Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 392: Cá heo bị cá voi trêu chơi đùa (2)


Cá voi sát thủ lưu luyến lặn xuống biển, phun một cột nước lên thuyền rồi mới bỏ đi về phía biển sâu.

"Phù…" Hải Châu thở hắt ra rồi múc xô nước dội lên người con cá heo, vỗ một cái vào mõm nó, hỏi: "Còn sống không? Mở mắt ra xem nào."

Con cá heo động đậy, nó sắp bị nắng làm khô quắt rồi.

Hải Châu nhìn về phía đuôi thuyền, đoán cá voi sát thủ sẽ không đuổi theo nữa, dù sao cũng chơi đã đời rồi. Nàng đi đến mũi thuyền hạ buồm, kéo con cá heo đến sát mạn thuyền dùng sức đẩy mạnh một cái, cả người lẫn cá heo rơi tòm xuống nước.

Lão rùa bò ra đuôi thuyền ngó nghiêng, loanh quanh một hồi lâu không thấy Hải Châu trồi lên, nó bò thêm một bước về phía trước rồi tùm một cái rơi xuống biển, đuổi theo bóng dáng Hải Châu.

Hải Châu kéo con cá heo bơi xuống đáy biển, đặt con cá heo bị nội thương vào đám thủy thảo rậm rạp, bắt ít bạch tuộc cho nó ăn sau đó cùng lão rùa rời đi.

Leo lên thuyền, Hải Châu mệt lử ngồi phịch xuống boong thuyền. Nàng thầm nghĩ nửa ngày nay trôi qua thật k*ch th*ch, gặp cá voi sát thủ hình như lúc nào cũng có chuyện vui.

Thuyền về đến bến tàu cũng đã quá trưa. Thuyền vào vịnh, Hải Châu mới phát hiện lão rùa vẫn ở trên thuyền. Nàng đẩy nó ra đuôi thuyền, hất nó xuống nước để nó tự bơi về.

"Hải Châu tỷ." Tiểu cô nương vác sọt đi tới hỏi, "Con rùa này có muốn đi nhờ thuyền về đảo không? Đường gia muội lát nữa đưa bọn muội về đảo đấy."

Hải Châu nhìn xuống thuyền, lão rùa đã bơi đi rồi, nàng từ chối thay nó hỏi:

"Ra phố bán trứng gà à?"

"Bán trứng gà trứng vịt, bán cả hơn mười con gà nữa. Gà trống nhiều quá, ngày nào cũng đ.á.n.h nhau nên muội bắt mấy con đi bán bớt."

"Có thu nhập là tốt rồi."

Hải Châu nói.

Tiểu cô nương cười tươi. Ngày nào cũng có thu nhập, sáng dậy là thấy vui vẻ không như trước kia phải lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền.

Hải Châu xách túi lưới từ khoang đáy lên, hai con cá chình cao đến nửa người vắt vẻo trên vai. Người trên bến tàu nhìn thấy đều tấm tắc khen ngợi.

"Phát tài rồi, lại bắt được hàng ngon thế."

Đỗ Tiểu Ngũ nói.

"Để nhà ăn thôi, đang thèm món này." Hải Châu cười một tiếng, "Huynh cứ làm việc đi, ta về trước đây."

"Khoan đã, Hải Châu đợi chút." Mao Tiểu Nhị gọi giật lại, chỉ vào chiếc thuyền đang đến từ phía đông nói: "Cô nương nhìn xem, có phải Thiếu tướng quân đến không?"

Hải Châu dừng bước nhìn theo, thả túi lưới và cá chình xuống nước biển ngâm tạm. Nàng đứng trên thuyền đợi, khoảng một chén trà sau thuyền quan trên biển ngày càng gần nhưng không có ý định dừng lại.

Hải Châu lên tầng hai, tựa vào lan can nhìn con thuyền đang trôi ở vùng nước sâu. Trên thuyền chở đầy binh lính, Thiếu tướng quân đứng trên tầng hai vẫy tay chào nàng. Nàng cũng vẫy tay đáp lại, nhìn theo thuyền quan đi xa lúc này mới kéo lưới vác cá chình rời bến tàu.

Tôm càng và bạch tuộc giữ lại đủ ăn còn lại đem bán hết. Hai con cá chình thì giữ lại một con nhà ăn, con kia bảo Trường Mệnh mang về cho cậu bé và tổ mẫu ăn.

"Hải Châu, ngươi về rồi à?"

Con vẹt nhảy nhót bay tới.

"Ừ, về rồi đây. Sáng nay ngươi làm gì thế?"

Hải Châu múc nước chuẩn bị tắm rửa.

"Đi bán bánh, về cưỡi rùa, mắng mèo, ăn cơm, ngủ." Con vẹt phát hiện mèo không có nhà, nó quặp móng vuốt bay xuống đầu tường đậu lên vai Hải Châu xòe chân ra nói: "Xòe tay ra."

"Thứ gì tốt thế?"

Hải Châu liếc nhìn rồi đưa tay ra, sau đó hai đồng tiền rơi vào lòng bàn tay.

"Hì hì, cho ngươi đấy." Con chim cọ cọ vào tai nàng, nói: "Chim kiếm được đấy."

"Ở đâu ra thế?"


Hải Châu ngạc nhiên.

"Nó đi theo bán bánh, lúc Đông Châu phát tiền công cho Triều Bình thì nó cũng đòi. Bảo mua hạt dưa cho nó nó không chịu cứ nhất quyết đòi tiền, hóa ra là để dành cho con à." Tề lão nhị kinh ngạc cảm thán, "Đúng là thành tinh rồi."

Hải Châu xoa đầu con chim, nói:

"Ta thích lắm, chim ngoan thật."

Con vẹt sướng rơn kêu cạc cạc.

Hải Châu vào nhà tắm gội, lúc ra cầm theo hai đồng tiền đã được rửa sạch sẽ. Nàng ngẫm nghĩ, tháo chuỗi ngọc trai đen trên cổ xuống, cởi dây xâu hai đồng tiền vào rồi đeo lại lên cổ.

Con chim thấy vậy vui sướng vô cùng, nó phấn khích bay loạn khắp sân rồi bay ra ngõ kêu toáng lên khoe khoang.

"Vẹt ơi, ăn lạc không? Ta vừa mua đấy."

Nương Hồng San hỏi.

"Hải Châu thích chim lắm."

"..."

"Vẹt, xuống đây nói chuyện chơi." Nãi nãi Nhị Vượng rắc gạo cho gà ăn, "Mày cười ngốc cái gì thế?"

"Cạc cạc cạc…"

Con vẹt bay v.út qua.

"Về đây, đừng chạy lung tung bên ngoài." Hải Châu ra gọi, "Ăn chuối tiêu không?"

"Ăn!"

Con vẹt nhanh như chớp bay về.

Hải Châu cắt nửa quả chuối bỏ vào bát đặt lên bàn cho nó ăn. Nàng ngồi xổm bên ngoài rửa cua cọ tôm băm cá chình. Hôm nay là ngày Tinh Châu tròn một tuổi, nàng làm hai món ngon góp vui.

"Tỷ~"

Tinh Châu được Đông Châu dìu đi vào.

"Ăn chuối không?" Hải Châu quay lại thấy trên trán bé có vết sẹo mới, hỏi: "Lại ngã à?"

"Ừ, tính nó nóng vội, chưa biết đi mà chân cứ bước nhanh, sáng nay ngã một cái khóc rõ lâu."

Tề lão nhị nói. Lúc ấy người trong nhà đi vắng hết, chỉ có hắn và Tề A Nãi ở nhà trông trẻ. Hắn không cử động được mà Tề A Nãi không giữ nổi đứa bé, lơ là một cái là Tinh Châu đi ngã đập trán vào đá suýt dọa lão thái thái mất hồn vía.

Tinh Châu vào sân cười hì hì, thấy chim đang ăn cũng giơ tay đòi ăn.

"Muội không được ăn đâu, cha muội bảo tối qua muội ăn bậy đau bụng rồi nên hôm nay cấm ăn." Đông Châu ấn cái tay mập mạp của muội muội xuống rồi bế con bé ngồi lên ghế, lầm bầm: "Trông tiểu hài t.ử mệt bỏ xừ."

Hải Châu quay người trừng Đông Châu, nàng ấy cười cầu hòa vỗ miệng nói: "Phì phì."

"Bớt nói mấy từ đó đi, khó nghe c.h.ế.t đi được." Hải Châu hừ nhẹ, "Lần sau còn để ta nghe thấy muội nói tục, ta đ.á.n.h vào miệng đấy."

"Phì..."

Tinh Châu ngửa đầu bắt chước.

"Đánh vào miệng này, cái miệng tham ăn." Đông Châu vỗ nhẹ vào miệng muội muội, nói: "Tại muội ăn béo quá mới không biết đi đấy."

"Mèo về rồi kìa." Tề lão nhị nhắc nhở con chim đang xem náo nhiệt, "Mau về chỗ đi kẻo mèo lại đ.á.n.h cho bây giờ."

--