu dứt lời lại nghĩ đến chuyện đổ vỏ cho Tinh Châu bèn rướn cổ lên hét: "Chim, gọi Phong Bình về nhóm lửa." Sợ nó không nghe còn bồi thêm câu nữa: "Hải Châu gọi đấy."

Con chim nghe thấy lập tức bay sang sân nhà Trường Mệnh tìm Phong Bình. Không lâu sau, Phong Bình và Triều Bình đã trở về.

"Hai đứa trông Tinh Châu để ta đi nhóm lửa."

Đông Châu lập tức quẳng đứa bé ra rồi nhanh nhẹn chạy vào bếp ngồi xuống trước lò.

"Tỷ, sao tỷ không đặt tên cho con vẹt?"

Nàng hỏi.

"Chẳng phải gọi nó vẫn thưa sao?" Hải Châu múc nước cọ nồi, nói: "Chưa nghĩ ra tên nào hay, chắc gì nó đã thích nên cứ tạm thế đã."

Cá chình cắt khúc ướp với rượu nếp. Trong nồi hấp tôm càng trước, tôm chín vớt ra thì rửa nồi đun dầu. Cá chình đã ướp ra nước m.á.u loãng, rượu nếp trong veo chuyển sang màu đỏ, thịt cá ngấm mùi rượu thơm nồng. Hải Châu dùng đũa gắp từng miếng cá bỏ vào chảo dầu để lửa nhỏ chiên từ từ, đợi miếng cá định hình mới lật.

Đông Châu ngửi thấy mùi thơm đứng dậy nuốt nước miếng nói:

"Lâu lắm không được ăn cá chình."

"Ta cũng thèm."

Hải Châu cười.

Thịt cá chình chiên vàng ruộm, da cá cũng giòn tan. Hải Châu gắp từng miếng ra, múc hai muỗng dầu ra bát, chỗ dầu còn lại dùng để chiên đầu cá. Đầu cá chiên thơm cho thêm gừng lát và tỏi nguyên tép vào, đổ một gáo nước ấm, nước sôi lại thì thả cá chình đã chiên vào nồi, nêm muối và xì dầu rồi đậy nắp vung hầm nhỏ lửa.

Hải Châu ra khỏi bếp rửa tay thấy mèo nằm dưới mái hiên liền đi tới sờ bụng nó, nói:

"Chắc mèo sắp đẻ rồi."

"Nãi nãi con bảo chắc chỉ trong một hai ngày này thôi."

Tề lão nhị tiếp lời.

"Bên này sao cũng đỏ lửa thế? Các con ăn riêng à?" Tề lão tam đi vào đẩy Tề lão nhị đang ngồi trên xe lăn ra cửa, nói: "Thức ăn xong hết rồi, bên này xong việc thì qua đó nhé."

"Vâng, bên con cũng xong rồi."

Hải Châu lại múc nước rửa tay, vào bếp mở vung nồi bốc chỗ bạch tuộc đã bỏ răng ném vào nồi, rắc thêm hành khúc rồi đậy nắp lại. Bạch tuộc chín là bắc ra đĩa.

"Đi thôi, muội bưng tôm hấp và cua lên đi."

Hải Châu nói với Đông Châu.

Nói là mừng sinh nhật một tuổi của Tinh Châu nhưng cả bàn thức ăn chỉ có mỗi bát canh cá là con bé ăn được. Trên tay con bé đeo chiếc vòng bạc ngoại tổ mẫu tặng, lục lạc trên vòng kêu leng keng vui tai.

"Thời gian trôi nhanh thật, chớp mắt đã một năm rồi." Tề lão tam cảm thán, "Giờ này năm ngoái Tinh Châu mới sinh, giờ đã biết nói biết đi rồi."

"Một năm cũng chỉ hơn ba trăm ngày, không lâu lắm đâu."

Hải Châu nói.

"Xong sinh nhật con bé, hỷ sự tiếp theo trong nhà chính là hôn sự của con đấy, đồ đạc nên chuẩn bị dần đi là vừa."

Tề lão nhị nói.

Hải Châu chỉ vào Đông Châu, Phong Bình và cả chính mình nói:

"Chỉ cần mọi người chịu tổ chức, ba chúng con vẫn muốn được ăn sinh nhật."

"Còn cả con nữa."

Triều Bình chen vào.

"Con sinh tháng giêng, qua lâu rồi." Tề A Nãi gắp một miếng cá chình, nói: "Không làm đâu, nhà đông người ai cũng đòi ăn sinh nhật thì tháng nào cũng bận." Mấy năm trước ở trong thôn, chỉ nhớ ngày mùng một ngày rằm là ngày nước lớn chứ nào nhớ hôm nay là ngày gì tháng gì. Ngày nào cũng làm lụng vất vả đến mụ mị đầu óc thì nói gì đến sinh nhật con cái, ngay cả sinh nhật mình bà cũng quên béng. Nếu có ai hỏi bà năm nay bao nhiêu tuổi, bà còn phải nghĩ chán chê mới ra.

"Còn một tháng nữa là cấm biển rồi. Lão tam, lúc nào rảnh con đưa Hải Châu lên đảo ở phủ thành xem nhà cửa đi, thiếu cái gì thì bàn bạc với thợ mộc trước. Trước tháng chín phải lo liệu xong xuôi mọi thứ. Sau đó một tháng không lo việc gì khác nữa chỉ chuyên tâm lo hôn sự cho Hải Châu."

Tề A Nãi lên tiếng.

"Vâng."

Tề lão tam gật đầu.

Hải Châu không xen vào chỉ cắm cúi ăn cơm.

Còn nửa năm nữa mới đến ngày cưới, Hải Châu cảm thấy thời gian còn dài nhưng những người liên quan đã khua chiêng gõ trống bắt tay vào chuẩn bị. Tần Kinh Nương sau khi bàn bạc với Vu Lai Thuận đã đưa Bình Sinh đi cùng ông ta lên phủ thành, bỏ ra một khoản tiền lớn mua vải tốt và bông tốt. Bà ấy tìm những người "toàn phúc" (có đủ cha nương, con cái, trượng phu khỏe mạnh) may cho Hải Châu bốn chiếc chăn bông độ dày mỏng khác nhau. Y phục giày tất thì do chính tay bà khâu vá, những ngày trời đẹp ngày nào bà ấy cũng ngồi trong sân thêu thùa may vá.

Đến đầu tháng năm, Hầu phu nhân để Trường Mệnh lại rồi một mình về phủ thành. Bà cũng phải về lo liệu chuyện sính lễ, danh mục quà cáp phải kết hợp phong tục tập quán cả hai miền Nam Bắc, thiếu cái gì thì viết thư về kinh đô bảo người gửi tới. Bà chỉ còn mỗi Hàn Tễ là nhi t.ử, đây lại là hỷ sự đầu tiên kể từ khi đến Quảng Nam vì vậy chắc chắn phải làm cho thật long trọng.

Còn Hàn Tễ vẫn đang bận rộn ở bờ biển Tây Nam không dứt ra được. Hắn ngày ngày luyện binh trên biển, một là huấn luyện khả năng phối hợp tác chiến của ngư dân, hai là huấn luyện b.ắ.n cung chính xác. Khi truy đuổi thuyền cướp, b.ắ.n tên làm rách buồm thì thuyền không chạy được nữa, ngư dân bơi cũng có thể đuổi kịp.

"Thiếu tướng quân, đàn cá voi sát thủ lại đến rồi."

"Lại đến à?"

Hàn Tễ bước ra khỏi khoang ở, đứng trên thuyền nhìn xuống. Quả nhiên cách đó không xa trên mặt biển có những bóng đen đung đưa. Đám này không biết từ đâu tới, năm ngày trước ngư dân đang tập trận dưới nước, chúng bất ngờ trồi lên từ đáy biển làm ngư dân suýt mất hồn. Chúng ở dưới biển bắt chước tiếng người cười đùa la hét, mấy ngày sau đó thỉnh thoảng lại lượn lờ một vòng.

Không biết từ hướng nào đột nhiên b.ắ.n ra hai mũi tên, một mũi tên trúng vào lưng con cá voi sát thủ đang nhảy lên khỏi mặt nước. Nó gầm lên đau đớn rồi lặn xuống nước bỏ chạy.

"Ai b.ắ.n tên đấy?"

Hàn Tễ sa sầm mặt. Có lẽ chịu ảnh hưởng từ Hải Châu, hắn đối với những sinh vật khổng lồ dưới biển đều mang lòng kính sợ, lớn được thế này thật không dễ dàng gì.

"Thế này chẳng phải là đuổi chúng đi sao?" Người ngư dân bước ra mặt vẫn còn vẻ hưng phấn, hung hăng nói: "Dám đến nữa thì để mạng lại đây, chúng ta xẻ thịt ăn."

"Ngươi có từng nghĩ ra khơi đ.á.n.h cá sẽ gặp phải nó không? Nó quẫy đuôi một cái là lật úp thuyền đ.á.n.h cá ngay. Nếu nó thù dai thì người đi biển lành ít dữ nhiều đấy." Hàn Tễ nhìn ra mặt biển bình tĩnh nói: "Theo ta biết, loài cá voi này thích xem náo nhiệt, ngày nào chúng cũng đến chắc là thấy ở đây đông người giống như người đi xem hát để g.i.ế.c thời gian thôi. Nếu chúng muốn hại người thì ngày đầu tiên đến đây người dưới nước đã chẳng còn ai sống sót rồi."

"Thuộc hạ, thuộc hạ..."

Vẻ hưng phấn trên mặt người ngư dân vụt tắt, ý định tranh công ban đầu cũng biến mất, hắn ta sợ ra khơi bị trả thù.

"Về nhà đ.á.n.h cá đi, quân doanh không cần binh lính tự tiện hành động."

Hàn Tễ đuổi người đi.