"Con vẹt ấy thông minh thật, cảm giác giống người vậy." Đông Châu hứng thú nói chuyện phiếm, "Mai muội sang dạy nó đọc thơ, bá mẫu thi thoảng cũng nghe hát để nó học theo xem sao."
"Thế thì phải xem muội có sai khiến được nó không đã, con chim ấy tâm cơ lắm." Hải Châu lắng nghe tiếng mưa rơi đều đều, nhớ ra mèo vẫn bị nhốt trong phòng chứa củi. Đợi Phong Bình tắm xong đi ra, nàng gọi: "Phong Bình, trong phòng chứa củi còn nhốt mèo đấy, thả chúng nó ra đi."
"Không thả được đâu, bên ngoài trời mưa thả ra là lăn lộn bẩn thỉu ngay, đêm lại chui vào phòng trèo lên giường quậy phá." Phong Bình kéo Triều Bình chạy vào trong mưa đến dưới mái hiên, đẩy cửa vào nhà còn không quên nói: "Đại tỷ nhị tỷ, bọn đệ ngủ trước đây."
"Được rồi, đến lượt chúng ta tắm."
Hải Châu chống đầu gối đứng dậy.
Lúc các nàng tắm rửa, mèo ở phòng chứa củi bên cạnh cào ván gỗ sột soạt. Đông Châu mắng một tiếng chúng lập tức im bặt.
"Ta về đây."
Tề lão tam dặn dò một tiếng.
Tề A Nãi đi theo cài then cửa. Cổng lớn đóng lại, bà quay người vào phòng Tề lão nhị xoa bóp chân đ.ấ.m vai cho hắn. Đợi lũ trẻ trong nhà ngủ hết bà mới là người cuối cùng đi tắm.
Mưa rả rích suốt đêm. Sáng hôm sau dậy nấu cơm, Tề A Nãi mở cổng lớn trước tiên. Mùi tanh của tôm cua trong ngõ tối qua đã sớm theo nước mưa thấm vào lòng đất tan biến sạch sẽ.
Dậy sớm nấu cơm, ăn xong tán gẫu, ngày ba bữa cơm, quét tước giặt giũ trông trẻ, cuộc sống của những người bình thường cứ thế lấp đầy bởi những việc vặt vãnh mà bình dị. Ngày qua ngày nhìn mây tan mưa tạnh, chờ mặt trời mọc mặt trời lặn.
Tiểu hài t.ử ngày một lớn khôn, người già ngày một già đi.
Chập tối cuối tháng hai Hàn Tễ từ quân doanh trở về, vừa bước vào cửa đã bị Thẩm Toại gọi lại. Sắc mặt hắn hoảng sợ dáng vẻ vội vã, giọng nói the thé lại run rẩy.
"Phủ y nhà huynh có ở đây không? Thanh Mạn đang sinh, bà đỡ bảo nàng ấy kiệt sức rồi, t.h.a.i tượng không tốt lắm. Huynh cho ta mượn phủ y nhà huynh một chút phiền ông ấy qua xem giúp."
"Mục thúc đi theo cha ta đến chòi canh muối rồi, ông ấy không có nhà. Đệ ra đảo tìm đại phu đi. Thôi, để ta sai người đi tìm, đệ về trước trông nom đi."
Hàn Tễ phẩy tay với gã sai vặt đi theo, gã sai vặt lập tức khom người chạy đi tìm đại phu.
Trong đầu Thẩm Toại ong ong, hắn đứng trên đường vừa hoảng loạn vừa mờ mịt, ánh mắt trống rỗng không có điểm tựa. Chợt một thoáng chốc lại bừng tỉnh, xoay người chạy nhanh về, lúc rẽ ngoặt đ.â.m sầm vào tường. Hắn như không biết đau đổi hướng tiếp tục chạy.
Trạng thái này của hắn khiến Hàn Tễ thực sự không yên tâm. Hắn gọi quản gia lấy một củ nhân sâm già mang sang rồi về phòng tắm rửa, thay bộ y phục sạch sẽ đi sang nhà Thẩm Toại. Chưa đến gần đã nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết nghẹn ngào vô lực.
"Nghe tiếng thế này e là không ổn rồi. Cả ngày trời mà chưa sinh được đứa nào, cứ thế này mãi thì đứa bé ngạt cũng hỏng mất."
Mấy phụ nhân tụ tập trước cửa Thẩm gia mặt mày ủ rũ thì thầm.
"Một nàng dâu bên nhà ngoại ta cũng thế, lúc sinh mãi không sinh được. Sinh một ngày một đêm, đứa bé ra đời người tím ngắt, nuôi đến hai tuổi mới phát hiện là đứa ngốc."
Một người khác nói.
Hàn Tễ ho một tiếng.
Đám người tụ tập ở cửa nghe tiếng tản ra, nhao nhao chào:
"Thiếu tướng quân."
"Đừng đứng trước cửa nhà người ta nói lời xui xẻo, giải tán hết về nhà nấu cơm đi."
Hàn Tễ bước vào cửa, gặp quản gia đi ra liền hỏi thăm tình hình.
"Đại phu vào rồi, nhân sâm già cũng đưa vào còn tình hình cụ thể thế nào phải đợi đại phu ra mới biết."
Quản gia đáp.
"Được, ta ở đây trông chừng. Ngươi sai người mang chút cơm nước tới rồi cử người canh ở cửa, đừng để người không liên quan đến nói lời đen đủi."
Hàn Tễ dặn dò.
Trời tối dần, một đàn chim bay thấp lượn vòng trên không trung tiểu viện, tiếng kêu khàn đục khó nghe hòa cùng tiếng kêu t.h.ả.m thiết vọng ra từ trong phòng, còn có mùi m.á.u tanh theo gió thoảng tới khiến trong lòng Hàn Tễ cảm thấy không ổn.
Cửa kẽo kẹt mở ra, Thẩm Toại cứng đờ quay đầu lại giọng nghẹn ngào hỏi:
"Đại phu, phu nhân và hài t.ử ta tình hình thế nào rồi?"
"Lão phu đã châm cứu, phu nhân cũng đã ngậm sâm lát, để nàng ấy nghỉ ngơi một chút lấy lại sức rồi rặn tiếp."
Lão đại phu không đưa ra câu trả lời chắc chắn.
Hàn Tễ bảo ông ấy ở lại tiếp tục trông chừng. Hắn đỡ nam nhân đang ngồi bệt dưới đất dậy, những lời an ủi sáo rỗng một câu cũng không nói chỉ lẳng lặng ngồi bên cạnh.
Bóng người đi lại in trên giấy cửa sổ, tiếng nói chuyện và tiếng th* d*c dồn dập cùng len qua khe tường thoát ra ngoài.
"Ta nhớ nương ta, ta nhớ nương ta..."
Diêu Thanh Mạn nhìn ánh nến leo lét khóc ngẩn ngơ, mặt nàng ấy vàng như giấy, môi lại đỏ đến ch.ói mắt. Theo đôi môi mấp máy, m.á.u tươi rỉ ra từ vết răng c.ắ.n bật ra chảy xuống cằm.
"Nếu ta c.h.ế.t, bảo Thẩm Toại đưa ta về đảo. Ta muốn chôn ở nơi sinh ra và nuôi lớn ta."
"Nói mê sảng gì thế, c.h.ế.t ch.óc cái gì, trong bụng còn hai đứa bé đấy. Đừng nói chuyện nữa, giữ sức đi. Bên ngoài có đại phu túc trực, còn có nhân sâm già giữ khí, đảm bảo nương con các con sẽ bình an."
Bà đỡ nhẹ nhàng an ủi.
"Ta không được rồi, ta không kiên trì nổi nữa."
Diêu Thanh Mạn lắc đầu, đau quá, đau đến tê dại, thân thể này dường như không còn là của nàng ấy nữa.
Tiếng nói trong phòng mơ hồ không rõ, người ngoài phòng lại nghe rõ mồn một. Ngoài tường viện là tiếng cười nói mắng c.h.ử.i của nhà khác, trẻ sơ sinh khóc, lão nhân cười nói. Tiểu viện bị bao phủ bởi mùi m.á.u tanh dường như đang đi về phía cái c.h.ế.t, chỉ cách một bức tường mà hơi thở tươi sống không thể thổi vào.
Hàn Tễ bị mùi m.á.u tanh xộc lên đầu óc choáng váng, hắn đá nhẹ Thẩm Toại một cái. Thẩm Toại như đống bùn nhão ngã xuống đất. Hắn túm người dậy đẩy về phía khe cửa đang tỏa ra mùi m.á.u, nói:
"Người sắp c.h.ế.t không phải đệ, thu cái bộ mặt đưa đám đó lại rồi vào trong với nàng ấy đi, nói chuyện đàng hoàng vào."
Cửa bị đẩy ra, mùi m.á.u tanh nồng nặc ập tới, tiếng r*n r* đau đớn càng thêm rõ ràng. Hàn Tễ suýt nôn, hắn từng lăn lộn trong núi thây biển m.á.u, từng thấy t.h.i t.h.ể không nguyên vẹn, thậm chí tự tay nhặt hài cốt nhưng đều không sợ hãi bằng đêm nay.
Cửa mở rồi lại đóng, trong phòng vang lên tiếng khóc rống của nữ nhân. Tiếng khóc lẫn lộn sợ hãi, âm thanh ngày càng nhỏ dần, một lát sau lại chuyển thành tiếng kêu t.h.ả.m thiết. Bà t.ử phụ giúp bà đỡ xách một thùng nước m.á.u loãng đi ra đồng thời gọi lão đại phu vào rút kim.
Khóe mắt Hàn Tễ liếc thấy thùng gỗ sóng sánh nước m.á.u, đêm đen thăm thẳm, nước m.á.u cũng đen ngòm, hắn dời mắt đi tay run lên một cái. Đây không phải lần đầu hắn thấy phụ nhân sinh con, trước đó tam thẩm của Hải Châu sinh con vì mãi không có tiếng động, không nghe thấy tiếng không nhìn thấy m.á.u nên hắn không tưởng tượng được nỗi đau khi sinh nở.
Lại qua nửa canh giờ, trong phòng vang lên tiếng trẻ con khóc yếu ớt như mèo kêu. Hàn Tễ chống chân đứng dậy hỏi:
"Sinh rồi à?"
"Sinh một đứa rồi, còn một đứa nữa."
Lão đại phu nói.