Con mèo mướp lôi c.o.n c.ua c.h.ế.t chạy vào nhà, chủ của nó chỉ vào con mèo trắng lớn mắng:
"Lần sau còn dám vào nhà ta ăn cá thì ta đ.á.n.h đấy."
Hầu phu nhân nghe tiếng động liền ra sân xem, con vẹt cũng bay theo sau đậu trên đầu tường nhìn xuống, cất giọng ồm ồm mắng:
"Đồ mèo c.h.ế.t."
Hải Châu ngước mắt trừng nó:
"Nói bậy bạ gì đấy? Học ai thế hả?"
"Trưa nay nó lén bay ra ngoài chạy sang nhà con tìm con, bị ba con mèo nhà con đuổi đ.á.n.h đến mức suýt gãy cánh đấy."
Hầu phu nhân buồn cười nói. Bà cả buổi chiều nay chỉ ngồi trong sân làm trọng tài can ngăn mèo và chim đ.á.n.h nhau.
Hải Châu ném ba c.o.n c.ua c.h.ế.t cho mèo nhà mình ăn.
Tề lão tam đẩy xe vào cửa, nàng cầm một c.o.n c.ua vẫy vẫy với con vẹt:
"Có ăn cua không?"
Con vẹt sợ mèo dưới đất, nó đi đi lại lại trên đầu tường nhưng nhất quyết không dám bay xuống.
Sân bên cạnh, Tinh Châu bò từ trong phòng ra gặp con rùa lớn đang giương vây bò ra ngoài, con bé nhanh nhẹn leo lên lưng rùa. Con rùa lớn cõng đứa bé chậm rãi bò ra cửa.
Tinh Châu nhìn thấy Hải Châu liền hét to "A" một tiếng, vừa m*t ngón tay vừa bi bô nói những câu chỉ mình nàng nghe hiểu.
"Đang gọi ta à?" Hải Châu đi tới bế nàng lên, hỏi: "Đói bụng hay khát nước thế?"
Con rùa lớn không bị ảnh hưởng bởi con người, lần theo mùi tanh bò vào trong sân. Con mèo xám đang l.i.ế.m móng vuốt liền nhảy phắt lên lưng rùa ngồi chễm chệ trên đó tiếp tục l.i.ế.m lông.
Con vẹt đảo mắt lia lịa, loanh quanh một hồi rồi men theo đầu tường nhảy lên mái nhà. Lưới đ.á.n.h cá vướng vào móng vuốt, nó lại vòng ra đầu tường, từng bước đi lên tường viện Tề gia vươn cổ nhìn con mèo ngồi trên lưng rùa ăn cua.
Con mèo trắng lớn không biết từ đâu đột ngột nhảy lên tường, dọa con vẹt kêu "cạc" một tiếng, dang cánh vù một cái trốn mất.
"Mấy đứa các ngươi đủ để diễn một vở kịch rồi đấy, ồn c.h.ế.t đi được." Hầu phu nhân vào sân lải nhải với con chim, "Ngươi nói thật cho ta nghe, chủ nhân ngươi cố ý thả ngươi đi phải không? Chắc là chê ngươi ồn ào quá chứ gì."
"Hắn là kẻ xấu xa, chim này thèm vào mà ở với hắn."
Con vẹt không chịu nổi bị kích bác.
"Ô, ngươi còn biết thế nào là người tốt người xấu cơ à?" Hầu phu nhân nhận lấy cái quạt từ tay nha hoàn phe phẩy, hỏi tiếp: "Nói nghe xem, hắn xấu xa thế nào?"
Con vẹt không tiếp lời, dang cánh rũ lông.
"Không nói là ta gọi mèo đến đấy."
Hầu phu nhân cười trêu.
"Nó biết gì mà nói chứ."
Lão ma ma tiếp lời.
Bà vừa dứt lời, con vẹt liền bay lên lượn vòng trên không trung ai oán lẩm bẩm:
"Người xấu…người xấu…người xấu…"
Tiếng sau ngân dài hơn tiếng trước.
Lũ trẻ trong ngõ bị thu hút chạy tới, đứng ngoài tường ngửa đầu xem con chim biết nói, có đứa còn ném đậu phộng cho nó.
Con vẹt dửng dưng không thèm để ý, quay đầu bay về phía sân nhà Hải Châu, rướn cổ gọi:
"Hải Châu…Hải Châu…"
"Hải Châu đang tắm, ngươi gọi cái gì?"
Tề lão tam thuận miệng đáp lại.
Hầu phu nhân dẫn theo lão ma ma sang. Lão ma ma ngước mắt nhìn chằm chằm con chim đậu trên mái nhà, con chim này tinh quái quá khiến bà ấy cứ thấy sợ sợ.
"Về với ta, ở đây nhiều mèo lắm, chúng nó bắt được là ăn thịt ngươi đấy."
Hầu phu nhân gọi.
Con vẹt không thèm để ý đến bà, nó nhìn chằm chằm con rùa trong sân, lúc này trên lưng rùa không có người cũng chẳng có mèo.
Trong sân ồn ào náo nhiệt. Hải Châu vội vàng tắm xong đi ra, vừa lau tóc vừa đứng ở cửa nhìn. Trong sân rùa đang ăn cua, tiểu hài t.ử túm lấy chân cua bò lổm ngổm vui vẻ, Tề lão tam đi theo sau trông chừng lũ trẻ, mèo vung vẩy đuôi đứng trên đầu tường nhìn chằm chằm con chim trên mái nhà, những người khác ngồi xổm thành vòng tròn trong sân rửa cua.
Lần đầu tiên nàng cảm thấy cái sân này quá nhỏ bé.
"Hải Châu!"
Con vẹt nhìn thấy người quen liền kích động, dang cánh bay xuống nhưng móng vuốt lại bị lưới vướng ngã cái bịch xuống mái ngói. Mèo nhìn thấy cơ hội vèo một cái nhảy tới.
"Này này này…mèo! Đại Bạch! Đứng lại! Tiểu Bạch Tiểu Hôi! Xuống hết cho ta!"
"Mau lấy sào tre ngăn lại."
"Meo meo meo…"
Một c.o.n c.ua bị ném lên mái nhà.
Trong chốc lát sân nhà loạn cào cào, người lấy sào tre, người bê thang, người gọi mèo. Tinh Châu ngồi ở góc tường cười khanh khách.
Cũng may con vẹt thoát khỏi lưới đ.á.n.h cá bay lên được, nó sợ c.h.ế.t khiếp, lượn một vòng trên không rồi bay khỏi sân. Thấy người trong ngõ nó lại bay trở lại, mục tiêu rõ ràng đậu lên vai Hải Châu.
"Mèo c.h.ế.t tiệt…" Nó rít lên c.h.ử.i rủa rồi run rẩy lấy cánh che mặt, lải nhải: "Sợ c.h.ế.t khiếp, sợ c.h.ế.t khiếp hu hu hu."
Hải Châu: ...
Tiếng khóc này nghe quen tai quá, hôm qua Tinh Châu cũng khóc nức nở y hệt thế này.
Hầu phu nhân "ái chà" một tiếng, mệt mỏi ngồi xuống ghế phe phẩy quạt nhìn con vẹt rồi lại nhìn đám người đang hổn hển dọn dẹp trong sân, một chốc lát mà náo nhiệt bằng cả ngày.
Con vẹt vẫn còn tủi thân, Hải Châu cầm c.o.n c.ua đút cho nó:
"Ăn không?"
Mèo nhảy từ mái nhà xuống, Tề lão tam tay mắt lanh lẹ tóm lấy chúng nhốt vào phòng chứa củi.
Mèo cào cửa kêu gào không cam lòng. Con vẹt hí hửng thu cánh lại, vươn móng vuốt đón lấy c.o.n c.ua rồi bay lên bàn, hoạt bát chào hỏi mọi người:
"Ngươi tên gì?"
Tề lão nhị không thèm để ý đến nó, nó lại sán đến gần Triều Bình hỏi còn chia cho cậu bé một cái chân cua.
Triều Bình xua tay:
"Ta không ăn đâu, ngươi ăn đi."
Hải Châu lấy quả táo ngồi một bên gặm, nói:
"Tam thúc, lát nữa thúc sang bên cạnh gọi hai thị vệ giúp khiêng bàn nhé, bàn ghế vẫn kê ở trong ngõ. Đông Châu, tối nay muội và Phong Bình phụ trách thu tiền khách đến ăn, tiểu hài t.ử dưới mười tuổi thu ba trăm văn còn lại đều là một lượng bạc."
Tề lão tam nhìn Tinh Châu một cái, bảo Triều Bình trông chừng muội muội rồi đi thẳng ra ngoài gọi người khiêng bàn.
"Ma ma, phiền bà gọi nha hoàn ra tiệm lương thực mua giúp ta hai bó b.ún gạo nhé."
Hải Châu tiếp tục phân phó, nàng đặt nửa quả táo còn lại lên bàn cho chim ăn rồi vào nhà lấy hai góc bạc vụn đưa cho bà v.ú.
Sắp xếp đâu vào đấy, Hải Châu đứng trong sân suy nghĩ một lát lại nói:
"Đợi tam thúc con xong việc, bảo thúc ấy ra vườn rau hái thêm nửa sọt hành lá về nữa."
"Để ta gọi người đến giúp con, vườn rau nhà con ở đâu? Để Phong Bình dẫn bà v.ú đi lấy là được."
Hầu phu nhân đi ra ngoài.
Con vẹt liếc nhìn bà một cái nhưng không đi theo, nó ngó tiểu nữ hài đang bò dưới đất, giọng non nớt làm quen:
"Tỷ tỷ."
Tề lão nhị không nhịn được phì cười, con chim này đúng là tinh quái thật, làm người ta không đoán được nó đang nghĩ gì.
Hải Châu quay đầu lại nhìn, b.úi tóc lên rồi xắn tay áo vào bếp bắt đầu nấu nướng.
Nhím biển một nửa ăn sống một nửa hấp trứng, cua lột vỏ mềm chiên hai thùng chấm tương ăn, cua c.h.ế.t còn tươi thì gỡ gạch xào tương để làm món b.ún gạch cua, cua sống hấp ba nồi chấm giấm hoa quả lại nấu thêm một nồi cháo hải sản. Tôm to và cua vỏ cứng c.h.ặ.t ra xào lăn với dầu hành còn lại thì ăn đến đâu làm đến đó, món nào hết thì bổ sung thêm.
Đèn l.ồ.ng thắp sáng, ống khói tỏa khói nhẹ, trời bên ngoài cũng nhá nhem tối.
Mèo kêu mệt rồi thôi, lão rùa ăn no chuẩn bị về ổ. Con vẹt nhìn chằm chằm rùa không rời mắt bỏ ý định lấy lòng Tinh Châu, nó lượn lờ bay xuống bàn dáo dác lại gần con rùa lớn.
Mọi người im lặng xem nó định giở trò gì.
Rùa lớn tính tình hiền lành, chim đến gần cũng không c.ắ.n còn chủ động bò vòng qua, ai ngờ lưng bỗng nặng trĩu. Nó nghểnh cổ lên xem thấy con vẹt thu cánh ngoan ngoãn đứng im trên mai rùa.
"Hóa ra là đ.á.n.h cái chủ ý này."
Tề lão nhị hừ một tiếng liếc nhìn Tinh Châu, thảo nào con chim thối kia cứ thì thầm gọi tỷ tỷ.
Bàn ghế bên ngoài đã kê xong, Tề lão tam đang treo đèn l.ồ.ng, tay xách đồ không để ý dưới chân, đột nhiên nghe tiếng "cục cục". Hắn ngó xuống xem, trời tối cũng không che nổi bộ lông đỏ xanh sặc sỡ của con vẹt.
"Mày chạy ra đây làm gì? Giẫm phải mày bây giờ."
Dứt lời nghe tiếng sỏi đá bị bới, hắn cúi người nhìn kỹ mới phát hiện con chim đang đứng trên lưng rùa.
"Rùa lớn cũng đen đủi thật, gặp phải các ngươi, cõng đứa bé thì mèo nhìn thèm thuồng, cõng mèo giờ lại thêm con chim, cả ngày chỉ có ở dưới nước là được yên thân." Hắn lầm bầm rồi gọi vọng vào trong sân: "Ai rảnh không? Ra trông chừng con chim này với, trời tối om thế này nó lại chạy mất hút bây giờ."
"Không cần lo cho nó đâu. Nó khôn như ăn phải thịt người ấy, không tìm thấy cửa nó khắc biết kêu, Triều Bình có lạc thì nó cũng chẳng lạc đâu."
Tề lão nhị nói.
Bối Nương và Tề A Nãi cùng Đông Châu xách cua đã rửa sạch sang bếp bên cạnh hấp. Vào cửa thấy con chim vẫn đứng trên mai rùa, đợi đổ cua xong đi ra, rùa bò vào hố nước còn chim ngồi xổm bên hố nhìn.
Chuyến thứ hai quay lại con chim bước những bước chân như gà đi theo người ta, gặp bà v.ú xách hành về nó gào toáng lên chê hôi.
Bà v.ú không thèm chấp nó mà đi thẳng vào cửa đặt hành xuống, thấy không có việc gì cần giúp liền đi về.
Hải Châu đã xào xong gạch cua lại đổ dầu vào chảo bắt đầu chiên cua. Cua lột vỏ sờ vào mềm nhũn nhưng cho vào chảo dầu chiên lên, lớp da trên thịt cua nhanh ch.óng cứng lại như cơm cháy, c.ắ.n vào giòn tan rôm rốp.
Có thực khách đến, Tề lão tam gọi Đông Châu và Phong Bình ra thu tiền.
"Đông Châu vào đây." Hải Châu gọi vọng từ trong bếp ra. Người vào rồi, nàng chỉ ra ngoài nói: "Mang con vẹt ra ngoài kia, dạy nó nói vài câu đón khách nhưng đừng cho ai sờ vào nó nhé, chỉ được ngắm thôi."
"Nhỡ nó không chịu thì sao?"
Đông Châu lo lắng.
"Dùng rùa dụ dỗ nó, làm khách vui vẻ thì mai cho nó đứng trên lưng rùa đi dạo khắp ngõ."
Hải Châu đang nấu cơm trong bếp cũng nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài.
Đông Châu nhanh như chớp chạy ra, bưng con vẹt trên bàn lên thương lượng hữu hảo trước rồi mới thử ôm nó ra cửa. Thấy nó không phản đối, nàng ấy hớn hở dẫn con vẹt đi tiếp khách.
Cua hấp và cua chiên đều được bưng ra, nhím biển sống và trứng hấp nhím biển cũng nối đuôi nhau lên bàn. Hải Châu lại không ngừng tay thái hành phi thơm, đổ tôm to và cua c.h.ặ.t miếng vào xào, vỏ tôm và vỏ cua đổi màu thì thêm chút muối, múc ra chậu gọi người bưng đi.
Bún gạch cua là món cuối cùng. Bún gạo ráo nước đổ vào chảo dầu, xào khô hơi nước rồi đổ sốt gạch cua còn hơi nóng vào, nhanh tay đảo đều cho tơi, gạch cua bám đều lên từng sợi b.ún. Cuối cùng đổ thịt cua vào đảo đều, đậy vung om một lúc thịt cua chín rắc hành hoa lên là được.
"Tỷ tỷ, thịt cua ngon không?"
Hải Châu đi ra nghe thấy giọng con vẹt. Phụ nhân được nó gọi là tỷ tỷ cười gật đầu lia lịa, thịt cua trên tay nguội ngắt mà miệng bà vẫn không ngớt lời khen con vẹt khéo mồm khéo miệng.
"Vẹt ơi, mày tên gì?"
Một vị thúc thúc đang uống rượu hỏi.
"Ngươi tên gì?"
Con vẹt hỏi lại.
"Ơ..."
Giới thiệu tên mình với con chim nghe cứ sai sai thế nào ấy.
"Hắn tên là Hắc Đản đấy." Người ngồi cùng bàn nói, "Giờ ngươi nói tên mày được chưa?"
"Ngươi tên gì?"
Con vẹt nghiêng đầu hỏi người vừa nói.
"Ha ha ha..."
Những người khác cười ồ lên, con vẹt này tinh quái thật.
Cái ghế dài cuối cùng vừa được kê vào sân thì trên ngọn đèn l.ồ.ng bập bùng ánh nến chợt vang lên tiếng lộp bộp của hạt mưa rơi xuống. Trên mái ngói xám lác đác những vệt nước, Hải Châu ngửa đầu lên, hạt mưa to rơi vào mặt có cảm giác đau rát.
"Mưa rồi."
Nàng nói.
"Nhanh tay lên, mọi người xách đèn l.ồ.ng vào nhà trước đi, để ta quét vỏ tôm vỏ cua trên đất đã."
Tề lão tam gọi.
Bối Nương đưa đứa con đang mơ màng ngủ cho Tề lão nhị bế rồi xách sọt chạy ra giúp một tay. Vỏ tôm vỏ cua lẫn cát sỏi đá vụn được quét thành đống rồi xúc vào sọt, nàng ấy phối hợp nhịp nhàng với Tề lão tam, người xúc người đưa sọt.
Đông Châu xách đèn l.ồ.ng đi một vòng quanh sân, nói:
"Tam thúc, chỗ này còn vỏ cua này."
Tề lão tam lại xách xẻng cầm chổi qua quét, xúc lên đổ vào sọt.
"Xong rồi, hai người vào trước đi, ta đi đào hố chôn đống này đã."
Tề lão tam đưa chổi cho Bối Nương rồi đeo sọt tre lên lưng vác xẻng rảo bước về phía cuối ngõ.
Lát sau mưa bắt đầu nặng hạt, Đông Châu và Bối Nương chạy vội vào nhà, mọi người đều đứng dưới mái hiên tránh mưa. Hạt mưa đập xuống đất tung bụi, gió biển mang theo mùi tanh của bùn đất.
"Đi tắm trước đi đã, bận rộn cả tối người toàn mồ hôi."
Tề A Nãi nói.
"Triều Bình và Phong Bình đi tắm trước, tam thẩm bế Tinh Châu về trước đi, nãi nãi nghỉ ngơi chút, Đông Châu và con vào bếp dọn dẹp nồi niêu."
Hải Châu lấy tay che trán lao vào trong mưa.
Đông Châu chạy theo sau. Phong Bình túm vạt áo nàng chạy vào mưa, quay đầu gọi:
"Triều Bình, đệ đi lấy y phục đi, ta đi múc nước."
Đến khi Tề lão tam ướt sũng chạy về, người trong nhà ai nấy đều đang bận việc riêng. Hắn lau mặt, lấy cái chậu gỗ dưới cửa sổ vào bếp múc nước lau người cho nhị ca.
Trong bếp dọn dẹp sạch sẽ, Hải Châu và Đông Châu men theo tường chuồn ra ngồi dưới mái hiên. Gió đêm mang theo hơi nước mát lạnh thổi vào mặt dính dấp.
--